Chương 4 - Chạm
Hệt như chất xúc tác trong phản ứng hóa học.
Giờ nó đã hiểu ra mọi chuyện. Nó thích Hạ Uyên.
Quân Anh cũng hết hồn hết vía, luống cuống chạy xe sát vào lề.
Người dân sống dọc theo con đường này vốn không còn lạ gì với mấy chiếc xe chở vật tư chạy qua chạy lại hằng ngày. Chúng không ngán một ai, vùn vụt như gấp đi đầu thai chuyển kiếp, làm biết bao người đi đường hoảng loạn tự lật xuống ruộng vì sợ bị tông trúng. Dù bị lên án, mắng vốn bao lần, nhưng mỗi khi đường vắng là những con quái vật màu xanh mang thương hiệu Trần Hà đó lại phóng đi như thể đường này là của họ mở ra.
Chiếc xe bấm còi inh ỏi, càng lúc càng tới gần và không có dấu hiệu giảm tốc độ. Hạ Uyên đột ngột túm lấy hông nó, bấu chặt. Quân Anh liền giật nảy mình, cổ xe chao mạnh một cái và rồi... khi chiếc xe tải vụt qua, chỉ kịp để người ta thấy tấm bạt màu xanh bay phần phật, hai đứa nhỏ đã rớt khỏi con lộ.
Chiếc xe đạp tội nghiệp nằm chổng vó bên vệ đường, nhưng Quân Anh thấy ruộng lúa nhà người ta còn tội nghiệp hơn. Tụi nó đã lăn xuống và làm dẹp lép một mảng vừa vặn với thân hình hai đứa.
“Quân Anh!” Hạ Uyên réo thằng bạn, nhỏ vẫn gọi Quân Anh bằng tên hệt như cái ngày nhỏ mới chuyển về gần nhà thằng nhóc, chứ không kêu là Tư như tụi Bách vẫn gọi. “Còn sống không?”
“Còn.” Có tiếng đáp lại, người thì khuất mất trong bụi lúa.
Hai đứa nhỏ tự bò lên lề đường, đoạn ngồi phịch xuống đám cỏ dại ướt nhẹp. Ngó qua thì đứa nào đứa nấy bộ dạng tả tơi, may mà tứ chi vẫn còn lành lặn, chỉ trầy xước mấy đường. Còn đầu cổ thì lấm lem hết biết.
“Mày có bị làm sao không?” Quân Anh hỏi.
“Không!” Hạ Uyên thở hổn hển. “Hơi ê ê cái cùi chỏ xíu thôi à.”
Rồi bốn mắt nhìn nhau trân trối, cứ như thế và chẳng có lấy một dấu hiệu báo trước, Hạ Uyên bật cười ngặt nghẽo, cười tới đỏ mặt tía tai.
“Nếu có kiếp sau,” Hạ Uyên vừa cười vừa nói, vứt luôn thói điềm nhiên vờ vịt thường thấy. “À chỉ kiếp này thôi, mày làm ơn đừng chạy xe đạp như vậy nữa. Tao tưởng tụi mình đi bụi rồi không đó.”
Quân Anh không nghe rõ câu cà khịa của Hạ Uyên, nói đúng hơn thằng nhóc có nghe nhưng không hiểu Hạ Uyên nói gì nữa. Đầu óc nó ong ong và trái tim đã chợt loạn nhịp trước nụ cười rạng rỡ cùng đôi mắt trong veo của người ngồi bên cạnh. Trạng thái này là gì ta?
Vì bị ngã nên sợ mất hồn mất vía, hay vì lạc lối trong đáy mắt long lanh kia?
Bóng tối trải dài khắp con đường. Bầu trời vẫn một màu xám xịt buồn tẻ. Ruộng đồng mênh mông nhuốm vẻ đìu hiu. Thỉnh thoảng mới có một tiếng ếch nhái vọng lại từ phía xa nghe não nề đứt ruột. Nhưng những thứ ấy, ngay lúc này đây, chẳng còn tồn tại trong thế giới của cậu nhóc đang ngồi thừ người bên lề đường.
Thế mới nói là toang thật rồi.
Quân Anh cố gắng bình tĩnh lại. Chẳng hiểu vì sao nó không muốn Hạ Uyên phát hiện ra mớ cảm xúc rối bòng bong của mình.
Thấy bộ dạng thất thần của nó, Hạ Uyên lo lắng hỏi.
“Mày có sao không?”
Quân Anh không trả lời, nó cảm thấy mình còn mơ hồ lắm, sợ sẽ thốt ra những lời mà bản thân nó không lường trước được.
“Mày đừng làm tao sợ chứ cái thằng này!” Nhỏ bắt đầu hoảng hốt.
Cuối cùng, sau một cú nhéo mạnh tới nỗi chảy nước mắt, thằng bạn của Hạ Uyên cũng trở về làm người bình thường.
“Đau!” Thằng nhóc rít lên.
“Mày bị sao vậy? Mắc gì không nói chuyện?”
“Tao... tao té nên hết hồn. Chứ có bị gì đâu.” Thằng nhóc ấp úng trả lời.
Nhỏ bĩu môi. “Bình thường thấy hổ báo cáo chồn lắm mà. Nay bày đặt hết với chả hồn.”
“Lâu lắm rồi mới được nghe mày nói nhiều câu tào lao như vậy.” Quân Anh bình phẩm rồi đứng dậy.
“Rồi có thiệt là mày không sao không?” Nhỏ vẫn ngồi và ngước đôi mắt long lanh lên nhìn nó.
“Tao đã nói là không. Con nhỏ này!” Đột nhiên Quân Anh đâm ra bực bội, thế là nó trút tất cả lên xe của Trần Hà.
Quân Anh làm một tràng, hỏi thăm tám đời tổ tiên nhà tài xế. Nó cũng quan tâm tới cả trình độ học vấn, có từng đọc qua đạo làm người chưa? Lương tâm có bị chó tha không? Và trước khi nó trở nên mất kiểm soát rồi tuôn ra nhiều lời mà nó dám chắc rằng nếu mẹ nghe được sẽ lột sống da nó thì Hạ Uyên đã cắt ngang.
“Thôi thôi! Mày có chửi nữa thì người nghe cũng là tao chứ ai. Mày ‘mượn gió bẻ măng’ để chửi tao à?”
“Lại còn xài thành ngữ, tao phải méc thím Bảy đem dẹp hết đống truyện của mày để mày bớt thói văn vở lại.”
Hạ Uyên vén mớ tóc rũ rượi trên trán sang hai bên đồng thời tỏ ra hết sức bình thản.
“Tao thấy mày nên lo thân mày đi. Tại tao cũng đi méc mẹ mày, mày chửi thề. Chắc chắn mày sẽ bị đánh trước khi truyện của tao bị đốt.”
Quân Anh thấy giỡn hết vui nên nó giả bộ tằng hắng, đoạn lột bộ áo mưa ra và nhồi thành một đống bùi nhùi khó coi kẹp dưới tay trái.
“Về chưa hay muốn ngồi đây tới khuya?” Quân Anh hỏi, rồi quay lưng định đỡ chiếc xe lên.
“Đánh trống lảng hả mậy?” Hạ Uyên hỏi rồi vươn tay, vừa kịp nắm lấy cổ tay phải của Quân Anh, định bụng mượn lực đứng dậy.
Quân Anh giật mình. Nó cảm thấy bàn tay dính đầy bùn sình vốn đang lạnh ngắt của Hạ Uyên dần nóng lên và biến thành ngọn lửa thiêu đốt nó. Trong sự hoảng hốt, nó rụt tay về. Hạ Uyên loạng choạng vì đứng chưa vững, sau đó mất đà té xuống ruộng thêm lần nữa.
Gương mặt Quân Anh sa sầm lại. Từ nhỏ tới lớn, Hạ Uyên đã nắm cổ tay, thậm chí là xách đầu, lôi cổ nó cả ngàn lần. Nó có cảm thấy gì đâu. Sao lần này lại khác thế? Phải chăng vì kết hợp với cảm giác khi nhìn thấy nụ cười của Hạ Uyên ban nãy?
Rõ ràng là...
Rõ ràng là cú chạm bất ngờ này của Hạ Uyên đã đánh tan bức màn mờ mịt cuối cùng của thằng nhóc, khiến đầu óc nó được khai sáng. Hóa ra tất cả những hành động kỳ quặc bữa giờ mà nó làm chỉ xuất phát từ một thứ…
Nó thích Hạ Uyên.
“Thằng kia!”
Lần này đến lượt Hạ Uyên hỏi thăm cách sống và lý tưởng làm người của Quân Anh. Nhỏ lải nhải liên hồi, âm thanh vọng lên dưới bụi lúa nghe như một lời nguyền tra tấn đối với Quân Anh, kéo theo ký ức bị đấm vào mũi hồi lớp Ba ùa về.
Máu me be bét, đau đớn cùng cực. Hình ảnh đó đủ giúp thằng nhóc bừng tỉnh. Nó rùng mình, vội gác tạm vấn đề của bản thân sang một bên rồi hết sức cẩn trọng cúi xuống đỡ bạn mình dậy. Nó không muốn quá khứ bi tráng đầy uất hận đó lặp lại lần nữa. Nhỏ này bình thường im ỉm vậy thôi, chứ nó mà nổi điên lên thì chưa thấy ngán ai bao giờ.
“Tao có méc mẹ mày thiệt đâu!” Nhỏ cất tiếng đầy ai oán. “Mày đâu cần phải giết người diệt khẩu!”
“Xin lỗi, xin lỗi!” Quân Anh vừa rối rít nói, vừa khúm núm đỡ nhỏ lên. “Mày làm tao giật mình.” Nó vội nói thêm.
“Giật mình thôi mà mặt đỏ rồi phản ứng dữ ha!” Nhỏ vẫn không bỏ lỡ cơ hội vặn vẹo Quân Anh. “Dạo này bị sao vậy? Còn nói là không yêu đương. Tao thấy mày nhớ nhung người ta quá rồi lú lẫn đầu óc.” Nhỏ bắt đầu lên lớp thằng bạn, sa sả mắng.
“Đầu óc trên mây, chạy xe ẩu tả. Để tao đánh cho mày tỉnh lại nha! Hay mày thấy bà đây ngứa mắt? Tao mà què thì mày không còn chuyền hai xịn nữa đâu. Tao sẽ kêu thằng Bách làm chuyền hai cho mày. Đố mày đập được trái nào ghi điểm.”
Quân Anh chỉ còn biết dạ dạ, vâng vâng. Chọc được Hạ Uyên nói năng như vậy cũng là một loại kỳ tích rồi. Hơn nữa nó lại thấy Hạ Uyên nổi cơn tam bành cũng quá đỗi dễ thương và trái tim nó thì cứ theo đà đó mà đập thình thịch, đập mạnh đến nỗi nó sợ nhỏ bạn nghe thấy. Nhưng lần này nó chẳng muốn chối bỏ cái cảm xúc ấy nữa.
Chút hơi ấm nơi cổ tay dần tan đi, chỉ để lại trong lòng Quân Anh sự vấn vương khó tả. Nó cố gắng trấn tĩnh lại lần nữa.
“Rồi rồi, tao sai! Mai tao mua tàu hủ đá cho mày! Nha!” Nó cố gắng xoa dịu nhỏ bạn đang ngày một trở nên đanh đá.
“Ừa, ghi nhận!”
Quân Anh dựng xe lên kiểm tra, thấy chỉ có cái giỏ hơi móp và sên bị bung ra, có thể gắn lại. Nó thở ra một hơi nhẹ nhõm. May mà hai đứa không phải lội bộ về nhà.
Quãng đường còn lại, Quân Anh vừa phải nhịn đau chở Hạ Uyên về nhà, vừa phải nghe nhỏ phân tích tình yêu có thể làm con người ta mụ mị cỡ nào. Đại loại ý con nhỏ là, nó sẽ sớm trở thành Lý Mạc Sầu, điên vì tình.
Vẫn nên méc mẹ nhỏ vì nhỏ lậm phim với truyện quá rồi, Quân Anh tự nhủ. Còn những chuyện khác, nó sẽ tính sau.