Chương 3 - Câu chuyện dưới trời mưa
“Thích một người là như thế nào hả mày?”
Quân Anh và Hạ Uyên vừa rẽ vào con đường đan nhỏ có phần ngoằn ngoèo dẫn về nhà thì cơn mưa đã trút ầm ầm xuống đầu hai đứa như thác đổ.
Chiếc áo mưa để trong giỏ xe của Hạ Uyên đã theo chân Hiệp về nhà nên nhỏ chỉ có thể giấu mình dưới tà sau của cái áo mưa cánh dơi mà Quân Anh đang mặc, dù chẳng che được mấy. Nước mưa vẫn tạt vào bên hông, quất những giọt nước lạnh buốt thấm vào quần áo khiến nhỏ bất giác run lên bần bật. Quân Anh đang nói gì đó, nhưng nhỏ không nghe rõ. Tiếng mưa rơi lộp bộp xuống lớp vải dù hòa lẫn trong tiếng sấm đì đùng và gió thét gào khiến tai nhỏ ù đi.
Chiếc xe đạp lảo đảo trước từng trận phong ba cuồng nộ quét qua. Hạ Uyên thấy Quân Anh đang gồng hết sức bình sinh mà đạp xe tiến về phía trước. Không hiểu sao, trong khoảnh khắc này, dưới tiết trời này, chỉ với tấm lưng bự tổ chảng như lưng trâu đang tỏa ra hơi ấm của khứa bạn đang đèo mình, Hạ Uyên lại cảm thấy yên tâm đến lạ.
Giờ mà sét có đánh trúng thì mình cũng không chết một mình. Nhỏ nghĩ.
Thật, yên tâm hơn hẳn.
Ngay lập tức lại có thêm một tiếng sấm rền vang, lần này dường như nổ sát sườn tụi nó. Hạ Uyên sợ xanh mặt, vội vàng lẩm nhẩm rằng nãy giờ mình chỉ giỡn thôi. Sau đó, nhỏ tự mắng mình là cái đồ dở hơi, suốt ngày toàn nghĩ vẩn vơ mấy chuyện tào lao, xui xẻo.
Hạ Uyên hay nghĩ, hay tưởng tượng. Thích chìm đắm trong thế giới đầy màu sắc đó. Nhỏ buộc phải làm thế. Vì…
Hạ Uyên vội xua đi những chuyện không vui đó. Nhỏ bắt đầu giải trí bằng cách phân tích Quân Anh.
Dạo gần đây Quân Anh có nhiều biểu hiện rất lạ. Đại loại là hay giật mình tránh né những lúc vô tình chạm phải ánh mắt của nhỏ. Lại còn tỏ ra bồn chồn, đỏ mặt lên khi nghe tụi Bách trêu chọc chuyện nó biết yêu rồi. Thỉnh thoảng cười khẽ một mình, lúc thì bần thần như người mất hồn, có khi đăm chiêu rồi lại lắc đầu như muốn phủ nhận. Theo kinh nghiệm đọc truyện nhiều năm của Hạ Uyên, một là Quân Anh bị vong nhập, hai là thằng bạn của nhỏ đã thật sự thích ai đó. Hạ Uyên xoa cằm, nghiêng về khả năng thứ hai nhiều hơn. Dù ban đầu Quân Anh luôn tỏ ra khó chịu và liên tục từ chối Xuân, nhưng tình cảm mà, làm gì có ai lường trước được.
Càng suy luận Hạ Uyên càng thấy hợp lí. Trong Binh pháp Tôn Tử tán gái, bản tự viết tay của Phú Thành, anh họ của Hạ Uyên, thứ mà con nhỏ vô tình đọc được trong một buổi chiều sấm sét nọ có ghi rằng: Khi một người cứ ngày ngày xuất hiện trước mắt ta, làm nhiều việc khiến dáng vẻ của họ khắc sâu vào tâm trí ta, rồi đột ngột họ biến đi đâu mất, không để lại bất cứ lời nhắn nhủ nào, sẽ làm ta vấn vương, sinh ra thương nhớ rồi đâm bệnh tương tư. Về lâu về dài, họ nghiễm nhiên trở thành người quan trọng trong tim ta, không thể nào dứt ra được.
Đúng! Chính là biểu hiện của bệnh tương tư.
“Uyên!”
Hạ Uyên giật nảy mình.
Lúc này nhỏ mới nhận ra Quân Anh đã dừng xe lại từ lúc nào. Tiếng mưa ồn ã vẫn dội vào tai nhưng lại lớn hơn trước rất nhiều, như thể nước đang trút rào rào trên mái tôn vậy. Hạ Uyên cũng không thấy mưa tạt vào bên hông nữa.
Quân Anh bước xuống xe, kéo luôn tà áo mưa ra khỏi người nhỏ. Thì ra là Quân Anh đã lủi xe vào mái hiên xập xệ của ngôi nhà bỏ hoang bên lề đường.
Hạ Uyên trèo khỏi yên sau, vắt cổ tay áo cho bớt nước. Nhỏ không rõ Quân Anh dừng lại làm gì. Bên ngoài vẫn mưa, nhưng dường như ông trời còn chút thương cảm cho hai đứa nhỏ bị ướt loi ngoi nên thôi không tạo thêm dông gió nữa. Mưa cũng nhỏ dần, dự rằng sẽ còn rả rích tới nửa đêm.
Quân Anh vừa tháo chiếc áo khoác bên dưới áo mưa ra, gương mặt và tóc nó đã ướt sũng nước mưa. Những giọt nước thi nhau chảy từ trán qua đôi mày rậm, đọng lại nơi mí của đôi mắt sáng và trượt dài theo sống mũi cao thẳng tắp của thằng bạn.
“Mày có sao không đó?” Giọng thằng nhóc có chút lo lắng. “Tao kêu mày nãy giờ mà mày không trả lời tao gì hết!”
“Tại mưa lớn quá, tao không nghe được mày nói gì.” Hạ Uyên vẫn chăm chú phẩy nước trên tay áo.
“Mày...” Quân Anh trở nên ngập ngừng. “Có lạnh không?”
Hạ Uyên hơi bất ngờ, nhỏ ngẩng đầu lên, đã thấy Quân Anh đứng sát trước mặt từ lúc nào. Trong cái áo mưa đỏ, thằng bạn chỉ lộ mỗi gương mặt, nhìn nó ngộ nghĩnh kiểu gì ấy. Nhỏ suýt phì cười. Nhưng chợt… có cái gì đó xao động trong mắt Quân Anh làm Hạ Uyên bối rối.
“Hả?” Nhỏ buột miệng.
“Mày lạnh hả?” Quân Anh lặp lại, mắt cứ dán xuống chân mình. “Nãy tao thấy mày rùng mình mấy lần, rồi còn mắc mưa nữa. Tao nghĩ mày lạnh nên hỏi mày mà mày không trả lời. Sẵn tới chỗ này cái tao tấp vào luôn.” Rồi nó chìa cái áo khoác màu xám ra cho Hạ Uyên. “Tao cho mày mượn, cũng không ướt lắm đâu.”
Hạ Uyên nghệch ra một lúc. Thì ra mấy cái rùng mình nổi óc cục do nghe lỏm chuyện của Bách và Chương hồi nãy đã bị Quân Anh hiểu thành nhỏ lạnh. Hạ Uyên chưa biết giải thích thế nào thì Quân Anh đã quàng luôn áo khoác quanh người nhỏ.
“Tao...” Đến phiên Hạ Uyên lắp bắp, nhỏ giật mình vì hành động đường đột của Quân Anh. “Tao đâu có lạnh.” Nhỏ cố vùng ra khỏi cái áo khoác bự như cái mền của thằng bạn cao hơn mét tám.
“Mày bớt bắt chước thằng Hiệp đi.” Giữ cái áo chặt hơn, Quân Anh bắt đầu giở thói cục súc mỗi khi nó không hài lòng chuyện gì đó.
“Cứ nói là không sao. Môi mỏ mày tím ngắt hết rồi kìa.”
“Còn... còn mày thì sao? Không lạnh hả?”
“Tao con trai mà, biết lạnh lẽo là gì đâu.”
Ngó gương mặt không có vẻ gì là nhượng bộ kia, Hạ Uyên bỗng nảy ra một niềm tin mãnh liệt rằng nếu mình không tròng cái áo này vào thì sẽ bị tên này “dần” cho một trận nhừ tử. Nó chả bao giờ xem nhỏ là con gái cả. Chứ ai đời lại tẩn vào mỏ người ta vì lỡ cạp vai nó chứ?
Hạ Uyên thôi không cục cựa nữa, thọt hai cánh tay vào tay áo khoác dài như sông Hậu của Quân Anh. Đoán chừng phải xoắn năm vòng mới xài được cái tay. Dù đã mặc một cái áo khoác mỏng, thêm một cái ba lô ở sau lưng nhưng Hạ Uyên vẫn có cảm giác giống như mình đang chui vào cái bao bố vậy. Tuy vậy, cảm giác ấm áp và mùi hương dễ chịu thoang thoảng từ chiếc áo hơi ẩm này làm Hạ Uyên thấy không tệ lắm.
Quân Anh xem chừng hài lòng, trước khi trèo lên yên xe, nó còn kéo mũ trùm áo khoác qua đầu Hạ Uyên, lấy hai sợi dây dưới mũ cột lại.
Sau đó Hạ Uyên lại trốn vào vạt sau của cái áo mưa cùng với một nỗi khó hiểu. Không phải vì Quân Anh vừa quan tâm nó, tại bình thường thằng bạn cũng hay vậy, chỉ là, ánh mắt của Quân Anh... dường như có gì đó muốn nói.
“Thích một người là như thế nào hả mày?” Quân Anh đột ngột hỏi.
Mưa chỉ còn lất phất, nên giờ Hạ Uyên có thể nghe được những gì Quân Anh nói.
“Ờ thì...” Hạ Uyên đáp trong vô thức, vì đầu óc còn đang bận suy diễn, rồi tự dưng nhỏ tỉnh ra.
Mình đoán đúng rồi! Quân Anh thích Ánh Xuân.
“Mày thích ai rồi hở?” Hạ Uyên giả vờ hỏi.
“Không.” Quân Anh đáp. “Tao chỉ muốn biết thôi.”
“Xạo sự vừa thôi cha!” Nhỏ bĩu môi.
“Xạo gì hả nhỏ kia?”
“Ờ... Mày mà muốn biết thì đi hỏi Ánh Xuân là được rồi.”
Quân Anh im lặng một lúc lâu, đến nỗi Hạ Uyên nghĩ khứa này đang kiềm chế để không đấm mình.
Rồi sau một hơi thở dài, tựa hồ mệt mỏi lắm thì Quân Anh lại nói.
“Nhiều khi tao thấy mày y chang thằng Bách. Cứ lôi Xuân ra chọc tao.”
“Thiệt ra thì...” Hạ Uyên bâng quơ nói. “Tụi Bách khoái chọc mày vì mày dễ nổi quạu. Mày chỉ cần thử không phản ứng, hoặc coi như không nghe thì tụi nó tự chán mà không ghẹo nữa thôi.”
“Hừ...” Quân Anh khụt khịt mũi. “Tao còn lạ gì tụi nó. Tao mà làm như mày nói thì tụi nó cũng kêu là tao thích Xuân thiệt nên khoái, không khó chịu nữa.”
“Cũng đúng ha.”
“Rồi mày trả lời tao đi.”
“Sao tao biết được.”
“Bình thường mày hay đọc truyện lắm mà.”
“Quào!” Hạ Uyên thốt lên, ra vẻ ngạc nhiên. “Tao không tin có ngày mày nói với tao những chuyện này luôn.”
“Ờ... Tao...”
Hạ Uyên không còn tập trung để nghe Quân Anh nói nữa, bởi sau lưng tụi nhỏ truyền đến tiếng ù ù, ào ào như thể có cái gì đó đang xé toạc bóng tối nửa vời mà lao tới. Bất giác, Hạ Uyên nghi hoặc. Nhỏ ló đầu ra khỏi vạt áo mưa, ngoái lại phía sau và rồi nhỏ thấy thứ đó. Sau khúc ngoặt tụi nó vừa đi qua, ló ra phần đầu chiếc xe tải màu xanh đậm. Chiếc xe chiếm gần hết chiều rộng con đường, đuổi theo sau với hai bóng đèn pha sáng choang rọi về phía hai đứa nhỏ tựa ánh sáng dẫn lối lên thiên đường. Hạ Uyên phát hoảng, nó biết chiếc xe đó, cơn ác mộng của lũ học trò đi xe đạp.
“Xe của Trần Hà!” Nhỏ gần như hét lên.
Bình luận
Nam Tâm
Eo, tên chương khác mỗi chương truyện t 1 chữ :3.