Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gió Thổi Đồng Xanh

Chương 1 - Tụi bạn thân

Mùa hè năm 2013

Buổi ôn môn Lý chiều thứ Năm kết thúc trễ. Mãi tới khi bạn bè cùng lớp đã về gần hết, Quân Anh mới thất tha thất thểu dắt chiếc xe đạp tàn tạ của mình qua cổng nhà thầy Toàn. Dù đã lề mề lắm rồi, thằng nhóc vẫn thấy mình nhanh chán so với đám bạn thân. Nó đành dừng lại đợi trước cổng nhà thầy, bên dưới cây hoàng hậu đang độ ra hoa rực rỡ nhuộm vàng cả một góc đường, rồi đứng ngó mấy đứa bạn trong sự bất lực. Đám Bách, Hiệp với Chương còn đang túm tụm ở chỗ để xe và ồn ào, giành nhau nửa bịch bánh que cay với chai nước ngọt còn có chút xíu. Như mọi khi, Quân Anh phát cáu và tự hỏi sao mấy đứa này còn sức mà đùa giỡn, nội giải mấy cái đề khó nhằn đã hoàn toàn hạ gục nó rồi.  

Càng gần tới ngày thi, Quân Anh càng cảm thấy tinh thần mình kiệt quệ. Ba chữ  “thi chuyển cấp” cứ lởn vởn trong đầu nó, theo cả vào trong giấc ngủ. Nhưng không vì thế mà nó bỏ cuộc, nó vẫn cứ học ngày học đêm, điên cuồng theo đuổi mớ công thức, các dạng bài… chỉ vì không muốn thua kém một người. 

Trèo lên yên xe trong sự hậm hực thiếu kiên nhẫn, Quân Anh đảo mắt nhìn vào trong lớp, lại thấy nhỏ Uyên còn đứng hỏi bài thầy Toàn, Quân Anh gần như sụp đổ. Nó đói, nó chỉ muốn về nhà. Mà, phải nói là, nhỏ Uyên này chịu khó ra phết, lúc nào cũng nghiêm túc học hành thi cử đến phát bực. Dù chơi thân nhưng Quân Anh không tài nào ưa nổi cái tính đó. Thấy mà ghét! Tất nhiên, nó sẽ không thừa nhận mình đang ganh đua với con nhỏ, nó chỉ cảm thấy Hạ Uyên có đôi lúc thật cứng nhắc, thật nhàm chán. Ngoài học ra, nhỏ chả còn gì thú vị! 

Rồi đột nhiên Quân Anh hoảng hốt với ý nghĩ của chính mình, sao nó có thể nghĩ Hạ Uyên nhàm chán? Con nhỏ thông minh, điềm đạm, là một chuyền hai đỉnh khỏi phải bàn, quan trọng là còn rất ăn ý với người đồng đội là nó. Chỉ là, chỉ là… Quân Anh cố gắng tự phân trần, ý nó là nhỏ Uyên trầm tính quá. Đáng ra phải cười một cái… Chậc! Chắc chắn còn rạng rỡ hơn cả nắng chiều sau mưa. 

Vừa tưởng tượng xong, trống ngực Quân Anh đánh thịch một nhịp rõ to, cái cảm giác kỳ quặc ấy lại rộn lên, làm thằng nhóc vô thức đưa tay lên ngực. Nó cau mày khó hiểu, rồi sau đó đâm ra bực bội gấp mấy lần ban nãy. 

“Ê Tư!” Thằng Chương réo lên biệt danh của Quân Anh. Đến khi nhận ra, nó đã thấy Chương lù lù đứng trước mặt, cũng chẳng kịp tránh cái vỏ chai rỗng mà thằng bạn phang lên đầu mình một cái rõ đau. 

“Bộ mày có tâm sự tuổi mới lớn hả?” Chương vừa hỏi vừa mau lẹ né cánh tay dài như tinh tinh của Quân Anh quơ qua đầu. “Làm gì đứng rờ ngực ghê vậy cha?”

Quân Anh lập tức bật chế độ cục súc, nó leo xuống dựng chống xe rồi hì hục rượt theo Chương mấy vòng quanh gốc cây hoàng hậu. Biết rõ tính mạng đang bị đe dọa nên Chương vội co giò tới nấp sau lưng Bách.

Mặt sưng sỉa như con chó già bị giẫm trúng đuôi, Quân Anh trừng mắt nhìn gương mặt to bè với đôi mắt ti hí của Chương. Rõ ràng là cái mặt này chen vào làm đứt phựt mạch tưởng tượng bay bổng của nó về gương mặt xinh xắn của Hạ Uyên. Nó định sấn tới bắt Chương với quyết tâm kẹp đầu thằng nhỏ vào nách, tra tấn nó bằng mùi hương nồng say thì Bách đã hất cằm lên, ra chiều khiêu khích, đại ý bảo Quân Anh là ngon thì nhào vô. 

Lúc này, Chương đang níu áo Bách rồi ngước lên nhìn Quân Anh. Thân hình đồ sộ ngược sáng của nó đổ bóng xuống mặt Chương hệt một con quái vật. Chiều cao của Quân Anh vốn vượt lên Chương hẳn một cái đầu, nên đôi khi ánh mắt Quân Anh nhìn Chương cứ như kẻ bề trên ngó xuống. Và hẳn điều này làm Chương cay cú lắm. Chứ nếu không nó đã không liên tiếp tìm cách chọc điên Quân Anh như vậy. 

Nhưng có Bách ở đây thì còn lâu Quân Anh mới “xử” được thằng này. 

Nói đến Bách, đấy là một thằng nhìn đời qua hai cái đít ve chai. Chân tay nó dài ngoằn, quều quào như cây sào tre. Đã vậy còn hay giấu mình trong một góc và thầm lặng quan sát, phán xét người ta. Tuy bộ dạng trông như một kẻ chán đời, nhưng Bách lúc nào cũng dư năng lượng để chọc ngoáy, cà khịa đám bạn, hoặc bất cứ người nào mà nó không ưa. Nó gọi đó là nghệ thuật đá đểu, nghe mà phát bực.

“Mày đừng ăn hiếp bạn Chương của tao.” Giọng Bách khàn khàn, nghe như vịt đực. “Chương nói đúng rồi mà! Tâm sự tuổi mới lớn của mày là Ánh Xuân A3 chứ gì?” 

Nghe nhắc đến cái tên Ánh Xuân, Quân Anh càng rồ dại hơn. Nó xoắn tay áo lên, định sống mái với hai đứa “cờ hó” đang kẻ tung người hứng kia thì bị nụ cười nửa miệng của Bách chặn lại, điệu cười quen thuộc mà Quân Anh  quá rõ đó chính là tín hiệu cảnh báo nguy hiểm, nếu nó cứ nhào tới thì nó phải nhận thêm ít nhất ba chục câu sát thương chí mạng không đỡ được từ Bách. 

Bách, kẻ mà ai cũng biết là không nên chọc vào, nếu không muốn sống mà “đội quần”. 

“Nó quạu rồi kìa!” Một tay giữ chiếc xe đạp, một tay quàng qua vai Chương, Bách cười khùng khục. 

Ánh Xuân là nhỏ học lớp bên, cũng là đứa đã làm Quân Anh sống dở chết dở vì cái sự nhiệt tình theo đuổi quá ư quái gở của chính nhỏ. May mà sau bữa tổng kết năm học, Ánh Xuân đã tự biết khó mà lui. Quân Anh thật sự thấy nhẹ nhõm và không để tâm tới nữa. Nhưng tụi Bách, Chương và Hiệp thì còn để tâm, vì đó luôn là đề tài dễ trêu chọc Quân Anh và tạo ra tiếng cười nhiều nhất. 

“Mày thấy chưa Hiệp?” Chương lại rú lên, đánh bốp vào thằng vừa dắt xe đi tới một cái như trời giáng. Nụ cười của kẻ sống lỗi với bạn bè vẫn dính trên môi nó. “Tao đã nói mà, rồi thằng Tư cũng mê nhỏ Xuân thôi!”

Hiệp loạng choạng vì hành động bất ngờ của Chương, đến nỗi suýt nữa quăng luôn chiếc xe đạp cà tàng sang một bên nhưng vẫn kịp bắt lấy câu chuyện đang diễn ra nãy giờ. Nó phá lên cười nhăn nhở, khoe ra hàm răng trắng nổi bật trên gương mặt gầy hóp, đen nhẻm vì phơi nắng của mình.

“Ê!” Hiệp đột ngột nín cười rồi la lên, mắt hướng ra sau lưng Quân Anh, về phía con đường trải nhựa đã thưa dần bóng xe cộ. “Xuân kìa!”

Quân Anh như con rối bị giật dây, quay phắt người lại. Chả thấy Xuân, Hạ, Thu, Đông gì sất, nó chỉ thấy hai chiếc xe đẩy mua ve chai đang chậm rãi đi ngược lại với hướng về nhà của tụi nó. Hành động đó của Quân Anh khiến ba đứa kia cười nắc nẻ. Nhưng trước khi nó kịp nổi đóa thêm chập nữa thì đã nhác thấy Hạ Uyên dắt xe đạp ra cổng. Nó khựng lại, đứng yên tại chỗ như trời trồng, cái cảm giác xốn xang ấy lại đến rồi. 

Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tầng mây âm u còn sót lại sau trận mưa ban chiều rồi buông lơi trên mái tóc đen buộc đuôi ngựa của Hạ Uyên. Gương mặt nhỏ phút chốc bừng sáng. Tự dưng Quân Anh thấy Hạ Uyên và nắng hòa hợp nhau đến lạ. Ánh dương làm con nhỏ trở nên rực rỡ, còn Hạ Uyên lại vô tình giúp nắng hè dịu đi và khiến người ta lấy làm dễ chịu khi nhìn thấy, hay chí ít là chỉ riêng Quân Anh cảm thấy điều đó. 

Hạ Uyên một tay dắt xe, một tay bỏ chiếc ba lô vào giỏ xe nên nhỏ không phát hiện cái nhìn ngơ ngẩn của Quân Anh. Nhỏ đi tới chỗ tụi con trai, khẽ nhíu mày.

“Mày làm gì ngó tao trừng trừng vậy Quân Anh?” Nhỏ hỏi. “Dìa thôi!”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px