Tàn cuộc
TÀN CUỘC
Thục Đoan quỳ xuống đỡ, mắt mở to, môi run, nước mắt hòa với máu. Quân Vũ cười, nụ cười của kẻ vừa hiểu ra điều gì:
“Đừng sợ. Ta còn... đứng được.”
Ngô lão hạ súng, thở dài như tiếc cho kẻ đáng thương, rồi giọng hắn lại trầm đều, nghe như gió biên lùa qua rừng khô:
“Thế gian này, kẻ không biết quỳ thì chỉ còn biết chết.”
Tiếng hắn vừa dứt, bọn Ai Lao lại ập đến như sóng dữ. Gió vút qua không khí bén như roi da. Sương vỡ tung thành từng mảng trắng đục, mang theo mùi máu tanh tưởi trong cổ họng.
Quân Vũ nghiêng người, quyền siết, mỗi đòn tung ra như núi đổ xuống, vừa trúng đã nghe tiếng xương bật nứt. Ông không nghĩ, không giữ sức, chỉ đánh, như thể đang đấm vào số phận chính mình. Tay tướp máu, da rách đến tận gân. Sau lưng là Thục Đoan và ông không thể để cô ngã trước.
Cô đứng cạnh Vũ. Kiếm vẫn trong tay. Mặt đã tái đi, chỉ còn đôi mắt sáng rực. Không còn nhanh như trước, nhưng cô vẫn đỡ, vẫn chém, vẫn đứng vững. Mỗi khi Quân Vũ hất lùi một tên, cô xoay kiếm cắt chéo, giữ lấy khoảng trống.
Họ đánh không còn chiêu. Chỉ còn hơi thở hòa làm một. Một người dùng sức, một người dùng ý. Hai thân hình quấn chặt trong vòng vây, đỏ và đen, sáng và tối, như hai nhánh lửa chưa chịu tắt giữa cơn bão.
Tên khổng lồ bước lên nặng như trâu rừng. Hắn gầm, tung một quyền thẳng. Không nhắm vào Quân Vũ mà vào Thục Đoan, người vừa xoay kiếm ngăn đường.
Quân Vũ hét lớn: “Đoan! Tránh!”
Nhưng không kịp.
Cú đấm của gã khổng lồ nặng như sấm, giáng thẳng vào vai trái cô. Tiếng va khô và trầm, khiến thân Thục Đoan bật ngửa. Cô thổ ra một ngụm máu, mắt nhòa đi, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. Mũi kiếm chạm đất, phát ra tiếng rít yếu ớt.
Ngô lão nhìn họ. Ánh mắt hắn không còn cười, chỉ thấp thoáng tiếc nuối. Hắn thở ra, giọng nhỏ:
“Đáng tiếc thật… Người có nghĩa, nhưng không biết thời, đến lúc kết thúc rồi!”
Rồi hắn nâng súng. Một vệt lửa phụt ra, sáng lóe trong sương. Tiếng nổ vang vọng giữa núi, dội lại như tiếng trống đưa tiễn.
“Pằng!”
Thục Đoan quay đầu đã quá muộn. Quân Vũ ngực ướt đẫm máu, đôi mắt mở to. Ông khuỵu xuống, bàn tay vươn về phía vợ, nụ cười vương nơi môi, máu từ miệng chảy ra đỏ rực như lửa.
Thục Đoan thét lên, tiếng vang tan vào gió biên.
“Ngô lão... ngươi...” Cô nói, giọng nghẹn mà sắc như kim.
Ngô lão đặt hỏa thương xuống, giọng hắn lạnh tanh:
“Đường đã mở, người cản phải chết.”
Trong rừng, Lương Ban chết lặng, máu nóng trào ra đỏ cả mắt. Ba người Thiết Hội siết chặt vai cậu, Lưu Khải khẽ nói:
“Giữ im đi, thằng nhỏ. Chúng ta còn việc. Dù thế nào cũng không được lao ra.”
Nhưng trong lòng Ban, lửa đã bùng. Người thanh niên từng chỉ biết săn thú và rừng núi, nay lần đầu thấy máu người đổ vì mưu phản, vì nghĩa khí mà không thể trở lại được nữa.
Khi tiếng súng tan, rừng im như bị rút hơi thở. Chỉ còn tiếng nước xa vọng lại, yếu ớt như tiếng khóc của ai đó bị chôn dưới sâu. Trần Quân Vũ đứng đó, máu từ ngực chảy thành vệt, hòa vào bùn đỏ, trôi dọc sườn dốc. Miệng mấp máy.
“Chúng ta… cùng chết, cũng là giữ trọn chữ tín rồi…”
Thục Đoan ở cạnh bên chồng, bàn tay run rẩy chạm vết thương. Máu nóng bỏng chảy tràn qua kẽ tay. Gió thổi tóc cô rối bời, dính vào máu. Trong sương, ánh mắt cô như lưỡi thép đã gãy vẫn rực lên lần cuối.
“Anh Vũ…”
Tiếng gọi chỉ còn là hơi thở đứt quãng, tan trong hư không. Bên tai cô, tiếng cười của Ngô lão vẫn vang, lạnh lẽo hơn cả sắt:
“Chết rồi, xong rồi. Một người giữ nghĩa, nhưng nghĩa chẳng giữ được thân.”
Mấy tên Ai Lao còn lại, sau trận đánh, thở hổn hển; mặt, tay, vai đầy vết thương, nhưng ánh mắt vẫn đỏ rực. Tên khổng lồ quệt máu nơi cằm, nhe răng cười:
“Tên kia không đánh được nữa. Còn con đàn bà này giết nốt đi, còn giao hàng.”
Hắn gầm lên, cả bọn lập tức bước tới, vòng vây khép chặt. Thục Đoan đứng lên chậm rãi, nhưng trong ánh nhìn ấy, có điều gì vừa tắt để thay vào đó là ngọn lửa lạnh.
Liễu kiếm trong tay bật sáng. Gió biên thổi qua, váy cô phấp phới như cánh chim lửa:
“Ai muốn lấy mạng ta... bước lên.”
Câu bén như dao. Khiến Ngô lão khẽ rùng mình.
Tên khổng lồ gầm lên, thân hình đồ sộ lao thẳng tới. Một cú gối, một đòn chỏ làm cho không khí xung quanh như vỡ vụn. Thục Đoan xoay người, kiếm vẽ đường mảnh, chém trúng cổ tay hắn. Máu phụt ra, nhưng hắn vẫn lao tiếp, đầu gối giáng vào bụng cô. Một tiếng nghe khô khốc.
Cô loạng choạng. Hai tên khác ập tới, một tên đấm vào ngực, một tên quét gối sau lưng. Thục Đoan chống kiếm, xoay vòng; lưỡi thép quét ngang như cơn gió sắc. Một tên trúng ngực ngã bật, máu trào ra như suối; tên kia bị chém rách mặt, gào lên thảm thiết.
Cô thở gấp, toàn thân tê dại, máu rịn nơi miệng.
Xa hơn, Ngô lão đứng nhìn, ánh mắt dửng dưng. Hắn nạp lại đạn, tiếng sắt cọ xát khô khốc giữa gió núi.
“Đàn bà mạnh mẽ thật... nhưng mạnh cũng là vô ích.”
Hắn giương hỏa thương, đầu nòng chĩa về phía cô.
Ngay lúc ấy, từ rừng vọng ra một tiếng gào xé gió:
“Dừng lại!”
Một bóng người lao ra, như một con hổ đang lao tới, mắt rực lửa.
Ngô lão giật mình, xoay súng. Tiếng cò sắt bật lên.
“Pằng!”
Lửa phụt, khói đen cuộn lại. Viên đạn sượt qua vai Ban nhưng không trúng, cắm phập vào thân cây sau lưng, lộ ra ba cái bóng phía sau. Làn gió xé ngang khiến cậu ngã chúi xuống đất. Chưa kịp gượng, một cú gối từ tên khổng lồ trượt qua sườn, làm cậu mất đà lăn mấy vòng.
Bàn chân khổng lồ nhấc lên, bóng đen phủ chụp mặt Ban.
Đinh Cương nghiến răng kêu ken két:
“Thằng ngu. Lộ mất rồi.”
Đúng lúc gót chân kia sắp giáng xuống, một tiếng rít xé sương.
Lưỡi kiếm phóng vút, cắm “phập” xuống bùn sát bên đầu Ban. Đất ướt bắn tung lên mặt.
Tên khổng lồ khựng lại, ngẩng lên nhìn về phía triền đá, nơi trong làn mù hiện ra ba bóng người áo vải sẫm lao tới như ba vệt cắt ngang màn sương.
*****