Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Giải Bùa Yêu Em

Chương 24: Đèn dầu trong gió

Rừng tràm vào chiều muộn trông như một bức tranh, những thân cây thẳng tắp phản chiếu trên mặt nước, lá tràm xanh biếc tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hội Giải Ngải đạp xe theo con đường mòn quen thuộc, dẫn sâu vào rừng. Minh Quân đi đầu, mặt căng thẳng đến mức Anh Ba phải trêu:


“Đi giải quyết hiểu lầm hay đi đánh giặc vậy mày?”


“Để mày bị hiểu lầm rồi bị Bé Lùn giận, coi mày còn cười nổi không.” Minh Quân càu nhàu.


“Thôi mà.” Bé Lùn an ủi. “Có tụi tao đây, giải quyết hiểu lầm tình yêu lần này nhất định thành công!”


“Ai nói gì tình yêu?” Minh Quân đỏ mặt phản đối. “Chỉ là hiểu lầm bình thường thôi!”


“Ừ, hiểu lầm... mà suýt hôn nhau.” Ông Út nháy mắt.


Minh Quân càng đỏ mặt hơn, không dám đáp lại. Cả nhóm dừng xe ở bụi cây quen thuộc, rồi đi bộ đến căn chòi. Từ xa, họ đã thấy ánh đèn dầu le lói từ cửa sổ nhỏ.


“Thu Ngải đang ở trong.” Bé Lùn xác nhận. “Nhớ đừng làm nó giận thêm nha Minh Quân!”


“Tụi bay có kế hoạch gì không đấy?” Minh Quân hỏi, bất an trước vẻ mặt tinh quái của ba người bạn.


“Kế hoạch là không có kế hoạch nào cả.” Anh Ba lắc đầu. “Cứ vào đi, nói chuyện tử tế, giải thích rõ ràng. Tụi tao sẽ hỗ trợ.”


Ông Út gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Ông Út lại gõ lần nữa.


“Ai?” Giọng Thu Ngải vọng ra, cảnh giác.


“Tụi này.” Bé Lùn lên tiếng. “Tao, Anh Ba và Ông Út đây!”


Cánh cửa hé mở, Thu Ngải ló đầu ra. Cô mặc áo bà ba xanh lá, tóc buộc gọn ra sau. Ánh mắt cô dừng lại ở Minh Quân, rồi lập tức trở nên lạnh tanh.


“Ai rủ người này tới đây?” Thu Ngải hỏi, giọng gay gắt.


“Tụi tao rủ.” Bé Lùn gan dạ đáp. “Tao thấy mày với Minh Quân cần nói chuyện.”


“Không có gì để nói hết.” Thu Ngải khoanh tay. “Xin mọi người về đi! Gần đây không có vụ gì rắc rối cả, không cần họp.”


“Thu Ngải.” Minh Quân tiến lên một bước. “Tui cần giải thích chuyện tối qua.”


“Giải thích gì chứ?” Thu Ngải hếch cằm. “Cứ lo mà giải thích với cô người yêu bé nhỏ của anh ở thành phố kìa!”


“Bảo Trân không phải người yêu tui!” Minh Quân kêu lên. “Nó chỉ là bạn học cũ thôi!”


“Bạn học kiểu gì mà gọi nhau là người yêu bé nhỏ?” Thu Ngải mỉa mai.


“Đó chỉ là biệt danh đùa thôi.” Minh Quân giải thích. "Thời điểm tui chuẩn bị xuống đây, nó có tỏ tình tui. Nhưng tui có chấp nhận rõ ràng đâu? Nó lại nghĩ là tui đồng ý. Rồi từ lúc xuống đây đến giờ tui cũng chưa nhắn tin cho nó lần nào hết.”


“Vậy sao?” Thu Ngải vẫn chưa tin. “Tin nhắn đó không giống đùa chút nào!”


“Để tao giúp nói rõ hơn.” Ông Út xen vào. “Theo tướng số học, quan hệ giữa Minh Quân và cô này không phải là duyên tình, mà chỉ là duyên bạn. Tao biết là…”


“Thôi đi Ông Út.” Bé Lùn cắt ngang. “Đừng lôi tướng số vào nữa!”


“Thật mà!” Ông Út phản đối. “Tao nhìn vào tướng mặt Minh Quân là biết liền!”


Thu Ngải khẽ bật cười trước vẻ mặt nghiêm túc của Ông Út, nhưng rồi lại trở nên lạnh lùng.


“Dù sao đi nữa.” Cô nói. “Chuyện này chẳng liên quan gì đến tui. Anh thích ai, yêu ai là quyền của anh.”


“Chẳng lẽ tối qua không có nghĩa gì sao?” Minh Quân hỏi, giọng trầm xuống.


Thu Ngải khựng lại, má hơi ửng hồng: 


“Tối qua là... tui không biết mình đang làm gì.”


“Vậy cho tui cơ hội giải thích, được không?” Minh Quân năn nỉ.


Bé Lùn, Anh Ba và Ông Út liếc nhìn nhau, gật đầu nhẹ.


“Thu Ngải này.” Bé Lùn nói. “Để Minh Quân giải thích đi. Nếu sau đó mày vẫn không tin, tụi tao sẽ lôi cổ nó ra khỏi đây.”


Thu Ngải đắn đo một lúc, rồi thở dài mở rộng cửa: 


“Được rồi. Vào đi.”


Cả nhóm bước vào căn chòi nhỏ, không gian ấm áp dưới ánh đèn dầu. Thu Ngải đã bày sách vở ra trên bàn gỗ, rõ ràng đang nghiên cứu điều gì đó. Cô nhanh chóng xếp lại.


“Nói đi.” Thu Ngải ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn đầy ngờ vực.


Minh Quân nuốt khan, nhìn quanh cầu cứu bạn bè. Bé Lùn ra hiệu khích lệ, Anh Ba gật đầu, còn Ông Út thì tạo dáng đặt tay lên tim, như thể bảo “nói từ trái tim đi”.


“Thu Ngải.” Minh Quân bắt đầu. “Tui với Bảo Trân chỉ là bạn học chung hồi ở thành phố thôi. Thậm chí ở đó tui còn không nhận thấy sự hiện diện của nó.”


“Vậy sao nó nhắn tin kiểu đó?” Thu Ngải vẫn chưa nguôi nghi ngờ.


“Tại vì…” Minh Quân ngập ngừng.  “Bảo Trân từng... thích tui. Nhưng tui không có tình cảm gì với nó hết. Tui đã nói rõ từ trước khi chuyển về đây.”


“Ồ.” Thu Ngải bình luận ngắn gọn, đôi mắt sáng lên một chút.


“Tui nghĩ nó vẫn chưa từ bỏ.” Minh Quân tiếp tục. “Nhưng tui thề là tui không còn liên lạc với nó từ khi về đây. Tin nhắn đó là lần đầu tiên.”


Thu Ngải im lặng, có vẻ đang cân nhắc lời Minh Quân nói. Bầu không khí trong chòi căng thẳng. Bé Lùn khẽ ho để phá tan sự im lặng.


“Tao nghĩ.” Cô nói. “Hai người cần nói chuyện riêng.”


“Ừ.” Anh Ba tán thành. “Tụi tao ra ngoài một lúc nha.”


“Khoan đã!” Thu Ngải kêu lên. “Sao lại ra ngoài?”


“Vì…” Ông Út cười bí hiểm. “Tụi tao tin là hai đứa nên nói chuyện riêng tư hơn.”


“Nhưng…” Thu Ngải đỏ mặt.


“Không sao đâu.” Bé Lùn an ủi. “Tụi tao chỉ đứng ngoài hiên thôi. Có gì kêu một tiếng là tụi tao vào liền.”


Trước khi Thu Ngải kịp phản đối, ba người đã lẻn ra ngoài, đóng cửa lại. Căn chòi bỗng chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Minh Quân và Thu Ngải ngồi đối diện nhau, chỉ có chiếc bàn gỗ nhỏ ngăn cách, ánh đèn dầu hắt bóng hai người lên vách chòi.


“Thu Ngải.” Minh Quân lên tiếng trước. “Tui... xin lỗi về chuyện tối qua.”


“Không có gì phải xin lỗi đâu.” Thu Ngải đáp, giọng nhẹ hơn. “Tui cũng... hơi quá đáng.”


“Nhưng tui hiểu mà.” Minh Quân mỉm cười. “Tui cũng sẽ giận nếu thấy tin nhắn kiểu đó trên điện thoại của bà.”


Thu Ngải khẽ nhướn mày.


 “Vậy à? Vì sao anh sẽ giận?”


“Thì…” Minh Quân lúng túng, nhận ra mình vừa lỡ lời. “Tui... ừm…”


“Nói đi.” Thu Ngải khích lệ, đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn dầu.


“Vì tui…” Minh Quân hít một hơi sâu. “Vì tui có tình cảm với bà, Thu Ngải à.”


Lời thú nhận đó như làm không gian trong chòi đông cứng lại. Thu Ngải mở to mắt, má ửng hồng như trái sim chín. Cô không nói gì, chỉ nhìn Minh Quân chăm chú.


‘Tui biết có thể hơi đường đột.” Minh Quân tiếp tục, giọng run run. “Nhưng sau chuyện tối qua, tui nghĩ bà cũng... cảm thấy điều gì đó.”


Thu Ngải vẫn im lặng, nhưng ánh mắt đã dịu lại, không còn vẻ giận dữ. Không khí trong chòi bỗng trở nên ấm áp lạ thường, mặc dù bên ngoài gió đã bắt đầu mạnh lên, thổi xào xạc qua những tán tràm.


“Nói gì đi chứ.” Minh Quân năn nỉ. “Bình thường bà nói nhiều lắm mà.”


“Tui…” Thu Ngải vừa mở miệng thì một cơn gió mạnh thốc qua khe cửa sổ, thổi tắt phụt ngọn đèn dầu duy nhất.


Căn chòi chìm vào bóng tối đột ngột. Minh Quân giật mình, theo phản xạ tự nhiên, đứng bật dậy và lao về phía Thu Ngải.


“Thu Ngải!” Minh Quân kêu lên, vốn không quen với bóng tối ở trong này. “Bà đâu rồi?”


“Tui ở đây.” Thu Ngải đáp, giọng bình tĩnh.


Trong bóng tối, Minh Quân loạng choạng vấp phải chân bàn, lao thẳng về phía trước và ôm chầm lấy Thu Ngải. Cả hai cùng mất thăng bằng, ngã xuống chiếc chiếu trải sàn, Minh Quân đè lên Thu Ngải.


“Xin lỗi!” Minh Quân hoảng hốt, cố gắng nhấc người lên, nhưng trong bóng tối, cậu lại vô tình áp mặt gần hơn với Thu Ngải. “Tui không cố ý…”


“Đừng cử động.” Thu Ngải thì thầm, hơi thở ấm áp phả lên môi Minh Quân. “Để mắt quen với bóng tối đã.”


Trong bóng tối, Minh Quân cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Thu Ngải, nghe được tiếng tim cô đập mạnh, hay có lẽ là tiếng tim cậu, cậu không còn chắc nữa. Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn hai người họ tồn tại trong không gian riêng.


“Thu Ngải…” Minh Quân thì thầm, không còn kiềm chế được nữa.


“Hửm?” Thu Ngải đáp, giọng nhẹ như hơi thở.


Và rồi, như một phản ứng tự nhiên không cần suy nghĩ, Minh Quân cúi xuống, tìm môi Thu Ngải trong bóng tối. Khi môi họ chạm nhau, cả thế giới như biến mất. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, e dè, nhưng nhanh chóng trở nên say đắm, nồng nàn. Thu Ngải vô thức vòng tay qua cổ Minh Quân, kéo cậu gần hơn. Minh Quân đặt tay lên má cô, ngón tay lướt nhẹ trên làn da mịn màng.


Thời gian như đứng yên trong khoảnh khắc ngọt ngào ấy. Họ quên hết mọi thứ, quên cả Bảo Trân, quên cả hiểu lầm, quên cả ba người bạn đang đứng ngoài cửa. Chỉ còn hai con tim đang đập rộn ràng, hòa nhịp với nhau.


Nụ hôn kéo dài, sâu lắng và tha thiết, như thể cả hai đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu. Bàn tay Minh Quân luồn vào mái tóc mềm mại của Thu Ngải, còn cô vòng tay ôm chặt lưng cậu.


“Nè, bên trong có nghe không?”


Tiếng gọi của Bé Lùn vang lên từ ngoài cửa, kèm theo tiếng gõ dồn dập. Minh Quân và Thu Ngải giật mình tách ra, cùng lúc cánh cửa bật mở, Anh Ba bước vào với chiếc đèn pin.


“Sao tối thui vậy?” Anh Ba hỏi, rọi đèn quanh chòi. “Đèn dầu tắt à?”


Ánh đèn pin chiếu vào Minh Quân và Thu Ngải, cả hai đang đứng cách nhau cả mét, mặt đỏ bừng, tóc tai rối bời.


“Ừ... gió thổi tắt.” Thu Ngải lắp bắp, vội vàng vuốt lại tóc.


Ông Út nhìn Thu Ngãi rồi gãi đầu thắc mắc: 


“Thu Ngải, mày vừa uống nước mà không chùi miệng à? Trên miệng của mày còn dính vết nước quá trời kìa.”


“Ơ... à, vừa nãy đang uống nước... mà đèn dầu tắt, tao hoảng nên đổ nước.” Thu Ngải giật mình, lấy tay chùi đi vết nước vương lại trên miệng sau khi hai người hôn nhau.


“Tưởng có chuyện gì.” Bé Lùn thở phào. “Thắp lại đèn đi, tối quá!”


Thu Ngải vội vàng bật lửa, thắp lại ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng ấm tràn ngập căn chòi, soi rõ gương mặt đỏ bừng của cả hai người. Ông Út nhìn Minh Quân, rồi nhìn Thu Ngải, nhướn mày đầy ẩn ý.


“Hai đứa nói chuyện xong chưa?” Ông Út hỏi, nụ cười tinh quái không giấu được.


“Xong rồi.” Minh Quân và Thu Ngải đồng thanh đáp, khiến cả hai lại càng đỏ mặt hơn.


“Vậy... giận nhau nữa không?” Bé Lùn tò mò.


“Không.” Thu Ngải lắc đầu, không dám nhìn Minh Quân. “Tui đã hiểu rõ vấn đề rồi.”


“Tốt quá!” Anh Ba vỗ tay. “Vậy là vụ bùa ngải tình yêu đã được giải quyết!”


“Ai nói gì tình yêu!” Minh Quân và Thu Ngải lại đồng thanh.


“Trời ơi, lại đồng thanh nữa rồi.” Ông Út cười lớn. “Như vậy là có quá nhiều điểm chung rồi đó nghen! Tao thấy nên làm đám cưới luôn là vừa.”


Giữa lúc đó, điện thoại Minh Quân reo lên. Cậu lấy ra xem, mắt mở to khi thấy tên người gọi.


“Bảo Trân…” Minh Quân lẩm bẩm.


Thu Ngải liếc nhìn, mắt thoáng buồn. Minh Quân nhìn cô, rồi nhìn điện thoại, quyết định nhanh chóng.


“Tui sẽ nói chuyện với nó, ngay bây giờ.” Minh Quân nói, rồi bấm nút nghe. “Alô? Bảo Trân hả? Ừ, anh đây.”


Cả nhóm im lặng lắng nghe. Thu Ngải cắn môi, lo lắng.


“Trân à, anh cần nói rõ chuyện này.” Minh Quân nói, mắt không rời Thu Ngải. “Anh không thích cách em nhắn tin như vậy. Tụi mình chỉ là bạn, anh không có thích em, đừng hiểu lầm. Anh với em không phải một đôi đâu. Vậy nha! Hẹn không gặp lại!”


Đầu dây bên kia có tiếng cãi lại, khiến Minh Quân phải nhăn mặt.


“Nghe này.” Minh Quân tiếp tục, giọng cứng rắn hơn. “Anh biết em thích anh, nhưng anh không có tình cảm với em. Và... anh đã có người mình thích rồi.”


Thu Ngải mở to mắt, tim đập nhanh hơn. Minh Quân mỉm cười với cô, ánh mắt dịu dàng.


“Không, anh không đùa đâu.” Minh Quân nói tiếp với Bảo Trân. “Người đó đang đứng ngay trước mặt anh. Và anh nghĩ... cô ấy cũng thích anh."


Minh Quân khẽ nhướng mày nhìn Thu Ngải, như thể đang hỏi: “Đúng không?”


Thu Ngải mỉm cười.


“Vậy nhé.” Minh Quân kết thúc cuộc gọi. “Tụi mình vẫn là bạn, nhưng đừng nhắn tin kiểu đó nữa.”


Cậu tắt điện thoại, bỏ vào túi, nhìn Thu Ngải với ánh mắt đầy hi vọng.


“Tui nghĩ.” Thu Ngải lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng. “Mấy đứa bây nên ra ngoài một lúc nữa.”


“Lần này thì đồng ý!” Bé Lùn cười toe toét, kéo tay Anh Ba và Ông Út ra ngoài. “Tụi tao đi kiếm ít trái cây ăn! Hai đứa cứ... tiếp tục nói chuyện đi!”


Cửa đóng lại, Minh Quân và Thu Ngải lại đứng đối diện nhau, lần này không còn khoảng cách, không còn hiểu lầm. Ánh đèn dầu hắt bóng hai người lên vách chòi, hai cái bóng dần dần xích lại gần nhau, hòa làm một.


“Vậy…” Minh Quân lên tiếng, giọng dịu dàng. “Bà thích tui thật hả?”


“Anh nghĩ sao?” Thu Ngải mỉm cười, bước lại gần.


“Tui nghĩ là có.” Minh Quân cũng mỉm cười, rút ngắn khoảng cách.


“Vậy thì anh đoán đúng rồi đó.” Thu Ngải thì thầm, đôi mắt lấp lánh nhìn thẳng vào mắt Minh Quân. “Em thích anh!”


“Anh cũng thích em. Nhiều lắm! Nhưng đừng để lộ, em chưa muốn ai biết cả, vì nhiều lý do.”


“Ừ, được thôi. Chỉ chúng ta biết.” Minh Quân gật đầu, cậu tin tưởng cô.


Một lần nữa, môi họ tìm đến nhau, lần này không phải trong bóng tối bất ngờ, mà là dưới ánh đèn dầu ấm áp, với tình cảm đã được thổ lộ, với trái tim đã sẵn sàng.


Bên ngoài căn chòi, đêm xuống trên rừng tràm. Tiếng côn trùng râm ran hòa với tiếng cười khúc khích của ba thành viên Hội Giải Ngải đang mon men nhìn qua khe cửa, chứng kiến một “vụ giải ngải” thành công nhất từ trước đến nay của họ.


*****

Hết.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px