Chương 3: Ngôi nhà của ngoại
Minh Quân thức giấc khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới rọi qua khe cửa sổ. Cậu ngơ ngác một lúc, chiếc chõng tre cọt kẹt mỗi khi cậu cử động, chiếc mùng đã cũ màu ngả vàng, và trên tường là những tấm ảnh đen trắng cũ kỹ của người lạ. Đây chắc chắn không phải phòng ngủ quen thuộc của cậu ở Sài Gòn.
Rồi cậu nhớ ra, đây là nhà bà ngoại, nơi cậu sẽ sống trong tương lai gần.
Đêm qua, sau khi xe ba gác chở ba mẹ và hành lý về đến nơi, cả nhà đã có một bữa tối đầm ấm với những món ăn do bà ngoại chuẩn bị. Minh Quân đã ăn rất ngon miệng, một phần vì đói, phần còn lại vì thực sự nhớ đồ ăn bà ngoại nấu.
Sau bữa tối, trong lúc mọi người còn đang ngồi trò chuyện về chuyến đi, bà ngoại đột nhiên đứng dậy, lôi từ trong tủ ra một bộ quần áo cũ và đưa cho Minh Quân.
“Út à, mặc cái áo này vào, mặc ngược nha con.” Bà nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Mặc... ngược ạ?” Minh Quân ngạc nhiên, nhìn chiếc áo thun đã bạc màu trong tay.
“Ừ, mặc ngược. Để ma nó không nhận ra con là người lạ.” Bà ngoại giải thích, thản nhiên như đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Minh Quân nhìn ba mẹ cầu cứu, nhưng họ chỉ cười và ra hiệu cho cậu nghe lời. Miễn cưỡng, Minh Quân khoác chiếc áo lên người, mặc ngược lại đúng như bà ngoại dặn.
“Bà ơi, con không tin mấy cái này đâu.” Minh Quân cảm thấy ngớ ngẩn với nhãn áo cọ vào cằm.
“Tin hay không cũng phải làm.” Bà ngoại khăng khăng. “Nhà này gần mả cũ, lâu lâu có đám ma đi ngang qua. Tụi nó thấy người lạ là hay trêu lắm!”
Ngay sau đó, bà ngoại đốt một nắm nhang, đặt lên bàn thờ gia tiên và bàn thờ thổ địa ở góc nhà. Bà lẩm nhẩm khấn vái, xin phép cho cháu ngoại ở mới. Khói nhang nghi ngút, mùi hương trầm lan tỏa khắp căn nhà gỗ ba gian rộng lớn.
Giờ đây, trong ánh nắng ban mai, Minh Quân có thể quan sát rõ hơn căn phòng mình đang ở. Đây là căn phòng nhỏ ở gian bên phải ngôi nhà, vốn là phòng khách hiếm khi sử dụng được bà ngoại gấp rút dọn dẹp để làm phòng ngủ cho Minh Quân. Cạnh giường là một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, trên đó đặt một chiếc đèn dầu đã tắt. Đêm qua, khi điện bị cúp giữa chừng, chiếc đèn dầu này đã là nguồn sáng duy nhất.
Minh Quân cảm thấy người mình nhớp nháp mồ hôi. Đêm qua, cậu đã trằn trọc mãi mới ngủ được. Tiếng ếch nhái kêu râm ran, tiếng côn trùng rả rích, đặc biệt là cái nóng và đám muỗi vo ve không ngừng quanh cái mùng. Tất cả đều là những thử thách mới mẻ đối với cậu học sinh thành phố quen với máy lạnh và màn hình điện thoại.
“Dậy rồi hả con?”
Tiếng gọi của bà ngoại vang lên từ bên ngoài cửa, kéo Minh Quân ra khỏi dòng suy nghĩ. Cậu vội vàng ngồi dậy, gấp mùng lại một cách vụng về.
“Dạ, con dậy rồi.” Minh Quân trả lời, giọng còn ngái ngủ.
“Rửa mặt rồi ra ăn sáng nha con. Bà nấu cháo cá lóc đó.”
Minh Quân bước ra khỏi phòng và ngỡ ngàng trước khung cảnh ban ngày của ngôi nhà. Dưới ánh nắng sớm, ngôi nhà gỗ ba gian của ông bà ngoại hiện ra với vẻ đẹp mộc mạc mà trang nghiêm. Những cây cột gỗ to lớn chống đỡ mái nhà, sàn nhà bằng gỗ đánh bóng bởi thời gian và bao thế hệ người đi lại. Gian giữa là nơi đặt bàn thờ tổ tiên và là không gian sinh hoạt chung, gian trái là phòng ngủ của ông bà ngoại, gian phải là nơi Minh Quân ngủ đêm qua. Phía sau còn một vài phòng trống khác nữa.
Ba mẹ Minh Quân đã dậy từ sớm, đang ngồi uống trà với ông ngoại ngoài hiên nhà. Họ quay lại khi thấy Minh Quân.
“Ngủ có ngon không con?” Mẹ cậu hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.
“Dạ... cũng được.” Minh Quân nói dối. Thực ra cậu đã trải qua một đêm tồi tệ nhất từ trước đến nay, nhưng không muốn ba mẹ lo lắng.
“Nước để rửa mặt đằng kia.” Ba cậu chỉ về phía lu nước lớn đặt ở góc sân, bên cạnh là một cái gáo dừa.
Minh Quân đi về phía lu nước, nhìn vào gáo dừa rồi nhìn vào lu nước với vẻ bối rối. Cậu rất ít khi phải múc nước từ lu để rửa mặt như thế này. Ngày xưa mỗi khi về quê cũng thường làm vậy, nhưng bây giờ thì phải thực hiện hành động này lâu dài hơn. Nghĩ đến điều đó, Minh Quân chỉ ngẩn ra.
“Mày không biết múc nước à?” Một giọng nói vang lên khiến Minh Quân giật mình. Đó là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt rám nắng, với đôi mắt cười giống hệt mẹ Minh Quân.
“Chú Hai!” Minh Quân nhận ra người chú ruột của mình.
“Ừ, chú đây.” Người đàn ông cười tươi, rồi nhanh nhẹn múc một gáo nước. “Ở đây không có vòi sen thành phố đâu. Phải múc nước kiểu này nè!”
Minh Quân gật đầu, nước mát lạnh làm tinh thần cậu tỉnh táo hơn.
“Đêm qua ngủ có ngon không?” Chú Hai hỏi, mắt đầy vẻ tinh quái.
“Dạ... tạm được.” Minh Quân lại nói dối.
“Ở thành phố chắc quen ngủ máy lạnh, giờ ra đây ngủ ôm quạt mo, tội nghiệp!” Chú Hai trêu, khiến mặt Minh Quân đỏ bừng.
Minh Quân muốn cãi lại rằng cậu không hề yếu đuối như vậy, nhưng lại không dám mở miệng. Cậu chỉ cười gượng và tiếp tục rửa mặt.
“Chú trêu mày thôi, rồi sẽ quen mà. Bà ngoại mày chắc cũng sắp lắp máy lạnh rồi đó.” Chú Hai vỗ vai Minh Quân. “Hôm nay mày có muốn đi thăm vườn chanh của chú không?”
“Dạ... để con ăn sáng đã.” Minh Quân trả lời, vẫn ngượng ngùng.
Sau khi ăn sáng bằng một tô cháo cá lóc nóng hổi với hành phi và rau răm thơm phức. Minh Quân được ba mẹ cho phép đi khám phá ngôi nhà. Ba mẹ cậu bận rộn dọn dẹp phòng ngủ mới, căn phòng nhỏ ở phía sau bếp, vốn là nơi để đồ đạc lâu năm.
Minh Quân đi từ gian này sang gian khác, tò mò ngắm nhìn những đồ vật lạ lẫm như chiếc chõng tre đặt ở hiên nhà, mấy chiếc quạt mo cau treo trên vách, những chiếc đèn dầu cổ xưa... Tất cả đều mang dấu ấn của một thời gian khác, của một cuộc sống mà Minh Quân chỉ từng đọc qua trong sách.
Và cậu tìm thấy trên gác một cái hộp gỗ lạ, khá cũ, như đồ cổ hoặc đồ bỏ lâu năm, bên trong chỉ toàn là giấy trắng vàng có những ký tự kỳ lạ. Không biết đó là gì, Minh Quân trả về chỗ cũ.
Căn bếp của bà ngoại nằm ở phía sau nhà, gần khu vườn nhỏ. Không gian bếp đơn sơ với một bếp củi, một bếp gas cũ, và vài chiếc kệ đựng gia vị và nồi niêu. Một chiếc chõng tre nhỏ đặt góc bếp, có lẽ là nơi bà ngoại ngồi nghỉ khi nấu nướng mệt.
“Bà ngoại, con thấy trên gác có một chiếc hộp gỗ khảm xà cừ, bên trong có nhiều giấy tờ cũ…” Minh Quân bắt đầu nói, tò mò về những gì cậu đã thấy.
Bà ngoại đang nhóm lửa bỗng khựng lại:
“Con thấy cái hộp đó à?”
“Dạ.” Minh Quân gật đầu.
“Đó là bà hai con đấy.” Bà ngoại nói, giọng trầm xuống. “Bà ấy... là người có biệt tài đặc biệt.”
“Biệt tài gì ạ?”
“Bây giờ bà hơi bận, con ra ngoài hỏi ông đi.” Bà ngoại lảng tránh, rồi chuyển chủ đề. “Con lấy giùm bà bịch cà phê trên kệ kia.”
Minh Quân làm theo lời bà, nhưng tâm trí vẫn vương vấn về chiếc hộp bí ẩn và biệt tài đặc biệt của bà hai. Cậu chưa từng nghe ba mẹ nhắc đến điều này.
Ra ngoài sân, cậu gặp ông ngoại. Ông hỏi:
“Con tìm thấy đồ của bà Chín rồi à?”
“Bà Chín là ai ạ?” Minh Quân hỏi.
“Bà Chín là chị gái của bà ngoại, bà Hai của con đấy.” Ông ngoại trả lời, ánh mắt xa xăm. “Bà là một người phụ nữ đặc biệt.”
Ông ngoại nói tiếp:
“Bà Chín là một bà mụ nổi tiếng ở vùng này. Không phải bà đỡ đâu, mà là người giúp đỡ những ai gặp rắc rối với bùa ngải, ma quỷ, bệnh tật. Hay còn được gọi là thầy mo nữa á nghen. Bà là thầy mo thứ chín ở làng này, nên được gọi là bà Chín.”
“Con tưởng mấy thứ đó chỉ là mê tín thôi.” Minh Quân nói thật lòng.
Ông ngoại mỉm cười:
“Con đừng lo, mấy thứ này chỉ có tác dụng với người tin thôi. Bà ngoại con cũng tin nên ông không dám vứt!”
Minh Quân thở phào nhẹ nhõm khi nghe ông ngoại nói vậy.
“Nhưng…” Ông ngoại tiếp tục, giọng trầm xuống. “Đôi khi ranh giới giữa khoa học và tâm linh không rõ ràng như chúng ta tưởng. Bà Chín đã giúp đỡ rất nhiều người bằng các bài thuốc dân gian và lời khuyên tâm lý. Có những thứ không thể giải thích bằng khoa học hiện đại, nhưng không có nghĩa là chúng không tồn tại.”
“Vậy... bà Chín đâu rồi ạ?” Minh Quân thận trọng hỏi.
“Bà ấy mất cách đây gần 20 năm.” Ông ngoại thở dài. “Một người phụ nữ tuyệt vời. Bà ấy không có con cái, nên để lại tất cả những ghi chép, công cụ này cho bà ngoại con. Nhưng bà ngoại con không có khả năng đặc biệt như chị mình, nên chỉ cất giữ chúng ở đây.”
“Ông ngoại, vậy bùa ngải là có thật sao?” Minh Quân không khỏi tò mò.
Ông ngoại cười khẽ:
“Đó là một câu hỏi phức tạp. Ở miền quê này, có nhiều loại bùa ngải được nhắc đến như ngải tình, ngải độc, bùa yêu... Nhưng như ông đã nói, chúng chỉ có tác dụng với những người tin. Phần lớn là tác động tâm lý.”
“Nhưng bà Chín đã giúp đỡ nhiều người, phải không ạ?” Minh Quân hỏi tiếp.
“Đúng vậy.” Ông ngoại gật đầu. “Bà ấy thường nói rằng không phải bùa ngải là có thật, mà là nỗi sợ hãi về chúng là có thật. Và đôi khi, nỗi sợ hãi đó có thể gây ra những tác động thực sự đến sức khỏe và tinh thần con người. Bà ấy giúp mọi người vượt qua nỗi sợ đó, bằng các phương thuốc dân gian và lời động viên tinh thần. Tuy nhiên, cũng có một vài trường hợp là dính bùa thật…”
Ông ngoại bỏ lửng câu nói.
Minh Quân gật đầu, bắt đầu hiểu được một phần ý nghĩa:
“Như một dạng tâm lý trị liệu nhưng qua hình thức tâm linh?”
“Ừm.” Ông ngoại cười tươi, hài lòng vì cháu trai thông minh của mình. “Con hiểu nhanh đấy. Một số người đến gặp bà Chín không phải vì họ thực sự bị bùa ngải, mà vì họ tin rằng họ bị. Và niềm tin đó đủ mạnh để gây ra các triệu chứng thực sự.”
“Vậy còn những bài thuốc dân gian này?” Minh Quân chỉ vào quyển sổ.
“À, đó là một chuyện khác.” Ông ngoại nhìn những chai lọ thảo dược. “Nhiều bài thuốc dân gian thực sự có hiệu quả, dựa trên những kiến thức về thảo dược được tích lũy qua nhiều thế hệ. Ngày nay, khoa học hiện đại đã chứng minh được công dụng của nhiều loại thảo dược truyền thống.”
Ông ngoại đặt tay lên vai Minh Quân:
“Nếu con quan tâm, ông có thể kể cho con nghe thêm về bà Chín và những bài thuốc của bà ấy.”
“Dạ, con cảm ơn ông ngoại!”
Trời đã về chiều khi gia đình quây quần bên mâm cơm. Chú Hai cũng ở lại ăn tối, mang theo mấy trái chanh tươi từ vườn nhà.
“Minh Quân à, ngày mai có rảnh chú đưa mày đi thăm trường mới nghen.” Chú Hai nói giữa bữa ăn. “Mày sẽ học lớp 11 ở trường cấp ba trong làng chúng ta. Trường cùng tên với làng, Trường Bình An! Giờ cũng là gần cuối tháng 8, đúng lúc để nhập học rồi, học thêm thời gian cũng là học sinh lớp 12, gần trưởng thành rồi nha.”
“Dạ…” Minh Quân gật đầu, cảm giác lo lắng dâng lên. Cậu đã quá quen với ngôi trường chuyên ở Sài Gòn, nơi mà cậu là một trong những học sinh xuất sắc nhất. Giờ đây phải bắt đầu lại từ đầu ở một ngôi trường hoàn toàn mới, với những người bạn mới, thầy cô mới... tất cả đều khiến cậu lo lắng.
“Đừng lo.” Ba Minh Quân lên tiếng, như đọc được suy nghĩ của con trai. “Con sẽ thích nghi nhanh thôi. Thầy cô ở đây thường gắn bó với một lớp tận ba năm, bạn bè cũng không bị tách lớp.”
“Ở đây cũng có nhiều đứa học giỏi lắm.” Ông ngoại nói, vẻ mặt tự hào. “Hồi ông còn dạy học, có nhiều học trò xuất sắc, đậu đại học hàng đầu trên nhiều thành phố.”
Minh Quân gật đầu, cố gắng tỏ ra tích cực dù trong lòng vẫn đầy lo lắng.
Sau bữa tối, Minh Quân phụ mẹ rửa chén, trong khi ba trò chuyện với ông ngoại và chú Hai.
Khi màn đêm buông xuống, nhà cửa được đóng kín. Minh Quân ngồi trong phòng mình, cố gắng đọc sách dưới ánh đèn dầu yếu ớt vì điện lại bị cúp. Căn phòng nóng bức, và cậu chỉ có chiếc quạt mo cau để quạt mát.
Điện thoại Minh Quân chợt rung lên. Một tin nhắn từ Khôi:
“Ê, đến nơi chưa? Quê mày có cá sấu không?”
Minh Quân bật cười, gõ phản hồi:
“Tới rồi. Không có cá sấu, nhưng có đủ thứ khác như muỗi, ếch nhái, và cái nóng kinh hoàng!”
“Tội nghiệp mày quá! Hôm qua vừa có buổi ôn thi học sinh giỏi đó, thầy Tuấn hỏi thăm mày.”
Minh Quân thở dài, cảm giác nhớ nhung trường cũ trỗi dậy mạnh mẽ.
*****
Hết.