Gã hiệp sĩ mặt sẹo
Ngôi làng không có bóng dáng Ác quỷ. Kẻ lạ mặt đội mũ trùm thúc con ngựa đen tuyền tiến dọc cung đường ngoằn ngoèo. Hai bên, các cụ ông, cụ bà vừa than vãn, vừa hối hả sửa nhà trước khi cơn bão Thunder kế tiếp đổ bộ. Lác đác đây đó cũng có vài gã nông dân lê bước trong khi cúi gằm mặt vì chán nản trước cảnh bão của Thunder tàn phá ruộng đồng. Nhưng khi đi vào sâu hơn trong làng, người lạ mặt vẫn chẳng thấy tung tích của Ác quỷ. Trước đây, Ác quỷ vẫn xuất hiện quấy phá dân lành. Nhưng kể từ ngày hôm ấy, Ác quỷ cứ thế bốc hơi khỏi thế gian. Như thể tất cả đám sinh vật tà ác kia đã biến mất cùng Lời nguyền của vị vua sinh ra chúng. Người lạ mặt nghĩ đến Lời nguyền Ác quỷ liền buột miệng chửi thề, đoạn khẽ chạm vào tấm huy hiệu hiệp sĩ mạ bạc dưới tấm áo choàng đen. Đó là một món đồ có hình mỏ đại bàng, biểu tượng của những Hiệp sĩ được phong tước lại Vương quốc Riosly thuở xưa cũ. Nhưng đối với kẻ lạ mặt, giờ đây vật này chẳng khác nào một lời buộc tội. Đang chìm trong suy nghĩ, bỗng con ngựa của kẻ mặc áo choàng đen lại lắc lắc cái cổ gọi chủ. - Sao thế, Stormed? Con vật giậm móng làm bùn lầy bắn lên vạt áo choàng của gã. Không thèm bận tâm đến việc xấu xa vừa làm, chú ngựa ô quay đầu và hất mũi về phía trung tâm ngôi làng. - Có chuyện gì ở đấy à? Con ngựa khụt khịt tỏ ý đồng tình. Kẻ lạ mặt thở dài và chiều theo mong muốn của nó. Bởi dù sao họ cũng không vội. Đến quảng trường, gã lạ mặt cùng con vật cưỡi trông thấy một đám đông có vẻ vô cùng ồn ào. Dường như bọn họ đang cùng lắng nghe và tranh cãi về một điều gì đó. Tò mò, kẻ lạ mặt kéo mũ trùm lên rồi thúc ngựa lại gần xem thử. - Các quý ông, quý bà thân mến! Vậy là tôi đã kết thúc phần truyện về Deathcurse, kẻ ao ước sự bất tử và phải trả một cái giá tương xứng! Nhìn lấp ló qua nhóm người xúm xít, người lạ mặt trông được ở trung tâm sự ồn ào là một tên nhạc sĩ mũi khoằm có bộ tóc vàng xoăn tít đang ôm một cây đàn cũ rích nhảy chân sáo nom vô cùng thích thú. Xung quanh hắn là vô số người hiếu kỳ đứng thành một vòng tròn. Nhìn vào trang phục rách rưới của đám đông, kẻ lạ mặt nhận ra hầu hết họ là dân làng hoặc du khách vãng lang. - Vậy số phận của Hiệp sĩ Rừng già thì sao? Ông định bỏ đấy làm cám chắc? – Một người phụ nữ trông đã ngoài tứ tuần phàn nàn. – Còn Công chúa Ban mai nữa? Thế cô ấy có được hạnh phúc không? Gã nhạc sĩ nhe hàm răng xỉn màu: - Bạn của tôi ạ, phần sau của câu chuyện thì phải để thời gian trả lời thôi. Đó mới là lý do tại sao đây chỉ là một câu chuyện. Một ông lão lưng gù lập tức trợn mắt rống lên: - Thế thì hóa ra mày là phường lừa đảo à? Chỉ có bọn lừa đảo mới ra vẻ văn thơ thôi! Trả tiền lại đây! Tên nhạc sĩ khua tay tỏ vẻ vô tội: - Không. Đương nhiên là tôi luôn làm ăn chân chính rồi. Nhưng tiền trao cháo múc, ông cũng đã nghe chuyện rồi, thưa quý ông. Nên tôi sẽ… xin nhận lòng thành của ông. - Khốn kiếp! – Một bà bầu gắt lên. – Chúng ta bị tên này chơi một vố rồi! Gã nhạc sĩ cười xuề xòa, đoạn cầm chắc cây đàn và bắt đầu gảy một giai điệu. - Đừng cáu thế, thưa quý bà. Thời buổi khó khăn cả mà, người ta làm đủ trò bỉ ổi để kiếm sống, tìm được một người như tôi không dễ đâu. Nhưng thôi, không sao. Tôi biết các vị đang cảm thấy phí phạm, mà đằng nào trời cũng chưa tối hẳn, các vị đây có muốn nghe tiếp một câu chuyện nữa không? Coi như để đền bù cho câu chuyện mà quý vị thấy không xứng đáng với số tiền bỏ ra? - Thế thì lo mà kể đi, mất thì giờ quá! – Một gã nông dân khạc nhổ tức tối. - Như ý quý vị thôi. Nhưng mà đợi đã… để tôi tìm thử xem, hình như ban nãy tôi vừa thấy một người rất phù hợp để làm tăng tính chân thực của câu chuyện. Nói rồi tên nhạc sĩ nheo mắt ngó nghiêng. Người lạ mặt không thấy hứng thú với màn bịp bợm rẻ tiền của gã kể chuyện mũi khoằm nên đã tặc lưỡi định quay đi. Nào ngờ đúng lúc ấy, ông lại nghe được một tiếng gọi từ tên nhạc sĩ. - Đợi đã! Ông gì ơi! – Gã nhảy cẫng lên vẫy tay lia lịa. – Đúng, ông đấy! Tôi không thể nhầm lẫn ông với ai khác được! Vết sẹo trên mặt ông chắc chắn là hàng thật rồi! Cả đám đông đột nhiên im bặt, bao con mắt đổ dồn về phía người lạ mặt. Kẻ đội mũ trùm nhíu mày ngoảnh lại, từ từ bỏ chiếc mũ đen kịt ra. Ai nấy cũng phải há hốc mồm khi chứng kiến dung nhan của kẻ mặc áo choàng đen. Một bà lão tóc bạc phơ thậm chí còn suýt nữa ngất xỉu. Bởi lẽ trên mặt người đàn ông nọ thực sự có một vết sẹo khủng khiếp chạy dọc từ thái dương xuống đến cằm y như lời tên nhạc sĩ nói. - Chuyện gì? Người đàn ông mặt sẹo gằn giọng. - Tôi biết ngay mà. – Gã nhạc sĩ rẽ đám đông lại gần. – Nhìn trang phục của ông tôi nhận ra ngay. Ông là một hiệp sĩ, đúng không? - Thì làm sao? Hiệp sĩ bắt đầu mất kiên nhẫn. - Không cần căng thẳng thế đâu, thưa quý ông. Tôi định rủ ông ngồi đây lắng nghe câu chuyện tiếp theo của tôi với tư cách một hiệp sĩ từng trải ấy mà. - Thật vớ vẩn. Ta không có thời gian. Người lạ mặt nghiến răng và đương định rời đi một lần nữa. Cho đến khi tên nhạc sĩ cười khẩy và cất tiếng nói với theo: - Thế quý ông đây không muốn biết câu chuyện về xứ Riosly à? Về nàng Công chúa Vanessa ấy? Ông không muốn biết cô ấy có được hạnh phúc không à? Hiệp sĩ dừng sựng lại. Nhảy xuống ngựa, ông sải bước về phía tên nhạc sĩ, đoạn xách cổ áo hắn lên và gầm gừ: - Làm thế nào ngươi biết? - Đó là bí mật nghề nghiệp, thưa ông. – Gã nhạc sĩ vẫn giữ nụ cười đểu cáng trên môi. – Nếu ông muốn biết thêm chi tiết thì… xin mời ngồi. Còn có kha khá người đang muốn nghe chuyện cùng ông nữa đấy. Liếc mắt nhìn xung quanh, hiệp sĩ nhận ra đám người hiếu kỳ đã chăm chăm quan sát mình từ nãy tới giờ. Cắn răng đồng thời bặm môi xoay ngang xoay dọc mất một lúc, cuối cùng vị hiệp sĩ cũng đành nhượng bộ. Ông gật đầu, hỏi về ghế riêng cho mình rồi ngồi thụp xuống, ánh mắt vẫn lườm nguýt tên nhạc sĩ kỳ quái. - Xem chừng ổn rồi đấy chứ. Vậy thì thưa quý ông, quý bà, ngài hiệp sĩ đã đồng ý ở lại với chúng ta. Vậy là câu chuyện sẽ được tiếp tục! Tối nay chồng của các quý cô, quý bà không cần tới rượu đâu. Hãy để họ lắng nghe câu chuyện còn quyến rũ hơn cả rượu ủ thượng hạng! - Nhanh đi! Tôi không có cả đêm đâu! - Đúng rồi đấy! Còn phải về ngủ nữa! Tên nhạc sĩ mũi khoằm nhếch môi cười: - Cứ bình tĩnh, khi quý vị ổn định trật tự thì tôi sẽ bắt đầu ngay. Những người chồng của gia đình các quý cô được nhắc đến cũng bắt đầu nhập tiệc. Người thì lăm lăm chai rượu mạnh cất sau vườn từ thời ông cố, người khác lại bị vợ cằn nhằn suýt át cả tiếng hát. Đám trẻ con vì tò mò, như mọi khi, tiếp tục ở lại và lắng nghe kĩ lưỡng. Các cụ già tìm lấy vài chiếc ghế, quây quần thành một góc đông đúc không kém những người trẻ tuổi. Khi đã xác nhận các thính giả đã sẵn sàng, gã nhạc sĩ mới ôm cây đàn và đường hoàng ngồi xuống mép bệ đá quảng trường. Rồi với những ngón tay thanh thoát lướt nhẹ trên dây đàn, hắn tạo nên một giai điệu du dương nhưng trầm buồn khó tả. Vào giây phút mà khúc nhạc lắng đọng và sầu thảm nhất, gã chợt cất tiếng hát ngân nga: - Đó là một buổi chiều nọ… Hiệp sĩ Sadorn bước đến ngôi làng, trong lòng vẫn khắc khoải tìm kiếm một nàng Công chúa tóc bạc… *** Sadorn đến ngôi làng vào một buổi chiều tà. Ánh mặt trời khi ấy đã chuyển thành màu hồng đỏ bắt mắt, cố dùng chút sức tàn cuối ngày chiếu rọi lên con đường mòn ngoằn ngoèo và nhớp nháp bùn lầy. Dạ dày hiệp sĩ già chợt réo lên ầm ĩ. Sadorn thở dài, đoạn xoa xoa bụng. Sự thật là bụng ông đã lép kẹp suốt mấy ngày nay. Đen đủi thế nào Sadorn còn cạn sạch lương thực từ lúc còn ở nơi đất sỏi cằn cỗi, cây cối xác xơ đến nỗi lũ ăn xác thối cũng ngoảnh mặt làm ngơ. Vậy mà bằng một phép màu nào đó, ông vẫn thoi thóp để tới được đây. Song may mắn không dễ phù hộ cho kẻ chậm chân. Hiệp sĩ già cần phải kiếm cái bỏ bụng ngay. Nghĩ là làm, ông lê bước vào làng trong tình trạng mỏi rã rời. Dọc hai bên đường, những đứa trẻ gầy còm chạy qua lại, trên môi vẫn nở nụ cười tươi rói. Các cô vợ đứng ngoài cửa nhà, hết quát con lại chải chuốt chờ chồng về. Lấp ló trên mái nhà là mấy lão thợ mộc và cả nông dân học đòi làm thợ mộc đang chửi bới nhau về cách lợp mái tránh bão. Hiệp sĩ cẩn trọng quan sát xung quanh. Dường như chốn này cũng không có Ác quỷ. Xem chừng Sadorn khó mà tìm được một công việc tử tế để trả đủ cho bữa ăn sắp tới. Dẫu vậy, cái bụng đói của ông vẫn nên được ưu tiên hơn. Không mất quá nhiều thời gian để ông tìm thấy một quán ăn, hay chính xác hơn, một tiệm bánh mì. Nơi này khá nhỏ, chỉ có một quầy bán hàng bằng gỗ thô sơ, vài chiếc bàn cũ rích xếp ngay trước cửa tiệm, và đó là tất cả. Vậy mà trái với vẻ tồi tàn của riêng mình, thực khách lại ra vào nơi đây nườm nượp. - Vâng, một bánh mì cứng cho anh. – Người đàn ông trực quầy xoa tay vào chiếc tạp dề đầy két bẩn. – Chúc ngon miệng, bạn của tôi. Ồ, chào ông, ông cần gì nhỉ? Trông thấy hiệp sĩ đến gần, người chủ quầy – có lẽ cũng là chủ quán – tì khuỷu tay lên mặt bàn gỗ và hất cằm hỏi. Người đàn ông có dáng người khá mảnh khảnh và sở hữu một bộ mặt hòa nhã vui vẻ. Từ cách ăn nói, có thể thấy ngoại hình và tính cách của ông ta khá ăn nhập với nhau. - Một bánh mì đen, và cứng. Hiệp sĩ già nói rất chậm. - Có ngay thưa ông. Leena, giúp anh một cái bánh mì đen và cứng cho quý ông lịch thiệp này nhé. - Vâng! Ngay tức thì một chất giọng trong trẻo của một người đàn bà vọng ra đáp lại. Đứng lặng như tờ, Sadorn khẽ liếc hai bên để chắc chắn không ai chú ý trước khi cất lời một lần nữa. - Ở đây có Ác quỷ không? Chủ quán khựng một nhịp, vẻ đăm chiêu: - Ác quỷ ấy à… Nếu thế… Trời đất quỷ thần ơi! Cái thứ trên mặt ông... Một số thực khách bị tiếng kêu bất ngờ thu hút, vô số con mắt đồng loạt dán chặt về phía Sadorn. Ông tặc lưỡi khi nhận thấy cả những ánh nhìn không mấy thiện chí từ phía rìa quán. - Đừng lớn tiếng. Một vết sẹo cũ thôi. – Hiệp sĩ chạm tay lên vết sẹo kéo dài từ thái dương xuống tận xương hàm được giấu dưới chiếc mũ áo choàng. – Do có nhiều chuyện xảy ra. Hiểu ý lão hiệp sĩ, người chủ tiệm lập tức gật đầu hạ thấp âm lượng. Đoạn ông ta rướn người lại gần: - Vậy thì… ông là một thợ săn à? Nếu thế tiếc cho ông quá. - Có chuyện gì? Lão chủ quán đảo mắt nhìn quanh và nói thầm: - Đoàn Kỵ sĩ Sấm chớp mới rời làng cách đây ba hôm. Bọn họ thường tới định kỳ hai tháng một lần, quét dọn đám quỷ và giúp chôn cất mấy cái xác cháy rụi bởi khói lửa của chúng. Làng cũng thường xuyên đón tiếp các thợ săn, như quý ông đây, vậy nên gần như không còn công việc nào nữa đâu. Dù hầu hết thực khách không còn quan tâm, song Sadorn để ý rằng đám người không thân thiện chỗ rìa quán ăn thi thoảng vẫn đảo mắt về phía ông. - Vậy… – Hiệp sĩ ghé sát tai ông chủ quán. – Ông có biết một cô gái với mái tóc bạc, có hình xăm mỏ đại bàng ở cổ trái không? - Nếu là tìm người thì ở đây không có ai tóc bạc ngoại trừ các già làng đâu. Và bánh mì đã có rồi, của ông đây, hai đồng. Lão chủ quán cầm ra một cái bánh mì đúng như mô tả, đen và cứng, hơn nữa còn đang nóng hôi hổi, đưa cho vị hiệp sĩ. Sadorn đón lấy cái bánh bằng cách cầm vào vật lót tay. Kế đến, hiệp sĩ già lục trong cái bao da nhỏ giắt bên hông một chút tiền lẻ rồi đặt lên quầy, vừa vặn hai đồng. Vào đúng lúc ông nhấc tay lên, bất cẩn thế nào phần ngực áo lại bị để hở ra bên dưới tấm áo choàng đen rộng thùng thình. Vậy nhưng giây phút ngắn ngủi ấy là quá đủ để lão chủ tiệm bánh trông thấy một vật vô cùng nổi bật. - Huy hiệu của quý khách… Là một hiệp sĩ! Thật quý hóa cho tôi quá! Huy hiệu còn là hình mỏ đại bàng nữa, có phải từ Vương quốc Riosly không? Lão chủ quầy há hốc mồm. Lần này các thực khách vẫn cắm cúi ăn mà không để tâm. Chỉ riêng lũ người phía rìa quán lại đứng yên lặng như đang dỏng tai nghe ngóng. - Ông biết à? Sadorn lập tức trừng mắt ra hiệu cho gã chủ tiệm, nhưng xem chừng không phải lúc nào lão ta cũng nhanh nhạy. - Đương nhiên là biết rồi! – Tên chủ quán vỗ tay lên trán. – Cái Vương quốc mà suốt ngày bị đám học giả rao giảng rằng đó là nơi khởi đầu của thứ dịch bệnh Ác quỷ ung nhọt! Cứ tuần ba lần chúng lại đến nhồi vào đầu tôi kiến thức, kể cả có là một thằng đần cũng phải nhớ sau chục lần bị hét vào tai thôi. - Vậy lời khuyên cho ông đây, tránh xa một tên hiệp sĩ xuất thân từ Vương quốc đáng nguyền rủa ấy đi. Bàn tay trái của hiệp sĩ già vô thức nắm chặt lại. Trong giây lát, ông kiểm tra thái độ của những kẻ theo dõi đứng lảng vảng cách đó không xa. Chúng vẫn tưởng bản thân chưa bị phát hiện, Sadorn nheo mắt nghĩ thầm. - Không, thưa ngài hiệp sĩ. Tôi cũng có quan điểm của riêng mình. – Lão chủ quán cắt ngang suy nghĩ của ông. – Tên vua mới là kẻ gây ra Lời nguyền làm bao người hóa thành Ác quỷ. Hắn có thể có tội nhưng người dân thì không. Tất nhiên các hiệp sĩ cũng vậy. Vậy nên tôi rất hoan nghênh quý ông đây tới với tiệm bánh nhỏ này. Chỉ là tôi muốn nhắc nhở một chút… - Cứ nói đi. Vị hiệp sĩ nhìn thẳng vào mắt lão chủ quán mà cất lời, đương nhiên không quên giữ âm lượng vừa phải. - Nếu vậy ông nên giấu kỹ cái huy hiệu đó, gần đây hay có đám người tự xưng là những kẻ báo thù. Chúng đang săn lùng bất cứ ai đi qua ngôi làng này mà có tiểu sử dính dáng đến Vương quốc Riosly. Chủ tiệm vừa dứt câu, đám những kẻ đứng nghe lén chỗ rìa quán lập tức quay gót rời đi. Sadorn cau mày, bàn tay đặt lên chuôi kiếm dưới tấm áo choàng đen. - Chúng có cướp bóc không? - Có, nhưng không nhiều. - Vậy vẫn là cướp. Có ai treo thưởng không? - Không. – Lão chủ quán tặc lưỡi. – Người đứng đầu ở đây hay mấy làng lân cận đều cho là thật phí phạm tiền của lẫn thời giờ để diệt trừ một đám cướp nửa mùa. Dù sao chúng cũng chỉ tìm đến người có dây mơ rễ má với vua Rikcert hoặc xứ Riosly. Không dễ gặp người như thế kể từ khi Vương quốc sụp đổ cách đây đã cả mấy thập kỷ. Nói đoạn lão chủ quán kéo người về chỗ sau quầy hàng lúc đầu. Có thể ngầm hiểu mọi chuyện hiện tại chỉ dừng ở đó. - Cảm ơn. Vì chiếc bánh mì lẫn thông tin. Vị hiệp sĩ hơi cúi đầu một cách trang trọng. Trông thấy thế làm ông chủ tiệm giật nảy mình, đoạn xua tay: - Không, thưa ông, xin hãy ngẩng đầu lên đi! Thời đại khó khăn cả, ai cũng nên giúp nhau một chút. Đằng nào ông cũng là khách hàng ở đây rồi. - Vậy tôi sẽ nhận lòng thành của ông. Nói rồi hiệp sĩ già mỉm cười, các nếp nhăn trên hai gò má cong lên cùng với vết sẹo tạo thành một điệu bộ trông đến là ghê rợn. Sau khi cúi chào lão chủ quán tốt bụng một lần nữa, Sadorn nhường chỗ cho thực khách tiếp theo, đồng thời cũng để tìm một cái ghế thừa nào đó và nhâm nhi cái bánh mì nóng hổi. - Chào quý cô! Mua gì đây nhỉ? – Chủ quán tiếp tục liến thoắng. – Bữa tối cho bản thân hay đứa bé con trên tay đây? Ngồi đường hoàng như một ông vua trên chiếc ghế xiêu vẹo, hiệp sĩ già bắt thưởng thức bữa tối. Mùi vị món bánh mì đen hôm nay ngon đến lạ thường, có lẽ một phần vì ông đã quá đói, hoặc một phần có thể do cô vợ lão chủ quán khá có thâm niên trong nghề. - Lại là mày à thứ ăn xin khốn kiếp! Cút ra khỏi quán nhà tao! Nuốt xong phần bánh cuối cùng, đang yên chí xoa bụng thì bất ngờ lão hiệp sĩ nghe thấy một giọng quát tháo. Vì hiếu kỳ nên ông ngoảnh mặt ra dõi theo tình hình. Thì ra tiếng chửi bới kia tới từ tên chủ tiệm bánh, người mà nãy giờ luôn đối xử tốt bụng với tất cả thực khách. Vậy thì ai đủ khả năng để khiến lão ta phải nổi cơn lôi đình như thế? - Xin ông… Chỉ ba mẩu bánh mì thôi. Nạn nhân của những lời khó nghe kể trên hóa ra là một tên ăn mày. Gã mặc cái áo rách như tổ đỉa, đen sì và đầy vệt sình lầy bám khô két. Cái quần của gã cũng trong tình trạng tương tự. Thân hình tên ăn xin gầy đến đáng sợ, nhìn qua cũng trông rõ được hết cả cấu trúc xương xẩu ra làm sao. - Loại như mày thì cút ra chuồng lợn! Cút ngay! Cút cho khuất mắt tao! - Nhưng xin ông… – Gã ăn mày quỳ xuống, chắp tay thều thào. – Vợ con tôi sắp chết đói rồi… Xin ông rủ lòng thương… Con gái tôi, nó chỉ mới sáu tuổi. Nó còn cả cuộc đời phía trước… Đừng lấy đi Giấc mơ của nó… Nhưng những lời đau xót ấy không lọt vào tai người chủ tiệm. - Tao bảo biến! Người đàn ông mà tưởng như hiền hậu kia giờ đây lại trợn mắt trợn mũi vác gậy ra đập tới tấp vào cơ thể gầy đến tội nghiệp của tên ăn mày. Trước tình huống chấn động ấy, ngạc nhiên thay không có thực khách nào ra tay can ngăn. Người thì hờ hững, người khác lại thở dài, thậm chí còn vờ ngoáy mũi để coi như mình không liên quan. - Xin ông… Chỉ ba mẩu thôi! Ông sẽ là ân nhân của tôi suốt đời… Xin ông… Đừng đánh nữa! Đừng để Giấc mơ của tôi kết thúc! Nghe tới đây, lão chủ tiệm bánh lập tức ngừng tay và chỉ còn biết gầm gừ. Sadorn quan sát từ đầu chí cuối, nhờ thế lập tức hiểu ra vấn đề. Lão chủ quán đang lo sợ. Thời thế loạn lạc, ai nấy đều sợ chết khiếp việc một con Ác quỷ ra đời. Thành ra lời cảnh báo, dù là sự thật hay giả dối, sẽ luôn mang sức nặng sánh ngang hàm ý đe dọa. - Mẹ kiếp nhà mày! Sau một hồi hết nghiến răng lại đến giận cá chém thớt mấy đồ dùng của quán, lão chủ tiệm bèn thôi cái ý định ban đầu. Lão ta bất lực bỏ vào trong quán, lát sau trở ra với một mẩu bánh mì. Chỉ một mẩu duy nhất, lại còn là mẩu bánh xấu xí và quắt queo đến thảm hại. - Bánh mì của mày đây. – Lão chủ tiệm thẳng tay quẳng mẩu bánh mì ra đất. – Cầm lấy rồi phắn ra chỗ khác! Gã ăn mày mở to mắt kinh ngạc, không quên vơ vội lấy cái bánh vào trong lòng. Trong tiếng thút thít cùng hai hàng nước mắt, gã lí nhí bật ra vài tiếng cảm ơn vô cùng thắm thiết. - Hừ. – Người chủ quán khạc nhổ. – Biến ra chỗ khác trước khi tao dần mày nát sọ! Xem ra chuyện của gã ăn mày đã có một kết thúc khá cảm động. Ấy là tất cả người theo dõi câu chuyện đa phần đều nghĩ như vậy, song hóa ra bọn họ đã lầm. Sadorn cũng không phải ngoại lệ. - Thưa ông… Còn hai mẩu bánh nữa. Ông hãy rủ lòng thương! Một mẩu là không đủ… Lần này lão chủ quán trợn ngược cả mắt, thậm chí rống lên mà chửi: - Thằng chó má! Mày còn voi đòi tiên nữa à? Mày nghĩ tao không khó khăn chắc? Mày nghĩ một mình mày bị tên vua oắt con Thunder đấy phá tan sự nghiệp chắc? Tất cả ở đây đều thế! Và bọn họ có đi ăn xin như mày không? Không! Tao đã quá nhân từ với mày rồi! Một mẩu duy nhất! Không hơn không kém! Biến đi! Không ai có thể phủ nhận những lời lão chủ tiệm bánh mới nói. Đó là lý do tại sao Sadorn không can thiệp vào chuyện này. Ông cũng khổ cực chẳng kém tên ăn mày kia là bao, đến tiền ăn một bữa còn phải đếm ra từng đồng. Mọi người dân xung quanh cũng trong tình cảnh tương tự. Từ vẻ mặt đều cho thấy họ đủ mỏi mệt với các đại họa. Dẫu vậy, bằng một cách nào đó, tất cả vẫn sống sót. Họ, kể cả Sadorn, đều hy vọng vào một điều thần kỳ của tạo hóa. Không ai bỏ cuộc trước nghịch cảnh như gã ăn mày kia, hoặc ít nhất họ chưa muốn bỏ cuộc. - Nhưng thưa ông, nhà tôi có hoàn cảnh riêng! – Tên ăn mày quỳ rạp dưới chân lão chủ quán. – Nguy cấp lắm rồi! Đồng ruộng giờ đã là quá muộn, sẽ không kịp trước khi bão của Thunder tới lần nữa! Xin ông, thương lấy số phận của những kẻ ở bước đường cùng… Ai nấy xem tới đây đều chán ngấy tận cổ. Hiệp sĩ già cũng chỉ đành lắc đầu ngoảnh mặt ra chỗ khác. Vừa lúc ấy cái bụng được lấp đầy của ông cũng xuôi bớt đôi phần, Sadorn tiện thể dùng nó làm cái cớ để rời đi. Ở lại lâu hơn cũng không giúp lão hiệp sĩ bớt khổ. Không công việc, cũng không có thông tin về người cần tìm. Có lẽ ông nên sớm bắt đầu một chuyến hành trình mới. Định bụng là vậy, song còn chưa kịp đi được quá mười bước, một tiếng la hét thất thanh phát ra liền khiến ông phải ngoái nhìn lần nữa. - Nó giết người rồi! Nó giết chồng tôi rồi! Ở giữa đám đông đang hoảng sợ là gã ăn mày với con dao tong tỏng máu tươi. Dưới chân gã chính là lão chủ quán - người mà giờ đây đang co giật, giãy giụa, bóp hai tay giữ chặt lấy vết thương chí mạng vào thẳng cổ họng. Dòng chất lỏng đỏ rực phun ra qua kẽ ngón tay lão tựa như mạch nước ngầm làm rúng động tất thảy thực khách. - Giết thằng khốn đấy! Giết nó! Ai đó giết nó đi! Một người đàn bà đội chiếc nón cũ sờn hớt hải chạy ra, có vẻ là vợ lão chủ tiệm bánh, gào khóc trong khi ôm lấy chồng. Một gã nông dân nhìn cảnh máu me liền tá hỏa chạy biến đi mất. Một số kẻ khác lại lập tức nổi máu anh hùng và xông vào theo lời cô ả. Nhưng hóa ra đó không phải lựa chọn khôn ngoan. - Tránh ra! Tên ăn mày lâm thế khó liền vung dao loạn xạ như một kẻ điên. Đám người giật mình lùi lại giữ khoảng cách an toàn. Chỉ chờ có vậy, gã chồm lên một người đàn ông và đâm anh ta tớp tấp. Không dừng lại ở đó, gã tiếp tục xiên cả những người vô tội bên cạnh. Máu chảy tràn ra như nước lũ. Đứng trước đôi mắt man dại của tên ăn mày, hơn hết là số thương vong chồng chất, chẳng ai còn mảy may suy nghĩ giúp bà vợ nữa. Gã ăn mày lợi dụng sự bàng hoàng của đám đông liền chộp lấy mấy mẩu bánh mì trong tay những người đã chết. Tiếp đó gã lấy dao uy hiếp những kẻ gần đó để mở đường máu. Tuyệt nhiên không một ai dám đụng vào gã. Nhờ thế mà tên ăn mày, nay đã thành ăn cướp, dễ dàng cao chạy xa bay khỏi quán ăn. Ai nấy cũng chỉ biết chôn chân chết lặng trước sự vụ kinh hoàng vừa rồi. Tuy nhiên không phải Sadorn. Dù nghe khá vô tâm, nhưng ông đã suýt mừng thầm khi nhận thấy một công việc vừa mở cửa đón chào. - Bà chủ. – Ông cất giọng ồm ồm. – Bà trả bao nhiêu tiền, cho cả gã và con Ác quỷ của gã. - Giết nó! - Ả vợ rít lên. – Mang đầu nó về đây! Tôi sẽ phanh thây nó! Muốn bao nhiêu cũng được! Không cần thêm lời nào khác, hiệp sĩ già rút kiếm giấu dưới tấm áo choàng, bứt tốc đuổi theo tên cướp đáng khinh. Cuộc rượt đuổi diễn ra vô cùng khốc liệt. Chiến trường là cả ngôi làng đã vào giờ cao điểm. Người qua lại ồn ào và tấp nập. Các thương buôn nhậu nhẹt cùng đống thùng gỗ trở thành phương tiện đắc lực giúp gã bỏ chạy. Hiệp sĩ hết phải vừa nhặt đồ hộ người dân, vừa xin lỗi vài tên say xỉn lại đến chui vào các ngóc ngách tăm tối và ẩm ướt. Thế nhưng bằng kỹ năng được trui rèn qua những năm tháng đằng đẵng, ông ngày càng rút ngắn được khoảng cách. Nhưng nào ngờ khi bị dí tới sát nút, tên cướp bắt đầu tăng tốc. Hiệp sĩ thầm rủa quỷ tha ma bắt cái sức khỏe lố bịch của gã. Trời dần trở tối. Trên cao, những vì sao bắt đầu thay thế cho mặt trời để tỏa ánh sáng xuống thế gian. Hai con người đuổi nhau vượt ra khỏi phạm vi ngôi làng. Khoảng cách sau ngần ấy thời gian vẫn giữ nguyên. Bắt đầu mất kiên nhẫn, hơn nữa cũng không muốn cuộc truy bắt cứ mãi một chiều, hiệp sĩ bèn thò tay vào túi và ném ra một con dao nhỏ. Lưỡi dao phóng vút đi, cắm phập vào vai làm gã ăn mày kêu váng lên. Gã lăn lộn trên mặt đất, cố với lấy bất cứ vật nào trong tầm tay để cản bước vị hiệp sĩ già. Đen đủi cho gã, nơi họ đang đứng lại là đồng không mông quạnh. Chẳng còn điều gì ngăn được chiến thắng về tay Sadorn. Ông đi từng bước lại gần gã. Tên ăn mày rú bằng giọng the thé như lợn bị chọc tiết, gắng sức bò bằng cả hai chân. Nỗi sợ khiến gã không đủ ý chí để gượng dậy. Hiệp sĩ già túm tóc gã và giật mạnh. Tiếp đến ông kề lưỡi kiếm vào cổ hắn. - Đừng! Xin ngài! – Gã sát nhân run rẩy. – Hãy dừng tay! Đừng lấy đi Giấc mơ của vợ con tôi! Đừng lấy đi Giấc mơ của tôi! Đừng để Ác quỷ chiếm lấy tôi! - Thế thì tốt nhất là chết luôn đi. Đáp lại, giọng Sadorn lạnh lùng như sắt thép. - Không! – Tên ăn mày rú lên. – Nó đang đến, nó đang đến rồi! Hiệp sĩ già dứt khoát cứa mạnh. Thế nhưng không ngờ vào khoảnh khắc đứng giữa lằn ranh sinh tử, một làn khói đen bất chợt phun ra từ miệng gã ăn mày, che phủ cả một khoảng đất rộng lớn. - Mẹ kiếp! Sadorn lùi nửa bước, bịt mũi và vung kiếm loạn xạ nhằm thổi bớt đám khói nhưng không thể. Làn khói chuyển động muôn hình muôn vẻ như có sức sống riêng, tựa như hàng đàn những con mãng xà quấn quít, quyết tâm một lòng bảo vệ cho gã ăn mày. Cứ thế, đám mãng xà màu đen đỏ lập lòe tựa như một khối than hồng rực cháy, bắt đầu phình to ra và tụ tập lại. Từ đám khói bất tận giờ đây sinh ra một sinh vật có làn da đỏ lừ, cháy âm ỉ như ngọn lửa địa ngục. Nó nhe hàm răng lởm chởm răng mọc lòi ra ngoài miệng, chĩa ánh nhìn tà ác vào vị hiệp sĩ. - Ác quỷ... Chậm rồi. Tặc lưỡi đồng thời buông một câu nhạt nhẽo, lão hiệp sĩ cởi bỏ áo choàng, để lộ ra bộ giáp lưới lấp lánh dưới ánh trăng non. |
0 |