Câu chuyện thứ nhất: Bên ô cửa sổ (3)
Khoảng ba giờ chiều hôm đó, Tuệ Tâm giải quyết xong công việc sớm hơn thường lệ để cùng Minh Vũ ra ngoài. Anh ta dẫn cô lên một tuyến xe buýt lạ, đi qua những con đường cũng hoàn toàn xa lạ. Với một người luôn ngán ngẩm cảnh kẹt xe ở thành phố như Tuệ Tâm, cô chẳng bao giờ tự làm khó mình bằng việc xách xe rong ruổi khám phá phố phường. Cô thích chung thủy với một lộ trình duy nhất: từ nhà đến bệnh viện và ngược lại, hoàn toàn hài lòng với sự bất biến đó.
Xe buýt dừng ở trạm trước một con hẻm cụt nhỏ xíu, nằm lọt thỏm dưới chân cầu vượt, khuất lấp giữa lòng thành phố. Nơi này toát lên vẻ cô tịch nhưng lại rất đỗi bình yên, mặc cho ngoài kia phố phường ồn ào náo động và mặt trời chói chang vẫn treo trên đỉnh đầu.
Dù luôn được người khác gán cho cái danh "biết đọc vị tâm lý", đây lại là lần đầu tiên Tuệ Tâm cảm thấy mờ mịt về một người đến thế. Nói đúng hơn, cô nắm rõ bệnh án của Minh Vũ, có thể dùng kiến thức và kinh nghiệm để phán đoán các xu hướng tâm lý, hành vi của anh ta. Chỉ là, cô không tài nào thấu hiểu được câu chuyện đang vướng mắc trong lòng người đàn ông này.
Cô biết đó là chuyện tình cảm. Nhưng nó đã diễn ra thế nào, hình thù ra sao thì cô hoàn toàn mù tịt. Rốt cuộc phải yêu đương sâu đậm đến mức nào mới khiến người ta kiên quyết tuyên bố rằng dù có chết cũng phải hoàn thành cho bằng được?
Minh Vũ đi trước dẫn đường, đưa Tuệ Tâm đến tận cuối hẻm rồi dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ. Anh ta rút chìa khóa, tra vào ổ rỉ sét. Cánh cửa sắt cũ mèm bị kéo trượt sang một bên, vang lên chuỗi âm thanh ken két chói tai, khuấy động cả không gian tĩnh mịch.
Căn nhà rất nhỏ, lại khuất nắng nên hơi tối tăm. Diện tích ước chừng chỉ nhỉnh hơn mười hai mét vuông, phía trên có thêm một gác lửng. Tuệ Tâm nheo mắt quan sát. Gọi là nhà, nhưng nơi đây chẳng giống nhà cửa bình thường chút nào, khắp nơi chỉ la liệt tranh ảnh, màu nước và dụng cụ vẽ.
Minh Vũ bật bóng đèn huỳnh quang cỡ nhỏ lên, cười ngượng nghịu:
“Nhà bừa bộn quá, dạo này ở bệnh viện suốt nên tôi không dọn dẹp được, bác sĩ đừng cười nhé.”
Tuệ Tâm hơi nheo mắt vì ánh sáng đột ngột. Vài con mối cánh bâu quanh bóng đèn giật mình bay loạn xạ. Trong lòng cô dâng lên niềm kinh ngạc không giấu giếm. Cô biết Minh Vũ có thiên hướng nghệ thuật, thích văn chương, nhưng chưa từng nghĩ anh ta còn là một họa sĩ.
Vương vãi trên sàn nhà, lẫn lộn cùng khay màu và cọ vẽ là dăm bảy bức tranh, bức đã hoàn thành, bức vẫn đang dang dở. Những gam màu nóng rực như đang xâu xé nhau trên mặt giấy mỹ thuật sần sùi. Sắc đỏ quẫy đạp giữa những vệt xanh lục, chồng chéo lên tầng lớp tím sẫm. Tuệ Tâm có cảm giác, nếu mặt giấy là một khúc gỗ, thì từng nét cọ kia hẳn là những nhát chém loạn cuồng.
Mỗi bức tranh mang một mảng màu riêng biệt, nhưng tất cả đều xoay quanh một chủ đề duy nhất. Xuyên qua những tầng màu va đập chan chát ấy, Tuệ Tâm nhìn ra một ô cửa sổ mang phong cách phương Tây, một nhánh bằng lăng tím biếc, và một đôi chim vàng anh đang quấn quýt dệt khúc hát trăm năm.
Lần đầu tiên trong đời, Tuệ Tâm cảm thấy việc thiếu vắng "tế bào nghệ thuật" lại trở thành chướng ngại lớn đến thế trong công việc của mình. Cô ngập ngừng lên tiếng:
“Anh vẽ tất cả những bức này sao?”
Lúc này, Minh Vũ đang lôi ra một bức tranh nằm khuất trong góc, từ tốn phủi lớp bụi mỏng rồi trang trọng đặt lên giá đỡ. Vẫn là ô cửa sổ đó, nhánh bằng lăng đó, đôi vàng anh quấn quýt đó, chỉ khác là gam màu ở bức này hài hòa và dịu dàng hơn rất nhiều.
“Ừ, tôi vẽ.”
“Thứ mà anh nói bắt buộc phải hoàn thành, chính là bức tranh này?”
“Đúng vậy.”
Nhưng nó thì liên quan gì đến chuyện yêu đương? Câu hỏi vừa nảy ra liền nghẹn ứ nơi cổ họng Tuệ Tâm. Người đàn ông này thực sự đã khiến cô phải tự hoài nghi năng lực chuyên môn của chính mình.
Giữa lúc Tuệ Tâm còn đang ngẩn ngơ, Minh Vũ đã kéo ra một chiếc ghế đẩu mời cô ngồi, thuận tay đưa thêm chai nước suối. Anh ta nhìn cô, mỉm cười:
“Bây giờ thì bác sĩ tin tôi rồi chứ? Tôi ra ngoài không làm gì tổn hại đến sức khỏe cả, tôi chỉ muốn về đây hoàn tất bức tranh này thôi.”
Tuệ Tâm nhún vai. Ừ, cô tin, vì nếu không tin thì cô cũng chẳng biết mình nên hồ nghi điều gì nữa.
Sau đó, cô nghiêm túc và an tĩnh ngồi thu mình vào một góc, sắm vai không khí, lặng lẽ dõi theo từng vệt cọ Minh Vũ cẩn thận tô lên mặt giấy. Nhiều bản sao đến vậy, những gam màu va đập không ngừng nghỉ đến vậy… Rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì, muốn gì, và định dành tặng tác phẩm này cho ai?
Thứ tình yêu mà anh ta đang mang nặng trong lòng có hình thù ra sao, mà lại hóa thân thành những nét cọ gắt gao như muốn xé toạc cả bức tranh?
Trong khoảnh khắc ấy, Tuệ Tâm chợt hiểu vì sao ba của Minh Vũ lại muốn cô can thiệp tâm lý cho con trai mình. Có lẽ, thứ trầm trọng và vô phương cứu chữa nhất ở Minh Vũ không phải là khối u tàn ác trong não bộ, mà là những uẩn khúc nặng nề đang siết chặt lấy trái tim anh ta, ngày ngày phát tiết thành những bức họa rực rỡ nhưng gân guốc.
Y học đã phán đoán không sai: vết thương chí mạng chưa bao giờ là những vệt rách lồ lộ ngoài da thịt, mà là sự mục ruỗng âm thầm từ tận sâu lồng xương ống máu.
Thời tiết thành phố vốn dĩ đỏng đảnh, nắng mưa hoán đổi chỉ trong chớp mắt. Khi Tuệ Tâm nhìn ra ngoài lần nữa, bầu trời quang đãng vừa nãy đã bị bủa vây bởi những tầng mây đen đặc kịt. Gió tạt qua từng cơn ào ạt, cuốn theo lá khô và cát bụi bay rào rào.
Không gian trong nhà im phăng phắc.
Rồi mưa trút xuống, trời sụp tối. Tiếng mưa nã ầm ầm trên mái tôn, tuôn xối xả qua những đoạn máng xối đã rỉ sét, thủng lỗ chỗ.
Tuệ Tâm quay sang nhìn Minh Vũ. Anh ta ngồi bất động, bàn tay cầm cọ đã khựng lại từ lúc nào, cứng đờ trên mặt tranh. Trong thoáng chốc, cô ngỡ mình đang đối diện với một pho tượng thạch cao đã dầm mưa dãi nắng qua hàng thiên niên kỷ. Căn phòng tĩnh mịch đến độ tưởng chừng như khái niệm thời gian không hề tồn tại giữa bốn bức tường này.
Cô lặng lẽ nhìn anh ta, còn anh ta lại đăm đăm nhìn bức họa dang dở của mình. Cứ thế, cho đến tận khi mưa tạnh và hoàng hôn dần buông.
Tuệ Tâm khẽ thở dài. Cô đứng dậy, bước đến chạm nhẹ vào tấm lưng gầy guộc của Minh Vũ:
“Sắp tối rồi, chúng ta về thôi.”
Đáp lại cô chỉ là sự im lặng ngập ngừng. Tuệ Tâm không hối thúc, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Mất chừng mười lăm giây sau, Minh Vũ mới chớp mắt, dường như vừa bừng tỉnh khỏi một cơn mộng mị dài. Anh ta gật đầu:
“Ừ, về thôi.”