Câu chuyện thứ nhất: Bên ô cửa sổ (1)
“Anh đây, Inezil
Đứng chờ em như cũ
Cả thành phố Xevil
Đang chìm trong giấc ngủ”
(“Anh đây, Inezil” - Aleksandr Pushkin, Thái Bá Tân dịch)
Tuệ Tâm ngồi yên trên băng ghế dài trước hành lang bệnh viện, lặng lẽ nhịp chân, nhìn đăm đăm vào hai chiếc kim đồng hồ đang ì ạch nhích từng giây một.
Khu điều trị đặc biệt vào thời điểm nửa đêm luôn bị bao trùm bởi sự im ắng, tĩnh lặng và nặng nề đến quái gở. Bất kể ánh đèn sáng bưng hay tiếng quạt thông gió vẫn thổi u u trên trần nhà, người ta vẫn có thể cảm nhận sự trống trải, lạnh lẽo đang len sâu vào từng thớ thịt.
Vô số những lời đồn tâm linh đã ra đời từ những buổi đêm như thế. Đương nhiên, có người tin, có người chẳng buồn đếm xỉa. Người ta nói vào đúng mười hai giờ khuya, cửa thang máy sẽ tự mở, xe lăn tự chạy, hay có những bóng trắng lảng vảng băng qua các hành lang chật hẹp, trôi về phía nhà xác…
Tuệ Tâm không biết lời đồn có thật hay không. Có lẽ do cô nặng vía nên suốt mấy năm làm việc tại đây, cô chưa từng gặp “họ” bao giờ.
Nhưng Tuệ Tâm vẫn tin rằng thế giới bên kia tồn tại. Đó có thể là thiên đường, là cõi Niết bàn hay chốn Olam Ha-Ba… tùy theo tôn giáo và tín ngưỡng của từng người. Cô không theo đạo, nhưng cô tin rằng sau khi chết đi, con người ta sẽ đến một nơi thật tốt đẹp, tận hưởng và chờ đợi cái ngày được đoàn tụ cùng những người thân yêu.
Thế nên, khi nắm tay ai đó, tiễn đưa họ trút hơi thở cuối cùng, trước khi màn hình điện tâm đồ chạy thành một đường thẳng tắp và phát ra tiếng "tít" kéo dài chói tai, cô sẽ luôn nói:
“Hẹn gặp lại.”
Dù sao thì chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau thôi, nên tôi và bạn, giờ phút này, xin đừng quá đau buồn khi ai đó trót rời đi.
Dòng suy nghĩ miên man của Tuệ Tâm bị cắt đứt khi chuông báo thức trên điện thoại reo lên, thông báo đã đúng mười một giờ khuya. Cô quay đầu nhìn về hướng cánh cửa phòng bệnh đang khép hờ, bên trong trống không, khẽ thở dài. Song, ngay lúc Tuệ Tâm vừa định lần tìm danh bạ, gọi thông báo cho người nhà về việc bệnh nhân đã tự ý rời bệnh viện suốt bốn tiếng đồng hồ, thì kẻ đi lạc kia bất ngờ quay lại.
Vẻ mặt Minh Vũ hiện rõ sự sững sờ khi nhìn thấy Tuệ Tâm. Dù không đến mức như một đứa trẻ bị phụ huynh bắt quả tang đi chơi khuya, nhưng việc một nữ bác sĩ túc trực đợi mình đến tận giờ này vẫn khiến anh ta bối rối.
Tuệ Tâm đứng dậy, khoanh tay nhìn Minh Vũ, ánh mắt không tỏ rõ vui buồn. Đáy mắt cô chỉ phản chiếu hình ảnh một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, tóc mái lòa xòa che khuất vầng trán rộng. Anh ta có dáng người cao gầy, khiến bộ sơ mi và quần tây đang mặc trở nên quá khổ. Về gương mặt, Tuệ Tâm vẫn hay nghe các cô y tá đoán già đoán non rằng trước kia Minh Vũ hẳn rất đẹp trai. Đúng, là trước kia. Vì bây giờ, những tháng ngày mòn mỏi với thuốc men đã làm gương mặt ấy mất dần đường nét; gò má hóp lại, cằm nhọn ra, râu ria lởm chởm.
Minh Vũ luống cuống, chủ động lên tiếng:
“Bác sĩ Tâm, cô vẫn chưa đi nghỉ sao?”
Cô cười, đáp lại bằng chất giọng nhẹ nhàng nhưng có ý trách móc:
“Bệnh nhân của mình tùy ý rời khỏi phòng gần bốn tiếng đồng hồ, chỉ để lại mấy dòng trong sổ ra vào là đi mua sắm, gọi điện cũng không được. Anh nói xem, tôi nên ở đây chờ để gọi thông báo cho người nhà anh ta biết, hay là về nhà mình ăn ngon ngủ kỹ?”
Anh ta hơi ngập ngừng, dè dặt hỏi:
“Cô… cô gọi cho ba tôi rồi sao?”
Tuệ Tâm thở hắt ra, đưa màn hình điện thoại ra trước mặt anh ta:
“Chuẩn bị gọi, nếu anh về trễ thêm vài giây.”
“Cảm ơn, xin lỗi đã làm phiền cô rồi.”
Tuệ Tâm không nói thêm, chỉ tiến lên giúp Minh Vũ mở cửa phòng bệnh. Trong lúc đợi anh ta thay quần áo, cô đứng tựa lưng vào cửa, bâng quơ quan sát bức tranh hoa bằng lăng đặt trên tủ đầu giường, bên cạnh là một quyển tiểu thuyết dày cộm.
Khi Minh Vũ quay ra, cô bảo anh ta lên giường nằm, sau đó giở bệnh án, tuần tự đặt những câu hỏi thăm khám đã được ghi chú rõ ràng:
“Hôm nay anh có đau đầu không?”
“Có, hình như đau nhiều hơn hôm qua.”
“Đau ra sao, anh thử dùng vài từ miêu tả xem?”
“Âm ỉ, dai dẳng, không cố định thời gian.”
“Khi vận động thì sao?”
“Hôm nay lúc xuống cầu thang, vừa đi vài bậc tôi đã thấy hơi choáng váng.”
…
Cứ như vậy, Tuệ Tâm làm việc với tác phong chuyên nghiệp, hỏi một lượt toàn bộ các biểu hiện của bệnh nhân. Sau đó, cô tiến lên, lật chăn, tìm đúng vị trí trung tâm móng chân cái của Minh Vũ rồi ấn mạnh. Cô hỏi:
“Anh có đau không?”
Minh Vũ không hề nhăn mặt:
“Có một chút.”
Tuệ Tâm gật đầu, chăm chú ghi chép vào hồ sơ. Cô vừa ghi, vừa nhớ đến lời căn dặn của bác sĩ Tùng - vị giáo sư đầu ngành khoa nội thần kinh. Cô nhớ ông từng nói, khối u nằm ở thùy đỉnh chịu trách nhiệm xử lý cảm giác, nên khi bệnh tình chuyển nặng, khả năng cảm nhận cơn đau của bệnh nhân có thể bị thay đổi hoặc mất hẳn.
Nhưng cô không bộc lộ điều gì, chỉ ôn tồn dặn Minh Vũ mau đi nghỉ, sau đó chuẩn bị rời đi. Khi cô vừa quay người, giọng anh ta lại vang lên phía sau:
“Bác sĩ Tâm, rốt cuộc là tôi mắc bệnh gì?”
Tuệ Tâm không quay lại. Cô chớp mắt, bình thản đáp:
“Thiếu máu não dẫn đến choáng.”
“Thế bao giờ tôi được xuất viện?”
Cô nhún vai:
“Chuyện này tôi phải hỏi lại bác sĩ Tùng. Anh biết mà, bác ấy mới là bác sĩ điều trị chính, tôi chỉ hỗ trợ nên không có thẩm quyền quyết định.”
Phía sau im bặt. Dường như hiểu Minh Vũ không định truy hỏi nữa, Tuệ Tâm nén một tiếng thở dài, bước ra ngoài và khép chặt cửa lại.