Giật mình tỉnh dậy.

Bình luận đoạn văn

Thở dốc, mồ hôi lạnh tuôn ra, Tiểu Ảnh ôm ngực, thì ra chỉ là mơ. Trước mặt là đống lửa leo lét sắp tàn, cô ngước nhìn lên, bầu trời sao đầy tinh vân dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh sắp sửa đến.

Bình luận đoạn văn

Vẫn là cơn ác mộng đó, mảnh ký ức cũ cứa vào tim, đã ám ảnh cô suốt mười mấy năm qua.

Bình luận đoạn văn

Tàn lửa lập lòe theo từng cơn gió khe khẽ thổi qua. Bên tai còn văng vẳng tiếng tụng khấn tà ác ám ảnh kia. Cô nhanh chóng gạt đi những ký ức lộn xộn đó, sắp xếp lại đầu óc một chút. Cũng đã hai tuần trôi qua kể từ khi Lạc Minh “chết” và cả hai thì vẫn đang trên đường tiến về vùng trung tâm lục địa theo chỉ dẫn của cái tên tự xưng là “Thần” kia.

Bình luận đoạn văn

Hắn cũng nói rất mơ hồ, cũng không biết được đích xác vị trí cụ thể là ở đâu. Càng không biết cách nào để đến đó. Suốt dọc đường, chưa từng có một ai đã nghe nói qua về cái vùng đất đó cả.

Bình luận đoạn văn

Một lúc sau, Otto bay tà tà trở về, trên thân máy còn vướng cành cây khô, lạch bạch mang vài quả trái rừng tròn trịa.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh gượng cười, vuốt nhẹ lên đầu Otto. Ngẩng nhìn lên trời, nơi trời sao nhạt dần, nhường chỗ cho ánh hừng đông đầu tiên đang rướn lên phía chân trời.

Bình luận đoạn văn

Xa xa, trên đỉnh núi hoang nơi cô đứng, có thể nhìn xuống, làn khói từ những bếp lửa sớm ở một ngôi làng phía xa bốc lên mờ mịt. Phía chân trời, dãy thảo nguyên savan vàng ửng trải dài, nhuộm ánh nắng nhạt. Và ở tận cuối đường chân mây, đen kịt những tòa kiến trúc lởm chởm như gai xương khổng lồ, đó là Rhaldir - thủ phủ cổ xưa nhất, phai dấu hoang tàn của nhân loại thế giới cũ.

Bình luận đoạn văn

Trên cao, vượt qua tầng mây, sừng sững bóng dáng mờ ảo của Thành Phố Nổi Aetherion, sáng lóa như một thành phố thần thoại, lơ lửng, phản chiếu thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo xuống mặt đất.

Bình luận đoạn văn

Khi tia nắng đầu tiên nhuộm hồng mỏm núi cao, Tiểu Ảnh đứng đó, áo choàng nâu phất nhẹ trong gió. Nàng khép mắt hít một hơi sâu, lắng nghe tiếng gió mang mùi bụi đất, hương cỏ dại và hơi ấm mặt trời trỗi dậy dần thay thế cái giá lạnh đêm qua.

Bình luận đoạn văn

“Lục địa Sudara…”

Bình luận đoạn văn

Sau một lúc trầm mặc, cô bước xuống triền núi. Bóng dáng mảnh khảnh trượt nhẹ giữa những phiến đá, vượt qua thảo nguyên sáng sớm còn phủ sương.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Trên cánh đồng thảo nguyên vàng…

Bình luận đoạn văn

“Bíp…bíp…bíp… bíp bíp…” Tiếng nháy Otto cứ vang lên như đang muốn nói điều gì đó.

Bình luận đoạn văn

“Hmm, sau này ta sẽ tìm một thợ máy xuất sắc nhất, có thể giúp em sửa một chút… Ta sẽ hiểu em đang muốn nói gì!” Tiếng cười đùa Tiểu Ảnh vọng đi.

Bình luận đoạn văn

Otto như hờn dỗi, lập tức bay thật nhanh về trước. Sau đó khựng lại, ngước nhìn.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh đuổi theo, đột nhiên dừng lại, mắt chữ O, miệng chữ A. Quá choáng ngợp…

Bình luận đoạn văn

Phía trước mặt, chính là một cây baobab khổng lồ. Thân to vạm vỡ như cột chống trời, tán lá xòe rộng tựa như một vương miện xanh che phủ cả bầu trời. Những rễ cây gân guốc vươn ra như những cánh tay cổ xưa, toát lên vẻ thâm trầm, hùng vĩ của loài thực vật hàng trăm năm tuổi này. Đúng trước nó, người ta không khỏi choáng ngợp, cảm giác mình thật bé nhỏ và lạc lối giữa hơi thở trầm mặc của thời gian.

Bình luận đoạn văn

Otto như khoái chí, bay lượn quanh một vòng thân cây, phải mất một lúc nó mới quay trở lại. Cứ kêu lên từng hồi bíp.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh giơ ngón cái lên, bĩu môi: “Đủ wow, ta chỉ từng đọc trong sách, thì ra nó gọi là baobab. To thật!”

Bình luận đoạn văn

Otto bay tới mảnh đất trống gần gốc cây, cặm cụi như đang đào đất.

Bình luận đoạn văn

“Otto, em làm gì thế?”

Bình luận đoạn văn

Cô lại gần, thì thấy nó đang cố tháo một con ốc hỏng lắc lư phía thân sau. Rồi thả vào cái hố nông, và lấp lại.

Bình luận đoạn văn

“Bíp… bíp… bíp bíp bíp… bíp bíp…” Nó kêu lên rồi gần như im lặng, như thể đang cầu nguyện với cái cây baobab vĩ đại.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh cười mỉm, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp: “Ta không nghĩ là em lại cảm xúc như vậy đấy!”

Bình luận đoạn văn

Một cơn gió lạ thổi qua tai từ một phương hướng.

Bình luận đoạn văn

Cô hơi giật mình, một làn sóng âm mỏng nhẹ tuôn vào đầu, đằng trước … có dao động sóng lực của Thực Linh Thú đang săn mồi. Rõ ràng mình đã vạch ra lộ trình tránh né sự xuất hiện của bọn chúng nhất có thể, vốn không nên xuất hiện bây giờ mới phải.

Bình luận đoạn văn

Hai người lao nhanh tới vị trí của đám Thực Linh Thú, thứ mà bọn chúng săn, đương nhiên chỉ có con người. Vì chỉ có con người, mới có linh hồn đủ mạnh để chúng phải chú ý tới.

Bình luận đoạn văn

Một tiếng hét yếu ớt vọng lại, trong tiếng gió thổi ràn rạt.

Bình luận đoạn văn

Cô nheo mắt.

Bình luận đoạn văn

Một cây baobab khổng lồ khác.

Bình luận đoạn văn

Nhưng trên cao, một cậu bé đầu trọc, chân trái đang còn rỉ máu rơi từng giọt xuống bên dưới, run rẩy bám vào cành cây, vừa khóc vừa hét:

Bình luận đoạn văn

“Ai đó… cứu với!! Làm ơn… cứu tôi với!! Là Ma Nha Sát!”

Bình luận đoạn văn

Dưới gốc, Ma Nha Sát – một chủng loại Thực Linh Thú hình thù kỳ dị, bò bốn chân tựa linh cẩu, lưng gù, da xám loang, mảng gai xương nhọn mọc sống lưng, mắt đỏ như máu cùng cái mõm nhọn đầy răng nanh đang gầm gừ vờn quanh, là chủng dị biến ở vùng thảo nguyên, sa van rộng lớn.

Bình luận đoạn văn

Máu từ chân cậu bé rơi xuống càng làm chúng điên tiết gào rú hơn.

Bình luận đoạn văn

Cậu nhóc này… làm thế nào leo được lên trên đó vậy?

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh mắt sắp thấy cậu bé sắp không còn đủ sức bám nữa, không chần chừ. Khẽ quát: “Otto!!”

Bình luận đoạn văn

Otto kêu “bíp bíp” hiểu ý rồi lao vọt lên, cánh gập mở linh hoạt, phút chốc đã bay lên gần ngọn, kẹp lấy cổ áo cậu bé, nâng cho khỏi trượt, cậu bé được trợ lực, vội vã nhào lên bám chặt vào gốc cành to.

Bình luận đoạn văn

Nàng siết tay, bước một chân lên trước giáp mặt ba con quái vật, bắt đầu miệng niệm chú ngữ:

Bình luận đoạn văn

“Địa mạch tụ - Lưu Sa phá!”

Bình luận đoạn văn

Mạch đất dưới chân nàng nhô lên, biến thành những khối đất nén nhọn vững chắc như đạn pháo, bắn tới lũ Thực Linh Thú. Ba con bị đạn đá trúng vào thân, gào rú điên dại, nhưng vẫn chưa đủ giết được chúng. Chúng chuyển sự chú ý sang cô.

Bình luận đoạn văn

Một con trong số đó gào lên, phun dòng nọc độc màu vàng óng sền sệt, chuyên dùng để gây tê liệt con mồi từ xa.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh búng ngón tay:

Bình luận đoạn văn

“Thổ thuẫn – Trấn Diệt!”

Bình luận đoạn văn

Một bức tường đất hình cánh cung bật lên, chặn dòng dịch độc, khói vàng bốc lên kẻm mùi chua gắt.

Bình luận đoạn văn

Hai con Thực Linh Thú rất nhanh, lao sang hai bên, mưu tính vây ép, Tiểu Ảnh thoắt chân nhảy lùi về sau, giữ khoảng cách an toàn. Trong nhất thời giằng co, cô chưa kịp thích nghi với chủng loại mới này, càng không biết yếu điểm của chúng.

Bình luận đoạn văn

Cậu bé trên cây la xuống:

Bình luận đoạn văn

“Chỗ sau gáy, chúng nó có túi độc dự trữ ở đó!!”

Bình luận đoạn văn

Mắt cô lóe sáng, khẽ gật đầu.

Bình luận đoạn văn

Đợi một con lao tới, đạp chân giật lùi cúi người để nó phi qua, thuận tay kéo khối đất nhọn vút lên trên không như mũi thương từ mặt đất phóng đi.

Bình luận đoạn văn

“Địa Lư – Huyệt!”

Bình luận đoạn văn

Mũi đất tưởng như đã hụt, nhưng ngay sau đó lại quay trở lại, xé gió xuyên thẳng sau gáy, con Ma Nha Sát rú lên, thân thể mềm oặt vỡ ra, máu đen bắn tung. Hai con còn lại rít lên điên loạn, nhào tới liều mạng.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh xoay tay, hất từng luồng đất như roi quật, giả bộ lộ sơ hở để dụ chúng dồn về một hướng. Rồi bất ngờ bật cao, đáp vào gò đất, lộn một vòng trên không.

Bình luận đoạn văn

“Địa trảm – Quyết Hồn!”

Bình luận đoạn văn

Một lưởi liềm bằng sóng linh lực màu lam tinh khổng lồ xé ngang, chém phăng vào điểm yếu của chúng, một chiêu trúng cả hai con cùng lúc, rơi đầu lăn lông lốc. Máu và gai xương tung tóe, rồi hóa mủ đen.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh nhẹ nhàng đap xuống, hơi thở vẫn bình tĩnh, nhìn ba vũng nước đen đặc quánh.

Bình luận đoạn văn

Một giây sau…

Bình luận đoạn văn

UỲNH!

Bình luận đoạn văn

Bụi khói đất bay tứ tung. Bên trong nghe tiếng “bíp bíp…” vang liên hồi, kèm theo giọng nói mệt mỏi: “Uida, con drone này sao lại yếu như vậy chứ, ngã đau quá!!”

Bình luận đoạn văn

Otto giận dữ dùng cánh tay máy bị hỏng đã lâu, dụi dụi gõ gõ vào đầu cậu mấy cái rồi rời đi.

Bình luận đoạn văn

Cậu bé hai mắt tròn xoe sáng rực, lúc này mới thấy Tiểu Ảnh:

Bình luận đoạn văn

“Woa, chị đẹp thật! Em chưa từng thấy người nào đẹp như vậy! Chị giống như…hmm…thiên thần, chắc chắn là thiên thần mà lão Cửu hay kể!”

Bình luận đoạn văn

Được khen, Tiểu Ảnh vui thầm, sau đó lại nhướn mày nửa thật nửa đùa:

Bình luận đoạn văn

“Nhóc tên gì? Sao lại ở đây rảnh rỗi đùa giỡn với Thực Linh Thú như vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Ầy, chị lại trêu, mém tý là em tưởng mình đã chết rồi! Nghĩ lại vẫn còn sợ… À mà, cảm… cảm ơn chị vì đã cứu em” Cậu bẽn lẽn gãi đầu.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh cúi xuống kiểm tra vết thương ở chân cậu vẫn còn đang rỉ máu, đành băng bó tạm thời bằng dây cỏ.

Bình luận đoạn văn

Cậu bé chỉ tay lên trán, lộ ra hình xăm số “279”.

Bình luận đoạn văn

“Em… là 279. Chân em bị thương khi đi lấy quả, vì tham thêm trái cây mà trời đã chợp tối lúc nào không hay. Lão Cửu luôn dặn là không được rời khỏi thôn vào ban đêm, nếu không sẽ bị thú dữ ăn thịt. Xui xẻo, em lại đi nhầm vào một cái ổ có ba con Ma Nha Sát đang nhai ngấu nghiến người nào đó. Em sợ quá bỏ chạy, không kịp trốn lên vách núi, chỉ có thể dùng dao trèo lên cái cây bự. Bọn chúng đuổi theo, nhưng cũng không thể trèo lên, cứ vờn quanh ở dưới không bỏ đi, em cũng không xuống được. Cứ như vậy cả đêm, em kêu cứu mà chẳng ai nghe cả. Lần này trở về, chắc chắn sẽ bị lão Cửu cấm túc.”

Bình luận đoạn văn

“Ma Nha Sát?” Tiểu Ảnh tò mò.

Bình luận đoạn văn

“Chị chắc là từ vùng xa xôi đến, nếu không cũng sẽ không biết chúng. Bất kỳ ai ở gần vùng trung tâm Sudara này đều sẽ gặp bọn nó. Nhiều nhan nhản luôn, có đầy ổ ngoài thảo nguyên kia.”

Bình luận đoạn văn

Cậu lại hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Mà, chị đang đi đâu vậy?”

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh hơi trầm ngâm, rồi đáp:

Bình luận đoạn văn

“Ta cần đến một nơi ở trung tâm Sudara này, một nơi gọi là Thánh Địa Mourn. Nhưng ta không biết chính xác nó nằm ở đâu…”

Bình luận đoạn văn

279 tròn mắt, rồi lắc đầu:

Bình luận đoạn văn

“Em cũng không biết… Nhưng chắc lão Cửu trong thôn sẽ biết! Ông già ấy giỏi lắm, biết mọi ngóc ngách.”

Bình luận đoạn văn

Nói xong, cậu bé hớn hở:

Bình luận đoạn văn

“Chị đi với em đi! Em dẫn chị về Thôn Người Nhân Bản.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px