ẦM!!!

Bình luận đoạn văn

Một khối cát khổng lồ chồm lên, trụi lơ, vảy cứng đen như sắt, từng khe nứt chảy dịch vàng. Một cái miệng quá cỡ mở ra, sâu hun hút, hàm răng sừng tua tủa hàng hàng lớp lớp như rừng chông.

Bình luận đoạn văn

Con sâu cát Skorath kích thước khổng lồ, bề ngang to gần hết con đường. Nó trồi lên bất chợt như cái trụ trời, nuốt trọn chiếc xe hộ tống phía trước chỉ trong nháy mắt, rồi lại sụp xuống, để lại một cái hố cát khổng lồ xoáy tối không thấy đáy như miệng địa ngục.

Bình luận đoạn văn

Khói bụi cuộn lên, lấp hết bầu trời xám vàng. Mấy tên lính hộ tống còn lại, hoảng loạn đến cực độ. Chúng bắt đầu rít lên, đẩy súng, chĩa vào đám Lạc Minh:

Bình luận đoạn văn

“Giao xe ra! Hoặc bọn tao cho lũ chó tụi mày như tổ ong!”

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh siêt chặt báng súng, giận đến run tay.

Bình luận đoạn văn

Tình thế hiện giờ quả thực bất lợi cho chúng ta. Sau màn không kích mưa tên của bọn Sa Quỷ, lửa đã phá hỏng hoàn toàn xe bọn chúng, chiếc còn lại cũng bị Skorath ăn mất. Đúng thật là chỉ còn Bạo Phong là tương đối lành lặn. Mặc dù lũ Sa Quỷ có vẻ e ngại con sâu già săn mồi, trong thời gian ngắn nhất định sẽ không tấn công, nhưng vấn đề nguy nhất… là không biết khi nào nó sẽ quay trở lại “bãi săn”. Lũ đánh thuê này đông người, nếu nổ súng, khó bảo toàn cho Dạ Lăng và bọn họ.

Bình luận đoạn văn

Anh nhìn vào đồng đội của mình vẫn đang chật vật bò dậy.

Bình luận đoạn văn

Ngay lúc này, một tiếng động nhẹ từ phía sau. Một bóng người đột ngột ló lên giữa đám lính hộ tống, cô gái từng bị bắt cóc, gương mặt quen thuộc, bộ giáp rách nát dính máu khô.

Bình luận đoạn văn

Cô rút dao găm, uyển chuyển bước tới, dáng người thon nhỏ phi tới cắt cổ hai tên lính ngay lập tức, rồi rút khẩu lục từ đùi ra bắn hạ thêm một tên đang định quay súng.

Bình luận đoạn văn

Đám Sa Quỷ đang rút lên vách đá, phát hiện hỗn loạn, thừa cơ hội bắn tên trúng chân vài tên lính, từ trong màn bụi mù lao ra kéo chúng đi rồi thoắt mất như lũ sói tha mồi. Tiếng gào bị bóp nghẹn, máu văng lên nền cát.

Bình luận đoạn văn

Đội đánh thuê hộ tống do Cố Uyển phái đi, toàn quân bị diệt.

Bình luận đoạn văn

Cô ta quay lại nhìn Minh, thở hồng hộc, giọng khàn, tay ôm nhẹ bả vai còn đau nhẹ từ những lần tra tấn, mắt đầy cay đắng:

Bình luận đoạn văn

“Lâu rồi không gặp… Cậu em nhỏ…”

Bình luận đoạn văn

Cô chính là Nguyệt Linh, người vợ ở hậu phương của cố đội trưởng Hà Kính, người từng là tiền bối, cũng là người thầy của Minh.

Bình luận đoạn văn

“Ừm… lâu không gặp!”

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng lại gần nắm lấy cánh tay cô ấy, miệng cười túm tím:

Bình luận đoạn văn

“Đội trưởng à, em nhớ chị lắm. Ngày hay tin chị bị bắt cóc, em đã rất lo.”

Bình luận đoạn văn

Galvin cười khà khà: “Chị hai à, chị không biết con nhóc này ở căn cứ lúc đó quậy như thế nào đâu. Nếu không phải Lạc Minh, cô ta đã đòi sống đòi chết một mình đi tìm cô mà không có kế hoạch gì cả đó. Cũng may là có đội trưởng, nếu không, không biết đã để cô ta gây ra họa gì rồi.”

Bình luận đoạn văn

“Hứ!” Dạ Lăng bĩu môi.

Bình luận đoạn văn

Nguyệt Linh nhấn mũi Dạ Lăng, cười khổ: “Con bé này, cứ bốc đồng như vậy” Nói rồi nhìn Minh, giọng chân thành “Cảm ơn cậu vẫn luôn chăm sóc con bé suốt thời gian qua, Minh.”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ gãi đầu, châm chọc Lạc Minh: “Sao bây giờ lại có tới hai vị đội trưởng rồi?! Ehehe…”

Bình luận đoạn văn

Nguyệt Linh im lặng, cúi mặt lúng túng: “Không. Tôi từ lâu… đã không còn xứng với tư cách đội trưởng nữa. Chỉ vì một giây phút bất cẩn của tôi… toàn tiểu đội… mọi người đều chết. Bản thân còn bị bắt cóc không thể phản kháng, còn phiền mọi người lao tâm đến cứu. Không xứng… tôi không xứng… không thể trở về căn cứ được nữa.”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ hơi áy náy bản thân quá lời, nói bồi: “Ầy, chị Nguyệt Linh, chị đừng tự trách như vậy. Ngày đó chuyến vật tư của chị quả thật quá hung hiểm. Có thể bảo toàn mạng sống, đã là phúc lớn. Chị đừng nghĩ nhiều như vậy!”

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng gật gật: “Anh ta nói đúng đó. Chị, chị vẫn mãi luôn là ‘đội trưởng’ của em. Nếu không có một tay chị dìu dắt, sẽ không thể có một Dạ Lăng chín chắn như ngày hôm nay.”

Bình luận đoạn văn

“Haha, ta thấy em vẫn còn con nít lắm. Cần phải học hỏi ở đội trưởng Lạc Minh đây nhiều. Nhớ! Cậu ấy là một người rất tốt, rất giỏi đáng để em học tập!” Nguyệt Linh hãnh diện.

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh im lặng một lúc, rồi hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Chị, chị vẫn còn đi tìm…”

Bình luận đoạn văn

Một lời bị chen ngang, Nguyệt Linh dứt khoác, cô tiến lại đưa tay ra:

Bình luận đoạn văn

“Minh à! Tạm thời đừng nhắc chuyện này… Cậu có thể… cho tôi mượn địa dồ kho vật tư được không? Tôi… phải đi. Một mình tới đó.”

Bình luận đoạn văn

“…”

Bình luận đoạn văn

Minh ánh mắt trĩu lại, như nhìn thấu được điều gì đó từ cô.

Bình luận đoạn văn

Minh do dự nhìn cô ta rất lâu, đượm rõ nét buồn trên gương mặt cậu ta. Hít một hơi dài, bàn tay siết chặt. Cuối cùng, anh lấy ra tấm địa đồ trao cho cô. Ánh mắt đục lại, mệt mỏi.

Bình luận đoạn văn

Nguyệt Linh hơi sững sờ:

Bình luận đoạn văn

“Cậu không hỏi tôi lấy nó để làm gì sao?”

Bình luận đoạn văn

“Em… luôn tin tưởng chị mà!” Minh quay lưng, không ngoảnh mặt lại nói.

Bình luận đoạn văn

“…”

Bình luận đoạn văn

Nguyệt Linh cúi đầu, giấu đi nước mắt giàn giụa. Bàn tay run rẩy nhận lấy, chầm chậm lui ra:

Bình luận đoạn văn

“Cảm ơn… Cậu em nhỏ…”

Bình luận đoạn văn

“…”

Bình luận đoạn văn

ẦMMM!!!

Bình luận đoạn văn

Tiếng gầm kinh hoàng từ dưới sâu vọng lên, mặt cát bắt đầu nứt toác.

Bình luận đoạn văn

SKORATH…NÓ VẪN CÒN ĐÓI…

Bình luận đoạn văn

Minh ra hiệu chuẩn bị lên Bạo Phong, nhanh chóng rời khỏi đây trước khi nó đến. Tất cả gấp gáp quay lại.

Bình luận đoạn văn

Nhưng…

Bình luận đoạn văn

PHẬP!!!

Bình luận đoạn văn

Lưỡi dao lạnh toát xuyên thẳng vào ngực Minh. Máu phun lên cả lên mặt Dạ Lăng đang đứng đối diện. Nguyệt Linh áp sát, xoáy mạnh lưỡi dao, giọng run bắn:

Bình luận đoạn văn

“Xin lỗi… Xin lỗi… Xin lỗi! Tôi… Tôi… không còn đường nào khác… Tôi phải cứu con gái tôi… Cố Uyển… bà ta… đã hứa….”

Bình luận đoạn văn

Cô ta khóc nấc, liên tục mếu máo xin lỗi Minh lúc này đang trong vòng tay cô, rồi giật mạnh dao rút ra.

Bình luận đoạn văn

Tất cả đứng chết lặng.

Bình luận đoạn văn

Giữa đống hỗn độn, Lôi Vũ sững sờ. Galvin bật thét:

Bình luận đoạn văn

“Nguyệt Linh!!! Cô đang làm gì vậy?!!!”

Bình luận đoạn văn

Còn Dạ Lăng, cô ấy đờ người, như không còn tin vào mắt mình nữa, bất động như chết đứng. Bởi cô không bao giờ có thể mảy may ngờ rằng, người đội trưởng cũ của mình, là thần tượng cũng là người thầy đáng kính luôn động viên cô ấy mỗi khi bản thân muốn bỏ cuộc. Ngày hôm nay, lại chính tay hạ sát đi người đội trưởng, một người anh, hơn thế nữa là một người đồng đội, luôn là chỗ dựa của mọi người không chỉ riêng cô ấy. Trong chuyến hành mỗi khi bất kỳ ai cảm thấy bế tắc hay mất phương hướng, họ luôn nhìn về anh ấy. Dường như anh có thể làm bất cứ điều gì, không gì là không thể.

Bình luận đoạn văn

Nguyệt Linh cúi nhìn đôi bàn tay dính đầy máu của Minh, máu của người mà cô luôn xem như em ruột, cũng là người học trò tài giỏi của chồng cô, bàn tay run rẩy, môi mấp máy:

Bình luận đoạn văn

“Nguyệt Linh… mày đã làm gì vậy?! Hà Kính…em xin lỗi… em không còn lựa chọn nào khác, vì con chúng ta… mọi người… tôi xin lỗi… Dạ Lăng … chị xin lỗi, sau này chị sẽ đến lấy mạng mình để đền tội. Nhưng hiện giờ… thì chưa được…”

Bình luận đoạn văn

Cô ấy lau nước mắt, hét lên:

Bình luận đoạn văn

“Cố Uyển! Tôi đã làm đúng theo lời hứa! Xin hãy giữ lời, thả con bé ra!”

Bình luận đoạn văn

Cô ta châm pháo sáng, tia lửa đỏ bắn lên bầu trời xám mù. Trong làn khói và bụi cát mịt mù, trong tay vẫn cầm tấm địa đồ nhuốm máu đỏ tươi, nhảy sang một bên, biến mất vào bóng cát mênh mông.

Bình luận đoạn văn

Còn Lạc Minh, cậu ta ngã gục xuống. Lưng vẫn rỉ máu lan từ vết thương chí tử, máu chảy loang đỏ nền cát bẩn. Gương mặt cậu ta trắng bệch, đôi mắt trĩu nặng khép hờ, mang nặng vẻ u buồn, thất vọng đan xen với sự mệt mỏi không thể tả.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px