Dạ Lăng vẫn còn sững, chợt nghiến răng:

Bình luận đoạn văn

“Nhưng… hai thùng đạn Hắc Thạch? Tôi nghe nói mọi người đã dâng cho mụ ta thật à? Đạn đó… còn quý hơn vàng!”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ bật dậy, ôm cười cười sằng sặc:

Bình luận đoạn văn

“Ôi trời, trông cô lúc này ngố phải biết. Có tố chất đóng hài đó, Dạ Lăng. Khửa khửa khửa…”

Bình luận đoạn văn

“Này… mọi chuyện lúc đó là sao?” Cô ấy càng thêm tò mò.

Bình luận đoạn văn

“Thật ra, trong lúc hỗn loạn, đội trưởng đã ra hiệu cho tôi… Thế là nhanh chân luồn vào kho của đám lính canh, bọn chúng kéo gần hết quân đi đánh lộn, phòng thủ mỏng như giấy! Tôi chỉ cần đi vài đường quyền, đánh ngất vài thằng, lôi hai thùng đạn ra ngoài trấn, giấu gần bãi xác thùng thép cũ. Giờ… nó đang nằm ngon lành trong khoang chứa, ngay dưới mông của cô đó! Khửa khửa…”

Bình luận đoạn văn

Anh ta vỗ thùng xe kêu “bộp bộp”, cười hả hê:

Bình luận đoạn văn

“Chắc giờ đám chó đó đang gào thét, tức ói máu, có thể là đến chết! Khửa khửa…”

Bình luận đoạn văn

Galvin nằm phía sau, miễn cưỡng giơ ngón tay cái với Lạc Minh:

Bình luận đoạn văn

“Cao tay!!!”

Bình luận đoạn văn

Bé gái ngồi ghế phụ đối diện, tay ôm đầu gối, đôi mắt to đen láy cứ dõi mãi vào Lạc Minh. Đã được Dạ Lăng băng bó những vết thương trước đó.

Bình luận đoạn văn

Minh liếc sang, khẽ hỏi:

Bình luận đoạn văn

“Tên nhóc là gì?”

Bình luận đoạn văn

Con bé ngẩng lên. Mặt vẫn lấm lem bụi, môi nứt, nhưng ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ. Nó khẽ mỉm cười, rồi lắc đầu, không nói.

Bình luận đoạn văn

Một tay nó lên ngực, chỉ vào trái tim mình, rồi lại khép miệng, động tác như muốn nói: Cháu… chưa nói được…

Bình luận đoạn văn

Nhìn hoàn cảnh của con bé, anh chợt bất giác như thấy lại mình của lúc nhỏ. Cũng từng phải chạy trốn, phải sống giành giật giữa “bày thú dữ”, bữa đói bữa no, lang thang khắp nơi chỉ để kiếm được cái ăn. Có lúc bị đánh đến gần chết chỉ vì một mẩu khoai nướng bẩn, anh vẫn không từ bỏ, chỉ để được sống thêm một ngày. Đối với anh, đó như một quãng thời gian tăm tối nhất cuộc đời mình, nhưng anh không chối bỏ nó, ngược lại còn xem nó như một thử thách để anh có thể trưởng thành, kiên định được như ngày hôm nay.

Bình luận đoạn văn

Minh khẽ gật, đặt tay lên bệ cửa, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Bình luận đoạn văn

Đoàn xe trườn qua đụn cát, hai xe hộ tống bám sát sau, như hai con cá mập đói chực chờ.

Bình luận đoạn văn

Gió đêm gào lên, hun hút. Trên bầu trời xám tro, một vệt sáng mỏng lướt qua báo hiệu cơn bão cát đang tới dần.

Bình luận đoạn văn

Trong khoang xe, Dạ Lăng vẫn cười gượng, Lôi Vũ thì vừa lái xe nhưng mồm vẫn lải nhải kể công, Galvin thì nằm đó thở khò khè; Đằng sau, bé gái vẫn ngồi im, mắt long lanh, như giữ kín một bí mật sâu hơn cát sa mạc.

Bình luận đoạn văn

Minh ngồi đó, nhếch nụ cười khó đoán, đưa ánh nhìn như xuyên qua bão cát, về tận chân trời đen nghịt.

Bình luận đoạn văn

“Hừm… trò chơi thực sự, mới chỉ bắt đầu…”

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Ngay lúc đoàn hộ tống vừa rời đi…

Bình luận đoạn văn

Trên tháp canh, Cố Uyển vẫn ung dung đứng đó, dõi theo hướng mà đoàn hộ tống dần xa về phía mặt trời lặn. Tay nắn nhẹ rubik, vuốt ve lớp vỏ đang phát sáng.

Bình luận đoạn văn

Một tên lính hớt hải chạy lên, hét:

Bình luận đoạn văn

“Báo cáo! Kho đạn bị trộm! Hai thùng đạn Hắc Thạch… mất sạch!”

Bình luận đoạn văn

“Xoẹt…”

Bình luận đoạn văn

Một nhát cứa ngay cổ, máu ứa ra như vòi, tên lính ôm cổ ngã xuống, co giật rồi chết.

Bình luận đoạn văn

“Khốn kiếp!” Một tay vẫn cầm con dao găm rướm máu. Bà ta quay phắt, đôi mắt tóa tia máu. Bà ta hét vang khắp trấn. Đám lính bên dưới im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít qua khe container.

Bình luận đoạn văn

Cố Uyển ngửa đầu nhìn sa mạc mịt mù, nơi đoàn xe Bạo Phong của Lạc Minh đang dần biến mất. Cuối cùng, bà ta siết chặt cục rubik, khẽ cười lạnh:

Bình luận đoạn văn

“Hay lắm… Lạc Minh… trò chơi này mới chỉ bắt đầu thôi…”

Bình luận đoạn văn

-***-

Bình luận đoạn văn

Ở một tàn tích nào đó phía đông xa xôi…

Bình luận đoạn văn

Trời đêm nén lại thành một khối đặc quánh, xám tro. Xa xa, một tòa cao ốc gãy đổ, khung thép lộ ra như xương sườn rồng mục nát. Những đống bê tông cháy xém loang lổ, dây leo đen kịt quấn chằng chịt lên từng tầng. Không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe rõ tiếng cát cào lên giày, tiếng thở khò khè của đồng đội.

Bình luận đoạn văn

Một nhóm Thợ Săn năm người, đứng lặng giữa bãi bê tông, áo giáp vá víu, mặt nạ chống độc xước đầy vết dao, đang lục lọi từng căn phòng nát.

Bình luận đoạn văn

Thắng, gã cao to, đeo súng phun lửa, dẫn đầu. Sau lưng là Yên, cô gái gầy, tay cầm khẩu lục cũ, mắt liên tục đảo. Bên cạnh là Thịnh, gã thấp lùn, mặt đầy sẹo mủn, luôn lầm bầm. Khải và Phong theo sát sau, mỗi kẻ ôm một túi vật tư đầy vỏ thuốc, bình khí.

Bình luận đoạn văn

Một vệt nước đen loang từ trần, nhỏ xuống bàn kim loại. Trên sàn, vết máu khô lẫn lông vụn, xương gãy. Một con chuột chết bị xẻ bụng, ruột lòi ra, bầy giỏi béo múp ngọ nguậy.

Bình luận đoạn văn

Thắng bật đèn pin, tia sáng đục xé bóng tối. Bức tường cuối hàng lang có dấu tay người, là vệt máu kéo dài từ chân lên trần.

Bình luận đoạn văn

Yên đưa tay lên miệng, mặt xanh tái. Khải rùng mình, cố nén tiếng nấc:

Bình luận đoạn văn

“Quỷ tha ma bắt… chỗ này… chỗ này có gì đó không ổn…”

Bình luận đoạn văn

Phong gãi đầu, lẩm bẩm:

Bình luận đoạn văn

“Chúng mày nghe không… ai đó… đang thì thầm…”

Bình luận đoạn văn

Khải tái mét: “Thì thầm…? Tao… tao cũng nghe thấy… nhưng… không rõ…”

Bình luận đoạn văn

Thắng quay lại, giọng gắt:

Bình luận đoạn văn

“Câm! Tập trung! Khải, Phong hai bây chia ra. Tao, Thịnh và Yên xuống kho dược. Phong, Khải lên tầng trên tìm pin năng lượng và linh kiện. Xong thì lập tức rút!”

Bình luận đoạn văn

Thắng giơ tay lên lau trán mồ hôi, nhìn cái cầu thang xiêu vẹo dẫn vào tầng hầm phía trước, vung tay:

Bình luận đoạn văn

“Tầng này… không khí loãng, nhiều tổ mốc, bên dưới chắc có kho dược phẩm cũ… nếu còn sót lại, đủ để đổi lương thực cả tháng. Mọi người cẩn thận chút.”

Bình luận đoạn văn

Yên khịt mũi, hướng súng cùng đèn pin ngó nghiêng kiểm tra, mắt khẽ run:

Bình luận đoạn văn

“Sao chỗ này… lạnh vậy…? Cảm giác… chỗ này… như có ai nhìn…”

Bình luận đoạn văn

Thịnh phì cười khan:

Bình luận đoạn văn

“Sợ rồi à? Đừng có nhát như gà. Mau lên, tao còn muốn về uống rượu.”

Bình luận đoạn văn

“Nếu mày sợ, có thể theo tụi kia ở trên, xong việc tập trung ngoài xe.” Thắng lạnh lùng nói.

Bình luận đoạn văn

Yên vừa mới rùng mình một cái, hốt hoảng chạy lên trên cùng đám Khải, Phong.

Bình luận đoạn văn

Kho dược tầng hầm tối om, từng mảng tường mốc xanh, dây leo dày đặc bọc kín cầu thang. Bóng đèn cũ treo ngược, rung khe khẽ như có ai chạm nhẹ.

Bình luận đoạn văn

Thắng bật đèn, ánh sáng vàng lờ mờ lia qua mấy kệ sắt đổ nghiêng, vỏ chai vỡ loang lổ dung dịch nâu đỏ.

Bình luận đoạn văn

Thịnh hít mạnh, khạc một bãi nước miếng đen:

Bình luận đoạn văn

“Toàn thuốc cũ… có mùi… xác chết…”

Bình luận đoạn văn

Thắng lướt mắt, rồi dừng lại. Một cánh cửa kim loại dày, trên có ký hiệu hình lục giác kỳ quái bị xước gần hết. Tay cầm đèn pin run nhẹ.

Bình luận đoạn văn

“Ở trong… có thứ gì đó…”

Bình luận đoạn văn

Thịnh háo hức, vặn tay nắm.

Bình luận đoạn văn

“Khoan đã…”

Bình luận đoạn văn

Nhưng đã không kịp, canh cửa nặng nề kêu “cọt kẹt” khàn khàn như tiếng xương mài lên đá. Khoảng khác đó, một tiếng nổ lách tách, như cầu chì đứt, vang lên từ sâu bên trong.

Bình luận đoạn văn

Một tia lửa xanh phụt ra. Hàng trăm dây leo run lên, lớp bào tử bụi trắng bay mịt mù. Toàn bộ hệ thống dây thần kinh sinh học Hexal ngủ sâu trong tòa nhà bị kích hoạt.

Bình luận đoạn văn

Thịnh ngó vào, thở hổn hển:

Bình luận đoạn văn

“Mày nghe… thấy gì không…?”

Bình luận đoạn văn

Thắng run bắn. Đằng sau cánh cửa sắt dày đó, một ổ kén khổng lồ, phủ rêu đen, giữa đó có thứ gì đó như trái tim đang đập chậm rãi.

Bình luận đoạn văn

Thịch…

Bình luận đoạn văn

Thịch…

Bình luận đoạn văn

THỊCH -!

Bình luận đoạn văn

Ổ kén vỡ toạc. Một chất lỏng đỏ đặc trào ra, bốc khói xám.

Bình luận đoạn văn

Từ trong, một sinh vật trong giống như một người bị ngủ đông. Lớp da xám xịt lở loét, từ lưng mọc ra hai cái càng kỳ dị, cái đầu nhẵn bóng, cái miệng như bị khâu lại, cặp mắt lõm sâu chiếu tia xanh rợn. Từng thớ cơ trên cơ thể nó từ từ co giật.

Bình luận đoạn văn

Bọn họ không biết được mình đã phạm phải một sai lầm chết người, rằng bọn họ vừa đánh thức một chủ thể Hexal đã ngủ sâu hàng trăm năm.

Bình luận đoạn văn

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn “ẦM!!” vang lên, rung chấn cả tầng hầm, báo hiệu một dự cảm chẳng lành.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px