Cố Uyển ngồi lên mép bàn, để lộ cặp dò trắng muốt dù gần bước qua tuổi bốn mươi. Chân vắt hờ, bàn tay đeo găng gõ nhịp lên mặt gỗ lấm máu. Mái tóc óng ả buộc cao phất phơ như sợi roi, hơi nhướng mày, ánh mắt hắt lên tia thú vị xen lẫn cảnh giác.

Bình luận đoạn văn

“Vậy… cậu muốn tôi cho người hộ tống băng qua Tàng Long Hạp?”

Bình luận đoạn văn

Giọng khàn đục như tiếng rít của lưỡi dao mài trên đá.

Bình luận đoạn văn

“Phải, chỉ cần qua được ải Tàng Long Hạp. Chúng ta coi như đường ai nấy đi, người của cô có thể quay về. Không phiền bà chủ thêm.” Minh gật khẽ.

Bình luận đoạn văn

Anh ta khoanh tay, tựa lưng vào ghế gỗ ọp ẹp, mặt tối lại. Anh nói thêm:

Bình luận đoạn văn

“Có vài kẻ đang đuôi bám không rõ ý đồ, tôi nghĩ… chúng sẽ ra tay lúc đến đó. Tôi không muốn mất trắng vật tư, và cũng không muốn đổ thêm máu các đồng đội của tôi.”

Bình luận đoạn văn

“Hmm, quả thật, con đường huyết mạch nhanh nhất vượt qua được sa mạc Vong Nguyên này, chính là qua dãy Mạc Sa Lĩnh. Muốn đi bắt buộc phải đi qua Tàng Long Hạp hiểm trở.” Cố Uyển gật gù.

Bình luận đoạn văn

Uyển cười khẽ, tiếng cười lanh lảnh như ly rượu vỡ trong đêm.

Bình luận đoạn văn

“Tàng Long Hạp… Hừm… Một nơi thú vị. Chưa bàn đến 'cái đuôi' của các cậu. Đám mọi sống ở đó còn khát máu hơn cả lũ trong trấn. Chó hoang, săn người, hút máu đủ cả. Hơn nữa, cậu cũng biết còn có thứ đáng sợ hơn ở phía sau mà…”

Bình luận đoạn văn

Bà ta nheo mắt, nhếch môi:

Bình luận đoạn văn

“Thú vị… Nhưng cậu biết luật của tôi. Tôi sẽ đưa nhóm hộ tống… nhưng cậu phải trả một cái giá tương xứng.”

Bình luận đoạn văn

Minh không vòng vo: “Tôi biết vị trí một hầm ẩn chứa vật tư cách đây không xa, gồm: thóc, dầu, thuốc y tế. Khuyến mãi cho cô một chiếc Jeep 'đời Tống'. Thế nào?”

Bình luận đoạn văn

“Ồ… nghe thật hứa hẹn! Cậu không phiền nếu cho tôi ít ngày đi kiểm tra chứ?! Thời buổi bây giờ, mạng người cũng là mạng, đâu chỉ một lời là thí anh em của tôi được.” Bà chủ Cố cố ý nói lơi.

Bình luận đoạn văn

Không thể chờ thêm nữa. Cô ấy sẽ không thể chịu đựng lâu hơn được. Đêm dài lắm mộng. Chi bằng…

Bình luận đoạn văn

“Cô muốn thêm điều kiện gì?” Minh đã quá hiểu cách làm việc của bà ấy, một thông tin trao đổi, ắt hẳn là không đủ với một người toan tính như bà ta.

Bình luận đoạn văn

“Hahaha, cách nói chuyện của cậu, thật sự… làm tôi nhớ đến cố đoàn trưởng Hà đáng kính của chúng ta đó~!”

Bình luận đoạn văn

Cô nghiêng sát tai anh, thì thầm, hơi thở mùi rượu nồng:

Bình luận đoạn văn

“Bỏ lại hai thùng đạn Hắc Thạch, tôi biết cậu đang giấu nó trong Bạo Phong. Tôi cần nó cho một phi vụ khác. Không thương lượng.”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ lúc này mới lên tiếng: “Đại ca, bà ta nói gì vậy?”

Bình luận đoạn văn

“Hai thùng đạn Hắc Thạch.” Lạc Minh cũng khó chịu ra mặt.

Bình luận đoạn văn

Không khí chợt đặc lại, như bị tẩm nhựa đen.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ ngồi bên cạnh lập tức bật dậy, đấm bàn:

Bình luận đoạn văn

“Mẹ kiếp! Không được, đại ca! Anh điên à!! Số đạn đó chúng ta đổi bằng máu mấy người anh em đấy! Không có nó, nếu bị phục kích, chúng ta chết sạch ngoài kia!!”

Bình luận đoạn văn

Cố Uyển khẽ nghiêng đầu, nở nụ cười như kẻ đi săn nhìn con mồi đang giãy.

Bình luận đoạn văn

Minh siết tay đến mức khớp ngón tay nứt nhẹ, mạch nổi cuồn cuộn, ánh mắt trượt sang Lôi Vũ, tia nhìn lạnh như móng vuốt loài thú hoang.

Bình luận đoạn văn

Lúc này Lôi Vũ mới hậm hực ngồi xuống, trong lòng bực tức không nguôi.

Bình luận đoạn văn

Một hơi thở dài, anh nhắm mắt, cắn răng, quai hàm cứng lại:

Bình luận đoạn văn

“Thỏa thuận!”

Bình luận đoạn văn

Uyển bật cười lớn, vỗ tay:

Bình luận đoạn văn

“Tôi biết mà. Lạc Minh, cậu quả thật là khôn ngoan, khác xa con chó già… ấy chết, tôi nhầm, phải là cố đoàn trưởng mẫu mực Hà Kính. Cậu làm tôi phải nhìn lại bằng con mắt khác đấy, hahaha!!!”

Bình luận đoạn văn

Cô đưa tay ra, Minh đập tay xuống, vệt máu còn dính trên tay hắn in lại lên găng cô ta như một ấn tín chết chóc.

Bình luận đoạn văn

Màn đêm buông xuống…

Bình luận đoạn văn

Quán Vòm Vắng trở nên ồn ào hơn khi đêm đến. Lạc Minh không uống giọt rượu nào, chỉ ngồi ở góc tối, mắt khép hờ, tay luôn đặt lên chuôi dao hông lưng.

Bình luận đoạn văn

Ánh đèn xanh lờ mờ đung đưa trên đầu, bóng người quằn quại, tiếng rên, tiếng cười, tiếng nốc rượu chan chát hòa vào nhau thành một bản dạ khúc thối rữa.

Bình luận đoạn văn

Còn Lôi Vũ, anh ta rời khỏi quán từ lâu, đi tiếp nhiên liệu và bảo dưỡng Bạo Phong, con thú sắt cưng của anh ta. Chiếc xe đậu cách đó không xa, thỉnh thoảng lại thấy anh ta chửi rủa bâng quơ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Ngày hôm sau…

Bình luận đoạn văn

Trời chưa kịp sáng, gió sa mạc đã hú lên từng tràng dài, thổi bay cát qua những mái container méo mó.

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh đứng cạnh Bạo Phong, kiểm tra dây buộc thùng vật tư, ánh mắt sắc như lưỡi dao gọt xương.

Bình luận đoạn văn

Từ góc hẻm, một cô gái tóc đen ngắn ngang vai, mặc áo khoác jean xám rách chỉ còn phần thân lửng, cụt hai bên tay áo, vạt áo ngắn ngang ngực, bên trong là áo croptop thun trắng đã lấm bẩn, cắt hở rốn, làm nổi bật vòng ngực căng tròn. Cô ấy mặc chiếc quần bò dài ôm màu xám tro. Trang phục năng động làm lộ ra những vùng da trắng sữa, trông thật sexy và gợi cảm.

Bình luận đoạn văn

Cô ấy vác túi nước to hơn người, là Dạ Lăng. Cô chậm rãi bước tới. Mắt cô long lanh, miệng mím, gương mặt dính mấy vệt khói đen từ quầy hầm thuốc.

Bình luận đoạn văn

“Em mua xong mấy viên tăng lực, ít đạn, và vài thứ vặt. Chuẩn bị xong. À, kể anh nghe, hôm qua em còn hốt được vài món hời.” Cô đắc ý, móc từ trong túi đeo một vật gì đó dúi vào tay Lạc Minh.

Bình luận đoạn văn

“Anh Minh, tặng anh nè!” Đó là figure kiểu cổ, một mô hình có tạo dáng chibi của một nhân vật hoạt hình nào đó, tóc đen, gương mặt baby dễ thương, khoác chiếc áo măng-tô đen dài, hai tay song kiếm trông thật khí phách.

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh trông nó cũng có nét khá giống mình, cảm ơn cô ấy rồi cất nó vào trong túi áo.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ thò cái đầu đinh nhuộm đỏ kẻ sọc, lộ từ bên cửa lái ra, tị nạnh: “Ể!? Anh ấy có quà, còn tôi thì sao?”

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng mò mò trong túi chéo đeo lưng, móc ra một cái móc khóa hình trái chuối nhỏ. Đưa cho cậu ta.

Bình luận đoạn văn

“Không phải chứ, bà cô! Tặng đội trưởng con figure rõ xịn, cô tặng tôi cái móc khóa trong bèo thế. Lại còn chuối nữa. Cô coi tôi là con khỉ đấy à?!” Lôi Vũ không vừa ý, bĩu môi.

Bình luận đoạn văn

“Tặng anh là tôi còn nhớ đấy, không lấy thì thôi.” Vừa định thu tay, Lôi Vũ chồm người ra giật lấy cái móc khóa, lắc lư vài cái rồi nói cảm ơn.

Bình luận đoạn văn

Lát sau, Galvin, gã to cao cắt đầu đinh đeo kính râm, vai rộng, mặc cái áo ba lỗ màu đen, quấn khăn trùm kín mít, cổ đeo dây chuyền thánh giá, lưng đeo khẩu súng dài, trên tay xách một bao bố kệch cỡm, hắn vận chiếc quần hợp rằn ri kaki cũ, chân mang bốt từ từ đi tới.

Bình luận đoạn văn

“Yo! Chào mấy đồng chí. Ngày mới tốt lành!”

Bình luận đoạn văn

Anh ta đặt bao xuống, mở miệng bao, bên trong toàn hàng nóng.

Bình luận đoạn văn

Mọi người xúm lại. Galvin được một phen sĩ, to mũi vỗ ngực: “Này nhé. Sau đây Galvin – ông trùm vũ khí, sẽ cho quý vị đây được mở mang tầm mắt…”

Bình luận đoạn văn

“Cái này là dao răng cưa ‘Lưỡi Sa’, dùng để xẻ bụng quái gọn hơn hoặc dùng để cắt thép; Shotgun cưa nòng ‘Hắc Khẩu’ còn có thể phun ra lửa, mỗi phát bắn nổ đùng như tiếng sét giữa đêm cát; Rìu mini ‘Phục Hận’ có khắc cổ tự kỳ quái, công dụng thì…hmm phá cửa hay ném cũng OK; Còn cái này là bom chai ‘Tiếng Thở Mãnh Sư’ thì chỉ cần một ngòi lửa, mấy người sẽ nghe được tiếng thở phì phò của loài sư tử trước khi… bùm!”

Bình luận đoạn văn

Từng loại vũ khí, hắn mang ra mân mê rồi múa phụ họa, vờ như một chuyên gia vũ khí bậc thầy.

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng táy máy, mò ra được cái nỏ sắt nhỏ, nhét cổ tay vào, khoái chí: “Ê, cái này hay này, giống như nỏ cầm tay vậy!”

Bình luận đoạn văn

Galvin nhào tới, xoa cằm, rồi phán: “Đây… là nỏ gập “Tĩnh Túc” với khung sắt hàn, dây thun xe tăng cũ, cực kỳ chắc chắn, nhỏ gọn, có thể bắn kim sắt tẩm độc. Chà, nhãn quang không tệ, có chút phẩm vị!”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ thì cầm lên một đầu ống kim loại sắt hàn kín, bên trong nhồi đầy đinh, mảnh vụn. Gãi đầu khó hiểu: “Cái ống này dùng để làm gì, không phải là để rải đinh đấy chứ?”

Bình luận đoạn văn

“Ấy, anh tinh mắt đấy. Lựu đạn ống ‘Tinh Vân’ vỏ bên ngoài có kích nổ, cẩn thận, kéo ra và nó sẽ vỡ tung bắn ra như những hạt bụi tinh vân lấp lánh, đâm xuyên cả giáp kẻ thù…” Galvin xoay hai vòng múa phụ họa.

Bình luận đoạn văn

“À mà… sao cái nào cũng đều có cái tên kỳ quặc vậy? Cái gì mà Phục Hận, Tĩnh Túc, Tinh Vân…?” Dạ Lăng thắc mắc đúng chỗ ngứa.

Bình luận đoạn văn

Galvin dang rộng hai tay, nhắm mắt như hưởng thụ thành quả của mình: “Được bậc thầy khí tài đây đánh giá và chọn lựa giữa ngàn loại binh khí, đặt cho một cái tên thật bá. TUYỆT VỜI!”

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ lắc đầu cạn lời không thiết nói.

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng thì hoàn toàn bị anh ta làm cho mất hứng.

Bình luận đoạn văn

“Tôi có nên cầm cái cưa này bổ đầu anh ta ra, xem thử bên trong là não hay là bùn không nhỉ!?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px