7:00, ngày 252, năm thứ 302 lịch Nevox

Bình luận đoạn văn

Trạm trung chuyển hiện ra mờ mịt như một ảo ảnh. Đó không phải một thành phố, cũng chẳng phải pháo đài, chỉ là một tổ hợp rối rắm của những container gỉ sét xếp chồng lên nhau, khung xe tải vỡ cháy trơ khung, những bức tường chắp vá bằng mảnh kim loại cháy xém.

Bình luận đoạn văn

Trên cao, những tấm pano năng lượng cũ kỹ lay lắt như lá héo, kêu ken két trong gió nóng, dây cáp võng vẹo, cột đèn nghiêng ngả hắt ra thứ ánh sáng vàng úa như lửa ma trơi. Đèn cảnh giới nhấp nháy loạn xạ, đôi khi tắt hẳn rồi bùng lên, giống như nhát dao nhấp vào mắt.

Bình luận đoạn văn

Bạo Phong rền lên từng nhịp nặng, trườn qua khe cát cuối cùng, lăn bánh như một con thú sắt vừa lết qua bờ vực sống chết. Tiếng gầm máy, bánh xích nghiến vang giữa bãi hoang, kéo theo một đuôi bụi dài mờ đục, lẫn mùi xăng và máu khô.

Bình luận đoạn văn

Sau hai ngày lênh đênh trên cát, bọn họ cuối cùng cũng thấy được ánh đèn lập lòe phía trước nơi được gọi bằng cái tên vừa khô khốc, vừa mỉa mai: Tịch Nguyệt.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ gạt cần kính, nghiêng đầu qua cửa lái: “Đến nơi rồi!!”

Bình luận đoạn văn

Ngay trước cổng, hàng rào thép chắp vá từ lưỡi xẻng, vỏ xe, những thanh xương lớn không rõ là của người hay thú. Gió thổi rít qua khe thép, phát ra âm thanh như tiếng kèn gọi hồn.

Bình luận đoạn văn

Dòng chữ to khắc trên ta tấm biển sắt, hoen gỉ đến phân nửa, chữ sơn trắng nguệc ngoạc:

Bình luận đoạn văn

Luật của Tịch Nguyệt:

Bình luận đoạn văn

- Người mắc dịch Hấp Huyết sẽ bị thiêu chết

Bình luận đoạn văn

- Không được trộm cắp vật tư

Bình luận đoạn văn

- Không được tự ý gây loạn, giết người trong khu giao dịch

Bình luận đoạn văn

- Thuận mua, vừa bán

Bình luận đoạn văn

Bên cạnh, vài cái lồng sắt treo lủng lẳng, bên trong là xác khô gầy quắt, tay chân vặn vẹo, phần lớn chỉ còn bộ xương dính da. Có cái vẫn còn tấm bảng gỗ cũ treo trước ngực: “Quỵt nợ”, “Trộm thuốc”, “Giết người”.

Bình luận đoạn văn

Hai lính gác trùm mặt nạ khí đen bóng, khoác áo giáp ráp kim loại, đeo tấm khăn sọc dính vệt máu nâu. Một tên xách gậy điện dài, tên còn lại cầm khẩu súng trường thô kệch tự chế nhưng nòng sáng như mắt thú.

Bình luận đoạn văn

Cả hai chặn đường đi tới.

Bình luận đoạn văn

“Xe lạ. Xuống. Đưa tay. Kiểm tra máu.” Giọng hắn khàn khàn, tiếng qua mặt nạ méo mó như tiếng loa cháy.

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh bước xuống đầu tiên. Anh kéo mũ trùm xuống, bàn tay sần sùi run nhẹ. Đôi mắt nheo lại, phản chiếu ánh đèn nhợt nhạt, liếc nhanh khắp dãy lính gác đang rải rác trên nóc container và dọc tường. Ánh nhìn ấy không phải sợ hãi, mà là thứ cảnh giác đậm mùi máu, như con sói già bước vào hang kẻ thù.

Bình luận đoạn văn

Phía sau, Dạ Lăng loạng choạng bước xuống, rồi lần lượt từng người.

Bình luận đoạn văn

Galvin lầm bầm, mắt vẫn lia quanh, tay lăm lăm con dao găm dài bằng nửa cẳng tay.

Bình luận đoạn văn

“Thủ tục nhàm chán! Tụi bây dòm cái gì? Thằng nào lườm, tao rạch mắt ra treo lên cửa!” Galvin ném câu đe dọa, nhưng chẳng ai đáp. Đám dân canh cổng chỉ nhếch mép, như đã quen với mùi máu.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ trông thấy có vài kẻ khác tò mò dùng súng cậy cậy đuôi xe kiểm tra, bèn quát lớn: “Này này, lủng chỗ nào tao rạch da tụi mày vá vào chỗ đấy!”

Bình luận đoạn văn

Ở đây không chỉ có đám người Lạc Minh. Vài đoàn xe cũng đang được kiểm tra gắt gao. Những kẻ đứng xung quanh, phần lớn khoác áo dài rách, mặt quấn khăn mỏng, mắt liếc như lưỡi dao. Đâu đó có tiếng ho khục khặc, tiếng rít thuốc, mùi cồn sát trùng lẫn mùi mồ hôi ủ suốt nhiều ngày.

Bình luận đoạn văn

Một tên lính gác tiến lại, lôi từ túi ra một thiết bị kim loại sứt mẻ, ống tiêm đầu dẹp, phát ra tia sáng xanh lục. Hắn dí thẳng lên cổ Lạc Minh, nhấn mạnh.

Bình luận đoạn văn

Tách!

Bình luận đoạn văn

Một tia máu mỏng phun vào lọ chứa nhỏ bằng ngón út. Hắn lắc lọ, soi qua đèn pin, gật đầu: “Sạch. Không nhiễm bệnh. Qua!”

Bình luận đoạn văn

Đám còn lại lần lượt bị kiểm tra. Nếu phát hiện mạch máu vón, hoặc có ánh đỏ bất thường, lập tức bị kéo thẳng ra lồng treo, nơi đề biển “Lò Thiêu” không cần giải thích.

Bình luận đoạn văn

Quy trình kéo dài không lâu sau. Sau khi kiểm tra an toàn, cả đám quay trở lại xe. Galvin tiến tới hất tay Minh, nhướng mày: “Đại ca, lát nữa vào trong cho em ‘xả xui’ một chút nhé, ehehe!”

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh phe phẩy tay, lười để ý đến cậu.

Bình luận đoạn văn

Ngay lúc ấy, phía bên kia cổng, một đám người mới vừa vào. Gió sa mạc mang theo lớp bụi dày phủ lên vai họ, trông như mấy cái bóng xám lạc loài. Trong nhóm có một thanh niên gầy, tóc cháy nắng, vai run lẩy bẩy.

Bình luận đoạn văn

Một tên lính canh to bè, bước tới, quét nhiệt nhanh. Ngay lập tức, thiết bị báo lên tiếng “tít” chói tai.

Bình luận đoạn văn

“Nhiệt độ cao. Hút máu kiểm tra.” Giọng lính khô khốc, méo mó qua mặt nạ.

Bình luận đoạn văn

Thanh niên kia lắp bắp, hai mắt đỏ hoe: “Tôi… tôi chỉ bị cảm cúm thôi! Ba ngày nay ho sốt… tôi không mắc Hấp Huyết… tôi thề!”

Bình luận đoạn văn

Tên lính hất mạnh báng súng vào ngực hắn. Thanh niên loạng choạng ngã ngửa xuống cát, đôi tay bám vội vào không khí. Mắt hắn giàn giụa, chân đạp loạn, miệng lắp bắp van xin:

Bình luận đoạn văn

“Tôi không bị bệnh! Tôi không bị! Thật mà…”

Bình luận đoạn văn

Đám người xung quanh lùi lại, tránh xa như tránh một con thú điên. Gió xào xạc, bụi mịn bám lên mặt nạ, lên tay hắn, khiến tiếng khóc của gã nghe càng khàn đục.

Bình luận đoạn văn

Tên lính vung tay ra hiệu cho đồng đội. Một tên khác tiến đến, giơ ống kim lên cổ, vừa kịp hút máu thì thanh niên bất ngờ gào lên, bật dậy.

Bình luận đoạn văn

Ánh mắt hắn đảo cuồng, miệng rú rít:

Bình luận đoạn văn

“Tao không bị bệnh! Tao không bị mà! Tao không muốn chết!!!”

Bình luận đoạn văn

Trong cơn điên, hắn nhảy xồ lên, há miệng cắn phập vào tay tên lính đang giữ ống kim gần đó.

Bình luận đoạn văn

“Mẹ kiếp!” Tên lính rú lên, lùi lại.

Bình luận đoạn văn

Tiếng súng nổ vang lên, tia lửa lóe giữa gió cát. Máu bắn lên tấm chắn thép phía sau, loang đỏ rồi trượt xuống như con rắn nhỏ. Thanh niên đổ gục, đầu ngoẹo sang một bên, đôi mắt mở trừng vỡ vụn niềm tin cuối cùng.

Bình luận đoạn văn

Tên lính lùi lại, mặt tái dần.

Bình luận đoạn văn

Một lính khác tiến lên, không nói một lời, dí thẳng nòng súng vào thái dương kẻ vừa bị cắn. PẰNG!

Bình luận đoạn văn

Máu phun tóe. Gió mang theo mùi sắt tanh quẩn quanh, dính lên lớp cát bẩn.

Bình luận đoạn văn

“Cắn rồi. Hắn đã bị nhiễm bệnh. Diệt ngay.” Tên lính cuối cùng buông câu khô khốc, rồi ra hiệu kéo hai xác đi. Tay còn lại đang cầm máy đo có gắn ống tiêm, chứa máu của thanh niên vừa chết khi nãy, hiện lên dòng chữ “Nhiễm bệnh”.

Bình luận đoạn văn

Cả khu cổng trở nên im phăng phắc.

Bình luận đoạn văn

Những ánh mắt dõi theo hai cái xác bị kéo lê trên cát vẽ thành vệt đỏ dài đến lò thiêu, ai nấy thở nặng nề qua những lớp vải mỏng, có kẻ nuốt khan, có kẻ run lẩy bẩy bám chặt dây đeo túi.

Bình luận đoạn văn

 “Chúng ta đi thôi!” Lạc Minh lên tiếng.

Bình luận đoạn văn

Bọn họ đều chứng kiến đầu đuôi, trong lòng ai nấy cũng mang cảm giác nặng nề. Sau khi lên xe, họ tiến từ từ vào bên trong khu vực chính – khu giao dịch.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px