Thiên ôm lấy cánh tay đang rỉ máu. Vết thương từ trận chiến thú triều cửu tử nhất sinh vừa rồi đã bào mòn sinh lực lẫn thể lực của anh. Giờ đây anh chỉ còn sức để bước tiếp, cũng chỉ có thể bước tiếp. Rời khỏi tử địa kinh hoàng này.

Bình luận đoạn văn

Một tiếng rít chói tai.

Bình luận đoạn văn

Vù…

Bình luận đoạn văn

Ầm…ầm…ầm…

Bình luận đoạn văn

Kịch!

Bình luận đoạn văn

Không gian tĩnh mịch đến lạ thường. Dường như Thiên cũng có thể tự nghe thấy từng hơi thở dốc, từng tiếng tim đập của chính mình rõ ràng đến mức nào.

Bình luận đoạn văn

Anh vẫn cố gắng lê từng bước từng bước đi. Dẫu biết, hiện tại đang có một sự tồn tại còn khủng khiếp hơn tất thảy đang hiện diện. Để không dám nhận lấy sự thật rằng, anh ta đang cố vùng vẫy chạy khỏi cái chết, khỏi điều kinh khủng đang chờ anh ta đằng sau lưng mình.

Bình luận đoạn văn

Một thanh âm bất nam bất nữ trong trẻo như cất từ một nơi xa xăm. Nó vọng về rồi lại vọng đi, xa xa gần gần, thanh âm không hề thuộc về thế giới này.

Bình luận đoạn văn

“Đôi khi…không hiểu…suy nghĩ…hành vi…con người!”

Bình luận đoạn văn

“Cái chết… rõ ràng… phản kháng… vô nghĩa.”

Bình luận đoạn văn

“Thuận… tự nhiên… chọn lọc… bài trừ… kẻ mạnh…nuốt…kẻ yếu.”

Bình luận đoạn văn

“Quy luật… tiến hóa… phản bội… trừng phạt…”

Bình luận đoạn văn

“Ngươi

Bình luận đoạn văn

…Chết!!!”

Bình luận đoạn văn

Thoáng cái đã biến mất khỏi vị trí đó, nó là… Tà Mạt.

Bình luận đoạn văn

Vóc dáng gầy còm mà cao khềnh hơn hai mét. Có dáng đứng của nhân loại. Nhưng lại có sáu chi. Hình dạng giống một loài côn trùng đã tuyệt chủng từ lâu trên Trái Đất. Da dẻ nứt nẻ, màu trắng sữa. Xen kẽ với nhiều rãnh, bên trong mọc rất nhiều con mắt đang căng tức nhìn về Thiên. Nó không có mặt. Thứ duy nhất trên đầu nó chính là cặp râu dài quằm như của loài kiến cánh.

Bình luận đoạn văn

Cái chết không nghi ngờ. Lưu Thiên lúc này chỉ còn hoạt động vô thức rằng mình phải thoát khỏi đó. Mọi thứ dường như không còn quan tâm đến nữa, kể cả là cái chết của chính mình đang cận kề từng giây.

Bình luận đoạn văn

Một giây sau đó, anh cảm nhận được sát khí khổng lồ từ phía sau, ngay sát cơ thể như hàng ngàn tế bào thần kinh đều hoạt động cùng lúc chỉ để cảnh báo anh rằng nguy hiểm đã đến – cảm giác tử vong.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Dạ Lăng phá tan bầu không khí nặng nề bằng lời xin lỗi chân thành: “Xin lỗi đội trưởng, là em tò mò không hay. Không nên hỏi anh về quá khứ đau thương đó.”

Bình luận đoạn văn

Galvin thì không câu nệ tiểu tiết.

Bình luận đoạn văn

Bực dọc vì đang kể giữa chừng thì anh ấy im bặt hồi lâu: “Này Lạc Minh, đội trưởng kính yêu. Anh giúp người thì giúp cho trót, tiễn phật tiễn đến Tây thiên. Kết cục thật sự như thế nào, Tà Mạt sau đó thì sao? Có phải anh đã giác ngộ ra thần kỹ nào đó một chiêu đánh bại nó như trong các bộ phim kiếm hiệp của thế giới cũ hay chiếu không? Lâm vào nghịch cảnh… tự ngộ thần thông… một chưởng bình thiên hạ…!!!” Anh ta còn múa tay phụ họa.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ tinh tế nửa thật nửa đùa: “Người khôn ăn nói nửa chừng…Anh ấy còn ngồi ở đây tất nhiên là có cách thoát khỏi nghịch cảnh đó rồi. Hoặc có lẽ… anh ấy có điều khó nói. Galvin, anh thật sự muốn ép đội trưởng tới cùng như vậy sao? Tôi nói này, tò mò nhiều quá… đôi khi anh sẽ chết vì tò mò quá đấy! Khửa khửa…”

Bình luận đoạn văn

Thoát khỏi cơn bão cát, phía xa xa chính là trạm trung chuyển – thị trấn Tịch Nguyệt.

Bình luận đoạn văn

Lạc Minh im lặng một lúc nữa, sau đó rời khỏi hàng ghế xe, nhảy lên nóc ngồi một mình ở đó suốt chuyến đi.

Bình luận đoạn văn

Lôi Vũ: “Haiz, tôi không nghĩ lại sẽ nghe được nhiều bí mật của đội trưởng như vậy. Galvin, có lời khen cho anh, anh thành công làm đội trưởng buồn rồi đấy!”

Bình luận đoạn văn

“Ai mà biết anh ta đa sầu đa cảm như vậy chứ! Mà cũng bất ngờ thật. Suốt một năm cùng nhau thu thập bên ngoài, tôi mới lần đầu thấy anh ta như vậy. Chẳng lẽ còn có khúc mắc gì trong đó sao?” Galvin tự nhủ.

Bình luận đoạn văn

“Anh mau im cái mồm thối ngay! Anh không nói không ai nói anh câm đâu Galvin. Còn anh nữa Lôi Vũ, thích khịa người khác lắm chứ gì, có tin tôi một cước đá anh văng khỏi buồng lái không?” Dạ Lăng đanh đá quát tháo hai người suốt chuyến đi.

Bình luận đoạn văn

Cả ba người đều có những suy nghĩ riêng.

Bình luận đoạn văn

Nhưng không ai trong số họ hiểu được cảm giác mâu thuẫn hiện tại của Lạc Minh.

Bình luận đoạn văn

Anh không buồn. Anh không tiếc nuối. Bởi lẽ, thời gian cho những điều ấy anh ấy đã luôn mang theo tận sâu đáy tim mình. Khắc cốt ghi tâm như một lời thề không bao giờ được quên, rằng những đồng đội đã hy sinh để anh được sống. Anh càng phải sống có trách nhiệm hơn.

Bình luận đoạn văn

Điều duy nhất làm anh ấy suy tư lúc này.

Bình luận đoạn văn

Tà Mạt.

Bình luận đoạn văn

Bí ẩn về thứ sức mạnh trong cơ thể đã giết chết Tà Mạt khủng bố ngay sau khoảng khắc đó.

Bình luận đoạn văn

Phải chăng sự thật bên trong lõi sinh thái tiến hóa đã tác động đến anh?

Bình luận đoạn văn

Nhưng anh không hề cảm nhận được trận chiến nào cả.

Bình luận đoạn văn

Ngay khi bừng tỉnh, Tà Mạt đã chết, tiêu biến dần trong không khí.

Bình luận đoạn văn

Trước khi tan biến hoàn toàn, ý thức cuối cùng của nó chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Nó luôn nhắc đi nhắc lại một chữ duy nhất cho đến khi biến mất, một thứ đã hằn in ám ảnh trong tâm trí của anh suốt bao nhiêu năm qua.

Bình luận đoạn văn

“Thần!”

Bình luận đoạn văn

-***-

Bình luận đoạn văn

Trước đó vài giờ…

Bình luận đoạn văn

Bên ngoài sa mạc hoang vu.

Bình luận đoạn văn

Cát vàng trải dài vô tận, chỉ có những đồi cát cao thấp lấp lánh dưới ánh mặt trời rực cháy. Nơi đây từng thuộc về một thành phố với những tòa nhà chọc trời. Thế giới đã đổ vỡ từ lâu – giờ chỉ còn lại những tòa kiến trúc đổ nát nghiêng ngả, chôn sâu dưới lòng sa mạc.

Bình luận đoạn văn

Trong khung cảnh hoang tàn ấy, Tiểu Ảnh và Otto vẫn lặng lẽ sải bước đi qua.

Bình luận đoạn văn

Một cơn gió nóng quét qua cuốn theo cát bụi mịt mờ. Báo hiệu cơn bão cát sắp đến.

Bình luận đoạn văn

Tiểu Ảnh kéo cao khăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng sắc bén như dã thú. Cô từng là một Địa Sư của một thành trấn lớn, người có khả năng khống chế nguyên tố sơ nguyên của đất và phong ấn các mạch năng lượng.

Bình luận đoạn văn

Nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tro bụi.

Bình luận đoạn văn

Cô ấy đang phải bỏ trốn.

Bình luận đoạn văn

Bên cạnh cô, Otto – con drone tròn nhỏ do AI tự hành, bề ngoài sứt mẻ với những vết cháy xém, hai cánh tay máy bị cát mòn gần hết – nó cứ bay tà tà lượn lờ đi theo, phát ra tiếng máy móc khàn khàn, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn cô đầy tin cậy.

Bình luận đoạn văn

Hai bọn họ đã quen biết nhau từ cách đây không lâu. Otto từng là trợ lý địa chất tự hành, được thiết kế để dò tìm mạch khoáng và hỗ trợ xây dựng. Sau khi thành trấn sụp đổ, Tiểu Ảnh tìm thấy nó mắc kẹt giữa đống bê tông gãy nát.

Bình luận đoạn văn

Cô đặt tên nó là Otto. Từ đó, cô mang theo nó, không rời nửa bước.

Bình luận đoạn văn

Một tờ giấy cũ bay theo cơn gió rơi xuống.

Bình luận đoạn văn

Otto nhặt lên, nhấp nháy bíp bíp, ngả nghiêng không hiểu.

Bình luận đoạn văn

Bên trên là thông tin truy nã về một người phụ nữ trẻ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

[THÔNG CÁO TRUY NÃ – CẤP S]

Bình luận đoạn văn

Số hiệu:#D-397/TT-LM

Bình luận đoạn văn

Đối tượng: TIỂU ẢNH

Bình luận đoạn văn

          - Giới tính: Nữ

Bình luận đoạn văn

          - Tuổi: Không rõ (ước tính 18-20 tuổi)

Bình luận đoạn văn

          - Nghề nghiệp cũ: Địa sư cấp cao, chuyên gia điều phối mạch đất

Bình luận đoạn văn

          - Đặc điểm nhận dạng: Mắt màu ngọc lục, sắc lạnh. Tóc xám bạc, dài. Thân hình mảnh khảnh, có một vết sẹo chữ thập ở vai trái.

Bình luận đoạn văn

Tội danh:

Bình luận đoạn văn

          - Phá hủy địa trận năng lượng của thành trấn Trung tâm Delta-04

Bình luận đoạn văn

          - Tàng trữ và sử dụng phù ấn cấm

Bình luận đoạn văn

          - Gây rối trật tự mạch năng lượng, đe dọa an ninh sinh tồn khu vực sa mạc phía Đông

Bình luận đoạn văn

Mức độ nguy hiểm: THẢM HỌA

Bình luận đoạn văn

          - Có khả năng khống chế địa hình, mở khe nứt địa mạch

Bình luận đoạn văn

          - Tinh thông phù pháp và cơ khí cổ

Bình luận đoạn văn

Phần thưởng:

Bình luận đoạn văn

          - 10000 đồng Soul (hoặc trao đổi tương đương vật tư có giá trị)

Bình luận đoạn văn

          - Ưu tiên cấp giấy phép sinh tồn vùng biên

Bình luận đoạn văn

Ghi chú: Bất cứ ai phát hiện hoặc tiếp cận, lập tức báo về Trạm chỉ huy Đế Quốc gần nhất. Nếu không thể bắt sống, cho phép tiêu diệt tại chỗ, lấy đầu lĩnh thưởng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận đoạn văn

Bíp…Bíp…

Bình luận đoạn văn

“Đánh hơi được tới tận đây? Bám còn dai hơn đỉa!”

Bình luận đoạn văn

Cô nhìn xa xăm về phía trước. Lúc này bão cát đã ập đến.

Bình luận đoạn văn

Giữa bão cát dữ dội, Tiểu Ảnh vẽ vài ký hiệu lên lòng bàn tay. Một làn sóng linh lực lam tinh tỏa ra, mặt cát dưới chân rung lên rồi tụ lại thành những bức tường dày chắn gió. Tạo thành một đường hầm cát.

Bình luận đoạn văn

Otto nhanh chóng nép vào cạnh cô, đèn tín hiệu nhỏ lóe lên như đang mỉm cười.

Bình luận đoạn văn

“Đừng lo, Otto. Gần đến nơi rồi.” Giọng cô khàn nhẹ, nhưng vẫn có chút dịu dàng. Otto bíp một tiếng, như đáp lời.

Bình luận đoạn văn

Cả hai nhanh chóng biến mất vào khu phế tích cũ bỏ hoang dưới cơn bão cát đang gào thét.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px