Chương 23: Thanh tò mò chuyện đó lắm sao
Huê muốn cùng Thanh chân đạp tứ phương. Theo Thanh, để Thanh kể cho Huê nghe những điều sắc màu mà Huê không thấy. Huê muốn được gần gũi với Thanh, muốn nhìn thấy mặt cô, để nàng chẳng còn lo ngại nữa.
Nhài Thanh nghe đến đó thì ngẩn ngơ: Đi đến chân trời góc bể? Đối với Huê, đó có lẽ là một ước mong. Nhưng đối với Thanh, vào nhà ngục còn sướng hơn như thế! Cái làng nhỏ bé, xám xịt, quanh năm nghèo túng. Những con đường đất đầy bùn khi mưa xuống, những mái nhà xiêu vẹo, những gương mặt lúc nào cũng hằn lên sự mệt mỏi. Ở nơi này, làm gì có sắc màu! Thanh khẽ thở ra, nghĩ thầm: Ra được khỏi cái làng này đã là tốt lắm rồi. Còn chân trời góc bể... xa quá.
Huê im lặng, trên môi vẫn giữ một nụ cười tin cẩn. Thanh cười ngất, như thế này.... Huê đâm thành người dở hơi. Đôi mắt nàng luôn chỉ hướng về phía trước, thế nhưng chẳng có gì lọt vào mắt. Huê thật điên khùng, điên ra phết! Thanh bỗng thấy trong lòng mình nảy ra một ý nghĩ rất lạ. Đó là, nàng không thấy, ấy là điều tốt? Thanh chẳng còn cổ vũ cái lòng mình sôi nổi nữa. Bởi cái xã hội trước mắt Thanh đây, nhìn kỹ rồi, đâu có đẹp đẽ gì. Toàn những điều não nề. Nếu đã vậy, thì cứ để một mình Thanh nhìn thôi cũng được. Còn Huê, chỉ cần nghe Thanh kể lại. Như thế, có lẽ sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Trời đã xế gần buổi trưa. Mặt trời đứng cao, nắng đổ vàng cả khoảng đất trống trước lều. Đất khô nứt nẻ, cỏ dại cháy vàng, gió thổi qua cũng chỉ lay được vài cọng cỏ xác xơ. Chung quanh vắng ngắt, lâu lâu mới nghe tiếng chim kêu trên ngọn cây khô. Một lúc lâu, Thanh mới hừ nhẹ một tiếng. Cô liếc xéo Thị Huê: "Mày nói thật đi."
"Mày phạm tội gì lớn?"
Huê cúi đầu, siết hai tay lại. Thanh thấy nàng vừa thở dài. Sao nàng lại thở dài, chả lẽ nàng muốn giấu đi. Con dở không thích như vậy. Giấu được một ngày thì giấu, giấu được một tháng thì giấu. Nhưng giấu mãi sao được? Đời người, cái gì giả dối thì đến tận cùng cũng phải quay về chỗ của nó. Trăng dù có bị mây che, đến canh ba cũng phải hiện nguyên hình. Thanh thật tình rất tò mò. Thị Huê, đến cùng là phạm phải tội tày đình gì mà bị đuổi đi?
Cái làng Đông Tụ. Cha bố cái làng này! Nó có hẳn bảy tội dành sẵn cho đàn bà, bảy cớ để đuổi đàn bà. Khổ quá! Khốn nạn quá! Thanh làm ra vẻ nặng nề, khuôn mặt hầm hầm thật.
Cái vạ đầu tiên, chực sẵn ngay nơi khúc ruột dưới. Ôi chao, buồng đẻ con người có phải lòng sành miệng hũ đâu mà bắt co giãn tùy ý, đòi tràn đầy liền được ngay. Ừ thì chuyện giống dòng. Gái dại trót bước qua cửa nhà người, bụng chẳng chịu nở nang, không biết đẻ lấy mụn con trai nối tông đường thì xem như vứt. Ôi thôi, đầu đường xó chợ người ta xầm xì rủa sả: "Rõ đồ độc cây kém phúc!" Chẳng một ai thèm ngó ngàng tới đằng đàn ông, hay nghĩ ngợi chuyện cơ trời. Cứ việc trút cả cục nhục lên vai kẻ má hồng. Nghe sao mà chua chát, nực cười thế cơ chứ! Một cái cớ quá đỗi vuông tròn. Nhưng khốn nạn, bạc bẽo cùng cực... vẫn là trò chồng rước thêm vợ. Dưới chái tranh nghèo, hai phận gái chung một chồng.
Nối tiếp cớ khúc ruột, sự tình lại dạt sang chuyện nết na! Khốn nạn thân, ngọn gió heo may thổi qua rặng tre còn biết phát ra tiếng, huống chi đầu môi chót lưỡi thế gian! Chỉ cần một ánh mắt trao hơi lâu, nụ cười hơi rộng miệng, buông lời hơi thoáng chốc, là đám người chung quanh bắt đầu bàn ra tán vào. Đầu câu chuyện nhỏ nhặt hóa thành mười lời đặt điều, từ hư vô dựng lên thành hiện thực. Họ chả thèm tận mắt chứng kiến, cứ việc bảo nhau rằng: "Nghe loáng thoáng" hay "Ối bớ làng nước ôi, tôi trông thấy mồn một..." là lũ đầu đường xó chợ ngoài kia đã túm cổ lôi phăng ra giữa chốn đình. Họ chửi bới om sòm, cho là đáng kiếp, hư thân mất nết đối với dòng giống đàn bà khốn khổ ấy.
Tiếp đến phận làm dâu. Nghĩ mà buồn cười, mà cũng buồn nôn. Về làm trâu hay về làm dâu? Khéo sống thế nào cũng không vừa! Suốt ngày chịu chì chiết, bị mắng mỏ, bị bêu riếu khắp hang cùng ngõ hẻm. Hầu hạ người già, nuông chiều trẻ nhỏ, lo toan từng bát cơm dâng, từng nén hương thắp, thế mà sơ sẩy một đường tơ kẽ tóc là lũ người kia lu loa lên thành tội bất hiếu, không tròn đạo lý. Chưa bước chân vào cửa đã mang tiếng xấu, chưa kịp sống chung đã gánh nợ nần, đem thân xác gầy guộc đi gánh vác cả họ hàng nhà người ta! Thử hỏi đời thuở nào lại có sự bất công, ngang ngược đến thế không cơ chứ?
Dẫu sao cũng là một kiếp người có da có thịt, chớ đâu phải cỏ rác. Cớ sao thiên hạ dám bày luật bày lệ, muốn gán điều gì thì gán, rồi lôi đàn bà ra mà luận tội cho được? Thanh hậm hực, phát cáu.
Chưa hết, còn vạ thứ tư chực sẵn nơi cửa miệng! Trời đất ôi là trời đất! Chỗ môi răng ấy mới thật sự là thứ tồi tệ, chẳng ra gì nhất. Buông lời thì bị trách lắm điều, nín nhịn lại ăn mắng láo lếu, khinh khỉnh. Bộc bạch lòng thật liền rước lấy oán thù. Bịa chuyện dối trá thì người đời khinh bỉ. Cất lời đúng đắn cũng hóa sai lệch, nói bậy bạ bạ miệng lại càng thêm tội lỗi. Phận gái sống giữa vạt đất tù túng này, khôn ngoan nhất có lẽ là tự biến mình thành người câm. Khéo cư xử đến thế là cùng cực! Im thin thít đến mức lũ chòm xóm tưởng chừng bản thân chẳng có lưỡi trong mồm. Ấy vậy mà, cam chịu câm lặng rồi cũng chưa chắc đã yên thân. Họ không nghe chính miệng mình thanh minh, thì họ lại dỏng tai nghe kẻ khác thêu dệt, đặt điều về mình. Thành thử, có khác gì nhau đâu cơ chứ.
Nào đã nguôi ngoai, lại lòi thêm vạ thứ năm, đích thị là đôi bàn tay. Mẹ cha tiên nhân nhà chúng nó! Chỉ cần trong lũy tre xanh hụt mất mụn rơm sợi rác gì, là y như rằng lũ người hợm hĩnh bắt đầu trợn mắt liếc xéo soi mói. Kẻ thì bị quan viên lôi cổ ra tra khảo hạch sách, người lại chịu cảnh lục lọi tung hoành hòm xiểng. Thậm chí có đứa ăn đòn nhừ tử, bị ép nhận lỗi, dù bản thân chẳng hay biết sự tình oan ức từ đâu rơi xuống đầu. Vết nhơ tai tiếng giữa chốn làng bhễ đã dính vào thì vĩnh viễn không cách nào rũ sạch cho nổi. Sự đời cứ việc gán ghép điều càn dỡ, nhồi nhét sự độc địa lên thân xác hèn mọn, cứa sâu hoắm vào tâm can, đè bẹp dí cả cuộc đời người con gái chịu nhiều băm vằm, rẻ rúng.
Bước sang nỗi nhục thứ sáu, chuyện hờn ghen gối chăn! Đám người nông cạn hẹp hòi đầu óc! Biết hờn giận thì bị chê bai nhỏ mọn, mà nhường nhịn, trơ lì lại ăn chửi ngu muội, dại dột. Hành xử thế nào cũng hóa sai quấy, duy chỉ có việc bấm bụng nhẫn nhục mới được xem là đúng đường. Nhưng chịu đựng biết đến bao giờ cho thấu? Nhịn nhục cho tới khi lũ ích kỷ kia quen mắt với điệu bộ cúi đầu lầm lũi của mình, rồi nghiễm nhiên coi điều đó như lẽ dĩ nhiên ở đời. Việc ghen tuông là xấu xa, đồi bại lắm, họ chực chờ xúm lại cười cợt, chế giễu cho mà xem. Phải ngoảnh mặt làm ngơ để ông chồng thoải mái cặp kè cùng mấy mụ ả đỏm dáng phấn hồng son đỏ, mặt mũi bôi chát lòe loẹt, tấm thân uốn éo lắc lư trêu ngươi. Đành rằng gia cảnh người ngoài xa hoa, bay bướm như vậy thì thôi, đằng này lũ người hống hách lại bắt ép tổ ấm nghèo nàn của mình cũng phải chịu chung cảnh ngộ trớ trêu như thế. Thật đúng là đày đọa tội tình làm sao!
Cuối cùng là tấm thân xương thịt! Hình hài xác ve này nữa, một cớ sự vô cùng đắt giá, hợp lí. Lúc sung sức ắt bị sai khiến, bóc lột sức lực tới mức cạn kiệt, khi hụt hơi lại chịu tiếng đồ bỏ đi, chướng tai gai mắt. Đau đớn, tật nguyền, chẳng gánh vác nổi công việc đồng áng bè bạn, thì bản thân nghiễm nhiên biến thành một gánh nặng oằn vai kẻ khác. Có chăng, sự trân trọng ... cũng chỉ là lúc vắt chày ra nước được mà thôi.
Thanh nuốt ngược cơn giận lôi đình vào sâu trong ruột gan. Bảy vạ trần ai! Ôi chao, bảy cớ sự đày đọa, ruồng rẫy dòng giống đàn bà. Toàn lũ điều luật vô vị, hèn hạ, bất lương. Phỉ nhổ, rũ bỏ hết thảy chúng đi, liệu có khiến đất trời đảo điên, nghiêng lệch nổi không? Mà gốc rễ từ đâu ra? Từ bàn tay kẻ lao dịch trực tiếp làm nên, hay từ đôi mắt cú vọ của lũ chòm xóm hợm hĩnh nhìn vào? Đã chẳng phải do mệnh trời ban xuống, thì sớm muộn gì cũng có ngày phải trả sạch về cho gió bụi quét đi. Gớm ghiếc lắm! Con dở này đâu có ngu muội, dại dột đến thế. Một khi đã là lẽ phải vuông tròn, thì cần gì phải bày biện, khua môi múa mép cho lắm lời. Còn một khi đã cố công tô vẽ, thì e rằng chẳng còn mấy phần phải.
Thanh nghiêng người nhìn Huê. Nghĩ tới đây, thì cho dù Huê có phạm phải tội gì, Thanh cũng có niềm tin là nó chẳng sai. Chẳng phải nàng mang tội, mà là cái làng nầy gán tội cho nàng.
"Nói tao nghe đi. Tao muốn nghe..." Thanh nhỏ giọng: "Trong dạ có uất ức thì cứ thổ ra cho dễ thở."
Thị Huê hơi cúi đầu. Thanh bảo nàng hãy nói ra. Nói ư? Nói sao cho được. Chuyện ấy… đâu phải chuyện thường mà đem ra kể. Nó là một vết bùn bám vào thân, càng chùi lại càng loang, hơn hết còn kéo theo cả một đoạn đời dơ dính, kéo theo cả tiếng tăm, cả gốc gác. Mở miệng ra, khác nào tự tay cởi từng lớp áo, để lộ cái phần người ta vẫn chỉ dám nhìn trộm? Mẹ nàng… với người ở. Ôi! Nàng là gì trong cái chuyện ấy? Con của ai? Mang họ ai? Đương khi này, Thanh đối với nàng không phải người dưng. Nhưng cũng chính vì không phải người dưng… mà càng khó nói.Lỡ Thanh nghe rồi, lỡ ánh mắt Thanh đổi khác… Thanh có bỏ rơi nàng không?
"Sao im thế. Không định nói cho tao nghe à." Thấy Huê cứ yên lặng, Thanh đành hỏi.
Thị Huê vô thức hử một tiếng, rồi nhẹ lắc đầu.
"Thanh tò mò về tôi lắm ư?"
Nhận ra mình vừa nói không đúng ý, Huê bèn luống cuống sửa lời: "Ý tôi là... Thanh tò mò chuyện đó lắm sao?"
"Ừ." Thanh sờ sờ chóp mũi mình, gật đầu một cái.
"Thưa vâng."
"Cả hai."
"Sao cơ?" Thị Huê ngập ngừng.
Nhài Thanh nhìn nàng, tự dưng bẽn lẽn.
"Không phải tao ép mày nói đâu. Nhưng nếu có thể, tao muốn biết tất cả mọi thứ về mày, về những gì mày đã trải qua..."
Huê ưa điều chi, ghét điều gì, trong dạ còn giữ những mối mong mỏi nào… Thanh một lòng muốn biết.
Thị Huê hơi hé môi, một lúc mới gật gật đầu. Nàng nhỏ giọng, dường như có chút ngại ngùng.
"Thanh đã mở lời đến thế… tôi còn giấu làm chi nữa."
Vốn chẳng định mở lời, mà nghĩ cho cùng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Vả lại, nàng cũng không muốn dối Thanh.
Thị Huê quay đầu sang, bình tĩnh nói: "Tôi… không phải đứa con ruột thịt của cha."
"Hả?"
"Tôi là con của mẹ… với một người ở."
Chỉ là một đứa con, một phận người rồi cũng đến ngày bị người ta hắt hủi mà thôi. Bùi Thị Huê này thật tình chẳng cao sang, chẳng hơn người ở chỗ nào. Thị Huê lặng lẽ siết chặt tay. Nàng tự hỏi, rồi đây mình sẽ trôi dạt về đâu, sẽ thành ra thứ người gì giữa cõi đời lắm bẽ bàng. Nàng sẽ giống như Thanh, trở thành một kẻ mặt dày, vô liêm sỉ, ngày ngày ăn vạ để sống lay lắt qua ngày ư? Huê ngượng nghịu, Huê thấy không quen. Con người chứ nào có phải con chó, con mèo mà không có lòng tự trọng! Dẫu khốn cùng đến mấy, há lại nỡ vứt bỏ chút danh dự trời đất ban cho. Loài cầm thú... thiệt tình quá giống loài cầm thú chẳng biết xấu hổ là chi! Thực lòng, có lẽ là Huê vẫn nửa tỉnh nửa mê. Hay thôi, quay đầu thôi... nàng sẽ dứt lòng, sẽ nguôi ý. Mù thì làm được gì, trời cho nàng chết đi! Đánh một tia sét giáng ngay người nàng, để khỏi phải nghĩ, khỏi phải mang theo nỗi tủi hờn dằng dặc. Nhưng... cái đời của Huê... Hỡi thay một mơ ước hão! Nàng rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ tráo trở, lươn lẹo.
***
"Đàn bà bảy tội kể nghe
Cái bụng xin đổi cho bề thẳng ngay
Nết kia xin đổi cho đầy
Làm dâu xin đổi tháng ngày yên thân,
Cái miệng xin đổi bớt phần,
Cái tay xin đổi siêng cần sớm hôm,
Lòng ghen xin đổi cho khôn
Cái thân xin đổi, đỡ dồn đắng cay."[1]
-Hết chương 23-
1. Bài thơ Bảy Cái Tội, Tinh An.