Thanh quay sang nhìn. Ừ, nhìn con tiểu thơ Bùi Thị Huê, người mà thiên hạ vẫn kháo nhau là con gái lớn nhà Ông Tộp, sang cả bậc nhất vùng. Cô chớp chớp mắt, chớp một cái rồi lại ngẩn ra. Nó, nó bảo cô kể về cô ư? Tối nay thôi mà đã ba bận ngơ người vì con nhỏ Huê này rồi. Chớ thường thì Thanh có phải hạng người dễ bất ngờ đâu. Lớn lên giữa phường chợ búa, lăn lộn giữa chốn bùn đất rác rưởi, lời ngon tiếng ngọt lẫn dao găm sau lưng đều đã nếm qua, còn thứ gì lạ đời nữa mà khiến cô phải ngớ người? Ấy vậy mà, lần đầu tiên nó gọi tên cô, hai tiếng Nhài Thanh, nghe lạ mà tuyệt. Cô từng gặp nhiều người sang, từ quan phủ cho tới mấy ông lớn ở huyện, họ đối với hạng dân đen, hoặc là chép miệng thương hại, hoặc là lườm nguýt khinh bỉ. Còn con nhỏ Huê, nó gọi cô vì cô là người, cũng có tên đàng hoàng, cũng đáng được hỏi han. Thiệt chẳng giống ai.
Lần khác người thứ hai là bây giờ đây. Nó không hỏi gì cao siêu, cũng chẳng trách mắng điều chi, chỉ nghiêng đầu nói nhỏ.
"Có thể kể cho tôi nghe về Nhài Thanh, được không?"
Chao ôi, lời đó nghe ngỡ chừng nhẹ hều. Nhài Thanh sống chừng ấy năm, nhỏ bị ép kể chuyện để mua vui, lớn hơn chút thì bị lôi chuyện xưa ra giễu cợt, nhưng chưa có ai hỏi để nghe thật lòng. Cô nghiêng đầu, ngó con nhỏ Huê. Trong bụng thấy vừa ngờ, vừa tò mò. Phải rồi, cô từng tự cho mình là đứa lanh lẹ, thấy người là biết bụng, nhìn nết là đoán tính, nhất là đám nhà giàu. Bởi vì người giàu nói chuyện, hay lắm, nhưng nhiều khi chẳng vì mình mà chỉ để cho vui họ. Thế mà Bùi Thị Huê, nó lại khác. Cái khác của nó không ở quần áo, cũng chẳng ở giọng nói, mà ở cách nhìn người không đếm sang hèn. Nó nhìn cô bằng đôi mắt người nhìn người, chứ không phải kẻ trên nhìn xuống dưới.
Thanh nuốt khan, cổ họng thấy nghèn nghẹn. Mắt cô dán lên mái nhà rách trơ nan, nơi mấy chiếc lá cọ rơm rạ khô lủng lẳng sắp rơi. Dưới chân, nền đất mốc meo, từng bận mưa là trơn lắm chứ chẳng đùa. Hai bàn chân Thanh đung đưa qua lại. Trong đầu, thứ gì đó chộn rộn, không phải buồn, cũng chẳng phải vui, chỉ là lạ.
Thanh nhếch mép cười.
"Mày có biết mày lạ lắm không?"
Câu đó bật ra sau một lúc lâu im phăng phắc, chỉ còn tiếng mấy con dế kêu rin rít sau vách đất. Trăng ngoài sân hắt vào một vệt nhàn nhạt trên mặt đất, vạt sáng loang tới tận chân nơi hai người con gái ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ gọi là gần. Huê vẫn giữ dáng ngồi đoan trang, vai không thẳng quá, mà lưng cũng chẳng gù. Nàng nghiêng đầu nhìn Thanh.
"Lạ ư? Tôi cũng là con người như
Thanh. Cũng có hai tay, hai chân, cũng biết đau, biết mỏi, có khi còn mộng mị nữa. Tôi lạ ở đâu?"
Thanh bật cười.
"Không, tao không nói đến thân thể. Thân thể thì con đàn bà nào chả có môi có tay, thằng đàn ông nào chả có vai có mắt. Mày nói thế buồn cười thật. Tao nói lạ, là cách mày ngó tao, giọng mày hỏi chuyện tao. Lạ, là ở lòng mày, chứ không phải da cái thịt mày."
Huê cười mỉm. Nàng đưa tay lên, theo thói quen vuốt nhè nhẹ mấy sợi tóc sà ngang má, rồi lại đan tay vào nhau, để hờ trong lòng. Dáng ngồi khép nép, e lệ mà chẳng yếu mềm. Một thứ khuôn phép được uốn từ bé nhưng lại không làm người đối diện thấy gò bó. Nàng dịu giọng, nói điều rất đỗi thường.
"Thanh mới là người buồn cười đó. Câu hỏi của tôi bình dị lắm, chỉ là Thanh chưa nghe ai hỏi bao giờ. Chứ kiểu hỏi ấy… người ta vẫn hỏi nhau khi muốn hiểu nhau mà."
Ngừng một chút, rồi nàng lặp lại, nhẹ nhàng mà chẳng hề hối thúc.
"Thưa Thanh, thế Thanh có thể kể tôi nghe, về Thanh được không?"
Coi bộ, Huê muốn biết về Nhài Thanh lắm rồi đây? Nhài Thanh nắm lấy vạt áo nâu nơi gối. Trong chút bâng quơ, cô thở ra một tiếng.
"Kể gì mới được chớ. Đời tao có chi để kể?"
"Làm sao mà không có." Thị Huê buột miệng nói nhanh, dường như nàng sợ Thanh không nói chuyện với mình nữa vậy. Nhưng người bên cạnh lại chẳng đáp thêm lời nào. Thanh chỉ lặng yên. Thị Huê là người có lòng tinh tế, lại thêm nết đoan cần liền nhận ra tiếng thở dài khẽ khàng bị ém lại giữa hàng hơi. Nàng nghiêng đầu, khoé môi kéo lên một nụ cười nhẹ để hoá giải đôi phần ngượng ngập.
"Vậy... song thân của Nhài Thanh hiện thời ở đâu?"
Thanh nghe đến đấy thì bật cười nhỏ. Cô đưa tay chống cằm, mắt đảo nhìn quanh, chợt ngó xuống đất ngẫm lại điều chi rất cũ. Lặng đi một hồi lâu, cô mới lên tiếng, giọng đều đều không chút mảy may xúc động.
"Tao không biết. Họ bỏ tao. Chứ tao thì có biết thế nào đâu."
Cô ngừng một chặp, đoạn kể tiếp. Cái giọng bình thản lắm cơ, điệu bộ mà đang nói chuyện của người dưng chứ chẳng phải của mình.
"Tao... được nhặt trong một bãi rác. Khi đem tao về, người tao đỏ hỏn, lại thiếu hơi, hôi hám không chịu được. Toàn thân phủ rác bẩn, ruồi nhặng bu lấy, suýt nữa thì tắt thở mà chết. Mày xem, đời tao, sinh ra đã khổ. Mở mắt ra không phải là trông thấy mặt cha, mặt mẹ, cũng chẳng phải nóc nhà hay gian bếp… mà là bãi rác bừa bộn với mấy con chó xám xít sủa ăng ẳng."
Thanh cười khẩy, đưa tay gãi gãi đầu, sau đó đưa vào mũi ngửi ngửi. Vẫn thơm chán. Lưu hương bồ kế và tắm nước sông cơ mà.
"Tao suýt bị mấy con chó ghẻ đó cắn chết đấy. Chó đói ăn gì chả được. Chúng nó tính cắn nát tao chứ chẳng đùa."
Đôi chân mày của Huê khẽ động, hơi nâng lên một chút. Khoé môi nàng cũng he hé, tưởng chừng muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Gương mặt kia, vốn lúc nào cũng đoan trang, nay thoáng một nét sửng sốt chẳng che giấu được. Thanh thấy hết, cô đọc ra từng chút một từ biểu lộ kia. Thanh không cười lớn mà chỉ nhếch mép.
"Mày ngạc nhiên lắm phải không? Tao biết mà. Tao biết mày sống thế nào, nên tao biết mày không hiểu đâu, mày chẳng biết được ngoài kia bao người sống uất lắm."
Thanh nghiêng đầu, nghiêng một bên vai xuống. Biết rõ Huê không nhìn thấy gì, vậy nên đôi mắt cô mới chớp chớp vụt tối, nghẹn ngang trong ngực. Cô không buồn che giấu, cũng không cố giấu cho kỹ. Ai may thì thấy, không thấy thì thôi, có sao đâu.
Thanh nhìn Huê.
"Là một người đàn bà gầy còm như cây mía rút nằm lăn bên gốc bàng gần đó, hàng ngày mò rác để kiếm miếng ăn sống lay lắt qua ngày đã nhặt được tao. Bà ta không có gì trong tay, chỉ có một manh chiếu rách và cái gùi mục, vậy mà nghe tiếng tao khóc oe oe, bà không đành lòng. Bà lượm tao về, để trong lòng che kín."
"Người ta nói bà ấy sắp chết rồi, bị ho lao mấy năm, răng rụng gần hết, bắp tay chỉ còn da bọc xương. Thế mà vẫn gồng lưng đi làm mướn, bưng từng thúng đất, gánh từng sọt than, chỉ để kiếm chút cám heo nuôi tao cho qua ngày đoạn tháng. Bà ấy không phải ruột thịt, nhưng có cái tình."
"Cái tình... mà nhiều kẻ có máu mủ còn chẳng có được."
Huê nhẹ chớp mắt.
Nói tới đây, Thanh quay đầu đi. Quay không phải vì ngại ngùng, mà vì trong mắt cô có chút gì đó nằng nặng, ươn ướt. Rồi như sực nhớ ra, Thanh lại bật cười hềnh hệch.
"Tao gọi người đàn bà đó là má."
"Má tao nuôi tao tới năm tao bốn tuổi thì má chết."
Thanh thấy Huê đang kìm nén một hơi thở dài thương xót. Cô đung đưa cái đầu, ưm hửm một tiếng ngây ngô.
"Má tao chết lạnh vào một đêm đầu mùa gió bấc. Tao sinh ra trong bãi rác, má tao chết trong bãi rác. Mà trước khi má chết, tao nhặt được ở đó một vỏ chuối khô ỉu ỉu với cọng rau hơi héo héo. Tao đưa má ăn, để má đỡ thành ma đói."
Thanh không thở dài, nhưng người đứng bên lại buông ra một tiếng thở nhẹ, đủ để nhận ra nỗi bận lòng đã len vào trong dạ. Người thở dài không phải ai khác, chính là Huê, người từ đầu tới cuối vẫn giữ cho thân hình ngay ngắn. Thị Huê ngồi nguyên, gương mặt nhuốm một màu buồn khó giấu. Ăn rau héo, nuốt đồ ỉu, lấy cám heo mà sống qua ngày, lại còn có thể lấy những thứ ấy làm no bụng để đi về cõi âm. Những điều này, nàng chưa từng nghĩ đến, thậm chí chưa từng nghe kể trong bất kỳ câu chuyện nào quanh mình. Chết trong bãi rác, chết vì lạnh, chết khi đang ôm đứa con không phải ruột rà, tất cả những điều đó làm nàng cả kinh, lòng không yên, tim khẽ se lại từng đợt. Huê bùi ngùi. Đó là cảm giác thật. Nhưng nàng không để nó tràn ra bên ngoài. Bộ dáng của nàng vẫn phải giữ vững, là dáng của người có học, có khuôn, có bậc cửa để bước ra bước vào, nên dù thương, nàng vẫn không thể cúi đầu. Cõi lòng thì mềm rồi, nhưng dáng thì chưa quen mềm.
Thanh không ngẩng lên nhìn nàng. Cô chỉ hất nhẹ cằm, tay đưa lên gãi đầu, lại sờ xuống bàn chân đã dính đất từ lúc nào chẳng rõ. Đất đã khô, bám thành từng mảng ở gót, cứng lại dưới nắng. Cô cào nhè nhẹ, móng tay đụng phải rãnh nứt da. Vài hạt bụi rơi xuống. Cô chẳng để ý. Dở chỉ để ý gương mặt trước mặt kia cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, trong họng có lời nhưng chẳng biết đưa ra bằng cách nào. Huê nắm nhẹ vạt áo, mắt mù liếc thoáng về phía Thanh nhưng không dừng lại lâu. Có lẽ nàng không muốn chạm mắt nhau vào lúc này, vì không chắc rằng mình có đủ cứng cỏi để giữ cho lòng thương không lộ rõ. Mù đấy, nhưng còn các ngũ quan khác có thể biểu hiện mà. Mãi một lúc sau, Thị Huê mới mở lời nhỏ.
"Vậy... sau đó, có ai nuôi Thanh không?"
Thanh nhíu mày lại, mặt thoắt tối đi vì nghe tiếng gì khó chịu bên tai. Cô nghiêng đầu sang một bên, hỏi lại ngay: "Cái gỉ?"
Thanh hắng giọng: "Cái gì cơ? Mày nói to lên cái. Tao chẳng nghe thấy gì cả."
Thị Huê mở miệng ra một lần nữa, môi động, nhưng lại ngậm trở lại. Giọng chưa ra tới hơi thì đã nuốt vào trong. Hai tay nàng siết nhẹ vào nhau, gập ngón cái vào lòng bàn tay. Nàng biết, nói to ra thì dễ, nhưng đụng đến nỗi đau người khác thì không phải cứ mở miệng là xong. Huống chi người đang ngồi bên cạnh nàng lại là một người mang quá nhiều vết xước, mà vết nào cũng không lành hẳn, đúng không nhỉ?
Thanh cười khan mấy tiếng, không buồn giữ kẽ, không buồn dịu giọng.
"Khổ quá, tao bị điếc. Mày nói to lên, không nghe thấy gì hết trơn hết trọi." Thanh dở gãi đầu, nheo mắt nhìn.
"Thiệt tình, tự nhiên lại rụt rè thế. Mày muốn nói, muốn hỏi, muốn đáp gì thì cứ việc."
Huê nghe hết, cũng hiểu hết, nhưng vẫn giữ im lặng. Nàng không giận, cũng không buồn. Thật là, nàng sợ người này đau lòng thôi mà, thế mà sao... lại không chịu tự hiểu?
Mãi đến khi gió ngoài thổi mạnh thêm một đợt nữa, thổi mấy tà lá rơi lăn đến tận mép chân, thì Huê mới cất giọng nói lại, đúng là nói to hơn thật.
"Tôi hỏi, sau khi má mất, có ai nuôi Nhài Thanh nữa không?"
Thanh nghe được câu hỏi, tai chưa kịp hết ù thì miệng đã bật lời. Có cần ngẫm nghĩ, chần chừ gì đâu. À một tiếng thôi là câu trả lời đã trôi tuột ra.
"Có. Má tao giao tao cho một ông thầy bói dởm, chân đi cà nhắc, mắt liếc người trước sau không ngay. Ổng không nuôi tao vì thương, mà giữ tao lại trong cái chòi lá dột nát để lấy cớ kiếm thêm ít đồng cắc, chén cháo thừa, hay tàu chuối ai đó thương tình vứt cho. Tao lúc đó gầy nhon, đứa nào nhìn cũng tưởng chưa sống nổi tới mùa sau, vậy nên vừa thương hại vừa dễ gạt."
"Lúc tao bắt đầu biết nghĩ, ngó trời ngó đất, biết phân biệt lời ngay lời gian, thì mỗi lần ông ta phán chuyện cho khách là tao đứng một bên xỏ xiên, tao nói ra sự thật, tao chọc quê, tao chê thẳng vào mặt. Ổng tức, nổi điên lên, đánh tao tới không bước nổi. Tao nhớ rõ có một trận, ổng lấy cây roi to bằng ngón tay cái quất lên chân tao, đánh đến xương tao gãy. Sau trận đó, tao nằm thẳng duỗi chân không được, ngồi khoanh cũng không xong. Cứ trở mình loay hoay là đau thắt. Cơ mà miệng tao nó cứ bô bô ấy, chả chịu im gì cả."
Nói tới đây, thanh buông chân xuống, kéo ống quần lên tới đầu gối, chỉ vào chỗ da đùi dưới gối có một đường trầy dài đã mờ, nối bên cạnh là một vết sẹo nhỏ nhưng nổi lên rõ rệt trên da ngăm. Thanh dở không nói thêm, chỉ liếc nhìn chỗ đó, nhìn nhiều lần đến mức không còn đếm được. Chẹp một tiếng, cô lại buông ống quần xuống, vỗ vỗ cho vải phẳng lại, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Lên năm tuổi là tao không trông chờ vào ai nữa. Tự mình chống lại từng người, từng ngày, từng thứ. Ai nói sao mặc kệ. Ai đối xử sao tao không thèm ghi nhớ. Tao sống một mình, chẳng mượn tay ai, không nhờ vả gì hết. Tao khinh đời, mà cũng quen cái cảnh đời khinh lại tao."
Những lời đó, ban đầu còn giống như kể, về sau càng lúc càng thấy giống như đang chủ động tâm sự.
Nhưng Huê đến đây thì không nghe thấy tiếng của Thanh nữa. Người bên không nói hay nói quá nhanh mà là vì tâm trí nàng đã không còn đuổi kịp lời kể. Mắt nàng không rơi lệ, nhưng cổ họng nghèn nghẹn khiến nàng phải nghiêng đầu, ngón tay siết chặt.
"Thanh giỏi thật đấy." Đó chỉ là một câu không dài, không thêm bớt, nhưng khi thốt ra rồi, nàng mới nhận ra câu nói ấy lại khiến người nghe sáng bừng lên trong lòng. Nàng không ngờ, một câu đơn giản như thế mà lại khiến đối phương vui đến mức lạ lùng.
Thanh quay đầu sang, mắt tròn lên, đôi môi hơi hé mở: "Mày?"
"Mày nói gì cơ? Mày nói lại đi?"
Huê hử một tiếng, tưởng Thanh không nghe rõ nên nghiêng người, nhắc lại từng chữ, lần này chậm rãi hơn, rõ hơn, cũng dịu dàng lắm.
"Tôi nói… Thanh rất giỏi. Đổi lại là tôi, nếu tôi phải sống như thế, tự sinh tự diệt, không nơi nương tựa, không ai bênh vực... tôi đã chết từ lâu rồi. Cho nên, Thanh thật cừ lắm."
Câu nói vừa dứt, Thanh đã bật cười. Tiếng cười thoạt đầu ngắn, sau lại dài, vang cả một khoảng vườn rộng. Thanh đưa tay lên gãi chóp mũi, tiếp khoanh lại trước ngực, ngửa mặt ra sau, cằm hất lên, dáng đầy tự mãn.
"Xời! Đó là đương nhiên. Tao biết tao giỏi mà! Mày không phải khen đâu, tao ngại… a ha ha ha!”
Tiếng cười dứt rồi, mắt Thanh vẫn còn ánh lên nét vui, cực kỳ hả hê. Nghe tiếng cười sảng khoái của Thanh, Thị Huê bật cười thành tiếng nhỏ. Thanh hử một tiếng, mắt liếc ngang, ngó sang dò xét. Cô không nói gì mà chỉ nhìn, nhìn một lát, rồi trong lòng đột nhiên có một cảm giác lạ lùng chạy ngang. Dở không biết cái gì vừa lướt qua trong mắt mình, nhưng khi thấy Huê cười, khóe môi khẽ cong, răng hiện ra đều tăm tắp, gò má hơi ửng, mắt cũng dịu đi theo tiếng cười thì bỗng dưng trong đầu Thanh nảy ra một ý nghĩ rất không đúng lúc:
Con bé này, cười lên... đẹp quá!
Mấy trước là cô nhận xét chứ không nghĩ sẽ tự thấy như vậy. Nhưng giờ thì thấy thật. Mặt mũi Huê lúc cười khác hẳn khi im lặng. Dở thấy không quen. Đến độ lưng cô hơi cứng lại, cổ nóng lên, hai bên má râm ran. Thanh cúi đầu xuống một chút. Nhưng ngó đi đâu cũng chẳng đỡ hơn. Thế là cô nghiêng đầu, làm ra vẻ lơ đãng rồi bỗng nhiên hỏi một câu không ăn nhập:
"Mày bao nhiêu tuổi rồi?" Không ăn nhập thật nhưng cũng xuất phát từ sự tò mò của con dở nào đó.
Huê nghiêng đầu, không hiểu sao lại bị hỏi vậy, nhưng vẫn đáp ngay:
"Tôi xuân thì vừa chớm mười chín."
"Còn, còn Thanh thì sao? Thanh mấy xuân rồi?"
Thanh đưa tay đập một cái đánh chét vào đùi. Thanh dở chồm tới trước một chút, miệng chu lại, mắt trợn lên, nghiêng đầu lầm bầm.
"Từ. Tao cũng không biết tao tính có đúng không. Tao chẳng biết ngày tháng năm gì đâu. Nhưng mà, cứ đại đại thôi, tính theo cái lễ đua bò gì ấy."
Thanh ngừng một chút, ậm ờ: "Theo tao nghĩ thì... mày kém tao hai tuổi đấy." Cô khoanh tay lại, chân co lên, giọng có chút thoải mái xen chút tự hào.
"Tao đây hai mốt rồi."
Lông mày Huê khẽ nhướng lên. Nàng hoài nghi, không hoàn toàn tin vào c dáng vẻ lấc cấc trước mặt lại là người đã bước qua hai mươi.
"Hai mốt ư? Thanh nói thật không đấy?"
Thanh bật ra tiếng hừm nhỏ, môi cong cong chực chọc ghẹo. Cô gật đầu: "Thật chứ sao không thật. Tao hơn mày hai tuổi thây, đếm từng năm, từng mùa cũng ra đó."
Nói xong, Thanh ngả một cái, thân người nghiêng nghiêng lại gần, miệng lẩm nhẩm một tiếng ngân khe khẽ. Huê không rõ Thanh định làm gì, chỉ biết khi cảm nhận được cô tiến tới gần thì cả người nàng theo bản năng mà hơi nghiêng đi một bên, lánh né khí trời rực rỡ tỏa ra từ người kia. Hành động hơi rõ ràng một chút, có thể gây tổn thương trong lòng, nhưng Thanh thì chẳng mảy may để tâm đến động tác ấy. Dở dừng lại, nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Thị Huê, chậm rãi nói: "Mày kém tuổi tao. Vậy thì… gọi chị xem nào?"
Dở kéo dài chữ chị, vừa nói vừa làm mẫu. "Chị Thanh. Chị Thanh."
Giọng kéo rề rà, nghe cố ý ẻo lả, ngọt đến chảy nước, khiến Huê đang còn lúng túng cũng phải bật ra một tiếng cười. Mà tiếng cười đó không hề gượng gạo, khách sáo...
Nàng cười đến nỗi khi đưa tay lên che miệng cũng không ngăn nổi rung động ở bờ vai. Thanh thấy vậy liền trề môi ra, làm bộ không vừa ý, mắt liếc ngang, bắt chước dáng điệu của một bà bô, bà u khó tánh.
"Gọi thử coi! Gặp người lớn tuổi mà không chịu lễ phép, coi chừng bị đánh đít đó."
Chẳng hiểu sao Huê lại cười nhiều hơn. Coi bộ nàng đang khoái chí! Thanh giảo hoạt, tự đắc vênh vênh. Đây thây, chẳng phải là Huê đã cười thoải mái rồi, cười mà không còn giữ lấy dáng con nhà tử tế thường ngày nữa. Nàng quên cả phép tắc thường ngày ngăn mình lớn, quên luôn việc phải giữ tiếng cười nhỏ nhẹ như những bậc gia quy định trong phường thêu khuê các. Thanh nheo mắt lại, huýt nhẹ một tiếng, lấy làm ưng bụng khi người kia cười quá trớn. Chỉ là chưa ấm lòng, đã ngó thấy nàng bày ra vẻ nghiêm mặt giữ thế cho mình. Thật sự là muốn chửi, chứ tiếng cười đấy... Thanh nghĩ mình nghe lầm, còn tiếng cười đâu, nhưng không nhầm được. Ừ. Kia kìa, vẫn còn dư âm vương nơi khoé môi. Khoé môi đằng ấy cong nhẹ...
Thanh đang định trêu tiếp thì đã thấy Huê nghiêm giọng hỏi nhỏ:
"Thanh có muốn nghe thật không?"
Thanh bật ra một tiếng hở mà phẩy tay xua muỗi.
"Không, đùa mày đó. Chứ chuyện chị chị em em, tao đây xin chê. Nghe chối tai! Sống cứ mày tao cho dễ thở. Mà mày nghĩ xem, em với chị, ngọt xớt ra làm gì? Rách việc."
Dở ngáp một hơi dài, đưa tay dụi mắt vì cơn buồn ngủ tràn đến. Gió ngoài bắt đầu lạnh hơn, mang theo hơi sương giữa canh ba (1). Tiếng côn trùng dưới đám cỏ cũng đã thưa thớt dần. Thanh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, hơi nhíu mày. Phải rồi, cũng gần lúc gà gáy, khoảng mấy tiếng nữa thôi, buồn ngủ quá rồi.
Đột nhiên, Huê cất giọng dịu dàng:
"Chị Thanh."
Ôi mẹ ơi. Thanh nghe ba chữ ấy xong, toàn thân bỗng rùng lên. Cô giật nảy mình, quay phắt người lại, mắt tròn xoe. Trên cổ, da nổi gai từng lớp, còn mặt thì cứng, miệng há ra mà chưa nói được tiếng nào. Con Huê nó nghe lời cô thật, thế mà gọi cô là "chị" thật. Tiếng gọi này, tuy hay, mềm, và ngọt, nhưng nghe vào tai cứ thấy thế nào, rờn rợn hãi hùng. Thanh nuốt nước bọt một, lập tức lùi về, lùi hẳn xuống cuối giường tre. Mặt cô nhăn nhó, tay xua liên tục, cực kỳ khẩn thiết.
"Thôi thôi thôi thôi… thôi! Xin. Xin đấy!"
"Cứ xưng tao mày thôi. Èo ơi, chị với chùng gì tầm này… gớm chết!”
Huê nghiêng đầu, môi cong như đã đoán trước phản ứng kia sẽ đến. Nàng cố tình nhẩn nha buông lời, giọng có vẻ vô tội lắm: "Vâng. Chị Thanh.”
Khiếp! Kinh thế! Đã thế chứ! Thanh lè lưỡi, mặt mày biến sắc. Cô đứng dậy ngay, hai tay phủi bụi nơi đầu gối rồi bước lên mấy bước tránh tà. Dã man thật, quá đáng sợ. Mị lực của gái đẹp nó như này sao? Ngọt ngào mà nghe phát ớn. Dở chép miệng, nhăn nhó nói: "Thôi, mày ngủ đi. Tao đi đây, hơ ơ... muộn lắm rồi. Mai tao còn phải đi ăn vạ nữa."
Cô vừa nói, vừa sải chân đi, tay đặt trên cằm lầm bầm không dứt.
"Mai… ăn vạ nhà ai ta? Đầu thôn hay cuối thôn nhể? Bên trái hay bên phải? Đông hay Tây? Bắc hay Nam? Mà nhà đó có nuôi chó không? Ờ ha… hay là ghẹo chó trước cho nó rượt, mới vui. Nhưng mà chó cắn, đau lắm."
Chân vừa chạm đống rơm trước lều rách, Thanh còn chưa kịp bước ra hẳn thì phía sau lưng bỗng vọng lại một tiếng gọi.
"Đừng, đừng đi mà."
Thanh khựng lại. Cô hạ tay xuống, quay đầu về phía trong, hơi nhíu mày, hỏi một tiếng: "Hả?"
Ánh trăng rọi qua, rớt xuống nền đất lốm đốm. Dở thấy Huê đang rướn người ngồi dậy, mày thì cau lại một chút, miệng hé mà không dám nói lớn. Gương mặt kia, vừa rõ ràng vừa mơ hồ, gò má chỗ tối chỗ sáng. Thanh bước lại, đứng trước mặt nàng.
"Gọi dở gì đó, có dở ở đây. Tiền ông bà rơi, dở tự tay lấy."
Í quên. Thanh chẹp miệng. Khổ thật, cái nghề ngấm vào thân làm cô quen mồm. Thanh vỗ vỗ miệng, đổi giọng: "Gọi tao cái gì?"
"Ừm"
"Thanh... đừng đi có được không?" Huê ngập ngừng một lát.
Thanh nhíu mày: "Bây giờ chắc vào canh ba, canh tư rồi chớ đùa. Mày không cho tao ngủ à?"
Huê lắc đầu liền, mặt hơi biến sắc, vội vã đưa tay xua trong không khí, cuống mề lên rồi nhưng nói có to đâu: "Không, ý tôi không phải vậy…"
Bàn tay lúng túng xua xua ấy lại chẳng khéo vừa đẩy nhẹ đã chạm trúng vạt áo thô cứng của Thanh. Đầu ngón tay chạm vào mảnh vải vá chằng chịt trước bụng cô. Thanh cúi xuống nhìn. Còn Huê thì giật tay về, mắt cụp xuống, chẳng nói nên lời.
Nàng hít một hơi sâu...
"Thanh ở lại… ngủ với tôi, được không?"
Huê thốt ra câu này, gương mặt dở đã sững lại tự bao giờ, cằm cô rớt đánh cạch xuống đất, mắt trợn tròn, đôi mày nhíu sát vào nhau. Cô nhìn Huê bằng ánh mắt bán tín bán nghi, không giấu được nỗi hồ nghi dâng lên trong lòng. Biết mình lỡ lời, hoặc giả cũng đoán được người đối diện đã hiểu lầm ít nhiều, Huê vội nghiêng mình, nhẹ giọng giải thích: "Tôi… tôi mù mà. Ban đêm ngủ không biết ai vào ai ra, lòng chẳng khỏi thấp thỏm. Chỉ là, mong Thanh có thể thương tình ở lại... cho tôi chút an lòng, vậy thôi."
Thanh đưa tay chống ngang hông: "Tao đây rảnh lắm hử? Ai hơi đâu trông mày? Mắt mày không thấy, chớ mắt tao thì cũng cần nhắm để ngủ. Nếu tao thức canh mày thì hóa ra đêm nay tao khỏi ngủ rồi!"
"Tao đâu có bị ngu!"
Huê cúi đầu, mặt hơi nghiêng đi:
"Không cần canh. Chỉ cần Thanh nằm yên một chỗ, cho tôi biết bên cạnh có người. Tôi sẽ dễ ngủ hơn."
Thanh hừ nhẹ một tiếng, rõ ràng là đang cân nhắc. Lòng cô, một là rối bời vì giọng nói dịu dàng, hai là rối bời vì ý trong lời nói. Huê thấy cô chưa trả lời, bèn dịu giọng hơn nữa, dáng vẻ chẳng khác nào cô gái nhỏ đang thầm năn nỉ, má ửng hồng, môi khẽ mím.
"Tôi biết Thanh là người có lòng. Xin Thanh ở lại với tôi. Chiếc giường tre này, dẫu chẳng có chăn bông chiếu ấm, nhưng còn hơn nằm co ro giữa đất, giữa rơm với rạ. Vả lại, ít ra Thanh cũng có người bên cạnh, cùng lời qua lời lại. Thưa Thanh, mong Thanh hãy suy nghĩ kĩ."
Thanh hết cách, ngồi phịch xuống mép giường tre, lưng hơi nghiêng về sau, thở ra một hơi dài đầy ngán ngẩm.
"Cái mồm mày... đúng là ngọt xớt. Mày mà buôn bán ngoài chợ, khéo người ta bị dụ, có đắt chắc cũng bỏ hết vốn ra mà mua."
Nghe tiếng khung giường tre kẽo kẹt, Huê đã hay người kia đã chịu ngồi xuống. Vậy mà nàng vẫn làm bộ không hay, dịu dàng cất tiếng:
"Vậy là… Thanh chịu ngủ lại với tôi thật sao?"
"Ờ." Thanh chun mũi, quát nhẹ: "Tao ngủ cùng mày."
"Tao nằm ngoài, mày nằm trong, nhớ chưa?"
Huê mỉm cười, hai tay nàng từ tốn đan lại trước bụng, ngón tay mảnh khảnh đặt chồng lên nhau.
"Cảm ơn Thanh."
Tiếng cảm ơn đơn sơ giản dị, mà không hiểu vì sao, mặt Thanh đâm ra đỏ rần. Rõ ràng giống với câu trước, cảm ơn thôi mà, có gì đâu? Vậy mà hai má lại nong nóng, trong lòng thì ngứa ngáy lạ thường. Khác hoàn cảnh nói à? Thanh vỗ nhẹ lên mặt, lẩm bẩm: "Trời đất… lại nữa, mắc chi nóng ran?"
Dở giảo hoạt, vậy nên lấp sự xao động chẳng đâu vào đâu ấy bằng một câu bừa bãi.
"Ơn nghĩa gì? Cảm ơn suông thì nói chi cho tốn nước miếng?"
Ngỡ đâu chỉ là câu nói để lấp đi sự bối rối, ai dè Huê lại lắng nghe kỹ, nét mặt nghiêm lại. Nàng im lặng, một hồi sau, tay chậm rãi lần tháo chiếc vòng bạc nhỏ nơi cổ tay. Nàng đưa ra.
"Cái vòng này, mẹ tôi cho từ lâu lắm rồi. Thanh đem lên chợ huyện, có thể đổi lấy chút đồng ra đồng vào. Tôi không có gì khác… Thanh hãy nhận giúp."
Thanh từ bao giờ đã cúi mặt nhìn xuống. Ánh mắt cô lướt qua chiếc vòng, nhỏ thôi mà sáng quá, sáng đến chói cả mắt. Không phải thứ xoàng xoàng. Món này đem bán… không phải chút bạc lẻ mà là khá bộn, đủ mua gạo ăn dài ngày. Có chăng hai ba tháng chứ. Tay Thanh đã giơ lên, tưởng đâu sẽ cầm lấy, nhưng đến gần rồi lại dừng lại, khựng hẳn. Trong đầu bỗng chốc quay về hình ảnh cũ, và câu chuyện Huê nó kể.
Má nó đã mất nhể?
Thanh chậc nhẹ một tiếng, lưng uốn thẳng lại.
"Thôi thôi… tao không lấy. Mày cất đi, cất lẹ đi."
"Sao Thanh lại không lấy?" Huê nghiêng đầu, gương mặt hiền lành hoá ngơ ngác chân thực.
"Thanh đừng ngại, Thanh cứ lấy đi."
Thanh khoanh tay trước ngực. Vòng của má nó cho, má nó mất rồi, còn mỗi thứ vật bất ly thân này để nhớ tới. Nói cô lấy, cô lấy thế nào cho được?
"Tao không có lên chợ huyện, lấy cái này làm gì. Với cả vòng của mày xấu hoắc, tao đã lấy cũng phải lấy cái mã đẹp. Mày cất đi. Tao ngủ cùng thì cũng đỡ được chỗ rơm nằm đất bẩn. Coi như tao cũng hưởng ké rồi." Thanh đáp. Nghĩ nghĩ gì đó, lại nói thêm cho huê đỡ ngại.
"Sau này, mày có cái vòng nào đẹp thì tao sẽ lấy. Bây giờ, cho mày nợ."
Huê nghe kĩ rồi mới gật đầu. Nàng lặng lẽ đưa tay đeo lại vòng vào cổ tay của mình. Huê quay sang, nở một nụ cười tươi tắn.
"Thanh tốt quá. Ơn này của Thanh, Huê tôi xin nhớ kỹ. Hứa với Thanh, mai sau có vòng đẹp, tôi sẽ đưa cho Thanh."
Rõ khổ. Thanh nghe thế thì trong bụng lại càng ngứa ngáy. Con bé này tiếc vòng đứt ruột thì có, không thì sao lúc cô không lấy lại mừng tươi như hoa, cứ cười tủm tỉm vậy chứ?
"Ờ, thôi, đi ngủ đi trời. Muộn lắm rồi đó." Thanh nói, vừa mở miệng vừa lấy tay đẩy Huê vào trong. Huê bị đẩy bất ngờ, lúng túng đưa chân lên giường. Thanh liếc thấy đôi hài còn đeo, thì với tay kéo nó rồi vứt xuống đất. Huê còn chưa kịp kêu, đã bị cô gạt hẳn vô góc giường. Thanh nằm phía ngoài, chân gác lên, tay khoanh làm gối, mắt đảo qua một vòng rồi dừng lại nơi dáng người đang ngồi trơ trơ. Thanh nhướng mày, quát:
"Ơ cái con này, nằm xuống ngủ coi."
"Thanh… đỡ tôi nằm xuống với."
"..."
Phịch.
Huê rớt xuống, nằm yên dưới giường, tóc buông dài, tay đặt hờ trên bụng, áo ngũ thân tím nhạt phủ nhẹ lên người. Đẹp lắm. Còn bên cạnh, Thanh nằm cựa quậy, áo vá chằng vá chịt, tay chân thô kệch, mùi bùn đất quen thân cứ dính nơi cổ áo. Thấy chênh lệch làm sao đâu. Thanh ngó ngang liếc dọc, miệng mấp máy, chân lại gác đung đưa như cá quẫy thiếu nước. Thanh chun mũi, lẩm bẩm: "Thơm nhể?"
"Người con Huê thơm phết. Sao người mình không có mùi gì nhỉ?"
"Thanh ơi?" Huê khe khẽ gọi.
"Nói?"
Nghe cái tiếng cộc lốc ấy, Huê bỗng mỉm cười. Hai tay nàng đan vào nhau, đặt hờ trước bụng. Thị Huê nghiêng nghiêng đầu, dịu dàng nói: "Mọi khi, có đám con sen (2) giúp tôi sớm hôm tắm rửa. Nay thì không còn ai nữa... sáng mai, Thanh tắm cho tôi được không?"
- Hết chương 10 -
Chú thích
(1) Canh ba: là thời gian từ 23 giờ đến 1 giờ sáng.
(2) Con sen: là từ chỉ về những người giúp việc, người hầu.