Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Dưới chân trời rách

Chương 9: Một bận gió cũng hay chuyện mình

Đêm đã khuya lắm rồi. Trăng non lơ lửng trên cao như con mắt của đất trời lặng nhìn nhân thế. Màn đêm phủ lên mái rạ một lớp sương mỏng.  

Thanh cựa mình, đưa tay gãi gãi  chóp mũi, đoạn khoanh tay trước ngực, chân vắt lên nhau. Khoảng thời gian  Huê kể chuyện, Thanh đã lấy lại được vẻ điên khùng mặt dày, không liêm sỉ. Vậy nên, lần này cất giọng, là cái giọng the thé lẫn chút bỡn cợt, kết hợp cùng gương mặt khinh khỉnh. 

"Vậy thì, Lão Tộp với mẹ mày hạnh phúc ghê. Mẹ mày sướng nhứt thiên hạ còn gì nữa!"
 
Huê khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không gợn niềm vui. Nụ cười ấy phảng phất hệt ánh trăng rọi xuống mặt ao bèo cạn, gợn nhẹ mà không động đến đáy. Thanh nghe được nàng thở dài.
 
"Cũng chỉ là… đã từng thôi, thưa Thanh."
 
Thanh chau mày. Cô thầm nghĩ, người giàu, người đẹp thường kiệm lời như vậy ư? Con bé Huê này nó nói đúng câu đó thôi rồi im bặt luôn mới hay. Thế thì, Thanh dở cô cũng mím môi, để xem ai im lặng lâu hơn? Khinh nhau thế là cùng chứ! Chẳng lẽ cô cứ phải chủ động mở lời thì nó mới nói? 
 
Rồi nàng im. Cô cũng im.
 
Một thoáng lặng trôi qua. Chỉ còn tiếng gió rỉ rả qua tàu lá chuối.  Thanh tặc lưỡi,  Huê khe khẽ thở sâu, nuốt một tiếng nấc vào trong lồng ngực.
 
"Chẹp." Thanh khoanh tay, ưỡn ngực, bặm bặm môi rồi: "Tặc! Tặc tặc tặc tặc... chậc." 
 
"Bố tổ nhà mày." Thanh hắng giọng nói bốn chữ. 
 
Gương mặt Huê ngơ ngác, đôi môi hơi hé mở, dĩ nhiên là không biết vì sao Thanh lại đột ngột sảng giọng chửi mình.Thanh nghiêng đầu, nheo mắt nhìn, rồi giả bộ bâng quơ nói tiếp. Thực ra là muốn đẩy câu chuyện đi xa hơn để thỏa trí tò mò. Chứ đợi con mắm tiểu thơ này đến bao giờ? Thật không biết vì sao khi nãy cô lại xoa đầu nó nữa!
 
"Đã từng... là đã từng làm sao? Mẹ mày không phải thương cha mày thiệt lòng đó hả? Vậy chẳng phải tiếp đó cha mày sẽ đến rước bả về làm vợ hay sao?"
 
Huê chỉ gật nhẹ đầu. Hai bàn tay trắng trẻo nhẹ nhàng đặt chồng lên nhau nơi vạt áo. Nàng không nói thêm lời nào nữa bởi lẽ lời đã cạn, mà nỗi lòng thì như biển không bờ.
 
Lại im lặng? Con này đúng là dở người mà! Thanh trợn mắt, chán nản chống cằm. Đúng là tâm tư, suy nghĩ của bọn có của nó khác hẳn so với đám chân lội bùn. Đành đành ra, sở thích của dân đen là buôn dưa lê bán dưa chuột. Còn  giống khác người kia thì không nói chuyện trăng gió gì cả, động tí là suy nghĩ, ra vẻ ta đây có rất nhiều chuyện phải lưu tâm. 
 
Thanh vò vò tóc, kìm lại cơn cáu đang dâng lên trong lòng. Cô vò đến nỗi, đầu tóc từ tổ quả rối bù chuyển  thành nắm cỏ bị trâu giẫm ngang! Mệt quá, đến khổ với  con tiểu thơ rớt chõ này. Thanh quay sang, cô thắc mắc, giờ nó không nói thì cô làm gì bây giờ? Chuyện đang hóng thì dở chứng mỏi miệng không kể nữa. Thanh thở dài, lại liếm liếm môi. Thôi vậy, không nói thì không nói. Dở đây ngồi ngắm, dòm cho đàng hoàng, dòm cho kĩ càng. 
 
Thanh Dở khe khẽ thở ra, cố tình nín hơi mà căng con mắt. Thanh học hành chẳng tới đâu, chữ nghĩa gió thổi qua đầu, nên sự hiểu biết về người mù với cô cũng chỉ quanh mấy chuyện thiên hạ đồn thổi.  Rằng mù thì phải nhắm mắt. Rằng không thấy thì cũng phải cụp mắt, che đi cái trống rỗng, vô hồn bên trong. 
 
Nhưng đây... Ái chà chà!  Đôi mắt của Huê không nhắm, cũng chẳng cụp. Nó mở, mở tròn như giếng cạn lộ đáy. Mí mắt cong lên, long lanh trong ánh trăng nhợt nhạt. Đồng tử đen nhánh, sâu thẳm, tưởng soi được cả lòng người khác, dù chính bản thân nàng thì chẳng thấy chi.
Thanh bĩu môi, âm thầm lắc lắc đầu. Nói đi cũng phải nói lại, mắt con nhỏ này đẹp. Đẹp đến nao lòng. Một vẻ đẹp kỳ lạ mà Thanh càng nhìn lại càng thương.
 
Dở nghĩ thầm trong dạ: Ngó vậy mà… mù. Mà mù sao còn mở mắt chi cho khổ? 
 
Đương lúc này, Huê bỗng gọi: "Thanh ơi?"
 
Tiếng gọi không lớn mà chạm đến tim người nghe. Trong chớp mắt,  Thanh buột miệng đáp: "Ơi?"
 
Câu ơi vừa thốt ra khỏi miệng, chính cô cũng ngớ ra. Cả hai người cùng sửng sốt.
 
Huê thoáng nghiêng đầu, lông mày hơi nâng lên một chút. Còn  Thanh thì mở tròn con mắt, miệng há ra, đủ đựng một con cá mắc cạn. Cô ngồi đần một lúc rồi mới hắng giọng, nhanh chóng gồng lên, sửa lại bằng giọng cộc cằn quen thuộc.
 
 "Cái gì?" 
 
Âm thanh vừa chói vừa chua, khác hẳn với tiếng ơi dịu dàng khi nãy.
 
Thị Huê bật cười. Dẫu chẳng nhìn được ai, chẳng thấy gì, nàng vẫn đưa tay khẽ khàng che ngang miệng.  Điều này vô tình khiến  Thanh đỏ mặt tía tai. Mặt cô nóng, hai tai ửng lên. Thanh giận mà ngượng, vì vậy càng nói càng khiến nàng mù buồn cười.
 
"Mày cười cái gì hử? Con Huê kia, mày cười tao đó hả? Mày cười tao cái con chó gì?"
 
Bẽn lẽn một cách lạ lùng...
 
Cây bưởi đầu hồi rung rinh trong gió khuya, từng cánh lá chạm nhau kêu xào xạc. Giữa khoảng không ấy, hai người con gái đối mặt nhau. Một kẻ sáng mắt tinh tường, trông vật bốn phương rõ ràng, một người  mù loà, đêm ngày như nhau, chỉ có thể nghe tiếng để đoán bóng. Một người trong áo lụa thắt khăn, dáng vẻ đoan trang. Một kẻ quần sắn gối cao, tóc cột chỏng lỏn bằng mảnh dây xơ chuối, mặt mũi lem luốt, mắt lộ vẻ ngang ngạnh.
 
Không gian tĩnh mịch, tiếng dế dưới bờ rào kêu từng hồi ngắn. 
 
Sau câu nói xấc xược của  Thanh, Huê vẫn chẳng chút lay động. Nàng không chau mày, chẳng thở dài, cũng không dằn tiếng mắng, khác hẳn bao người từng làm với Thanh. Chỉ thấy nàng thong thả hạ tay áo xuống.
 
Yên lặng một lúc, Huê cất giọng: 
"Hoá ra... cô cũng có mặt này."
 
"Gì?" Thanh nheo mắt, nghệt mặt. Cô nghiêng đầu, không rõ tai mình có nghe lộn hay không. Thanh tặc lưỡi: "Mặt mũi gì ở đây? Chả hiểu cái quái gì!"
 
Đích thị là lối nói phơi phới của dân chợ vỡ. Chất giọng chan chát, nghe qua chỉ muốn lườm nguýt. Nhưng Huê vẫn im lặng, hai tay nắm hờ trước bụng. Nàng quay sang, nghiêng đầu nhìn đúng về phía  Thanh. Rõ ràng là mù, đồng tử cứng đơ không cảm xúc là vậy, nhưng đôi mắt Huê thậm chí còn sáng ngang Thanh Dở. Biểu cảm mà dở trông thấy từ gương mặt của con bé Huê khi nhìn mình, không hẳn buồn, mà cứ như là thương ấy. 
 
Hình như là thương cho một kẻ sống bần như cô. 
 
"Cô là phận đàn bà con gái… Sao chẳng giữ cho mình lấy chút nền nếp, chút dịu dàng?"
 
"Phận đàn bà… há lại cần rổn rảng lời tiếng mới là hay, xốc nổi nóng nảy mới gọi là mạnh? Cô… vốn không phải người như thế. Mặc dù tôi chưa từng nhìn thấy cô, nhưng mà vừa rồi, tôi đã nghe được tiếng ơi của cô. Khi ấy, cô không có sự hung hăng thường thấy, cũng chẳng còn vẻ ngang ngạnh làm người ta ái ngại như lần đầu tôi và cô gặp mặt. Cô dịu lắm. Dịu tựa gió xuân lướt qua ngọn tre, tựa mùi bồ kết còn thơm trên mái tóc người mới dội."
 
Huê dừng một chút, giọng nàng thật mềm mại, trong trẻo.
 
"Sao phải ép mình làm kẻ trái nết ngược lòng? Cô sống đúng với tâm lành của mình… có phải tốt hơn không? Hà cớ chi cứ phải gồng mình mà hắt hủi thiên hạ? Làm thế, cô được chi? Chỉ thấy mỏi thôi, phải vậy không hở Thanh?"
 
Thanh nghe đến đó thì không còn nói được câu gì nữa. Thanh sững sờ! Bộ dáng thường ngày vẫn xộc xệch sẵn sàng đạp đổ cả thiên hạ, nay bỗng bị ai đó rút hết gân cốt. Mắt Thanh nhòe đi.  Lần đầu tiên trong đêm, Thanh không nói, không mắng, không lườm, không cười. Chỉ có gương mặt đanh lại, ánh mắt mất phương hướng. Cái bóng của hai người con gái in dài trên mặt đất, một người thẳng tắp, một người nghiêng ngả. Thanh cúi xuống nhìn tay mình. Tay cô đang siết chặt tới mức các khớp trắng bệch ra, ngón tay run nhẹ. Nhưng cô đâu hay... mình đang run?
 
Thanh dở nhìn người con gái cạnh mình. Một người con gái mảnh mai, nét mặt trắng thuần...  Ừ! Thị Huê đã nhìn thấy. Nhìn thấy Thanh dở cô là kẻ chối bỏ hết, chối luôn cả mặt thật của chính mình. Thanh sống bằng cái vỏ cứng, thô, sần sùi gai góc. Bao năm, cô cứ bám theo châm ngôn sống này. Không ai từng hỏi cô có mỏi không, không một ai từng hỏi cô câu đó! Chẳng có một người nào từng gọi  tên " Thanh" mà không kèm theo tiếng chửi. Không một ai... Rành rành là không có một ai từng nhìn thấy trong cô có một mặt khác.Thanh dở không đáp. Móng tay dài cắm vào da thịt. Đau đấy, nhưng chẳng đủ làm cô tỉnh. Mắt cô ngước lên, đưa tầm nhìn về phía vườn rộng đầy cỏ. Mọi ngày, dở luôn nói to, cười lớn, văng tục, quát tháo. Ai đụng vào cô là phải chừa! Nhưng giờ đây… chỉ một câu nhẹ tênh của con bé Huê, cô mới thấy lớp áo  mình mặc nặng quá. Nặng tới mức chính mình cũng gù lưng gãy cổ mà không biết.
 
Thanh cúi mặt, khẽ thở dài. 
 
Nói sao nhỉ...
 
Thanh cắn nhẹ vào môi dưới, mắt dán xuống mấy vệt bùn khô in hình bàn chân lấm lem trên nền đất. Mấy sợi tóc rối của cô khẽ động, chẳng rõ đang nghĩ chi trong đầu. Một phần trong dở muốn im, muốn nuốt cho qua như mọi lần. Nhịn một chút cho êm, nhưng không được, không lần này, không với cách ăn nói của người đứng trên. Vừa thương vừa buồn, chúng nó là đang cúi xuống vuốt ve một con mèo què chứ không phải đối mặt với một con người sống sờ sờ, còn có cả một đời cam chịu nằm rạp sau lưng.
 
Thanh nhìn sang. Thị Huê ngồi bên cạnh, tay nàng nắm nhẹ góc áo mới hơi dính bẩn. Gương mặt nàng ta tuy nhã nhặn nhưng lại mang một nét kiên quyết khó tả. Nàng cố gắng níu lấy một mối cảm thông vô hình giữa hai thân phận vốn chẳng cùng chiếu ư? Thế nên, Thanh bật cười. Thổ ra nỗi uất ức vẫn nằm lâu ngày trong cổ họng. Cô chép miệng, khinh khỉnh:
 
"Mày không hiểu được đâu."
 
Huê vẫn giữ nguyên dáng ngồi, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Nàng quay đầu, nhẹ nhàng nói: 
 
"Cô không nói, thì sao cô dám chắc tôi không hiểu?"
 
"Tôi sẽ hiểu."
 
Thanh khựng lại, hơi nhướng mày. Cô thở hắt ra, bắt đầu nâng cao tông giọng:  "Hiểu á?"
 
"Ha ha ha."
 
Thanh dở khịt mũi, đứng bật dậy. Thị Huê cảm nhận được người ấy đang đứng trước mặt mình, có lẽ lại tức giận nữa rồi. Đúng là Thanh dở giận rồi, nhưng cũng không hẳn là giận, mà là tủi, hờn, là cay, là đắng. Mặt dở đỏ gay, mắt dở trừng trừng, hoá thành cái dáng liêu xiêu của người say rượu. Nhưng cơn say này là say đời, say tức, say thứ "hiểu"  mà Huê vừa buông ra.
 
"Hiểu? Mày cũng dám mở miệng ra nói hiểu. Hiểu của mày nó nằm trên đầu, còn cái khổ của tao, nó nằm dưới đít, nằm trong ruột. Hiểu? Hiểu cái gì mà hiểu! Mày với tao... hai kẻ, hai đời. Mày sống trong nhà có rường có kèo, tao thì ngủ bụi chuối, cạp đất mà nằm. Mày ăn cơm trắng với thịt kho mặn, tao moi cám trộn rau dại, nhá còn chưa trôi. Mày nói hiểu tao ư? Nghe mà buồn cười quá thể."
 
"Tao nói cho lẹ, để khỏi phải dài dòng hoa lá. Tụi nhà giàu, tụi quyền quý như chúng mày sẽ không bao giờ hiểu nổi loại nghèo kiết xác như tụi tao đâu. Mày sống một đời không biết đến bữa đói, mày làm sao mà hiểu được nỗi khổ nó ăn từ bụng lên đầu, từ ruột gan lên cả giấc ngủ?"
 
Thanh dở bước một bước lại gần. Bóng cô che khuất phần sáng của trăng cao khiến góc ngồi của Huê càng thêm tối. Dở chỉ tay vào ngực áo mình, rồi trỏ sang người trước mặt, mặc cho nàng không thấy gì cả. 
 
"Giàu là mày. Nghèo là tao. Mày là vàng son phú quý, tao là bùn non dưới ruộng. Mày nằm gối gấm, tao ngủ cống mương, muỗi đốt thành sẹo. Thế mà mày còn ngồi đây, ngọt giọng nói tôi sẽ hiểu. Đừng, nghe lừa bịp bỏ mẹ."
 
Đôi mắt Thanh đỏ lên. Giống như chỉ cần thêm một hơi thở mạnh thôi là giọt nước nóng ấy sẽ chảy ra. Nhưng không. Thanh Dở là ai chứ, là con chó hoang mặt dày nhất làng Đông Tụ, vậy nên cô tuyệt đối không rơi nước mắt lần thứ hai trước mặt lũ nhà giàu đáng ghét này. Thanh cắn răng, hạ giọng nói tiếp: "Mày tưởng nghèo chỉ là không có tiền à? Cái nghèo là không được phép mơ, không được phép đau, không được phép khóc to. Là mỗi lần há miệng ra thì bị người ta bảo mày thân phận gì mà cũng đòi?  Là ăn chực, ở nhờ, cúi đầu, câm miệng mà vẫn bị khinh. Mày có hiểu được không?"
 
Thanh bực lắm, cô dậm dậm chân, mặt mày nhăn nhó. Cô quay đầu bước đến trước chỗ ra vào túp lều rách này. Dở ngước lên, dở nhìn trăng. Trăng nãy còn tròn, bây giờ có tròn đâu? Nhìn kĩ lại thì, nó cứ meo méo đến mức buồn cười.  Thanh dựa vào tấm vách ngả nghiêng, nhưng mà ngả nghiêng đến mấy cũng chẳng đổ nổi bởi vì con dở gầy mà, không béo đến mức tựa là sụp hết. Thanh dở hừ một tiếng.
 
"Dưới chân trời rách nát này, sống chết còn chẳng bằng một con rận dính lưng áo, thìkhoảng cách giữa một kẻ có của và đứa trắng tay nó không phải một bước, mà là nguyên cả kiếp người. Mày và tao, là đất với trời, là trâu với quan, là kẻ ăn xin đứng ngoài đình nhìn bát nước chè xanh trong tay đứa hầu mày cầm. Cách xa nhau cả đời! Khác nhau từ lúc đẻ ra đã có người lau đít! Mày thấy chưa?"
 
Thanh khoanh tay trước ngực, giọng nghẹn đi nhưng vẫn cố cứng rắn.
 
"Mày có lòng tốt, tao không cấm. Nhưng đừng giở giọng trên cao nhìn xuống. Mày thấy tao ngồi thở dài, lại tưởng tao mong được cứu vớt? Tao sống quen rồi!"
 
"Tao không cần ai hiểu, càng không cần một kẻ như mày tỏ vẻ thương hại." 
 
Dở ngừng. Bàn tay nắm chặt lại, móng tay xước cả vào da. Một con muỗi vo ve ngang qua tai, cô cũng không buồn đuổi. Thanh dở quay đầu nhìn Huê.
 
"Đừng nói là mày hiểu tao, vì mày không sống đời của tao. Mày nghĩ mày hiểu tao là sẽ hiểu được hả? Mày biết cái gì hở Huê? Mày chả biết gì. Thế nên mày không bao giờ hiểu được."
 
Dứt lời, Thanh dở phì cười. Mặt cô vẫn đỏ, mắt vẫn long sòng sọc nhưng vai thì nhẹ hẳn. Cô quay lưng, phất tay một cái. Thị Huê vẫn ngồi im. Nàng không nói bất cứ câu nào chen ngang, nàng cứ im lặng để cho Thanh có thể nói. Chỉ có điều, mặt Huê hơi tái, mắt cũng đã cụp xuống. Gió thổi qua làm tà áo nàng khẽ lay, nhưng bàn tay nàng không động đậy.
 
Thanh nhìn dáng ngồi ấy, càng tức. Cô không tức Huê, cô tức lũ bụng tròn kia kìa! Chúng nó khuê môi múa mép, nói đầy điều tốt đẹp, đến cùng cũng ngậm một đống, chả chịu nhả ra. 
 
"Tóm lại... tao nghèo, mày giàu. Đừng cố làm cho giống nhau. Trông kỳ cục lắm!"
 
Gió lại thổi. Túp lều rách lại chìm vào thứ im lặng ngột ngạt, chỉ còn vẳng lại tiếng thở đều đều của  Huê.  Thanh nhìn dáng vẻ đó, đôi mắt láo liên của cô bỗng dừng hẳn.
Mắt Thanh chớp nhẹ, cô hất cằm lên. Thanh thở dài, xoay người tiến tới, tự nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh nàng. 
 
Cô dở thật rồi. Biết rõ là không phải lỗi của Huê, biết rõ là con nhỏ này chẳng hề làm gì mình, nhưng không hiểu sao cô cứ mở miệng ra là lại bô bô với nó. Cô nói rất nhiều, nói không dừng được. Nhưng sao lại lôi nó ra làm bia? Nó đâu có phản bác gì? Nó ngồi nghe trông cam chịu làm sao. Thanh lúng búng, tự mình vạch ra lí do.  Cũng có khi là trong lòng nhột quá, không biết nói lại gì cho phải, đành câm luôn cho xong.
 
Mà đúng rồi, con này sao mà hay im thế không biết! Thanh liếc xéo,  bặm bặm môi, trong đầu thì lầm rầm. Đang kể chuyện thì lại im thin thít... Tụt hết cả hứng! 
 
Thanh dở thở hắt ra, dứt khoát gạt hết lăn tăn vừa nhen nhóm. Cô  nhếch môi:  "Nói dông dài nữa mày cũng chẳng hiểu. Tóm gọn một câu..."
 
"Mày sẽ không bao giờ hiểu được tao."
 
Thanh vừa nói, vừa quệt mồ hôi bên thái dương. Cứ tưởng  Huê sẽ im lặng, nhưng không... Nàng dịu dàng nói:
 
"Rồi sẽ có ngày tôi hiểu được cô. Hiểu hết cái gốc, cái tình, cái tính của cô."
 
Thanh nghe câu ấy xong, trong khoảnh khắc, cả người đã như bị ai đó tát vào lồng ngực một cái. Tuy rằng không đau nhưng mà nhói. Dở khựng lại, mắt mở tròn, tròng đen long lanh giữa vành trắng xám ánh lên một tia gì đó vừa hoảng, vừa không tin. Không gian nhỏ bụi bặm quanh quẩn bỗng chốc thấy  rộng ra chỉ vì ánh mắt ngơ ngác của một người con gái bần hèn bị câu nói làm lung lay.
 
Thanh nhíu mày, đôi môi hơi hé. Cô ngạc nhiên, đáy lòng đâm ra hoang mang. Một cảm giác lơ lửng, lạ lẫm! Kìa, tay ai thọc vào ngực nhấc tim lên khỏi lồng? Thanh thấy mình phải làm gì đó, nói gì đó, nếu không sẽ bị... cảm động chết mất.
 
Thanh Dở nuốt nước bọt, ép mặt rắn lại, môi nhếch nửa bên, gồng cho cứng cái mềm trong lòng rồi mới bật ra một tràng cười ngắn:
 
 "Tao còn không hiểu nổi tao."
 
"Một con tiểu thơ như mày... lại dám mở miệng bảo rồi sẽ hiểu được tao? Thanh khịt mũi, tay chống ra sau, ngửa cổ ra mà thở: "Khổ quá cơ... Không được, không hiểu được đâu."
 
Giọng kéo dài ra, chính xác là chất giọng mỉa mai. Nhưng mà... nếu ai nghe kỹ, hẳn sẽ nhận ra, trong câu phủ nhận đó, có một phần rất nhỏ, một phần bé như đầu kim đang mong điều ấy là thật. Thanh cũng mong có ai đó hiểu được cô chăng? 
 
Suy nghĩ một thoáng rồi lại thôi.  Thanh thò tay vuốt mái tóc rối tung, duỗi thẳng hai chân mỏi nhừ. Cô bình thản chuyển hướng:  "Mày kể tiếp đi. Mẹ mày động lòng rồi, sau đó sao nữa?
 
Huê nín lặng, hai bàn tay vo ve vào vạt áo. Nàng buông một tiếng thở dài khẽ khàng, đôi mắt mù phiêu đãng tận đâu xa. Chẳng hiểu cớ chi, lòng lại cựa mình muốn hay biết nhiều hơn về người bên cạnh, kẻ mà từ bấy lâu, nàng chỉ nghe thiên hạ trong làng Đông Tụ đồn đãi với đủ thứ lời cay nghiệt, nào là phận mồ côi, nào là ương ngạnh bướng bỉnh, chẳng ra thể thống gì. Vậy mà giờ gặp, lại thấy trái hẳn. Nàng nghĩ, Thanh không mấy vẻ gì là tệ. Mặc dù không thấy, nhưng phỏng chừng đoán được. Gương mặt ấy sẽ nhem nhuốc, da rám nắng, tóc sù rối bởi gió đồng...
 
Thị Huê lặng nghĩ, lòng dạ bỗng chùng xuống, cảm thấy những lời cha nàng hay đám kẻ hầu vẫn thường kháo nhau, giống như mớ dưa muối để lâu, mặn chát và sộc lên mùi hẹp hòi. Mà nàng có hay biết, những ý nàng thêu dệt trong đầu hoàn toàn trúng phóc. 
 
Huê xoay đầu, khẽ ngước nhìn Thanh. Trong ánh trăng ấy, Huê tưởng tượng ra dáng Thanh. Có lẽ sẽ là đôi mắt mở to, khuôn miệng đang nhếch lên nửa giận nửa đùa, trông giống con mèo hoang bị chọc giận mà vẫn chưa chịu vồ ấy nhỉ?
 
Bất thần, Thanh hất mặt, hứ một tiếng rõ dài.
 
"Bộ mày điếc hả? Tao hỏi mà mày cứ ngồi trơ ra thế?" Thanh khoanh tay trước ngực, bĩu môi. "Đừng có làm tao tò mò rồi lại câm vậy chớ!"
 
Câu nói đánh thức tiểu thơ Thị Huê khỏi mớ nghĩ suy. Nàng thoáng giật mình, mím môi nhẹ. Trong đầu, tên Thanh vừa vang lên, nghe sao mà ngồ ngộ, dễ thương.
 
Thanh đột nhiên chững lại, mắt trợn tròn, Cô chắc chắn Huê là kẻ mù. Mà kìa, đôi mắt nó…chẳng phải đang nhìn cô đó ư? Nào có phải ngó bâng quơ,  lơ đễnh theo kiểu những người mù thường hay ngó? 
 
Mắt Huê chớp nhẹ...
 
Ủa…. nó ngó mình hả? Thanh chớp mắt, chân tay luống cuống. Cô ngơ ngác, môi mím mím, cổ họng bỗng khô ran. Không phải nó mù sao? Ơ kìa, cái kiểu nhìn đó, rõ ràng là có hồn lắm.
 
Rồi bất chợt...
 
"Thịch!"
 
Một tiếng rõ mồn một vang lên trong ngực trái. Chẳng phải tiếng vạc kêu, nào đâu phải tiếng gió, mà chính là một tiếng trống to.
 
"Trời đất ơi." Thanh lắp bắp, tay hoảng loạn ôm lên ngực. Cô lúng túng sờ soạng, mái tóc ướt mồ hôi dính bết lên trán, loà xoà trước mặt. Cô ngồi, lòng dạ bỗng nôn nao chẳng yên. Tiếng trống ấy, sao đánh to thế nhỉ? Rõ mồn một luôn!
 
"Gì lạ vậy ta?" Thanh thì thào trong cổ, tay gãi lấy gãi đầu: "Chết cha. Không lẽ... là tim?"
 
Thanh vội vàng cúi xuống nhìn lồng ngực mình. 
 
"Thình! Thịch! Thịch!"
 
"Chết cha rồi." Dở lẩm bẩm: "Tim đập mạnh dữ vậy? Gì kỳ vậy? Mình đâu có chạy nhảy gì đâu? Chẳng lẽ, trúng gió?"
 
Đoạn, tay cô mò lên trán, thử sờ sờ xem có sốt không. Không nóng!
Thanh nhướng mày,  quay trái quay phải. Trăng thì đứng yên, gió thì im ắng, Huê thì vẫn ngó, quay mặt về hướng cô. Mà cũng đâu có làm gì, chỉ là ngó thôi. Vậy mà trống ngực lại đánh rầm rầm như pháo tết. 
 
"Không lẽ... " Thanh tự hỏi, tay vuốt vuốt mặt. "Không lẽ… là vì nó nhìn mình?"
 
Mặt Thanh chẳng hiểu sao đỏ bừng lên, vành tai hoá trái ớt non chín rộ dưới nắng tháng Năm.  Thanh Dở cúi đầu, mím môi. Nhưng trong lòng, sóng đánh từng hồi, cồn cào không dứt. Phải chăng…. ánh mắt đó không mù? Phải chăng là nó nhìn mình nên tim mình mới đập mạnh? Không biết! Nhưng chắc một điều, quả tim cô vừa đánh lên một tiếng thật to. Và dở sợ con bé Huê nghe được mất.
 
Bàn tay Thanh túm lấy vạt áo, che lồng ngực  phập phồng không kiểm soát. Gò má nóng rực, tai ù ù,  miệng thì méo xệch vì hoang mang. Cô lí nhí:  "Đồ trời đánh, mình bị gì vậy trời. Chết chửa. Lại còn trống tim nữa. Gớm chưa, gớm chưa!"
 
Thanh lén liếc Huê lần nữa rồi lập tức quay đi. Hiện tại, cả người cô cứ nóng nóng, bứt rứt mà chẳng hiểu vì đâu.
 
Thị Huê bây giờ mới lên tiếng trả lời câu hỏi ban nãy của Thanh. Giọng nàng có vẻ hơi đượm buồn.
 
"Nửa kiếp thanh nhàn, nửa đoạn về sau phận bạc. Mẹ tôi động lòng thật rồi. Ấy là dại, hay là mừng?” Nàng  cúi đầu, tay vuốt nhẹ mép áo, đôi mắt vẫn đăm đăm. 
 
Thanh thì khỏi dặn, cô bật ngửa cổ ra, mặt mày nhăn nhó. Tuy vậy, bàn tay vẫn bóp chặt lồng ngực.
 
"Cha sanh mẹ đẻ ơi! Mày nói  thứ chi mà nghe đau cả ruột! Huê ơi là Huê, tao chả hiểu rốt cuộc là mày dở hay là Thanh tao đây bị ma gạt nữa."
 
"Để tao nói cho mà nghe. Có đứa con gái mô trên cõi đời này lại chê đàn ông giàu? Ai mà không muốn miếng ăn bữa đủ, áo mặc tấm lành. Lấy chồng mà được thằng có của, thì chỉ có mở cờ trong bụng mà cười hô hố thôi chớ sao."
 
"Dân làng Đông nghèo rớt mồng tơi! Thời buổi ri, đụng được thằng có đồng tiền giắt lưng, không ham mới là chuyện lạ! Mà có khá giả lên đi nữa, gái cũng vẫn phải liệu thân, chớ cứ ngồi đó mà mơ khói mây, thì chỉ có nước đói nằm mộng thấy cháo gà thôi, nghe chưa!"
 
Thanh chờ mãi không nghe tiếng đáp. Cô thở hắt ra, bất thần quát lớn:  "Mày kể tiếp coi nào! Đừng có ngậm hột thị thế chớ."
 
"Rồi sau làm sao? Má mày cưới lão Tộp xong thì như nào nữa?"
 
Huê thở dài một tiếng. Nàng xoay người, chậm rãi cựa mình. Mắt  Thanh hơi nheo lại, cô thấy rõ động tác nhỏ xíu kia là của người đang ê ẩm hết thảy thân mình. Thanh trộm cười, tiểu thơ đoan trang gì đó thì cũng giống dân hèn thôi, ngồi lâu là tê đít. 
 
"Có những chuyện, chẳng nói ra thì hơn. Thanh nghe được nửa câu chuyện rồi. Vậy cô thử ngẫm xem, vì sao mọi chuyện lại thành như thế này." Huê buông một câu nửa vời.
 
"Con điên này." Thanh rống lên. "Tao không phải giống khôn ngoan, chẳng thông minh,  chẳng có chữ nghĩa đầy mình như mày! Mày bắt tao ngồi đoán chuyện thì thà tao đi lết đi quỳ ăn vạ xin ăn còn hơn."
 
Huê khẽ nghiêng đầu, tóc rơi xuống một bên má. Nàng lắc đầu, cười nhẹ một cái.
 
"Không. Cô thông minh lắm."
 
Nhìn nụ cười duyên dáng của  Huê, Thanh thấy lòng mình mềm hẳn đi. Mọi thứ chướng tai gai mắt, cơn nóng nảy cũng dần lặng đi một cách kì lạ. Khoé miệng nàng cong một chút xíu thôi, ấy mà hiền lắm, chân thành lắm. Đây mới là nụ cười của một người con gái chứ, còn dở cô cười...chắc là cười như thằng đàn ông cởi trần giữa chợ.
 
Thị Huê nói, còn chưa để N Thanh kịp đáp lời đã hơi nghiêng người về phía trước, tà áo  trượt theo cử động, nhẹ hệt mây vờn chân núi. Mái tóc dài bị gió lùa qua khe vách thổi lay một sợi. Ánh trăng đọng lấp lánh trên tóc nàng, sáng mờ bụi tiên. 
 
"Trăng chưa khuất khỏi mái hiên,
Cho tôi nghe chút chuyện riêng của... người."[2]
 
Huê vén sợi tóc qua mang tai, dịu giọng hỏi một câu:  "Có thể kể cho tôi nghe về Nhài Thanh được không?" 
 
- Hết chương 9- 
 
1-2. Bài thơ Phận Mình, Tinh An.

Bình luận đoạn văn

Trần Thanh Huyền

Trần Thanh Huyền

Tim đập thình thịch rồi kkk 💓💓💗
Trần Thanh Huyền

Trần Thanh Huyền

Chương 10 thằng tiến đii nào

Bình luận

Trần Thanh Huyền

Trần Thanh Huyền

Tim đập thình thịch rồi kkk 💓💓💗
Trần Thanh Huyền

Trần Thanh Huyền

Chương 10 thằng tiến đii nào

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px