Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Dưới chân trời rách

Chương 7: Bèo trôi gặp ánh trăng

Mờ sương chẳng tỏ bóng hình,
Gặp nhau một thoáng, nặng tình ngàn sau.
 
 
"Lần gặp đầu, ai nhìn ai?
Nàng mù chẳng thấy, Thanh hoài ngẩn ngơ." 
 
Nhài Thanh chẳng buồn ngó ngàng đến bộ dạng thất thần của Huê, chỉ cúi xuống săm soi chính mình từ đầu đến chân.
 
Ừ thì...
 
Quần áo nát bươm, yếm trong xổ ra một bên, bên còn lại dúm dó kẹp vào dây lưng. Áo thì chằng đụp vá víu, rách lả tả. Nón lá thủng lỗ chỗ, vắt ra sau gáy. Chân đi guốc gỗ, một quai sứt, bước thấp bước cao, lạch cạch lạch cạch như chóe nước rạn miệng. Đầu tóc bù xù, từng lọn rối bết vào nhau, xoa tay lên còn mắc kẹt. Hai má lấm lem bùn đất, đầu mũi quệt tro đen sì, trông hệt vừa thò đầu vào bếp lò. Tay lại còn lăm lăm quả chuối nướng đựng cùng cái bánh tiêu méo mó, lem nhem dầu mỡ.
 
Đúng thật là có hơi nhem nhuốc, hơi khó coi, nhưng có đến nỗi quỷ quái gì đâu mà tròn mắt thất kinh?
 
Thanh bĩu môi, liếc sang Huê.
Thấy nàng ta ngồi chết trân, sắc mặt trắng bệch, đôi tay quờ quạng trước mặt. Đôi môi mấp máy, giọng run rẩy vẫn hỏi: "Ai đấy...?"
 
Thanh nghệt mặt. Xì! Là cái giống gì đây? Đôi mắt kia vẫn mở trừng trừng, tròng mắt đen lay láy, trong veo. Đồng tử chẳng đục chẳng lác, mà sao cứ làm bộ làm tịch như đui mù, tay quơ chân quào hệt mất vía.
 
Hừm...  Thanh nheo mắt, nghiêng đầu nhìn cho kĩ. Chẳng lẽ, biết mình là con Thanh Dở nên bày trò? Chắc thấy bộ dạng mình dơ dáy, lôi thôi, không muốn dính vào nên giả bộ không thấy gì?  Ôi chao! Đúng là khéo tính toán! Thanh chun mũi, khóe miệng nhếch lên, rồi bỗng nhiên phì một tiếng.
 
"Tiểu thơ ơi là tiểu thơ, xin tiểu thơ về chốn nhà cao cửa rộng của tiểu thơ đi! Nhà năm gian, rương vàng chất đầy, cơm bưng nước rót, lụa là quấn chân! Chốn này chỉ là cái xó nghèo, xin tiểu thơ thương tình, đừng tranh với phận hèn như chúng tôi! Kẻo sau này, e rằng con cháu cũng chẳng có phước phúc đâu."
 
Nói rồi, cô còn chắp tay mà vái, mặt vênh lên, giọng điệu chỏng lỏn, cay chua.
 
Huê thoạt đầu sững sờ, nhưng nghe giọng nói kia, chừng như nhận ra vẫn là phận đàn bà chứ không phải hạng đàn ông háo sắc thì liền buông tay xuống, người đang căng cứng cũng lơi ra đôi phần. Một lát sau, nàng ta bật cười khẽ.
 
"Là cha cho người đưa tôi đến đây."
 
"Hả?"
 
Một tiếng hả bật ra rõ to. Rồi dở lại ờ một tiếng, đầu vẫn nghệt ra.  Trông thế này, ắt là dở đang nghe chuyện động trời, chuyện lạ nhất làng Đông Tụ. Còn Huê, nàng ta vẫn ngồi yên, không động đậy, hai bàn tay đan vào nhau. Một lát sau, nàng khe khẽ thở ra, giọng nói nhẹ hều, nghe buốt cả ruột gan.
 
"Tôi là Bùi Thị Huê." Nàng giới thiệu.
 
Còn chưa đợi Huê nói dứt câu,  Thanh lanh chanh chen ngang, giọng còn vút lên chê bai câu chuyện nhàm chán. Rồi phịch một cái, dở ngồi chồm hỗm xuống ngay bên cạnh, đất cát văng lên, tà áo càng lấm lem. Huê nghe động, lại cảm được hơi người sát bên, liền giật mình. Nhưng Thanh nào có để ý, cứ hồn nhiên mà tuôn một tràng.
 
"Tao biết, tao biết! Phận nghèo này sao dám không biết! Đào (1) là con gái ruột của ông Tộp, phú ông địa chủ giàu nứt kẽ gạch trong làng Đông Tụ! Danh nhà Đào rền khắp chợ, khắp đình. Đào là cành vàng lá ngọc, má phấn môi son, con nhà trướng rủ màn che, ăn ngon mặc đẹp, đi bước nào có kẻ hầu hạ bước đó. Đào muốn gì được nấy, đàn ông trong làng đứng xếp hàng dài, từ cổng đình ra tận bến nước. Một sợi tóc Đào rơi cũng có người bu vào xót thương như mất bạc mất vàng! Có đúng không hở Đào?"
 
Cô kéo dài giọng, luyến láy từng chữ. Nói dứt, Thanh chẳng thèm liếc xem sắc mặt Thị Huê ra sao, chỉ thọc tay moi ra cái bánh tiêu cắn dở vừa giắt vào túi áo. Bánh tiêu bị ép chặt, giờ bung ra, mùi dầu mỡ hòa với đường cháy bốc thẳng vào mũi. Thanh hí hửng đưa lên cắn một miếng rõ to, bánh mềm, thêm nhân đường sực ra đầu lưỡi, quả thực là mỹ vị. Thanh nhai chóp chép đầy thỏa mãn, lại còn tự gật gù khen mình nói quá chí lý.
 
Nhai thêm vài ba miếng, Thanh lại uể oải buông một câu.
 
"Đào chơi chán rồi thì làm ơn cuốn gói về đi. Vườn hoang này tao nhận là của mình đã đành. Nhưng tao sợ chủ vườn một thì sợ Đào đến mười! Ông Tộp mà hay tin Đào chui vào đây, lại còn lân la với tao, lỡ có mệnh hệ gì, ổng quát một tiếng, thằng hầu ổng đạp tao gãy xương! Tao thân nghèo, mạng hèn, chết cũng chỉ có mấy con chó hoang ngửi xác, nhưng tao không muốn chết oan đâu."
 
Vừa nói, cô vừa hừ một tiếng, tay phủi phủi vạt áo, mắt thì lờ đờ ngó trời sao. Chuyện sống chết của cô, chẳng qua là cơn gió thoảng giữa chiều đồng, nhắc tới cũng không hề chi cả. Dở nói xong lại cắn thêm miếng bánh tiêu. Cô vừa nhai, vừa liếc nhìn sang Huê, mắt đảo qua đảo lại, hết nhìn mặt lại nhìn tay, rồi dừng lại ở chỗ đôi môi mím chặt kia.
 
Kỳ lạ thay, hôm nay cô thấy mình thèm bánh tiêu  ít đi, mà lại thèm Huê nhiều hơn. Ấy chết, nói thế nghe sai lắm, là mê mới đúng!
 
Con bé Huê... nó đẹp, mà đẹp lạ lắm cơN Người ta đẹp thì cũng chỉ đẹp một thứ, như môi đẹp, mắt đẹp, dáng đẹp, chứ ai mà lại đẹp đều, không có chỗ nào chê như thế này? Nhìn từ trên xuống dưới, từ mái tóc đen nhánh rủ trên vai, đến làn da trắng nõn, rồi đôi tay thon dài. Thanh nhìn mà thấy tức. Đẹp vậy thì ai chơi lại?
 
Mắt cô dán chặt vào Huê, chăm chăm đến mức quên cả chớp. Ấy mà người ta vẫn chưa mở miệng nói câu nào. Thanh nghĩ, hay là Đào khinh mình? Nghĩ đến đó, cô liền hất cằm, định bụng buông vài câu xỉa xói. Nhưng ngay lúc ấy, đôi môi mềm kia lại hé mở.
 
"Tôi." Chưa kịp hết câu, một tiếng ọt ọt vang lên rõ to, dội vào vách lều tranh, vang đến tận tai Thanh. 
 
"..." Thanh trố mắt, nhìn  Đào đang co rúm lại, hai bàn tay bấu chặt tà áo, mà gò má thì đỏ au, nhuộm màu trái gấc vừa chín. Trời đất ơi, cái người lúc nào cũng chải chuốt tinh tươm, đứng ngồi cũng phải đoan trang, lại có ngày để cho bụng réo rắt đánh trống thế này ư?
Thanh suýt thì phì cười. Mà không hiểu làm sao, tự nhiên cô lại đưa tay lên che miệng. Bình thường cô đâu có vậy đâu, có gì đáng cười là cười vô tổ vạ, cười đến lăn lộn đất cát, chứ đời nào giữ ý giống bây giờ? Cô băn khoăn, rồi lại tự nhủ, chắc là ở cạnh hạng người sang, mình cũng không muốn để bị đánh giá là quá chợ búa. 
 
Bên kia, Huê nghe tiếng nhai chóp chép ngay bên tai, cảm nhận từng đợt hơi nóng phả ra, gò má càng đỏ phơi phới. Nàng im lặng một lúc, rồi khẽ cất giọng:  "Có thể cho tôi ăn cùng được không?"
 
Thanh đơ ra, mắt chớp lia lịa, mãi mới lắp bắp được một câu:  "Ăn… ăn cái gì cơ?"
 
Huê chẳng đáp, cũng chẳng gật đầu, chỉ lặng thinh. Thanh đâm ngờ, liếc ngang liếc dọc, vô thức cúi xuống nhìn cái bánh tiêu cầm nơi tay. Cô nhìn một lát, bỗng ngẩng lên, ngờ ngợ hỏi:  "Ý mày là, ăn bánh tiêu á?"
 
Thị Huê gật.
 
Thanh ồ một tiếng, chẳng nghĩ gì nhiều, liền xòe tay ra đưa bánh tới trước mặt nàng. Nhưng ngay khi Huê còn chưa kịp nhúc nhích, đầu óc cô bỗng xoay một vòng, bàn tay theo bản năng mà rụt về. Cô gãi gãi đầu, môi mấp máy:  "Gượm đã, cái này tao đang ăn dở rồi."
 
Đáp một câu,  Thanh liền lật đật thò tay vào trong lồng áo, móc ra một túi bóng nhàu nhĩ, lôi từ trong đó ra một cái bánh tiêu khác. Chiếc bánh vàng ươm, phồng phồng, tròn trĩnh, còn nguyên si chưa vết xâm phạm.  Thanh cười hề hề, hồn nhiên chìa bánh ra không trung, vừa thoải mái, vừa rộng lượng nói:  "Đây! Ăn cái này này, một cái bánh tiêu còn mới nguyên, nóng hổi vừa thổi vừa ăn."
 
Bánh cắn dở trên tay trái là của  Thanh. Bánh nguyên si bên tay phải là của Huê.  Hai cái bánh tiêu nóng hổi phảng phất trong gió, mùi thơm ngọt của bột, béo ngậy của dầu chiên lan ra, quẩn quanh cố tình trêu ngươi kẻ đói. Huê cắn răng, bụng sôi ùng ục, âm thanh nhỏ thôi nhưng nàng nghe rõ mồn một. Một giọt nước bọt len lén tràn lên đầu lưỡi, nàng nuốt xuống, nuốt rất khẽ, ấy vậy mà vẫn không qua nổi cặp mắt sắc sảo của con Thanh Dở đang nhìn chằm chằm.
 
Nhưng Thanh nào có bận tâm chuyện Huê thèm hay không, thứ làm cô lạ mắt chính là dáng điệu khép nép đến khó tin của nàng. Một tiểu thơ nhà giàu, lụa là nhung gấm hẳn hoi, mà cứ cúi gằm mặt nhìn đất. Cô cũng nhìn xuống, dưới đất làm gì có vàng ròng? Nhìn đi nhìn lại, Thanh cũng chỉ thấy Thị Huê nhìn đất chứ chẳng chịu nhìn cô. Mà như vậy thì còn có một lẽ gì ngoài khinh khi? Nghĩ tới đây, Thanh bỗng cười khẩy một tiếng, nhai bánh rau ráu, nghĩ bâng quơ. Giống nhà giàu cũng chịu ngồi yên với con Thanh Dở này mà không xua không đuổi, thế coi là mình cũng có phước lắm rồi.
 
Cô cắn thêm một miếng bánh, đoạn nghiêng đầu, mắt nheo nheo.
 
"Mà người giàu mâm vàng yến tiệc, kẻ hầu người hạ, cũng ăn bánh tiêu ư?"
 
Huê thoáng ngẩng mặt, miệng hơi hé ra sắp đáp gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cười nhạt một tiếng, điềm nhiên nói:  "Không ăn thì ăn thứ gì đây?  Tôi là người còn sống sờ sờ, chứ có phải kẻ chết trôi đâu mà không ăn."
 
 
Thanh nhướng mày, ngẫm nghĩ một hồi, thấy cũng có lý. Cô liếc xuống thứ còn lưng chừng trong tay mình, lớp vỏ ngoài vẫn giòn, màu vàng ruộm, thơm nức. Không chần chừ thêm, cô dúi cái bánh còn nguyên trao tận tay đến Thị Huê, nheo mắt cười. 
 
"Vậy ăn đi. Ăn thử xem thứ mà dân đen nghèo mạt chúng tao xơi có hợp miệng Đào mày hay không?"
 
Thanh Dở còn tưởng mình sẽ nghe một câu từ chối khách sáo nào đó, hoặc ít nhất là một chút lưỡng lự. Nhưng không, Huê đón lấy chiếc bánh rất nhanh, hai bàn tay trắng nõn bám nhẹ vào mép bánh, rồi không đợi thêm lấy một giây, nàng lập tức đưa lên miệng. Huê cắn một miếng to. Dở không nghe thấy tiếng nhai, nhưng chỉ cần nhìn  động tác kia thôi cũng đủ biết nàng nhai rất nhanh, rất vội. Hai gò má đằng ấy hơi phồng lên, cằm chuyển động liên hồi, tay còn hơi siết lại, sợ nó tuột đi mất.
 
Thanh khựng lại. Cô nhìn, nhìn đến đăm đăm. Tiểu thơ khuê các gì mà kỳ cục vậy? Ăn chẳng khác gì kẻ bị bỏ đói mấy ngày liền. Lòng cô bỗng dưng nảy ra một chút khó hiểu, một chút gì đó không rõ là ngờ vực hay tò mò. Rốt cuộc, cái tiểu thơ này là người thế nào đây?
 
 Huê nhai nhẹ, từng miếng bánh tiêu trôi qua cổ họng. Nàng nuốt xuống, bụng thì ấm, mà lòng thì lạnh. Vị ngọt nơi đầu lưỡi không át nổi sự đắng chát dâng lên trong dạ. Hai con mắt trong veo bỗng ươn ướt, hơi nước bám lên tựa giọt sương đọng đầu lá, chỉ chực tràn ra.
 
Thanh thấy vậy, giật nảy người. Cô bật dậy khỏi manh chiếu rách trên chiếc giường tre, nhảy tới trước mặt Huê, trợn mắt quát:  "Này này này! Mày đừng có thấy bánh tiêu thơm ngon mà khóc! Ăn thôi mà cũng rớt nước mắt, bộ chưa từng ăn hay sao? Bánh tiêu này cũng chỉ là loại dởm, si đa trộn lẫn toàn thứ vớ vẩn rau rác chứ có phải loại xịn trên huyện đâu? Tao mà để mày rớt một giọt nước mắt ở đây, ông Tộp biết được, tao chỉ có nước vong mạng!"
 
Mồm nói cứng, nhưng trong bụng Thanh không khỏi se lại. Ông Tộp là ai? Là hổ dữ nuốt người không nhả xương. Nào phải cô không biết sợ. Mấy kẻ bần hàn đạp đất ở cái xó chợ này, đứa nào đứa nấy hễ nghe tới tên lão là rụt cổ thụt đầu. Chỉ có mình cô là cứ nhâng nhâng nháo nháo,  cười chọc, xỏ xiên. Nhưng khuôn miệng lanh chanh ấy chẳng qua cũng là cái lốt cô tròng lên mà thôi. Chó dại không ai dám dây, người điên người dở không ai dám chọc. Thành thử, Thanh cứ làm  mình khùng, mình chướng, người ta cũng ít khi muốn đụng đến.  Có điều, mấy mẹo vặt chỉ cầm cự được dăm ba bữa. Chứ thử ông Tộp hạ lệnh lùng sục vài ngày coi? Lưới giăng xuống, cá nhảy kiểu gì cũng mắc. Lúc đó, đừng nói trốn, đến cả mạng cũng chẳng biết vùi vào xó nào. Lại thêm con gái cưng của lão ở đây khóc lóc, lão không nổi cơn ngộ mới lạ! Nghĩ tới đây, da gà trên người Thanh nổi lên từng mảng, chân mày cau lại, liếc nhìn Huê mà thêm phần bực dọc.
 
Huê đưa tay quệt ngang mắt, chẳng rõ là lau lệ hay chỉ là thói quen khi nghe người khác nói lớn giọng. Bánh tiêu trong tay nàng đã hết nhẵn tự bao giờ, hai bàn tay trắng nõn chỉ còn dính chút đường vụn. Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi mở miệng.
 
"Cô... tên gì?"
 
Gió rì rào ngoài ruộng, luồn qua từng lọn tranh thủng, vỗ về gian lều xiêu vẹo.
 
Thanh thoạt nghe câu hỏi của  Huê thì sững ra một lúc. Huê không biết cô? Nó lại không biết cô là ai? Thanh trố mắt, ngón tay xỉa thẳng vào mặt mình, bộ dáng dở dở ương ương bày hết lên mặt.  Trên dưới làng Đông Tụ, có ai mà không biết con Thanh Dở? Từ đứa trẻ miệng còn hôi sữa đến ông già run run chống gậy, ai mà chẳng từng nghe danh cô? Người ta thấy cô là réo, là chửi, có kẻ cười, có kẻ cau mày, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai lạ lẫm. Vậy mà cô con gái bé bỏng nhà ông Tộp, đứa sinh ra trong nhung lụa, lớn lên giữa vàng son, lại có thể hỏi một câu kì quặc như vậy ư?
 
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng phải. Khi  Thanh lê la ngoài chợ, trộm mẩu bánh thừa, hứng cả tràng mắng chửi, thì con Huê ngay ngắn trên nhà trên, quỳ trên chiếu mà ê a đọc sách. Khi cô lủi vào bếp người ta, nhón trái bắp khô rồi chạy trối chết, thì nó ngồi sau tấm rèm nhiễu, tập cầm đũa sao cho khéo, tập nâng chén sao cho duyên. Khi cô trèo rào chọc chó, cười ha hả trêu bọn phú ông, bị rượt chạy trật cả guốc, thì nó thảnh thơi nằm trên phản lim, ngủ một giấc trưa dài không thấm bụi trần.
 
Một đứa lăn lóc đầu đường, một đứa nép mình trong lụa là. Một đứa bới móc tìm miếng ăn, một đứa cười nói giữa mâm cao cỗ đầy. Hai đường đời ấy, chưa từng giao nhau.
 
Bây giờ lại gặp thế này, chẳng phải là lạ lắm ư?
 
Thanh bỗng thấy buồn cười, bật hừm hừm hai tiếng, vỗ vỗ lên lồng ngực mình, mặt mày vênh váo ra trò. Chiếc nón cài trên vai được tháo xuống, phe phẩy quạt quạt. Một tay chống hông, một tay gõ gõ vào ngực, cô nhướng mày, hắng giọng, cất tiếng sang sảng: 
 
"Trời trăng chứng giám, gió lộng bốn bề, hãy lắng tai nghe cho tỏ! Ở cái đất Đông Tụ này, có một kẻ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ.
Khi no thì cười, khi đói thì than. Khi chạy nhanh như ngựa, lúc lại lười hơn trâu. Dẫu không nhà, nhưng đất trời là mái. Dẫu không cửa, nhưng bốn phương là sân. Sống bằng ba tấc lưỡi, ăn nhờ cái chân lẹ, cóc cần ai thương, chẳng sợ ai ghét!"
 
Thanh khịt mũi một cái, nhún vai, hất cằm đầy kiêu ngạo.
 
"Người ta đồn thổi, kẻ ấy là một quái nhân. Kẻ cười thì bảo là yêu tinh gió cuốn, kẻ mắng thì bảo là ma đói đầu đường. Nhưng ai có mắt thì nhìn mà rõ! Ấy chính là tao đây, kẻ duy nhất có thể nói rằng."
 
Thanh vén môi lên: "Xưa nay ăn xin cũng phải có lề lối!"
 
Nói đoạn, cô đấm mạnh vào ngực mình một cái, cong môi cười.
 
"Huỳnh Nhài Thanh!"
 
"Tao chính là con Thanh Dở mà thiên hạ đồn thổi khắp nơi khắp chốn."
 
Dứt câu, dở bật cười ha hả, điệu cười lanh lảnh vang lên giữa đêm khuya, đâm thủng cả màn tĩnh lặng.
 
 Huê vẫn ngồi yên, bóng dáng mảnh mai của nàng ẩn hiện dưới ánh trăng, tựa hồ đang nghĩ ngợi điều gì. Một lúc sau, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong vắt. Đôi môi nhỏ mím lại một chốc mới  kéo lên một nụ cười mỉm. Nàng dịu dàng nói:  "Hóa ra... là Nhài Thanh đấy ư?"
 
Thanh sững lại. Từ từ đã, cách  Huê nói ra câu ấy, nghe chừng có phần gì đó… khác lạ lắm. Nàng không kinh ngạc như vừa bắt gặp một kẻ lạ mặt, cũng không phải đang mỉa mai như lũ nhà giàu. Giống như nàng đã nghe cái tên này từ lâu lắm rồi, khao khát được gặp mà nay mới được tận mắt thấy. 
 
Lạ thật.
 
Gió đêm vẫn thổi, lồng lộng mà mát lạnh.
 
"Mày... mày gọi tao là gì?"
 
Huê thoáng ngập ngừng, hàng mi khẽ động. Nàng nghiêng đầu, nghi hoặc: 
 
"Nhài Thanh?"
 
Hai tiếng ấy, rõ ràng, rành rọt, không mang theo trêu chọc, không có chút khinh khi, cũng chẳng hề xót thương. Chỉ đơn giản là gọi.
Thanh không phải không nghe rõ. Cô nghe. Nghe rõ mồn một. Nhưng nghe rồi mà không tin. Từ bé đến giờ, có ai gọi cô là Nhài Thanh đâu? Người ta chép miệng cười hô hố con Thanh dở. Bĩu môi cười khinh nhỏ Thanh điên. Thậm chí còn có kẻ chửi thẳng vào mặt, quát đồ chó bám đuôi. Tên thật của cô, cứ thế mà bị xóa đi, vùi vào bùn đất, không ai gọi, cũng chẳng ai cần. Vậy mà hôm nay, giữa một đêm đầy gió, một tiểu thơ con nhà phú hộ lại thốt lên cái tên ấy không vướng bận gì ngoài ý nghĩa vốn có của nó.
 
Thanh chớp mắt, lòng dạ xốn xang vì bị thứ gì đó khuấy động. Một giọt nước mắt rơi xuống. Cô không nhận ra. Đến khi hơi lạnh trên má lan rộng, cô mới sực tỉnh, hốt hoảng giơ tay áo lên lau. Lau vội, lau mạnh đến mức má đỏ lên, mãnh liệt chà rửa một vết bẩn đáng ghét.
 
"Khóc cái gì! Không được khóc!" Thanh nhẩm trong bụng, cố nghiến răng, nhếch mép lên cười. Nhưng nụ cười chưa trọn, đã méo xệch đi mất. Khuôn mặt cô, nó tự dưng mêu mếu ra, trông còn khổ sở hơn cả lúc bị rượt đánh.
 
Thanh ngước mắt nhìn Huê. Tiểu thơ nhà giàu, áo lụa quần là, da trắng, lớn lên trong nhung lụa. Những người như vậy, trước giờ có bao giờ nhìn cô ra một con người? Nhưng đêm nay, dưới ánh trăng lơ lửng, loại người tưởng chừng xa cách ấy lại nhẹ nhàng gọi cô một tiếng: "Nhài Thanh."
 
Thanh từng thấy cái tên này không có nghĩa lý gì. Vậy mà bây giờ, chỉ vì một lần được gọi đúng, nó bỗng trở nên đẹp lạ thường. 
 
Huê đợi mãi mà vẫn chẳng thấy người kia đáp lời. Bàn tay nàng khẽ cựa, lần theo mặt giường tre, rồi khe khẽ xoay về phía trước.
 
"Nhài, Nhài Thanh, cô còn ở đó không?"
 
Một câu hỏi nhẹ hều, rơi vào lòng Thanh mà quật mạnh một đòn. Thanh trố mắt, đứng trơ ra một lúc. Trong lồng ngực, thứ gì đó vừa chực dậy sóng lại bị cô đè vội xuống. Mí mắt cô giật giật, bàn tay theo thói quen vò lấy vạt áo. 
 
Lại nữa!
 
Nhài Thanh.
 
Nhài Thanh.
 
Ừ! Không phải con Thanh Dở, không phải con khỉ gió, không phải mày hay nó. Cô vẫn xúc động lắm.
Cổ họng nghẹn lại, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, dở đã vội lắc đầu nguầy nguậy.  Lúc này mà tỏ ra mềm lòng thì chẳng hợp với danh tiếng Nhài Thanh ngang bướng mà cô mang từ bé.
 
Dở thở hắt một hơi, định cất giọng đáp. Nhưng rồi, một cơn lạnh sống lưng lại chợt dội lên. Thanh cau mày. Cô đứng đây, ngay trước mặt Thị Huê đây. Nàng ta ngồi trên giường tre, còn cô đứng ngay chính diện.
 
Vậy cớ gì phải hỏi cô có còn ở đó không?
 
Trong đầu quật mạnh một đòn. Lòng cô trĩu xuống,  đầu ngón tay tbỗng dưng run run. Không phải giả mù… mà là mù thật ư? Thanh hít sâu, giọng bỗng thấp xuống, khàn khàn.
 
"Mắt mày… không nhìn thấy sao?"
 
Huê nghe thấy tiếng đáp thì vui. Nhưng nghe tiếng hỏi thì lặng một thoáng. Tuy vậy, nàng vẫn dịu dàng vâng một tiếng. 
 
Mắt Thanh trợn trừng. Hơi thở mắc kẹt trong cổ họng. Một câu bật ra, lơ lớ còn mang theo sự khựng lại đầy sững sờ.
 
"Sao, sao lại thế? Sao tao lại không biết tiểu thơ nhà ông Tộp bị mù?"
 
Lời vừa ra khỏi miệng, Thanh đã muốn cắn lưỡi, vội quơ quào tay chân giải thích:  "Không... Ý tao là... Trước đó làm gì có ai biểu tiểu thơ Thị Huê bị mù?"
 
"Ý là, mắt mày  hỏng từ bao giờ?"
 
Thanh nuốt nước bọt. Khi nãy đứng ngoài lều, cô đã nghe thấy Huê hát. Giờ mới hiểu. Bảo sao, hoá ra  là đang than số mù. 
 
Thanh nhìn Thị Huê. Cô cảm giác đau đáu lạ kì.  Cô cũng mong đợi ngày cô được nói chuyện, được gặp trực tiếp gần sát với người được làng Đông Tụ coi là viên minh châu ấy. Ai mà ngờ...
 
Lần gặp mặt đầu tiên... Khác với tưởng tượng lắm. 
 
Thanh im lặng suy nghĩ. Huê cũng im lặng không nói. Không khí im ắng vô cùng.  Thanh cứ nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy. Đôi mắt mà trước đây, người ta vẫn hay xì xào khen ngợi, bảo là đẹp lắm, vừa trong vừa sáng. Một đôi mắt như thế, lẽ ra phải lấp lánh, phải chứa đựng cả thế gian tươi đẹp trong đó. Vậy mà lúc này đây, cô nhìn mãi, chỉ thấy trong đó chứa một khoảng mịt mùng. Đồng tử tròn nhưng vô hồn, đen nhưng lạnh lẽo, chẳng một tia lay động. 
 
Cô chớp mắt, nhưng cảm giác chua xót vẫn không tan đi.
 
Mù rồi. Bùi Thị Huê mù thật rồi.
 
Ý nghĩ  vừa trượt qua đầu,  Thanh liền thấy lòng mình trĩu xuống. Một cơn ớn chạy dọc, từng sợi da thịt trên người dở đều căng lên. 
 
Tiếc.
 
Tiếc quá.
 
Tiếc cho một đôi mắt đẹp thế này, lẽ ra phải được ngắm trời xanh, ngắm hoa nở, ngắm vạn vật muôn màu muôn vẻ. Tiếc cho một người như Thị Huê, lẽ ra có thể nhìn thấy tất cả những gì tươi sáng nhất, vậy mà giờ đây… chỉ còn lại một màu đen đặc.
 
Thanh thử tưởng tượng chính mình một sáng thức dậy, mở mắt ra mà chẳng thấy gì. Không thấy ánh nắng len lỏi qua kẽ lá,  những mái nhà tranh san sát,  lũ chim sẻ ríu ran chuyền cành, hay làn nước trong veo phản chiếu gương mặt mình khi cúi xuống bờ giếng.
 
Màu xanh của trời. Màu nâu của đất. Màu rực rỡ của bụi hoa ven đường, của tấm áo ai bay trong nắng, của dòng sông lững lờ trôi khi chiều xuống.
 
Mất hết.
 
Không có gì cả.
 
Chỉ toàn một màn tối. Không có điểm bắt đầu, cũng chẳng có điểm kết thúc.
 
Thanh hít vào một hơi, nhưng chỉ thấy cổ họng khô ran, có một cơn nghẹn ngào mắc kẹt nơi cuống họng. Thanh không hiểu, không rõ vì sao tim mình lại đập mạnh đến thế, vì sao cả người bỗng dưng bức bối không yên.
 
Chỉ biết, lòng cô lúc này nặng như chì.
 
Tội nàng quá.
 
 
-Hết chương 7-
 
Chú thích:
 
(1) Đào: là cách mà dân đen chợ búa ngày xưa thường dùng để gọi những cô con gái nhà địa chủ, nhà phú ông (những người có tiền, có quyền thời bấy giờ). Tuy nhiên, từ "Đào", "Ả", hay "Ả Đào" này là cách gọi có phần giễu cợt, mỉa mai, chua ngoa, ám chỉ sự kiêu kì, chải chuốt. Một số cách gọi khác tôn trọng hơn: Tiểu thư, Cô Chiêu, Cô...
 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trần Thanh Huyền

Trần Thanh Huyền

"Ăn xin cũng phải có phong cách" vãi thật chứ

Lan Lyy 🐶🐶

Lan Lyy 🐶🐶

Ê cái kiểu nhân vật chính một mù một ăn xin này là kết sao này chắc không được hạnh phúc đâu :))))

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px