Sương mưa khuất bóng hàng cây xa

Cánh chim chao đảo bỗng đáp sà

Gió lay ngọn lúa nặng trĩu hạt

Đồng không mông quạnh chẳng người ra


Dần cơn trắng xóa một màn trời

Bên hiên mưa chảy như buông lơi

Ồ ạt trút xuống sao chẳng nghỉ

Người trú mái xa lòng rối bời



Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px