Chương 28.



Kể cả khi xe đã chạy được một đoạn, Trúc vẫn im lặng không nói gì. 

- Sao thế? Không vui à? 

- Tôi không sao… - Cô nhìn xuống tay mình lí nhí. - Cám ơn anh… 

- Tươi cái mặt lên, mồm nói cám ơn mà mặt như đưa đám thì có tí chân thành nào không?

- Có những người họ hàng như vậy thì nên vui chắc? Đổi là anh, anh có vui không? 

Phương khẽ cười. Hắn đưa tay véo nhẹ má cô rồi mới chậm rãi trả lời:

- Họ hàng tôi biết tôi tới còn khoá chặt cửa không mở cơ… Tôi và em, chúng ta đều từ đáy cùng xã hội đi lên, số người tử tế mình gặp chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi nên đừng ngạc nhiên làm gì. Thay vào đó, em nên chuẩn bị cho tốt mọi tình huống để dù thế nào cũng có thể ứng phó. 

- Như anh hôm nay?

- Em có biết vì sao ông bác em đòi chuyển mộ mẹ em đi không? - Phương không trả lời thẳng câu hỏi của Trúc mà hỏi lại câu khác. 

- Thì ông ấy bảo là mẹ tôi đã lấy chồng… 

- Nhảm nhí. - Hắn khoát tay. - Vì gần đây ông ấy đi xem thầy, thầy bảo khu đất đấy là long mạch, mả táng hàm rồng nên muốn lấy lại cho mình. 

- Sao anh biết?

- Thế nào là chuẩn bị? 

- Còn ông Lĩnh?

- À, con nợ của tôi. - Hắn cười thành tiếng. - Lão đó, thậm chí cả phó chủ tịch tỉnh với một đống lâu nhâu đều nghiện cờ bạc và nợ tiền tôi cả nhưng xét thấy “giết gà không cần dao mổ trâu” nên tôi gọi Lĩnh là phù hợp. 

Trúc im lặng một chút rồi lặng lẽ hỏi tiếp, tiếng nhẹ như hơi thở:

- Ba tỉ kia… 

Phương rút tờ giấy trong túi áo đưa cho cô thay cho câu trả lời. Trúc mở ra đọc kỹ mới thấy đây không hẳn là cam kết như cách hắn nói với ông bác mà thực chất là biên lai nhận tiền, viết rõ ràng việc ông bác nhận của hắn ba tỉ không tính lãi nhưng sẽ phải trả bất cứ khi nào hắn đòi. 

- Em giữ đi, để sau này lão kia mà giở quẻ thì cứ chìa ra là lão trật tự ngay. Lão bác em có cày bục mặt mười năm cũng chả có ba tỉ mà trả. - Hắn khịt mũi. - Chừng nào còn ở cạnh tôi, sẽ không ai bắt nạt được em hết. 

Vừa lúc này xe về tới sân khu tập thể. Trúc đọc lại tờ giấy thêm một lượt rồi vươn người nhét trở lại túi áo Phương, lắc đầu:

- Tôi không cầm đâu… Ba tỉ này để tôi từ từ trả cho anh, mười, hai mươi năm, bao lâu cũng được, cho tới khi nào hết thì thôi. 

- Tại sao? - Phương ngạc nhiên. - Em có nợ tôi đâu?

- Đây là món nợ ân tình. - Cô cúi mặt không nhìn hắn, giọng run run không sao che giấu rồi nhanh chóng mở cửa xe nhảy xuống. - Tôi sẽ trả anh đầy đủ. 

Trúc bước nhanh lên nhà. Kể cả khi đã khép cửa, tim cô vẫn đập dữ dội đến mức phải chống tay vào tường. Mọi nỗi ấm ức ở nhà ông bác đã được Phương quét sạch nhưng thay vào đó lại là một thứ cảm xúc khiến cô sợ hãi. Mấy năm qua Trúc vẫn nghĩ mình đã học được cách sống một mình không còn bóng dáng Phương bên cạnh. Vậy mà đến cuối cùng, thời điểm tủi thân, yếu đuối nhất cô vẫn vô thức dựa vào hắn. Và cô đã gần như phải chạy trốn bởi chỉ cần nhìn thấy mặt, nghe giọng nói trầm ấm, ngửi mùi hương nước hoa quen thuộc kia thêm một lúc nữa thôi cô sẽ không biết chuyện gì có thể xảy ra tiếp theo. 

Dòng suy nghĩ của Trúc bị cắt đứt khi cánh cửa đột ngột bật tung. Bấy lâu nay cô đã quên hẳn ý định lắp chốt hay gia cố cửa nẻo bởi cho rằng mình chẳng có gì mà lo mất. Cô chỉ không ngờ đến tình huống này. 

- Có việc gì không? - Cô bất giác lùi lại trước bóng người sừng sững nơi ngưỡng cửa. 

Phương bước nhanh tới bên Trúc, ép cô lùi từng bước cho tới khi lưng chạm vào tường. Ánh mắt hắn nóng bỏng như muốn thiêu rụi mọi ý chí phản kháng ở đối phương. Tay trái luồn qua gáy Trúc, tay phải miên man trên má cô, hắn thì thầm, giọng khàn khàn đứt quãng:

- Em muốn trả nợ thì tôi lấy ngay bây giờ!

Trúc còn đang mở to mắt kinh ngạc thì môi hắn đã tìm tới. Không dịu dàng hay đùa cợt, mỉa mai thường ngày, nụ hôn đầu tiên Phương dành cho cô có phần thô bạo như thể mọi cảm xúc bên trong hắn bùng nổ do bị kìm nén quá lâu. Trúc mềm nhũn người, hoàn toàn mất tự chủ, cứ thế vụng về đáp lại. Trong vòng tay Phương, mọi cảm giác chông chênh, đơn độc, tủi hờn trước giờ đều được lấp đầy. Những dòng cảm xúc tựa như từng đợt sóng liên tục cuộn lên nhấn chìm mọi sự chống đối. 

Lâu thật lâu hắn mới rời ra nhưng ánh mắt nóng bỏng vẫn quấn chặt lấy cô, ngọn lửa say mê cháy rực không che giấu. 

- Trúc… 

Một nụ hôn rơi xuống trán, xuống má, xuống khoé môi rồi lan dần xuống cổ cô. 

- … 

- Nói yêu anh đi! - Giọng hắn khàn đặc, âm điệu đậm chất nam tính đầy quyến rũ. 

Không hiểu sao ngay trong thời khắc này, thời khắc mà Trúc mê muội nhất, hạnh phúc nhất thì những mảnh ký ức lộn xộn bỗng nhiên ùa về. An Nhã vênh váo với cô, Vân Điệp giễu cợt cô, Phương siết cổ, hất tay đuổi cô đi, những ngày tháng cô bị giày vò bởi tổn thương tình cảm đầu đời không biết giãi bày cùng ai. Hắn bước vào cuộc đời cô không một lời báo trước, sau đó bỏ đi mặc cô đau đớn níu kéo rồi lại trở lại theo cách cô không thể ngăn cản. 

Một lần, chỉ một lần thôi Trúc cảm thấy mình không được phép nằm ở thế bị động nữa. Cô không còn là con bé con ngày xưa luôn chỉ biết dựa dẫm vào hắn. 

Trúc dùng hết lực đẩy mạnh hắn ra:

- Anh đùa đủ chưa?

- Em… 

- Tại sao lại đối xử với tôi như thế? - Giọng cô run run. - Anh đâu có thiếu người vây quanh, sao cứ phải bám riết, hành hạ tôi? 

- Tôi… 

- Ba năm qua không có tôi anh vẫn sống rất tốt, tôi cũng thế. Đừng thay đổi gì cả, đừng xáo trộn cuộc sống của tôi. - Trúc chỉ ra cửa. - Về đi, không thì đừng có trách. 

Vẻ giận dữ chân thật của cô buộc Phương lặng lẽ gật đầu, quay lưng bước ra cửa. Nhưng trước khi biến mất hắn chợt ngoảnh lại, mỉm cười:

- Giữa chúng ta không cần làm bộ làm tịch gì nữa. Tôi thẳng thắn tuyên bố là dù em muốn hay không, từ giờ tôi chính thức theo đuổi em. Chuẩn bị tinh thần đi. 

Mặt Trúc bỗng đỏ bừng, vội quay qua hướng khác. Tim cô vẫn chưa có dấu hiệu giảm nhịp, hai chân nhũn ra không còn chút lực nào đến mức cô phải ngồi bệt xuống sàn. 

Rốt cuộc Phương thực sự muốn gì ở cô? Cô không thể hiểu. 

………………

Tastie là dự án đầu tư riêng của Phương, không hề liên quan tới các hoạt động ngoài luồng nên hắn thuê một văn phòng tách biệt, cách xa hẳn trụ sở “công ty”. Trái ngược hoàn toàn với nơi thực chất là đại bản doanh cho đám đòi nợ thuê tụ tập, nhậu nhẹt, văn phòng Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ Tastie toả ra một không khí rất chuyên nghiệp với hàng chục nhân viên luôn tất bật. 

Phòng làm việc của Phương nằm trong góc với một vách tường là khung kính rộng giúp hắn có thể quan sát toàn bộ văn phòng. Khi có khách hoặc để đảm bảo riêng tư, hắn sẽ kéo mành cửa xuống. 

Không biết vô tình hay hữu ý mà bàn làm việc của giám đốc R&D lại đặt ngay trước khung kính, cũng là người đầu tiên hắn sẽ thấy mỗi lần ngẩng đầu nhìn ra ngoài. 

Có điều hôm nay chỗ này lại trống. Phương bấm điện thoại nội bộ gọi lễ tân kiêm phụ trách chấm công và mấy việc giấy tờ cho văn phòng. 

- Trúc hôm nay nghỉ à? Sao không ai báo với anh?

- Không ạ, Trúc nhắn em là đi khảo sát nhà cung cấp. - Tuy vị trí chỉ sau Phương nhưng xét về tuổi thì Trúc trẻ nhất ở đây nên mọi người vẫn kêu cô bằng bạn hoặc em. 

- Bao lâu em biết không?

- Chắc phải hơn tuần ạ. - Cô nàng lễ tân đáp rồi vội bổ sung. - Nhưng anh yên tâm, ngày nào Trúc cũng gửi báo cáo công việc chi tiết lắm. 

Phương gác máy, mắt chăm chú ngắm nghía mấy trang bán hàng trực tuyến, tay click chuột liên tục. 

Tối muộn Trúc mới về, cô đã có một ngày dài chạy loanh quanh khắp thành phố nên giờ chỉ muốn tắm rửa và đi ngủ ngay. Nhưng vừa lên tới nhà thì bắt gặp một thùng carton chắn ngang cửa, tên người nhận là Thanh Trúc. Trúc mở hộp, bên trong là bó hoa cỡ trăm bông hồng đỏ tuyệt đẹp, bông nào bông nấy to gần bằng bát ăn cơm cỡ nhỏ. Cô khẽ cười. 

Sáng hôm sau khi Phương đến văn phòng, một hộp carton lớn đã nằm trên bàn chờ hắn. Hắn mở ra, đập ngay vào mắt là một bó cành hồng buộc chặt ngập trong những cánh hồng đỏ đã được tỉ mỉ ngắt riêng đầy tận mép hộp. Hắn bật cười, không hề bực bội, chỉ rút điện thoại bấm nhanh tin nhắn. 

“Không thích hoa hồng à?”

“Không thích người gửi… Anh có thể đếm, tôi gửi lại anh không thiếu một cánh nào luôn.” Tin trả lời gần như ngay lập tức.

“Biết em cẩn thận thế này lần sau tôi sẽ gửi cúc đại đoá.”

“Để mang cắm mộ anh hả?”  

“Chưa kết hôn em đã tính làm goá phụ ư?”

Không có tin nhắn trả lời. 

Ngày tiếp theo Trúc nhận được chiếc túi xách phiên bản giới hạn mà nhiều người đang săn lùng. Ba tiếng sau Phương nhận được điện thoại cảm ơn của Vân Điệp vì món quà vô cùng bất ngờ và giá trị. Nhưng điều bất ngờ hơn nữa đã nhanh chóng đến với cô nàng khi Nam xuất hiện, thẳng thắn đòi lại cái túi kèm lời giải thích ngắn gọn là hàng gửi nhầm. Câu chuyện này về sau được kể đi kể lại trong giới một thời gian dài, biến Vân Điệp thành trò cười và hình ảnh Phương trở nên khá méo mó. 

…… 

Trúc nhăn nhó nhìn tin nhắn yêu cầu về văn phòng ngay lập tức. Cô đã cố tình tránh mặt Phương hơn một tuần nay bằng việc ra ngoài tìm đối tác nhưng lễ tân lại nhắn giám đốc báo họp gấp. Thành phần tham dự gồm có hắn, cô, giám đốc marketing và truyền thông. Dù sao thì công việc vẫn là công việc, Trúc thở dài, miễn cưỡng đạp xe về văn phòng. Nhiều người thắc mắc tại sao đã đi làm có thu nhập tốt mà cô vẫn đạp xe thay vì mua xe máy cho đỡ vất thì Trúc chỉ cười. Tuy nhận lương cao, đời sống cô vẫn chẳng mấy thay đổi so với trước. Lương tháng Trúc chia làm ba phần, một gửi cho ông bà, một gửi biếu ông Lê mặc cho hai vợ chồng hết lời từ chối, phần cuối mới chi tiêu cho cá nhân và tiết kiệm. Do đó, tài chính của cô không phải quá xông xênh nhưng không vì vậy mà cô chểnh mảng với công việc. Ngược lại, ám ảnh với ý nghĩ mình đang lợi dụng Phương, Trúc làm việc bán mạng, cố gắng cống hiến hết khả năng để xứng đáng tới từng đồng lương được nhận. 

- Đây là kế hoạch marketing sơ bộ, về chi tiết thì phải đợi đến khi anh Phương và Trúc chốt xong thực đơn, danh sách và thời điểm mở các nhà hàng. - Ly, giám đốc marketing kết luận bài thuyết trình. - Có ai hỏi gì không ạ?

Không một ai lên tiếng, kể cả Phương nên cuộc họp kết thúc ở đó. Ly và Ngọc Anh, trưởng nhóm truyền thông, chưng hửng ra về, không nghĩ buổi triệu tập gấp này rốt cuộc chỉ là bài độc thoại một chiều trong mười lăm phút. Trúc thu dọn đồ định nối gót hai người kia thì bị Phương chặn lại, nói rằng có việc cần bàn thêm với cô. 

Lúc này cửa ra vào đã đóng, mành che cửa kính đã hạ từ trước, hai người đối diện nhau trong một không gian hoàn toàn tách biệt với bên ngoài. 

- Có việc gì thế? Kế hoạch kia xem qua email là được, sao phải gọi tôi về? 

- Vì nhớ em!

Câu nói tỉnh bơ của Phương khiến tim Trúc đập hụt một nhịp, mặt hơi ửng hồng nhưng cố lấy lại vẻ điềm tĩnh rất nhanh. 

- Anh bắt đầu giống bọn biến thái thích quấy rối ở văn phòng rồi đó. 

- Tôi biết em không nghĩ thế. - Hắn cười. 

- Vì sao?

- Vì nếu em thật sự coi tôi là biến thái thì giờ tôi đã nằm viện rồi. 

- Anh là sếp tôi, tôi phải nhịn vì miếng cơm manh áo. - Trúc nhún vai. 

- Tốt, vậy em cứ tiếp tục nhịn đi nhé, tôi cảnh báo trước là tôi sẽ không dừng lại đâu. 

Trúc tròn mắt nhìn Phương. Đây có phải ông trùm xã hội đen lạnh lùng, tàn nhẫn cô đã quen hơn năm năm không? Kẻ có thể dễ dàng ra lệnh giết người, sẵn sàng đẩy vô số gia đình vào cảnh tán gia bại sản đang trưng ra bộ mặt si tình của cậu trai mới lớn? Cô thực sự muốn phá lên cười. 

- Anh luôn theo đuổi phụ nữ theo cách này à?

- Gì cơ? Em tự cho mình là phụ nữ á? - Hắn cười. - Có tự tin quá không? Có phụ nữ nào mà đụng cái là vung tay đánh người ta gãy xương không hả?

- Anh… 

- Vì thế nên em là người duy nhất tôi theo đuổi, còn thì bình thường phụ nữ họ tự tìm đến tôi.

Trúc bối rối im lặng, không biết phải nói sao. Khả năng đấu khẩu của cô có hạn, có luyện tập cả thập kỷ nữa cũng chẳng cãi nổi hắn. Nhưng khi đối phương là luật sư thì sự thua kém này không phải điều gì quá đáng xấu hổ. 

- Tôi có quà cho em. - Hắn đẩy về phía cô một chiếc túi giấy xinh xắn.  

- Lại hoa hồng hay túi xách? - Cô khinh khỉnh đáp. - Nhất định không chịu rút kinh nghiệm?

- Rút chứ sao không, đảm bảo lần này em sẽ không thể từ chối.

Cô tò mò mở túi và lập tức đứng hình. Trên tay cô là con dao làm bếp tuyệt đẹp, bản rộng, độ nặng đúng chuẩn, cứng và sắc lạ thường, đặc biệt là hoa văn trên lưỡi dao có một không hai. Trúc nhìn đi nhìn lại mà vẫn không dám tin vào mắt mình bởi con dao Kramer rèn từ thép carbon 52100 pha thiên thạch này là mơ ước ngoài tầm với của biết bao đầu bếp toàn thế giới. Mỗi sản phẩm của Kramer bán ra ngoài thị trường đều chỉ qua đường đấu giá khiến giá thành luôn từ năm tới sáu con số đơn vị đô-la. Chưa kể, Phương không cần đấu giá nghĩa là hắn đã phải trả cho người đấu giá thành công số tiền vượt xa giá bán công bố trước đó. 

Xét cho cùng ai cũng có điểm yếu. Trúc có thể dễ dàng quăng trả bó hồng nhập khẩu hay chiếc túi xách giới hạn nhưng với con dao Kramer phiên bản đặc biệt thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Lý trí bướng bỉnh yêu cầu cô hiên ngang từ chối nhưng con tim yếu mềm lại khiến cô không thể đặt xuống. 

Cuộc chiến nội tâm của Trúc còn chưa đến hồi kết thì Phương đã tới sát bên cạnh từ lúc nào. Hắn vòng tay ôm lấy cô từ đằng sau rồi nghiêng người hôn mạnh lên má làm cô giật bắn mình, suýt đánh rơi con dao trên tay. 

- Này, anh thích chết hả? - Trúc đẩy hắn ra, gằn giọng nhưng mặt đỏ rần. 

- Bị hôn thấy thiệt thòi à? Vậy tôi để em hôn lại cho công bằng nhé?

- Tôi không ngại thử dao trên người anh đâu đấy. 

- Ý em là em nhận quà tôi tặng đúng không?

- Ai bảo?

- Tuỳ em thôi, nhưng như thế là em lỗ đấy, vừa bị hôn vừa không được gì. - Hắn cười. 

- … 

- Thôi nào, tôi biết em rất thích, nhận đi, đừng để nó rơi vào tay người không xứng. 

Trúc thận trọng đặt con dao lại chỗ cũ, thái độ kính cẩn như cầm bảo vật rồi khẽ hỏi:

- Với điều kiện anh nói rõ vì sao anh có được nó? Dao Kramer đâu phải thứ anh có thể quơ đại trong siêu thị. 

Phương thu lại nụ cười, cân nhắc một chút rồi mới nói:

- Em nhớ Long Vương không?

Sao cô có thể quên được cái tên này? Kẻ đã trực tiếp lẫn gián tiếp gây ra vô số rắc rối cho cô. Nếu không vì gã, con đường Trúc đi hẳn đã bằng phẳng hơn rất nhiều. Cô không thể tưởng tượng nếu sau ngần ấy chuyện Phương vẫn còn qua lại thay vì coi gã là kẻ thù không đội trời chung. 

- Đừng nói anh mua của Long Vương nhé?

- Ngoài lão ra, không ai có thể tìm được món này đâu.

- Sau tất cả những gì lão làm mà anh… 

 Phương bất giác đưa tay xoa đầu cô, giọng nhẹ hẳn đi:

- Em đừng quên là không có kẻ thù hay bạn bè mãi mãi, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn. Mấy năm qua tôi cũng đã cắt tiệt đường làm ăn của Long Vương ở Việt Nam. Trừng phạt vậy là đủ rồi. Việc đặt mua con dao này coi như làm huề, từ giờ đôi bên sống hoà bình. 

- … 

- Thêm bạn bớt thù, có lợi cho cả hai thôi, em không cần nghĩ ngợi nhiều đâu. 

Trúc trầm ngâm cúi đầu nhìn con dao. Thật lòng cô rất thích nhưng lại không đủ can đảm nhận một món quà đắt giá đến vậy. Nói trắng ra, có mang cô đem bán chắc cũng chẳng được tới nhiêu đó tiền. 

- Tại sao anh phải mất công với tôi thế? - Cô lầm bầm. - Tôi đâu có đáng. 

Bàn tay Phương đang để trên đầu Trúc trượt xuống ngang mặt rồi hắn tiến đến sát bên, vòng tay ôm chặt lấy cô. 

- Đáng hay không do tôi quyết định, không phải em. 

Trúc không đáp nhưng người ngọ nguậy bất an, nửa muốn đẩy hắn ra, nửa lại không nỡ. Với những gì hắn đã làm, cô không thể không cảm động mặc cho ngoài mặt cố tỏ vẻ cứng rắn cỡ nào. 

- Đứng im một tẹo thì thiệt thòi lắm hả? Nhận quà của người ta rồi thì cũng phải ít nhiều đáp lễ chứ. - Giọng hắn đầy cám dỗ. 

- Tôi trả anh ngay đấy. - Tiếng Trúc hơi lạc đi. 

- Hàng đã nhận miễn đổi trả. 

Căn phòng thoáng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng hơi thở ngày càng dồn dập của hai người. Trúc ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đối phương đang nhìn mình. Trong đôi mắt hắn ẩn chứa quá nhiều cảm xúc khiến gò má cô bất giác ửng hồng. Tay Phương luồn qua gáy, giữ cho cô không quay đi, rồi hắn từ từ cúi xuống, chóp mũi cọ nhẹ lên mũi cô, giọng tràn ngập ấm áp:

- Một chút thôi, được không?

Đúng lúc hai đôi môi vừa khẽ chạm vào nhau thì có tiếng gõ cửa rồi cửa bật mở trước khi hai người bên trong kịp phản ứng khiến cô nàng lễ tân tội nghiệp đã bất đắc dĩ phải chứng kiến trọn vẹn màn vụng trộm công sở kinh thiên động địa. Vốn bình thường mọi người gõ cửa phòng giám đốc chỉ là lấy lệ nên Hoài cũng cứ theo thói quen đó, gây nên bầu không khí bối rối, sượng sùng chưa từng có. 

Sự xuất hiện của Hoài khiến mặt Trúc đỏ rần như thể làm việc xấu bị bắt quả tang. Cô theo phản xạ đẩy Phương ra và thuận tay… tát hắn một cái thật mạnh trước khi lý trí kịp lên tiếng ngăn cản. Tiếng “chát” vang vọng kèm dấu ấn năm ngón tay trên má hắn đủ doạ chết khiếp những người có mặt, kể cả Trúc. Cô vội vàng cầm chiếc túi đựng con dao lủi nhanh khỏi phòng, chạy một mạch xuống nhà để xe không ngoảnh đầu lại. 

“Tôi xin lỗi, anh còn đau không?” Mãi tới tối, điện thoại Phương mới sáng lên báo có tin nhắn. 

Không thấy tin trả lời. 

“Anh bận gì hay ngủ rồi hả?”

“Chưa!”

“Giận tôi à?”

“Không, đau quá không nhấc nổi tay lên mà nhắn.”

“Gì đến nỗi đó, tôi cũng biết kiềm chế chứ…”

“Đau lòng, hiểu không?”

Trúc tưởng tượng ra khuôn mặt sầm sì của hắn, suýt phì cười. 

“Tôi xin lỗi.”

“Đừng nói suông. Tối nay tôi chưa ăn gì cả, em tự xem xét nên làm gì cho phải.” Sau đó nick của hắn tắt luôn. 

Gần một tiếng sau, cả căn hộ của Phương chìm trong mùi cháo gà thơm nức mũi. Để nấu được nồi cháo đơn giản này Trúc đã phải rất chật vật bởi đến nơi cô mới phát hiện ra bếp nhà hắn không có bất kỳ thứ gia vị nào, kể cả muối. Dường như đã rất lâu rồi không có ai nấu nướng ở đây, đến mức bát trong tủ còn phủ một lớp bụi mỏng. Có cố gắng lau chùi dọn dẹp bên ngoài đến đâu cũng chẳng che giấu được một căn bếp lạnh lẽo, một cuộc sống cơm đường cháo chợ thiếu nề nếp. 

- Xong rồi, ra ăn đi. - Trúc vừa rắc hạt tiêu lên bát cháo nóng bốc hơi nghi ngút vừa gọi lớn. 

- Em mang vào trong này. 

Tuy từng lo cơm nước cho Phương hơn một năm nhưng đây là lần đầu tiên cô bước chân vào phòng ngủ của hắn. Căn phòng gọn gàng, tiện nghi nhưng toát lên cảm giác đơn điệu, lạnh lẽo bởi nội thất toàn màu đen, xám, thiết kế theo trường phái tối giản. Lúc Trúc bưng bát cháo vào thì hắn đang nửa nằm nửa ngồi trên giường đọc sách. Thấy cô, Phương ngồi thẳng dậy, quăng quyển sách qua một bên nhưng không chìa tay ra đón bát cháo. 

- Muốn tôi xúc cho chắc? Mơ đi, đừng có làm trò. - Cô bĩu môi. 

- Vậy mời em ăn hết nồi cháo, của em cả đấy. - Hắn nói giọng giận dỗi rồi nằm dài xuống giường phủ chăn kín đầu. 

Tay cầm bát cháo, Trúc vừa tức vừa buồn cười nhưng xét cho cùng cô cũng có chút lỗi trong vụ này, đành nén giận lay nhẹ hắn. 

- Thôi dậy đi, tôi xúc cho. 

Phương ngoan ngoãn ngồi dậy nhận từng thìa cháo cô đưa tới miệng. Trúc khẽ cười:

- Tôi chưa chăm sóc ai thế này bao giờ đâu đấy. 

- Còn tôi hơn hai mươi năm rồi không được ai chăm sóc thế này. - Hắn cười theo. - Xem ra chúng ta là cặp đôi hoàn hảo đấy chứ?

- Một bên đưa, một bên nhận, giống mối quan hệ chủ nợ và con nợ… tính ra anh là cặp đôi hoàn hảo với hơi bị nhiều người. - Trúc nhún vai. Thìa cháo đưa tới có vẻ nóng hơn trước đó. 

- Không sai, em cũng là con nợ của tôi còn gì? Nhưng tôi chưa nhận được xu nào từ em nên xét ra em vẫn có điểm khác biệt. 

- Chẳng khác gì, người ta trả anh tiền, tôi trả công sức, bản chất vẫn là một. Đúng, tôi với anh trước giờ luôn chỉ là quan hệ chủ nợ, con nợ, không hơn. Tôi sẽ làm việc cho anh đến khi nào hết thì thôi. 

Lúc này khoảng cách giữa hai người chỉ khoảng hai mươi centimet, Phương nghiêng người ngả đầu lên vai Trúc.

- Cả đời nhé?

Giọng hắn ấm áp đến mức Trúc không thể phản ứng, bàn tay cầm thìa cháo hơi run lên. 

- Tại sao lại là… tôi? - Tiếng cô lẫn trong hơi thở tựa như một làn sương nhẹ, vô hình thoảng qua. 

- Bởi vì đó là em. - Phương vẫn tựa đầu trên vai cô, đều đều nói. - Em còn nhớ ngày tôi qua nhà em đòi nợ không? Nếu hôm đó em khóc lóc van xin tôi tha cho thì tôi sẽ siết nhà em ngay tức khắc và sẽ không bao giờ có chúng ta của ngày hôm nay. Đối với tôi nước mắt rất rẻ rúng, kiếm tiền khó hơn khóc nhiều… 

- Chẳng qua là do tôi không đẹp nên khóc lóc càng thêm ngứa mắt thôi, văn vở làm cái gì. - Trúc ngắt lời. 

- Ừ đúng, em không hề đẹp, đã thế quần áo còn lôi thôi, ăn ở thì tuềnh toàng. 

- … 

Cảm thấy bờ vai mình đang tựa vào hơi cứng lại, Phương khẽ cười:

- Em còn nhớ tôi từng ví em với thiên thạch không? Nếu em là thiên thạch thì tôi là nhà thiên văn học. Trước khi em xuất hiện, tôi cũng như những người khác, thích ngọc ngà, đá quý nhưng khi tìm được viên thiên thạch mình mơ ước rồi thì sẽ dành cả đời nghiên cứu, không rảnh bận tâm mấy viên kim cương trong suốt nữa.

Trúc bỗng xô mạnh Phương ra. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn giọng:

- Anh nghĩ tôi bị ngu hả? Người ta bảo cái loại nói đạo lý thường sống như *** cấm có sai. Không bận tâm kim cương, đá quý? - Cô cười khẩy. - Thế ra ba năm qua anh thủ thân như ngọc chắc? Mới đây anh còn hẹn hò với ngôi sao Vân Điệp vui vẻ lắm mà. 

Đôi mắt hắn chợt sáng lên một tia nhìn kỳ lạ, có phần ranh mãnh:

- Nếu tôi không nhầm thì em đang ghen đúng không?

- Ghen cái con khỉ, anh bị điên à? - Trúc gắt lên nhưng mắt lại liếc đi chỗ khác. 

- Có thì nhận đi, chối làm gì? Tôi tưởng em thẳng thắn lắm mà. - Hắn cười. - Không ghen thì sao em phải… 

Nhưng Phương đã không nói được hết câu. Bàn tay cầm bát cháo còn ấm của Trúc vung lên nhanh như chớp, ụp thẳng xuống đầu hắn. Cháo, hành, tía tô kèm mấy sợi thịt gà chảy ròng ròng khắp mặt Phương, rơi cả xuống quần áo, chăn đệm. 

- Tôi có nên tính thêm món nợ này không? - Hắn vẫn điềm tĩnh nói, không hề tỏ ra bực tức. 

- Tôi sẽ giết anh để trừ nợ. 

Trúc nghiến răng đáp xong đứng dậy, đi thẳng ra cửa. 

- Nhưng em vẫn còn quá trẻ để làm goá… 

Tiếng sập cửa cắt ngang câu nói của Phương. Hắn từ từ nhấc chiếc bát khỏi đầu, gạt bớt cháo đang dính khắp tóc tai mình mẩy rồi vào nhà tắm. Bất chấp tất cả, nụ cười kín đáo trên môi hắn chưa hề tắt. 


0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout