- Em là người nấu món này, anh muốn tìm em ạ? - Trúc mỉm cười, lễ phép nói.
Phương nhìn Trúc từ đầu đến chân. Con nhóc ngày nào giờ chững chạc trong bộ đồng phục đầu bếp phẳng phiu trắng muốt, tóc kẹp gọn gàng, đôi mắt ánh lên vẻ tự tin.
- Tôi đâu có gọi vịt om sấu, tại sao bạn lại làm? - Hắn bình thản hỏi.
- Đây là món tặng, không tính vào hoá đơn ạ… Còn gọi là quà tri ân.
Hắn dừng một giây:
- Quà tri ân? Ai tặng tôi vậy?
- Chắc anh rõ hơn em chứ ạ? - Cô nhẹ nhàng đáp. - Người ta vẫn truyền tai nhau là khi chịu ơn ai đó thì nên nấu cho người ấy món vịt om sấu!
Vân Điệp và Hoa tròn mắt trước cái truyền thuyết kỳ quái lần đầu được nghe.
- Có chuyện đấy thật à? - Vân Điệp xen ngang.
- Vâng. - Trúc cúi đầu lễ phép trả lời. - Dành riêng cho người từng có ơn cưu mang, dạy dỗ… Có những hành động chỉ là cái phẩy tay của người này đôi khi lại có thể thay đổi cả cuộc đời người khác.
- Anh là ân nhân của ai ở đây sao? - Điệp tiếp tục hỏi, giọng tò mò.
- Không, chắc người ta nhận nhầm hoặc kiểu xem quá nhiều phim thành ra ảo tưởng. - Phương lạnh nhạt đáp.
- Trên đời nhiều thể loại kỳ quặc thật. - Cô nàng nói, bụng đã đoán ra người Phương ám chỉ, liền nhìn Trúc không giấu vẻ giễu cợt. - Hoặc giả là thấy người sang cứ cố bắt quàng làm họ.
- Có thể.
Đứng bên cạnh, Trúc mím môi cố nuốt xuống cục tức. Thực ra, ngoài mong muốn gặp lại Phương thì từ đáy lòng cô vẫn luôn cảm thấy biết ơn hắn. Nếu không có hắn thì chắc chắn đã không có Thanh Trúc của ngày hôm nay mà vẫn chỉ là một con nhóc ngổ ngáo ngu ngốc gặp chăng hay chớ. Thế nên việc tặng Phương món ăn lần đầu cô nấu cho hắn cùng những lời cô vừa nói là rất chân thành, vậy mà đổi lại, hắn không ngần ngại hạ nhục cô trước mặt người khác, biến cô thành kẻ hâm dở.
Nhưng chưa dừng ở đó, dường như Trúc đã xui xẻo gặp đúng ngày Phương khó ở, hắn tiếp tục lên tiếng:
- Tiện đây thì nhờ bạn đầu bếp giúp tôi rót rượu luôn được không?
- Xin lỗi anh, em chỉ đứng bếp, không phải phục vụ bàn. - Trúc nói rồi định bỏ vào để Hoa làm thay cô.
- Chuyên môn nấu ăn phải bao gồm cách rót rượu chứ. - Hắn nhún vai. - Hay bạn cảm thấy việc này quá thấp kém với vị trí của mình? Tôi hơi bất ngờ với cách đào tạo nhân viên của nhà hàng đấy.
Hoa tái mặt. Khó khăn lắm cô mới xin được việc ở đây, nếu để khách VIP than phiền với quản lý, dù là lý do chính đáng hay không, cô đều sẽ gặp rắc rối. Xét cho cùng, việc rót rượu chẳng nặng nhọc gì, Trúc cũng đang rảnh và quan trọng hơn cả, giữa khách VIP và cô nàng đầu bếp thực tập thì rõ ràng cán cân cần nghiêng về ai. Hoa vội đặt chai vang vào tay cô bạn đồng nghiệp rồi biến mất. Trúc chẳng còn cách nào khác ngoài nghiến răng rót rượu vào hai ly, vừa đúng một phần ba chiếc ly bầu chân cao, không thừa thiếu giọt nào. Phương không nhìn hay nói gì với cô, thay vào đó nâng ly hướng về Vân Điệp mỉm cười:
- Chúc mừng bộ phim mới của em.
- Em cám ơn ạ. - Điệp dịu dàng nói rồi cụng ly với hắn.
Tuy cụng ly nhưng chỉ mình Điệp uống còn Phương vẫn như ngày trước, không hề chạm môi vào rượu. Trúc lẳng lặng rót thêm rượu vào ly của cô nàng diễn viên xinh đẹp rồi rút đi.
- Anh cho em mượn chìa khoá xe em xuống lấy túi xách. - Giọng nói dịu dàng đằng sau lưng bỗng thu hút sự chú ý của Trúc.
Nhìn trước ngó sau thấy không ai để ý, cô ra cầu thang bộ chạy hết tốc lực xuống hầm.
Trúc đứng khuất sau lối vào hầm để xe, phóng tầm mắt quan sát khắp lượt, vừa theo dõi hình bóng xinh đẹp đang bước ra từ thang máy, vừa nghiên cứu kỹ vị trí đặt camera giám sát. Vân Điệp bấm khoá mở cửa chiếc Rolls-Royce Cullinan lấy túi xách rồi rời đi, không mảy may hay biết một cặp mắt đang dính chặt lấy mình. Đợi cửa thang máy khép lại Trúc mới rời chỗ nấp, cố gắng tránh khỏi camera giám sát khi di chuyển về hướng chiếc xe.
Lẽ ra bình thường Trúc đã phải suy nghĩ thấu đáo hơn nhưng cơn giận hiện tại đã nhấn chìm mọi sự sáng suốt. Cô rút con dao gấp, đâm thủng hai lốp sau chiếc xe rồi lẳng lặng quay lên nhà hàng. Với hai bánh sau xẹp lép như vậy, Phương chỉ có nước gọi cứu hộ, cô hả hê nghĩ thầm. Không bằng không chứng, dù hắn có nghi ngờ cũng chẳng làm gì được cô, xe bị thủng lốp thì có thể do hàng tá lý do, cứ mạnh miệng chối là xong.
Thế nhưng, nhà hàng vừa đóng cửa, Trúc liền bị yêu cầu lên phòng họp của khách sạn ngay lập tức. Khi cô bước vào thì trong phòng đã có quản lý nhà hàng tên Việt, Hoa, một người bạn đồng khoá cùng thực tập với cô, bếp trưởng và… Phương. Không thấy sự có mặt của Vân Điệp.
- Có việc gì thế ạ? - Cô hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh, trong bụng duyệt lại một lượt kịch bản với những tình huống có khả năng xảy ra.
- Đây là anh Đắc Phương, khách VIP của khách sạn. - Việt đi thẳng vào vấn đề. - Anh ấy tố cáo em phá hoại tài sản của anh ấy.
- Em không hiểu anh đang nói gì. - Trúc lắc đầu, ngây thơ đáp.
- Anh Phương bảo em đâm thủng lốp xe của anh ấy. - Việt nói tiếp. - Anh đã hỏi mọi người trong bếp, khoảng tám giờ em có ra ngoài một lát, có đúng không?
- Vâng, lúc đó em hơi chóng mặt, trong bếp lại không có việc gì nên em chạy cầu thang một chút cho giãn cơ. Nhà hàng đâu cấm nhân viên thỉnh thoảng ra ngoài đôi ba phút đúng không ạ?
- Nếu đúng là chỉ ra ngoài đôi ba phút thì không ai cấm. - Anh ta lắc đầu. - Nhưng phá hoại tài sản của khách là tội rất nặng.
- Dưới bãi xe của khách sạn có camera an ninh, anh trích xuất camera là được mà, đâu cần nghi ngờ lung tung. - Cô thở dài.
Việt hơi bối rối chưa biết nói sao thì Phương xen vào:
- Camera cầu thang bộ có ghi được hình của bạn nhưng trong bãi xe thì chỉ thoáng qua một chút, không có hình ảnh gì cụ thể việc bạn phá xe tôi cả.
Trúc bỗng cảm thấy lông tóc dựng đứng. Sự điềm tĩnh của Phương mang cho cô một dự cảm rất không lành. Hắn không thèm bắt nọn mà thản nhiên nói rằng trích xuất dữ liệu không thấy bằng chứng. Liệu hắn có manh mối nào khác không? Như để giải đáp thắc mắc của Trúc, hắn thủng thẳng nói tiếp:
- Cam hành trình của tôi luôn hoạt động, kể cả lúc đỗ xe. - Hắn cười, bật điện thoại chìa ra cho mọi người đang có mặt trong phòng. - Đây là trích xuất từ cam sau.
Trúc phải cố hết sức để ép mình bình tĩnh không ngã lăn ra khi khuôn mặt lấm lét của cô hiện sắc nét trên màn hình điện thoại.
- Đoạn nào trong clip quay em phá xe anh vậy? - Cô hỏi, tuy tỏ ra cứng cỏi nhưng đã bị chất giọng run run phản bội.
Phương không nói không rằng, bước nhanh tới tóm lấy Trúc trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người có mặt. Trước khi cô kịp phản ứng, hắn đã rút được con dao gấp từ túi quần cô, giơ lên cao:
- Tôi cho người giám định vết cắt trên lốp xe xem có khớp với con dao này không nhé?
Tới đây thì Trúc bị hạ gục hoàn toàn. Cô gạt Phương ra, ngồi phệt xuống ghế, không thừa nhận nhưng cũng chẳng còn tâm trí hay lý lẽ nào chối cãi. Hắn tiếp tục nói, đanh thép như lời tuyên án:
- Tiền gọi cứu hộ, tiền thay lốp, công thợ, tiền đi lại của tôi trong thời gian không có xe tôi tính rẻ khoảng sáu mươi triệu thôi.
- Anh có bảo hiểm mà. - Cô thốt lên.
- Làm sai mà đòi đổ cho người khác dọn hậu quả à? Tôi lấy bảo hiểm hơn sáu chục triệu thì sang năm phí tái tục tăng ai chịu giùm tôi? - Hắn lạnh lùng vặn lại. - Nếu bạn không bồi thường, tôi sẽ khiếu nại.
Trúc tái mặt, lòng tràn ngập ân hận vì đã để cơn giận che mờ mắt mà hành động bồng bột. Ngoài tiền bạc, tương lai cô giờ cũng bị đe doạ hơn bao giờ hết. Kể cả Phương không khiếu nại nhưng nếu vụ này lộ ra, chắc chắn kỳ thực tập của cô coi như bỏ, hồ sơ bị vết đen và khả năng bị đuổi học rất cao. Trúc mím môi nén nỗi lo lắng đang dâng nghẹn cổ, trong đầu tính toán rất nhanh, cuối cùng ngẩng mặt nói với hắn, giọng còn hơi run:
- Chúng ta ra ngoài một lát được không?
Cửa vừa khép sau lưng, cô vội nói trước khi hắn kịp lên tiếng:
- Tôi muốn anh rút lại lời tố cáo, tiền sửa xe để bảo hiểm trả, cùng lắm sang năm tôi thanh toán cho anh khoản tăng của phí tái tục.
- Tại sao tôi phải nghe em? - Hắn cười khẩy. - Nếu tôi cứ muốn khiếu nại và đòi tiền em thì sao?
- Vì tôi đã cứu anh một mạng. - Đến lượt Trúc nhếch mép. - Giờ là lúc tôi đòi công.
- Tôi đã xoá nợ cho em rồi mà?
- Mạng của anh chỉ đáng giá hơn trăm triệu thôi hả? - Cô cười rộ lên đầy giễu cợt. - Nội hai cánh tay lão già còn được giá hơn thế.
- …
- Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ ra công an tố cáo vụ của Thắng. Ba mạng người đấy, không ít đâu.
- Ai sẽ tin em? - Nét mặt hắn vẫn phẳng lặng không chút thay đổi.
- Không quan trọng. - Trúc nhún vai. - Tôi sẽ kể tất cả những gì tôi biết với bất cứ ai tôi gặp, người này không tin tôi tìm người khác. Anh có quan hệ bằng giời, kể cả không bị kết án thì vẫn sẽ gặp ối rắc rối trong quá trình điều tra. Thiếu gì người muốn lật anh và các mối quan hệ của anh?
- Từ đó đến nay là gần ba năm rồi, em nghĩ em thoát tội không tố giác tội phạm hả? Năm năm tù là ít nhất.
- Tôi lại sợ quá cơ. - Cô cười lớn. - Giờ anh khiếu nại làm tôi bị đuổi học thì tôi chẳng còn gì để mất nữa, vào tù hay ở ngoài khác gì nhau?
- …
- Anh cũng đừng nghĩ đe dọa hay dằn mặt tôi. Anh biết tôi quá rõ, đánh nhau tôi không ngán ai đâu, trừ phi giết tôi thì tôi mới im mồm thôi. - Nụ cười của cô bỗng đượm vẻ tự giễu. - Hay anh giết tôi đi, có lẽ tôi sẽ cảm ơn anh vì đã giải thoát cho tôi khỏi cuộc đời khốn khổ này đấy?
Mọi người trong văn phòng còn đang xôn xao bàn tán về vụ việc vừa xảy ra thì hai nhân vật chính quay trở lại. Phương hắng giọng:
- Tôi muốn xin lỗi vì đã làm phiền mọi người ở đây và đặc biệt là bạn Trúc. Vừa rồi là lỗi do tôi hấp tấp, tôi đã tìm được thủ phạm, hoàn toàn không liên quan tới bạn Trúc.
- Và em cần được khôi phục danh dự. - Trúc tỉnh bơ tiếp lời, bất chấp nội dung này không có trong kịch bản. - Mong anh Phương viết giúp một bản xác nhận để đảm bảo không ai bàn ra tán vào.
Phương lẳng lặng làm theo, trong đó có chữ ký của hắn cùng tất cả những người có mặt.
………………
Sau vụ rắc rối nhỏ với Phương, đợt thực tập còn lại của Trúc hoàn toàn suôn sẻ, không gặp thêm bất cứ trở ngại nào nữa. Kết thúc kỳ thực tập, cô nhận được đánh giá xuất sắc cùng mấy bức thư giới thiệu quý giá của những bếp trưởng có tiếng nhất nhì thành phố. Cô ung dung trở về trường, yên tâm chờ tới ngày được gọi đi làm. Vì nhận học bổng, Trúc sẽ phải chịu sự phân công của trường, thực tế là một ưu đãi được nhiều học viên mơ ước bởi nhờ mạng lưới kết nối dày đặc với những nhà hàng, khách sạn hàng đầu, công việc trường chỉ định thường rất tốt.
- Thầy nói gì ạ? - Trúc kinh ngạc thốt lên, tưởng mình nghe nhầm.
Giám đốc học viện lảng tránh ánh mắt của cô học viên, hắng giọng:
- Tuy mới mở nhưng lương không tồi…
- Tại sao trường lại phân công em đến một nhà hàng nhỏ không tên tuổi như vậy? - Trúc vẫn không thể tin nổi. - Em không cần lương quá cao, vấn đề là nếu không vào những chỗ tốt, sao em tích lũy được kinh nghiệm ạ?
- Thôi thì giữa thầy và em thôi nhé. - Ông thở dài. - Đây là một công ty khá lớn. Ban giám đốc bên đó định hướng mở chuỗi và nhà hàng này là đầu tiên. Thầy cũng không muốn nhưng công ty mới tài trợ cho trường rất nhiều nên học viên xuất sắc nhất năm nay phải về đấy làm.
- …
- Học bổng của học viên như em chủ yếu cũng từ những nhà tài trợ thế này nên chẳng có cách nào khác…
Trúc thở dài, chẳng còn biết phải nói sao dù bụng vẫn tiếc rẻ những lời mời mọc, hứa hẹn nhiệt tình của các bếp trưởng những nhà hàng cao cấp nơi cô thực tập. Nhưng nếu không theo sự điều phối của trường, cô sẽ buộc phải hoàn trả toàn bộ học bổng đã nhận cùng lãi suất, điều hoàn toàn ngoài tầm tay. Sẽ chẳng có nhà hàng nào yêu thích Trúc đến mức đứng ra gánh vác để giải phóng cho cô cả.
………………
Cầm trên tay tờ giấy hẹn, Trúc tìm đến Tastie, nơi làm việc tương lai của mình. Theo địa chỉ, nhà hàng nằm trên một con phố lớn ngay trung tâm nhưng khi đến nơi, cô ngơ ngác trước căn nhà mới hoàn thiện phần thô, bên trong còn tanh bành vật liệu xây dựng.
- Này anh… - Cô túm bừa một anh chàng ra dáng đốc công đang tất bật chỉ đạo nhóm thợ. - đây có phải nhà hàng Tastie không?
- Anh không biết. - Anh ta lắc đầu. - Nhưng ở đây đúng là đang thi công nhà hàng. Anh chủ ở trên tầng đấy, em lên hỏi xem.
Trúc lò dò lên tầng hai. Ngôi nhà tuy rộng rãi nhưng không gian đặc quánh khói bụi và ngai ngái mùi sơn, vữa. Đôi giày mới đánh cọ của cô dính bụi vữa lại lấm lem như cũ sau khi đi hết lượt cầu thang. Theo thói quen, cô thầm ước lượng không gian và nhẩm tính sức chứa của nhà hàng, còn thì chưa thể định hình nhà hàng sẽ theo phong cách gì do mới chỉ xong phần thô.
Nhưng mọi suy nghĩ của Trúc biến mất ngay lúc đối diện với người đang chờ mình.
- Anh làm gì ở đây? - Cô thốt lên khi Phương gật đầu chào, thái độ điềm nhiên cho thấy hắn đã biết trước người mình sẽ gặp.
- Thứ nhất là tôi có hẹn với nhân viên tương lai, thứ hai là tôi đến kiểm tra tiến độ công trình.
- Vậy ra anh là… - Trúc vẫn há hốc mồm.
- Chủ của Tastie. - Hắn mỉm cười. - Chúng ta đều thay đổi khá nhiều, đúng không?
Theo lời Phương thì thời gian gần đây hắn có nhiều tiền nhàn rỗi nên muốn nhìn ngó tìm hướng đầu tư mới. Sau khi tham khảo từ nhiều nguồn và làm khảo sát thị trường cẩn thận, hắn quyết định bỏ tiền vào lĩnh vực nhà hàng. Đúng như ông thầy nói, Tastie được định hướng mở chuỗi với nhà hàng này là đầu tiên.
- Anh đã tài trợ cho trường tôi đúng không?
- Ừ, tôi muốn có những nhân sự tốt nhất. Lĩnh vực này hoàn toàn mới với tôi nên tôi phải thận trọng.
- …
- Cũng khá bất ngờ khi học viên xuất sắc nhất khoá lại là em.
Cô nhìn quanh phòng, chép miệng:
- Chắc còn lâu nhà hàng mới khai trương, vậy giờ tôi biết làm gì? Anh có thực đơn chưa để tôi…
- Em chưa biết mình sẽ làm gì hả? - Phương khẽ cười. - Đừng nói em nghĩ em sẽ làm đầu bếp nhé?
- Chứ không thì sao? - Cô ngỡ ngàng.
- Em chưa bao giờ chịu nghĩ xa cả. Tôi không cần đầu bếp, tôi tìm giám đốc R&D. - Hắn chậm rãi nói. - Tôi cần em lập kế hoạch, tư vấn cho tôi về phong cách, định vị nhà hàng, xác lập phân khúc khách hàng, lên menu, công thức. Nên nhớ Tastie không phải một mà là chuỗi nhà hàng trải dài ở nhiều tỉnh thành, sau này em sẽ phải đi khảo sát, nghiên cứu thị trường để mở những nhà hàng mới.
Trúc hơi choáng váng trước khối lượng công việc Phương vừa kể. Cô không ngại vất vả nhưng tự cảm thấy vị trí hắn đặt mình vào quá cao so với khả năng, cũng tương đối khác biệt với chuyên môn cô được học.
- Tôi sợ tôi không thể đáp ứng được yêu cầu của anh. - Cô thẳng thắn lắc đầu. - Tôi chỉ có thể làm một đầu bếp giỏi thôi.
- Trước hết em cứ làm một đầu bếp giỏi đi đã, những việc khác từ từ sẽ học. - Hắn dừng một chút. - Em muốn mức lương bao nhiêu?
- Học viên mới tốt nghiệp như tôi thường sẽ có mức lương khởi điểm khoảng mười lăm triệu chưa kể tips…
- Tôi trả em hai lăm triệu sau thuế, một năm thưởng ba tháng lương, bảo hiểm đầy đủ. - Hắn ngắt lời. - Để đền bù thiệt thòi cho em vì phải về một nhà hàng mới tinh chưa có tên tuổi, vậy được chưa?
Trúc há hốc mồm. Có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ một lính mới tập toẹ như mình lại được trả nhiều tiền đến vậy. Mức lương này đủ khiến tất cả học viên trong khoá, trừ Kim Trân, phải ghen tị.
Và trong lúc Trúc chỉ vừa gật đầu mà chưa nói nên lời, Phương đã tới sát bên rồi vòng tay ôm chặt lấy cô.
- Chào mừng em vào làm!




Bình luận
Chưa có bình luận