Vì vụ dự án chung cư mới mà Trúc nằm bẹp trong nhà mất hai ngày không thiết ăn uống. Nếu không nhờ cuộc điện thoại từ phòng giáo vụ gọi tới cảnh báo cô về việc nghỉ học thì chưa chắc cô đã gượng dậy. Cuối cùng cô buộc phải chấp nhận thực tế là dù mình có chết khô trong phòng thì cũng chẳng thể cản bước dự án nên đành miễn cưỡng trở lại với nhịp sống thường nhật. Những vấn đề khác chỉ còn biết nhắm mắt phó thác cho số phận.
Nhưng rồi trước khi Trúc kịp đi gặp ban quản lý thì có thông tin là dự án đổi chủ và như hàng trăm dự án khác trong giai đoạn khó khăn này, dự án cải tạo khu tập thể cán bộ cũ bị treo lại vô thời hạn bất chấp quy định về tiến độ từ thành phố. Đại diện của Promise - công ty chủ quản mới - ra thông báo là do cạn vốn, họ chưa thể thực hiện kế hoạch như cam kết của chủ đầu tư cũ. Các hộ dân chưng hửng, giấc mộng về căn chung cư đẹp đẽ trở nên xa vời. Họ đùa nhau một cách chua chát rằng, cái tên của chủ đầu tư đã nói lên tất cả, “Con ma nhà họ Hứa”, thay cho ý nghĩa thật sự của từ Promise - tiềm năng, triển vọng. Xét cho cùng thì một khu tập thể cũ sâu trong ngõ cũng chỉ phù hợp nằm trên giấy, số vốn rót xuống có lẽ đã nhanh chóng chuyển thành những chiếc siêu xe chạy vòng vòng trên phố. Trong tất cả, chỉ một mình Trúc là vô cùng vui vẻ. Chẳng cần biết dự án sẽ chậm lại bao lâu, chừng nào chưa có thông báo mới, chừng đó cô có thể tạm yên tâm quay lại với trường lớp.
………………
Mọi việc cứ đều trôi, cho tới cuối năm nhất, cả khoá phải chuẩn bị cho bài thi kết thúc năm. Đối với Trúc, việc này càng quan trọng hơn ai hết bởi nó sẽ quyết định xem cô có khả năng tiếp tục nhận học bổng năm hai không. Sang đến năm ba thì cô không cần học bổng nữa mà đi thực tập sẽ được trả lương, vì vậy, khỏi cần nói, cô căng thẳng về bài thi thế nào. Đề bài chung cho cả khoá là mỗi học viên sẽ chuẩn bị một món mặn cùng một món khai vị hoặc tráng miệng. Và mọi người đã há hốc mồm khi Trúc đăng ký làm macaron, món bánh đặc biệt “đỏng đảnh” đến từ Pháp. Mức độ khó khi làm macaron đã trở thành huyền thoại khi chỉ bất cứ lỗi nhỏ nào trong khâu thực hiện từ vệ sinh dụng cụ, bảo quản nguyên liệu hay căn chỉnh nhiệt độ lò nướng không chuẩn đều có thể dẫn đến thành phẩm thất bại như bánh bị nứt, rỗng, xẹp hay phổ biến nhất là không lên chân.
- Mày chắc không? Sao không làm tart hay brownie cho đơn giản? - Thơ lo lắng hỏi.
- Em không đạt được điểm cao nhất thì sẽ mất học bổng, chị biết mà. - Trúc nhún vai. - Nên phải liều thôi. Làm mấy loại bánh không-thể-thất-bại thì khó lấy điểm cao lắm.
Cả khoá được chia đôi, thi vào hai ngày liền nhau. Do tên đều vần “T” nên Trúc, Thơ, Trân cùng thi vào ngày thứ hai. Trong căn bếp siêu rộng của trường, ai nấy đều bận bịu với món ăn của mình mà chẳng buồn để ý tới xung quanh. Món mặn với Trúc không có gì quá khó khăn, đổi lại, cô dồn hết tâm sức, tập trung cho mẻ macaron. Trúc cẩn thận từng chút một từ đánh trứng, trộn đường, tới khi đóng lại cửa lò nướng, cô mới tạm thở phào, xoay qua chuẩn bị hoa quả, mứt để làm nhân.
Nhưng lúc quay lại để lấy bánh ra, cô đã suýt ngất khi nhìn núm vặn đang ở vị trí trăm tám mươi độ thay vì trăm sáu. Dĩ nhiên mẻ bánh nứt toác, ngả nâu không cách nào cứu vãn. Và cũng đã quá muộn để làm lại. Các giáo viên chỉ có thể nhìn cô trò cưng lắc đầu. Trúc siết chặt tay, cố kiềm chế nỗi thất vọng, nhưng đồng thời cô thấy có gì đó rất không bình thường ở đây. Một lỗi sơ đẳng như vậy đến mấy bà nội trợ làm bánh giết thời gian cũng chẳng mắc phải huống hồ là cô. Cô dám mang đầu mình ra đảm bảo là đã căn chỉnh cẩn thận nhiệt độ lò nướng. Có điều, mọi lý lẽ, “giá như” đều chẳng còn giá trị gì vào lúc này.
Sau buổi thi, đám học viên thu dọn ra về. Kết quả sẽ được thông báo sau.
- Này Trúc… - Một anh chàng bỗng nói to khiến tất cả đứng lại. - lúc nãy em đi ra chuẩn bị nhân bánh, anh nhìn thấy Trân đến gần lò của em đấy.
- Thì sao? Anh định ám chỉ cái gì? - Trân vênh mặt.
- Em qua chỗ Trúc làm gì? Lò nướng của em ở góc đối diện cơ mà?
- Vị trí của nó đẹp hơn nên tôi qua selfie được không?
- Đang lúc thi mà còn rảnh selfie? - Thơ nghiến răng. - Chuyện mày không ưa Trúc thì ai chẳng biết?
- Thích selfie cũng là tội chắc? - Cô nàng cười khẩy. - Mấy liền anh liền chị ở đây mà có độ một ngàn người theo dõi thôi thì khéo còn ảo bằng mấy, huống hồ tôi có tới mấy chục ngàn… Còn không ưa con Trúc thì sao? Tôi không ưa cả cái khoá này chứ riêng gì con Trúc? Khỏi phải bóng gió, chừng nào có bằng chứng thì hẵng lắm lời.
Nói rồi Trân hiên ngang đi ra, bỏ lại sau lưng những ánh mắt đầy phẫn nộ kèm nghi ngờ. Đám học viên xúm lại xỉa xói cô nàng và giục Trúc đi mách giáo viên nhưng cô chỉ lắc đầu. Đúng như Trân nói, nếu không có bằng chứng cụ thể thì mọi lời tố cáo đều vô nghĩa. Ngoài ra, việc bản thân thường xuyên bị nghi ngờ, định kiến khiến Trúc có thói quen không dễ dàng phán xét, kết luận về người khác khi chưa có gì xác đáng.
Ngày tiếp theo thật nặng nề khi sự nghi kỵ bao phủ toàn bộ khoá học với những chỉ trích gay gắt đổ dồn lên Trân nhưng dường như cô nàng chẳng hề để ý, vẫn điệu đà tới lớp và lơ đễnh với mọi thứ xung quanh. Riêng Trúc, nạn nhân trực tiếp của vụ việc thì quá căng thẳng vì nguy cơ vuột mất học bổng để quan tâm.
- Êu…
Đang loay hoay lấy xe đạp, Trúc bỗng giật mình khi thấy Trân lại gần.
- Có việc gì không?
- Sao mày không tra khảo tao vụ lò nướng? Ai cũng nói là tao làm mà? - Trân không rào trước đón sau mà hỏi thẳng.
Trúc lắc đầu.
- Như mày nói thôi, không có bằng chứng nên tao không muốn nghi ngờ lung tung… Có trách thì tự trách mình ngu chứ biết sao?
- Đúng đấy. - Trân bỗng mỉm cười. - Vì mày không sồn sồn lên như chúng nó nên tao sẽ tiết lộ cho mày một bí mật.
- Gì?
- Tao biết ai chỉnh lò nướng của mày.
Trúc há hốc mồm, cùng lúc Trân tới sát bên, chìa cho cô xem điện thoại của mình. Trên màn hình là ảnh Trân selfie ngay trước lò nướng của Trúc. Đúng như cô nàng đã nói, góc này ánh sáng rất đẹp, giúp bức ảnh lung linh hơn hẳn.
- Nhìn kỹ đằng sau tao đi. - Trân nói tiếp. - Có thấy gì ở góc ảnh không?
Trúc căng mắt ra nhìn và thấy một phần nhỏ xíu cổ tay lấp ló nhưng cô vẫn nhận ra chiếc vòng mã não màu đỏ. Chủ sở hữu của nó, không ai khác ngoài Thơ.
- Đây chưa đủ để coi là bằng chứng. - Cô bình tĩnh nói. - Hơn nữa, bếp của Thơ cũng ngay cạnh tao.
- Chính mắt tao nhìn thấy… Và quan trọng là, mày nghĩ kỹ xem, nếu mày trượt, học bổng sẽ về tay ai? - Trân cười khẩy.
Lần này Trúc im bặt. Những câu chuyện Thơ kể về hoàn cảnh gia đình hiện lại rõ nét. Đầu vào cô ta hơi kém một chút nhưng sau một năm học đã tiến bộ vượt bậc. Bài thi hết năm này Thơ chọn làm món bò Wellington, một món ăn đòi hỏi khá nhiều kỹ thuật để đạt tới tầm hoàn chỉnh về cả hình thức lẫn hương vị. Nếu Trúc thất bại với macaron thì gần như chắc chắn bài thi của Thơ sẽ đạt vị trí cao nhất.
- Tao hoàn toàn không có động cơ. Tao đến đây học vì ông bà già bắt ép chứ tao căm thù bếp núc, nấu nướng. - Trân tiếp tục. - Một đứa như mày có gì để tao phải ghen ghét chứ? Tao mất công làm ba cái trò mèo hại mày cho vui chắc? Xin lỗi, tao không rảnh.
- Sao mày không nói với mọi người cho đỡ bị nghi oan mà chỉ nói riêng với tao?
- Chúng nó là cái thá gì mà tao phải thanh minh? - Trân hất tóc không giấu vẻ coi thường. - Chẳng qua mày không hấp tấp chửi rủa tao nên tao mới cho mày biết thôi. Giờ tự đi mà tìm cách giải quyết.
- Cám ơn mày nhé…
- Khỏi.
Trân buông một từ cụt lủn rồi bỏ đi ngay trước khi Trúc kịp nói thêm gì.
……
Trúc mang câu chuyện chất vấn lại Thơ. Thoạt tiên cô nàng tái mặt nhưng sau thì gào khóc kêu oan. Kinh nghiệm cho Trúc thấy là phàm những kẻ càng bù lu bù loa thì càng có vấn đề nên cuối cùng, cô liều lĩnh tung ra đòn chốt hạ:
- Trân chụp được ảnh chị đang vặn lò nướng của tôi đấy. Để mai tôi bảo nó up lên diễn đàn cho cả trường xem nhé?
Thơ im bặt, nội hành động này đã đủ xác nhận mọi nghi ngờ của Trúc dù ngay sau đó cô nàng kịp bình tĩnh trở lại để suy luận rằng, nếu có ảnh Trúc đã chìa ngay ra để kết tội mình.
- Giỏi thì làm đi, đừng doạ rồ.
- Chị lên gặp giáo viên thừa nhận đi để tôi có cơ hội thi lại. - Trúc điềm tĩnh nói. - Không thì không xong với tôi đâu.
Thơ nhìn thẳng vào cô rồi cười khẩy:
- Mày định đánh tao chắc? Đánh đi, xem tao có cho mày bị đuổi học, thậm chí đi tù không? - Cô ta nói rồi hạ giọng. - Năm tới mày mất học bổng rồi, đừng có trách ai cả, tự mình bất cẩn thì chịu thôi.
Trúc không trả lời, quay lưng bỏ đi, môi mím chặt.
……
Cuối con ngõ vắng, ba thằng nghiện đang dặt dẹo lên cơn, tay run run cầm ống kim tiêm tìm ven cho nhau thì một bóng người bỗng xuất hiện. Cả ba giật bắn mình khi nhận ra người kia là ai. Quanh khu vực này chẳng ai không biết tiếng con gái lão Tân. Từng có vụ một thằng vì muốn đòi tiền lão mà định đánh cô con gái dằn mặt và đã bị cô nàng bẻ gãy tay chỉ bằng một cái vặn nhẹ nhàng.
- Mày muốn gì?
- Tao có việc muốn nhờ ba thằng mày. - Trúc ngồi xổm, rành mạch nêu yêu cầu rồi kết luận. - Chúng mày cũng không thiệt thòi gì đâu.
Mấy ngày sau đó, cả trường xôn xao vì tin Thơ bị cướp và hành hung đến mức phải nhập viện. Theo lời cô nàng kể là sáng sớm đang chờ bắt xe bus thì có ba thằng đeo khẩu trang đột nhiên xông vào đánh và cướp túi. Trong túi có giấy tờ, điện thoại và khoản tiền cô mang đi trả cho học phí nợ của kỳ trước. Chúng cướp đồ xong còn đánh cô, tuy không quá nghiêm trọng nhưng vẫn phải đi viện kiểm tra tổng thể. Thơ mất một chiếc răng cửa, khuôn mặt sưng húp híp, tím ngắt rất đáng thương. Và ngay sau khi trở lại trường, việc đầu tiên cô làm là gọi công an đến trường, tố cáo kẻ mà cô cho là hung thủ: Thanh Trúc.
Trúc đón nhận mọi câu hỏi của bên điều tra bằng thái độ rất điềm tĩnh. Cô rành rẽ trả lời từng câu, tự nguyện giao nộp điện thoại. Thời gian trước đây ở bên Phương đã cho Trúc rất nhiều kinh nghiệm ứng xử và cách làm việc chu toàn. Cô thừa biết công an không thể lần ra ba thằng nghiện kia do khác địa bàn, thiệt hại lẫn thương tích của Thơ lại quá nhỏ để huy động thêm các lực lượng tinh nhuệ tham gia điều tra. Mọi việc Trúc chỉ giao mồm, cô lại không hề đụng tay vào chiến lợi phẩm nên ngoài vài ba lời doạ nạt, bắt nọn, chẳng ai có thể làm gì cô.
- Cô Thơ nói là cô ghen tị do bị cô ấy giành mất học bổng nên thuê người đánh.
- Thưa cán bộ, em thuê người đánh cô ấy kiểu gì khi trước giờ em toàn nổi tiếng là nghèo rớt mồng tơi?
- Vì nghèo và ghen tị nên cô mới cho người cướp tiền của cô ấy đem về chia nhau?
- Cán bộ không tin thì cứ kiểm tra tài khoản, điện thoại, về nhà em lục soát cũng được, nếu tìm thấy tiền hay bất cứ cái gì của chị Thơ thì mới quy tội cho em được chứ.
- Ngoài học viên trong trường ai có thể biết được hôm nay Thơ mang theo tiền?
- Tại sao em lại bị quy tội vì một sự xúi quẩy trùng hợp của người khác?
Cứ như vậy đôi co mãi, Trúc bắt đầu cảm thấy bực bội khi phải trả lời những câu hỏi lặp đi lặp lại. Cô cũng có chút lo lắng là với bản tính nông nổi thiếu sâu sắc, nếu bị hỏi quanh nhiều có thể để lộ vài lời bất cẩn nên cuối cùng thở hắt ra:
- Em chưa từng lấy tiền của ai cả. Em xin phép được mời đến đây một người, coi như là nhân chứng gián tiếp của em. Nếu em muốn tiền, anh ấy sẵn sàng cho em gấp cả trăm lần số tiền chị Thơ bị cướp.
Nửa tiếng sau, cả trường xôn xao từ giáo viên tới học viên khi thấy chiếc Mustang GT màu vàng lao vào giữa sân rồi một anh chàng cực kỳ điển trai bước xuống. Hắn vừa vào phòng thì Trúc đã lao tới ôm chầm lấy khóc thút thít:
- Anh, họ bảo em ăn cướp tiền. - Câu tiếp theo cô hạ giọng cực nhỏ đủ để chỉ mình hắn nghe được. - Kịch bản là anh với tôi rất thân thiết, anh luôn muốn bao bọc tôi nhưng bị tôi từ chối, nhớ lấy.
Từ lúc ngôi sao Tammy xuất hiện, những người xung quanh đều như bị điểm huyệt. Có nằm mơ người ta cũng không thể ngờ kẻ khố rách áo ôm như Thanh Trúc lại có thể quen biết một nhân vật lớn đến vậy. Chín mươi phần trăm nghi ngờ đặt lên cô lập tức tan đi trong nháy mắt.
Mì mỉm cười dù trong lòng chỉ sục sôi ước muốn vặn cổ kẻ đã lôi mình đến đây. Lúc Trúc gọi điện là hắn đang họp cùng ekip về kế hoạch sản xuất MV mới nhưng cô chẳng cho hắn nhiều lựa chọn ngoài việc có mặt trong vòng ba mươi phút. Vốn là người thông minh, sau câu thì thầm của Trúc và nghe tóm tắt sự việc, hắn biết ngay cô nàng cần gì. Ánh mắt đe doạ kín đáo của cô đủ để đốt rụi mọi sĩ diện lẫn bệnh ngôi sao ở hắn.
- Anh là gì của Trúc?
- Là bạn… bạn rất thân.
- Anh quen cô ấy thế nào?
- Tôi quen Trúc từ hồi em ấy còn lớp mười hai. Trúc từng làm huấn luyện viên võ thuật cho tôi… Ừm… Sự thật là… tôi theo đuổi em ấy đã mấy năm nhưng luôn bị em ấy từ chối.
Những người có mặt tiếp tục mắt chữ a mồm chữ o. Lần này thì đến Trúc cũng phải cố giấu vẻ ngạc nhiên. Kẻ sĩ diện như Mì lại có thể kể câu chuyện một cách trơn tru không chớp mắt thực sự làm cô bất ngờ.
- Tại sao em cứ tự làm khổ mình vậy hả? - Mì vuốt tóc Trúc giọng đầy xót xa. - Nói với anh một câu thì em đâu cần phải sống chết giành học bổng để rồi bị nghi oan như thế?
- Em không muốn lợi dụng anh. - Trúc vờ vịt thở dài.
- Đối với anh, đấy không phải lợi dụng, mà là cơ hội. Anh chẳng mong gì hơn thế.
Tuy đang cố tập trung cho vở diễn, Trúc vẫn cảm thấy ớn lạnh, toàn thân nổi da gà vì câu nói sến súa quá mức cho phép. Giờ thì cô mới hiểu vì sao Tammy, một ca sĩ đóng phim mà lại giành được giải “Nam diễn viên mới xuất sắc nhất” cho vai diễn đầu tay.
- Các anh, tôi xin bảo lãnh cho Trúc. - Mì quay ra nói với mấy đồng chí công an. - Em ấy là người khái tính nhất tôi từng gặp. Tôi năn nỉ để được giúp đỡ mà em ấy còn dứt khoát không chịu, nói gì tới việc đi ăn cướp…
Tất nhiên, với lời nói đầy sức nặng của ngôi sao Tammy, Trúc lập tức được tha bổng. Thơ biến thành kẻ ngớ ngẩn khi đi tố cáo mà chẳng có lấy một bằng chứng gì.
Ngay trước khi Mì chuẩn bị rời đi, hiệu trưởng vội gọi Trúc qua một bên, nhã nhặn đề nghị cô nhờ hắn đăng ít status quảng cáo cho trường. Với mức độ nổi tiếng của hắn, chỉ cần một bức ảnh chụp check-in tại đây sẽ là vô cùng đáng giá. Trúc không mất tới một giây suy nghĩ để chộp lấy cơ hội có một không hai này:
- Vậy em xin các thầy cô cho em được thi lại với macaron, bù cho bài trước bị hỏng. Nếu thành phẩm hoàn hảo, Tammy sẽ chụp cùng nó và đăng lên cả Instagram lẫn Facebook. Dù sao năng lực của em cũng đã được chứng minh trong suốt một năm qua, một bài thi bị tai nạn đâu thể phủ nhận tất cả?
Nếu không phải vì lợi ích do Mì mang lại có thể vượt xa số tiền học bổng một năm, hẳn sẽ chẳng giáo viên nào đồng ý nhưng rồi cân nhắc lợi hại, họ đều gật đầu.
- Cô lợi dụng tôi hơi quá rồi đấy. - Hắn sầm mặt khi nghe yêu cầu của Trúc.
- Giúp tôi nốt lần này là chúng ta xoá sạch quan hệ, coi như không quen biết. - Cô tháo sim rồi dúi điện thoại vào tay hắn. - Tôi chưa từng sao chép đoạn ghi âm ra đâu hết, anh cầm luôn điện thoại tôi đi, khỏi lo tôi xoá rồi khôi phục.
- Nói là phải giữ lời nhé.
- À, nhưng mua cho tôi điện thoại mới, tôi không có tiền.
- Cô mặt dày thật sự. - Mì nhún vai.
- Đối với anh, đấy không phải lợi dụng, mà là cơ hội. - Cô dài giọng nhại lại lời hắn rồi cười khoái chí khi hắn cau có khịt mũi. - Mà anh chẳng thiệt hại gì đâu. Mấy tháng nay đang có tin đồn về giới tính của anh, giờ tin này lộ ra thì cứu cho anh bao nhiêu fan còn gì, lại còn được tiếng soái ca ấm áp chung tình.
Chưa bao giờ Trúc quên chiếc điện thoại là của Phương cho mình. Trước cô từng coi nó là bảo vật thì tới giờ lại sẵn sàng vứt bỏ. Nếu không vì quá yêu thích con dao gấp thì hẳn Trúc cũng đã quẳng đi từ lâu. Hiện giờ cô chỉ muốn xoá hết mọi thứ liên quan tới Phương bởi biết rằng chẳng bao giờ còn có thể quay lại bên hắn. Những món đồ gắn với quá nhiều kỷ niệm chỉ khiến cô thêm đau lòng.
Không có gì bất ngờ khi mẻ bánh macaron của Trúc vô cùng hoàn hảo, nhận được hàng chục ngàn lượt tương tác từ cư dân mạng trên các trang mạng xã hội của Tammy, kéo theo hàng ngàn lượt theo dõi cho trang Sweet & Savory của trường. Về phía Trúc, học bổng năm hai đã ghi rõ tên cô, không gì có thể thay đổi, mặc cho ánh mắt Thơ nhìn cô như muốn băm vằm thành trăm mảnh.



Bình luận
Chưa có bình luận