Powell
Là tín đồ của những chặng đường dài, Khang thật sự cho rằng mình sẽ tận hưởng chuyến đi này nhiều hơn điều hắn đang cảm thấy hiện giờ. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ vẫn luôn khiến người ta nao lòng đến thế, thiên nhiên là vậy mà, chốn của các cao nguyên trập trùng rải sắc xanh mướt mát, xoa dịu đi ánh xám nhạt nhẽo chốn thành thị; những thung lũng khô rực nét vàng của màu cỏ cháy sau đợt nắng hè oi ả, Khang thu cả vào đôi mắt mình trước khi dời sang bóng phản chiếu cô bạn thân ngồi sau vô lăng.
‘‘Izzy?! Ý cậu là tớ già á? Chúng ta bằng tuổi đấy!’’
‘‘Ôi thứ lỗi, tớ nhớ không nhầm thì cậu lớn hơn tớ tận 10 tuổi, ông Nguyễn ơi.’’
‘‘Thế ‘kính lão đắc thọ’ mà tớ xứng đáng được nhận đâu rồi? Cậu chẳng biết lịch sự gì cả.’’
‘‘Ấy ấy, thôi mà.’’
Và yêu cả đôi má lúm đồng tiền trên gương mặt cô bạn thuở thơ ấu.
‘‘Hửm? Chuyện gì?’’
‘‘Chuyện đi học ở Powell.’’ Cô trừng khẽ hắn rồi lại quay đi. ‘‘Tớ biết, tớ biết việc cậu không muốn dựa dẫm ba mẹ tớ quá nhiều và bla bla.’’
‘‘Liệu pháp tiếp xúc chỉ phù hợp với không gian an toàn, và không gian vùng Powell rõ ràng chẳng an toàn với cậu tí nào, ít nhất là lúc này.’’ Có lẽ Isabel không thật sự muốn thể hiện ra, nhưng Khang dễ dàng cảm nhận được nỗi lo lắng trong cách cô nói nhanh hơn bình thường.
Sau những gì cô từng trải qua, chẳng có gì đáng trách về điều đó cả.
‘‘Mình chắc chắn.’’
Hoặc là kỳ thị chủng tộc, một trong hai.
“Mãi vẫn chưa thấy tối nhỉ?’’ Isabel đóng cánh cửa phía mình lại, đi đến bên cạnh Khang.
“Cứ mặc họ thôi, chuyện thường rồi còn gì.” Isabel khoác tay Khang, lôi hắn đi thẳng về phía cửa ra vào.
“Ờm… Tớ không nhớ họ khép kín tới vậy. Ban nãy cậu phục vụ kia nhìn tớ hơi kỳ…”
“Chà, chưa gì đã có người để ý cậu rồi.” Nụ cười trên mặt hắn lần nữa đan xen vẻ trêu chọc.
“Tha cho tớ đi Khang.” Isabel vo tờ khăn giấy lại, ném nó trúng phóc vào thùng rác cách họ chẳng xa.
“Biết làm sao được, ai bảo cậu quá xinh đẹp và quyến rũ.” Hắn cố tình chấp hai tay vào nhau, chớp chớp mắt ra vẻ công chúa.
“Ui đau. Giày cậu gắn đinh hả?”
“Đáng ra tớ nên tính tới chuyện đó. Ăn lẹ lên!”
“Cậu làm như mình đi quân đội chẳng bằng ấy.” Nói thì nói vậy, Khang vẫn đem tâm tình trêu đùa thu về, tập trung vào bữa tối trước mặt.
Phải tới tận khi họ kéo vali lên phòng, bầu trời bên ngoài cửa sổ mới buông ánh nắng cuối cùng sau dãy núi, Khang nằm dài trên giường, cố tránh cái vết ố mà hắn chả biết nguồn gốc sang một bên. Hắn rất muốn thở dài hay hít vào một hơi, nhưng với cả đống mùi ẩm mốc trong không khí á? Thôi thôi, Khang còn chưa muốn phổi mình đình chỉ sớm đâu.
“Không có nhiều lựa chọn lắm đâu, đây là chỗ tốt nhất tớ tìm được cho chúng ta rồi đó.” Đằng sau cánh cửa hé mở, Isabel đã thay bộ quần áo nhăn nhúm cả ngày thành áo ngủ hai dây yêu thích. Dưới ánh sáng trắng ngà của đèn huỳnh quang, làn da đậm màu vừa tẩy rửa bụi trần của Isabel như bóng lên khe khẽ. Cô ngồi xuống bên giường đối diện, tiếp tục dùng khăn bông lau sạch nước còn đọng trên mái tóc. Khang chưa bao giờ thấy mừng khi Isabel mang theo dầu gội và dầu xả đến thế, cái mùi ẩm mốc gai mũi nhờ đó mà được thay thế bởi hương nhài thân thuộc.
Nó dễ chịu đến độ hắn tin rằng chỉ cần nơi đâu có sự hiện diện của cô, nơi ấy sẽ là nhà.
“Tớ không chắc là mình ngủ được trên cái giường này.” Khang thả điện thoại xuống đệm, lăn tới lăn lui vài vòng. “Cứng ngắc!”
“Lỡ rồi.” Isabel cầm gối ụp lên mặt hắn. “Mai mốt tìm được phòng trọ sẽ khá hơn. Cũng có bắt cậu ở đây suốt 4 năm học sắp tới đâu. Dậy, đi tắm đi.”
“Nhưng mà lạnh lắm…”
“Tắm đi!”
Khang biết giới hạn của mình nằm ở đâu, trong đó bao gồm không cãi lời Isabel về việc tắm rửa. Với lý do không rõ nguồn gốc loại sữa tắm hay gội đầu của nhà trọ, hắn cực kỳ quang minh chính đại “dùng ké” những thứ cô mang theo. Thay quần áo mới xong xuôi là lúc đồng hồ điểm 9 giờ tối, Isabel cầm quyển sách tựa lưng vào đầu giường mà đọc, cô thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt lên khi hắn thả mình nằm phịch xuống giường bên cạnh.
“Mệt ghê á…”
“Vậy thì nghỉ ngơi sớm thôi.” Cô ngó sang. “Cần tớ tắt đèn không?”
“Không đâu.” Hắn lắc đầu, tay với lấy điện thoại. “Cậu biết tớ sẽ không ngủ ngay bây giờ mà.”
“Phải, toàn tới 12h mới thấy màn hình cậu tắt.” Isabel đem sự chú ý của mình đặt lại trang chữ trước mặt.
Hai người chỉ nằm đấy thôi, mỗi người một việc riêng, tận hưởng sự hiện diện của đối phương như một cách sạc pin dễ chịu. Khi mắt hắn dần không mở lên được nữa, cảm giác mệt mỏi cũng vơi đi đôi phần, mỗi thớ cơ căng cứng nay giãn dần, thả lỏng đầy dễ chịu.
Isabel tắt đèn ngủ giữa hai người đi, để không gian bị bóng đêm hoàn toàn nuốt chửng. Hắn lơ đễnh để ánh mắt mơ hồ của mình trôi dạt ra nơi cửa sổ, ngắm trăng bạc ban phát từng giấc mơ êm lên mỗi mái nhà.
Có lẽ, vầng trăng ấy đã bỏ quên mất hắn.
...
...
Đen. Tối đen hoàn toàn. Cả nền trời lẫn mặt đất không còn được phân chia rõ rệt, mọi ranh giới hòa vào với nhau, nhập nhằng và quay cuồng đến độ hắn những tưởng bản thân đã nổi trôi trong vô định thế này đến vô tận rồi. Chính lúc còn chưa rõ đây là chốn nào, hắn lại nghe thấy…
Tiếng gầm gừ, tiếng tru, tiếng móng guốc…
Để lộ đôi mắt xanh biếc như đốm lửa ma trơi lập lòe. Chúng không sợ con người. Chúng không sợ Khang.
Chúng săn những người như hắn.
Nguyễn Hoàng Khang.
Hắn choàng tỉnh, chỉ để giật bắn mình lần nữa. Hắn chắc chắn mình đã thiếp đi trên giường, nên chẳng có lời giải thích hợp lý nào khi hiện tại hắn đang đứng đối diện với cánh cửa phòng mở toang, đối đầu với dãy hành lang âm u trước mặt cả.
Tại sao hắn lại đứng đây? Mộng du? Khang đã bao giờ mộng du đâu?
Mặc cho trái tim đang đập đến phát đau trong lồng ngực và hơi thở gấp gáp đến độ mắt hắn hoa lên, Khang nhẹ nhàng khép cánh cửa trước mặt lại. Ở giường đối diện, Isabel vẫn đang say giấc nồng. Nhịp thở nâng vai cô khẽ khàng lên xuống, âm thanh đều đều ấy bằng cách nào đã khiến hắn dần tìm lại chút yên bình hiếm hoi.
Hắn hít vào một hơi, rồi lại thở dài, lần nữa đặt lưng lên tấm đệm chẳng êm ái gì ấy.
Nghỉ ngơi đi thôi. Nghỉ ngơi đi thôi.
Phải nghỉ ngơi đi thôi.