Rung động


 

 



Tôi vắt tay lên trán mình, che đậy đôi mắt đo đỏ còn ngái ngủ. Cuộn mình trong chăn, tôi tránh né thứ ánh sáng chói lóa kia mà chẳng bận tâm đến công việc như thường ngày nữa. Tôi mệt hay nói đúng hơn là chẳng còn tâm trạng cho bất cứ việc gì.

“Hôm qua, chúng mình đã gặp lại nhau...”

Những giọt sương rả rích trên mái sau trận mưa tầm tã đêm qua còn đọng lại. Đọng lại chút bồi hồi, khó quên của mối tình đầu đã hơn mấy mươi năm không gặp. Hương thơm phảng phất trong chiều không gian nhỏ nơi trạm dừng chân quen thuộc, chúng len lỏi qua trái tim tôi một nỗi nhớ, gợi lại biết bao nhiêu kí ức cũ. Giọng anh đã khác hơn, trầm hơn trước. Vóc dáng cao ráo cùng làn da bánh mật. Gương mặt tất nhiên cũng đẹp hơn trước rất nhiều. Tôi vẫn còn nhớ, đôi mắt của anh, cặp mắt buồn rầu ấy, nhưng lại hóa lấp lánh như sao trời trong hồi ức của tôi. Cách anh nhìn ngắm những hạt mưa rơi, thật giống với cách chúng mình từng trốn dưới tán cây xanh, chờ đợi cơn mưa đi qua, thì thầm vài câu nói.

Có thật nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết phải mở lời từ đoạn nào. Cứ như thể, cổ họng nghẹn lại một điều gì đó. Chúng tôi, những con người đã từng là tất cả, vậy mà bây giờ lại xuất hiện một khoảng cách nhất định đẩy tôi và anh ra xa. Thời gian đã làm thế, đã làm điều tồi tệ nhất. Nếu không có một nỗi nhớ nào, có lẽ câu chuyện ngày thơ tôi từng mơ đã biến mất mãi trong giấc mộng dài đêm muộn rồi.

“Xin lỗi, em đến trễ.”

Giờ làm bắt đầu, tôi đi muộn hơn thường ngày. Chị đồng nghiệp bên cạnh cũng bất ngờ dò hỏi. Tôi chỉ cười lắc đầu cho qua. Tích tắc đồng hồ trôi đi, tôi ngồi dưới máy tính đã hơn mấy tiếng đồng hồ. Cổ và tay đã mệt đến rã rời.

Tôi nằm dài trên bàn, nghiêng đầu đưa mắt nhìn ra ngoài ban công. Dường như chỉ cần lặng mình nhìn ngắm một chút mây, một chút nắng cũng có thể cảm thấy tốt hơn. Làn gió phảng phất qua cánh mũi tôi một mùi hương của gió mới, dịu ngọt. Bầu trời lại quang đãng một màu nắng mới, mây mùng xua tan xanh đến trong veo. Nhịp sống nhộn nhịp trở lại, sau cơn mưa lớn ngày qua.

Anh quản lí bước tới, tay đưa cốc cà phê sữa âm ấm nóng, còn vương chút hơi nóng bồng bềnh tạo thành từng lọn nhỏ trong không khí. Giọng anh lớn, cười khì cùng tôi ngắm cảnh.

“Làm xong việc rồi hả?”

“Không, em còn nhiều việc lắm.”

Vừa nói, tôi vừa nhấp môi ngụm cà phê. Chút đăng đắng, chút ngọt ngọt của sữa đặc.

“Hôm nay em sao thế? Chẳng giống thường ngày chút nào.”

“Rõ ràng vậy sao?” – Tôi trầm ngâm.

...

Trưa nay, tôi có hẹn đi ăn cùng bạn.

Nhỏ Trâm đó, nó hẹn với tôi mấy buổi rồi, hôm nay mới rảnh rang chút việc.

“Ở đây nè!”

“Đến sớm thế?”

“Vừa tan ca sáng là tớ chạy qua đây luôn đấy. Quán này rất đông, phải tranh chỗ sớm.”

“Quán quen của cậu à?”

Tôi nhìn quanh, đẹp thật, đó là hai từ mà tôi có thể thốt ra khi bước vào. Hầu như quán rất sạch sẽ, dù rất đông, không gian rộng, thoáng mát, có bàn ngoài và bàn trong máy lạnh. Tông màu chính là đỏ và vàng, được trang trí chỉn chu và tỉ mỉ đáng khen. Tôi thích sự nghệ thuật của mấy bức tranh mà quán đã treo và vẽ lên mấy bức tường. Thực sự thực sự phải khen đấy!

“Đi ăn xong tụi mình đi xem phim nhé?”

“Cũng được, dù sao thì chiều nay coi bộ không phải đến công ty.”

“Tuyệt vời!!!”

“Làm gì thế?” – Tôi bị cái điệu bộ phấn khích như trẻ con của Trâm làm cho bật cười.

Cô ấy không khác gì, chỉ có thể là nhiệt huyệt và vui vẻ hơn cả trước đây. Một người lúc nào cũng mang nhiều năng lượng tích cực, công việc hiện tại lần trước Trâm nói với tôi là cô ấy đang làm trong một studio nhỏ. Còn chi tiết là gì thì tôi cũng không rõ. Nó có bao giờ nói đàng hoàng đâu, lảng lảng đi đâu không.

Chúng tôi biết nhau từ hồi năm nhất đại học, vào cùng một ngành, học lực ngang nhau, hồi đấy, chúng tôi được coi là cặp át chủ bài trong làm việc nhóm đấy! Vì nó làm slide siêu đẹp và soạn nội dung rất kĩ và trau chuốt, còn việc thuyết trình và tranh biện thì tôi cân được hết. Vì thế mà hầu như nếu chúng tôi mà làm việc nhóm với quá nhiều người, đâm ra là cả hai tự làm hết. Vậy nên, nếu trong nhóm mà có người không góp sức góp việc, là coi như Trâm chẳng ngán gì mà gạch tên cho thi lại môn đó hết. Nó chẳng sợ gì. Nhất là việc mất lòng một ai đó!

“Nghĩ lại thì, lúc đó tớ nên xin thầy cô cho chúng ta một nhóm độc lập luôn, không với ai hết.”

“Gì đây? Tự dưng lại có hứng nhắc về chuyện xưa à?” – Tôi khẽ cười, ăn một miếng mì lớn trong sung sướng. – “Ê, cái nào ngon quá thể!”

“Không phải, kiểu trong đầu hiện ra nên nói luôn. Mà dự án công ty cậu lần trước nói, bây giờ sếp giao cho ai rồi?”

“Là tớ đó Trâm ơi!”

“”Chìn chá”!? Chúa ơi bạn tôi giỏi quá vậy!” – Trâm cười toe toét. – “Thấy chưa nói rồi mà, năng lực cậu tốt như vậy, bọn họ đáng ra phải trao cho cậu cái chức quản lí từ sớm rổi mới phải.”

“Thôi đi, như vậy người ta lại dị nghị cho đấy.”

“Lần này cậu nhận được dự án lớn cùng sếp, lên làm quản lí bộ phận, cơ hội thăng chức cao lắm đó. Coi bộ cái đám ngồi xỉa xói cậu bây giờ chắc cay cú lắm.”

“May đấy, tớ đã phải cầu nguyện mỗi đêm đó.”

Rạp phim không quá đông, Trâm chọn một bộ phim mới ra, “phờ lóp” hay sao mà vắng bóng dữ thần. Tôi cũng không hiểu tại sao nữa, cái tên nghe cũng hay chứ bộ.

Gặp lại nhau trên tuyến ga tàu năm ấy...

“Phim gì vậy?”

“Nghe nói hay lắm, chuyện tình giữa hai người, một người ở Sài Gòn, một người ở Đà Nẵng hay Huế gì á, xa nhau trong tình yêu dang dở, hoài niệm về tuổi trẻ,..." - Trâm vừa đi vừa nói, miệng nó hoạt động hết cả công suất. 

“Khoan khoan, coi rồi à? Phim này mới ra mà.”

“À, có truyện trước đó rồi, chuyển thể mà.”

“Truyện cùng tên hả?”

“Không... Hình như là cái gì mà Tổ quốc nợ chúng ta... gì ấy. Về kiếm mạng đi, tớ cũng chả nhớ nổi tên nữa.”

Trước khi vào rạp, tôi ngồi vào chỗ, bỗng điện thoại Trâm vang lên khi cô ấy đang lật đật phủi phủi cái ghế của mình.

“Ai thế?”

“Không biết, hình như là “Cục đất nói nhiều”? Ai thế?”

“À, cái thằng con trai sếp tớ, quản lí bên mảng marketing, bằng tuổi mà cứ giở giọng bề trên, nghe thấy “ghéc”.”

Đoạn dạo đầu phim là lời nói của một chàng trai.

Với tiếng nhạc nhẹ nhàng cất bỗng của một cô gái. Bộ phim tạo nên sự hài hòa, nhẹ nhàng và đầy hoài niệm với bối cảnh xưa năm 9x,... Tôi rất thích điều đó, vì nó khiến một người như tôi nhớ nhà.

“Cái gì? Bây giờ á hả? Sao nói là không có việc? Bộ cậu bị điên hả? Lỗi của mình mà nói như thật ấy!”

Trâm bực dọc tắt rụp chiếc điện thoại, nhăn nhó như khỉ. Tôi quay sang hỏi. – “Chuyện gì thế?”

Trâm liền mếu máo. – “Xin lỗi... Tớ phải về studio...”

“À, không sao mau về đi. Tớ ở đây coi xong rồi về sau ổn mà.”

“Nhưng sẽ cô đơn lắm...”

“Nhanh đi nếu không muốn tháng sau không có lương mà bao tớ ăn bún chả.”

Và bộ phim ấy dài thật dài... khiến tôi như đưa mình vào chính cô gái ấy.

Và cảm giác một mình khiến tôi càng thêm nỗi trầm tư và âu sầu về một chuyện tình đẹp. Tôi không biết tình yêu có thể lớn đến thế? Và đẹp đến như vậy?

Tin nhắn đến trong hộp thư, tôi lau đi hàng lệ sầu trên mi mắt. Chớp chớp đỏ trên dòng tin nhắn dài.

Chiều 4 giờ họp, có mặt đầy đủ.

“Vãi!?”

Tan ca, tôi về nhà sớm hơn mọi hôm vì cuộc họp đột ngột chiều nay lại bỗng hủy do vài lý do công việc của cấp trên. Thực sự có thể là chửi thề luôn ở công ty. Tôi đã phải lật đật từ rạp phim, chạy bán sống bán chết đến công ty... chỉ để nhìn thấy một đám người đang loay hoay đi về. Vì một tin nhắn mới gửi tức thì. “À không hủy nhé, chiều mai mới họp.”

“Bị làm sao vậy trời? Có thấy mắc công không?”

"Nếu vậy tôi đã không đến, đang mua đồ luôn đó.”

“Nè, hay tiện thể mình làm vài lon không anh?”

“Ý kiến cũng được đấy!”

“Trời! Cho tôi xin kiếu đi!”

Là cuối tuần, nên mọi người trong công ty đã rủ nhau đi uống với nhau tối nay, tất nhiên tôi đã nhanh chóng từ chối với một trong số lý do đã “soạn” sẵn trước đó. Rảo bước trên con đường về nhà, hôm nay tôi mới thấy hoàng hôn đẹp thế. Hay phải chăng, là do tôi đang thực sự cảm thấy thoải mái nên mới thấy nó đẹp đến vậy. Thực ra thì vài phút trước, cũng không thoải mái gì lắm đâu...

Nắng chiều trượt dài xuống mái tóc mượt đen nhánh, ngã lên hai bên má tôi một màu ngọt ngào như cam hồng nhàn nhạt. Tôi thấy nhiều người, thật nhiều người qua lại. Tiếng cười rôm rả và cả những cuộc chuyện trò không dừng ấy khiến tôi cảm thấy chạnh lòng. Cái bóng của tôi hắt trên vỉa hè, nhưng lại chỉ có một mình, lúc nào cũng một mình. Khi gặp lại anh, tôi đã nghĩ rằng chúng mình sẽ như ngày ấy, tôi muốn kể anh nghe suốt thời gian dài đằng đẵng kia, tôi buồn thế nào, tôi đau ra sao. Nhưng bây giờ, đều không hề giống như tôi từng tưởng tượng... Có gì đó khó khăn lắm.

Bước chân tôi chầm chậm dừng lại, dừng lại giữa dòng người đang đi qua đều không ai quan tâm đến. Nhưng lại có một người, vẫn dừng lại vì tôi.

“Em ổn chứ?” – Giọng anh trầm lắng. Cúi người chạm khẽ vào bên vai.

Tôi ngước mắt, đôi mắt từ bao giờ đã chứa đựng duy chỉ một người. Cũng giống ngày ấy, tôi chỉ thấy mình anh, mình anh trên chiếc yên xe đạp, gắng mình đạp về phía trước mặc sức cản của giông gió của mưa phùn, chở tôi sau lưng.

Trái tim tôi giống một mặt hồ yên ả, và khi sự xuất hiện của anh chạm tới, nó lại động lòng dậy sóng không chút phòng bị.



0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout