Tôi gặp anh.
Khi chuyến xe buýt cuối cùng dừng chân nơi trạm nghỉ. Trời tối đen như mực, ẩm ướt chút mưa rơi. Hai vạt áo đã ướt sũng, thấm qua lớp vải mỏng manh khiến da thịt tôi run lạnh, mái tóc cũng rối thêm vài phần và bết dính nước mưa. Tôi chạy đến hàng ghế chờ như mỗi ngày, chỉ là hôm nay trễ hơn chút. Đồng hồ điểm hơn 10h khuya. Tôi mới biết là đã quá trễ để bắt xe, chuyến xe cuối cùng đã đi hơn một tiếng trước rồi.
10h34.
10h35... Tôi ngồi đếm từng số, đung đưa hai bàn chân.
Trời càng đổ thêm mưa, nặng hạt rơi trên mái, lộp độp lấn át đi cả tiếng còi xe inh ỏi của dòng người tấp nập trên con phố, vẫn tràn ngập ánh đèn điện sáng quắc. Vàng xanh đỏ, lấp la lấp lánh hòa mình dưới cơn mưa lớn như xối xả. Tôi đã đinh ninh sẽ chờ cho ngơi mưa mà về, nhưng hình như nó đang ngày một lớn hơn thì phải.
Tấm biển quảng cáo vẫn chạy trên màn hình lớn của trung tâm thương mại. Và sẽ có tiếng nhạc bên. Rảnh rỗi quá, tôi vậy mà cũng ngồi coi hết cả mấy video dài ngoằng quảng cáo kim cương và đá quý của hãng trang sức mới nổi hiện nay.
“Đẹp thật đấy...” – Tôi lẩm bẩm. Mắt lấp lánh với cái vòng tay bạc trắng nhỏ gọn.
Ướm thử lên cổ tay, vừa vặn đẹp. Tôi xuýt xoa với vẻ đẹp đấy, và cũng mong sinh nhật lần này có thể mua được nó.
Thực ra thì, ngồi ngắm mưa thế này cũng không phải là một chuyện quá tệ.
Tôi ôm chiếc túi đeo ngang, lủi thủi một mình ngồi dưới trạm nghỉ, chờ đợi cơn mưa qua. Nhưng tôi biết chúng sẽ kéo dài, dài thật dài. Bởi vì ngày đó, cũng có một người chờ mãi một cơn mưa, chờ mãi một người. Một người sẽ lại quay về trong làn mưa lạnh giá ấy, nở nụ cười ôn nhu như nắng sớm ban mai, như hoàng hôn dịu tắt, với tôi. Mi mắt tôi ươn ướt vì mưa rơi, nhỏ giọt xuống con ngươi đang mỏi mệt. Bởi từ rất lâu rồi, tôi đã chẳng còn ngắm mưa nữa.
Phải làm sao để nhớ về một thói quen đã cũ?
Phải làm sao để quên đi một người từng quen?
Có những sở thích hay thói quen từ lâu đã chẳng lặp lại, khiến chúng dần trở nên xa lạ với chúng ta. Ngày nhỏ, đám bạn tôi rất thích nhảy xuống sông tắm, bơi hoài trong làn nước mát mà quên luôn đường về. Nếu mà là mùa hè nữa thì thôi tong mà không còn chỗ để bơi cho xem. Cái thời còn cởi truồng tắm ao, có bao giờ bạn đã nhớ về nó? Tôi thì có đấy, nhớ lắm! Vì nhờ cái “ơn” tắm sông đó, mà tôi và lũ trẻ bị đánh hoài, mỗi lần bị phát hiện là xác định đứa nào cũng đỏ mông, đỏ mắt. Tôi sợ tái mặt cái cảnh đấy. Nhưng dù bị đánh đến “thiếu sống thiếu chết”, đứa nào cũng lì lợm lén chơi cho được, có khi nó còn hái trộm bưởi và chuối nhà ông Tư để bỏ ghét cái tội “méc lẻo”. Vì ông ấy thường dắt trâu về từ bãi cỏ gần sông lúc chiều tà, thấy bọn tôi, ông hét mắng rồi trọi mấy cục đất vào mấy thằng lì lợm nhây nhây, song việc liền về “báo cáo” cho mỗi hộ nhà.
“Con mấy anh chị đang tắm sông cả lũ ngoài kia kìa. Nói không đứa nào nghe! Chúng nó còn chọi cả đất vào người tôi cơ đấy!”
Mẹ thằng Minh ghì giọng, từ trong nhà xách cái cây roi mây thật dài, cứ vùn vụt như thể đi đánh giặc xâm. – “Lần này nó về thì nó chết với bà!”
Mẹ tôi từ trong nhà bưng ra một dĩa khoai lang mới hấp, vui vẻ đặt xuống chỗ xóm làng đang ngồi chơi tán gẫu với nhau. – “Khoai hấp hôm nay ngọt lắm. Bác cũng ngồi vào ăn cho vui ạ.”
“Đến khổ, mấy thằng con nít nó cứ nghịch nghịch vậy mới vui, chứ giữ nó suốt ngày, nó cũng bực bội.” – Bố tôi xua tay, vắt tay xoa cái cổ đau nhức lâu ngày. Rồi quay sang cái dĩa khoai mà xuýt xoa.
“Nghịch cái gì, tôi còn thấy cả con gái anh đang cùng đám đó ngoài đấy đấy!”
Ôi thôi thì, mấy trái chuối nhà ông Tư, tôi thề nếu tôi về lại, tôi sẽ vặt cho hết!
Chỉ là bây giờ không còn giống ngày trước nữa, mỗi người mỗi ngả, từ lâu đã quên mất dáng hình giọng nói của nhau. Nhưng tôi vẫn muốn giữ cái phần kí ức nhỏ bé ngày thơ một vài hình ảnh cũ nhạt màu, như thước phim ngả vàng cuộn tròn có thể sẽ biến mất nếu không gìn giữ. Vì có thể sau này, sẽ không thể nhìn lại được nữa.
Thằng Minh lớn tiếng, cười khoái chí vẫy tay. - “Nhảy xuống đi, mát lắm!”
“Mày mà không nhảy, tao lôi chân xuống đó nha!”
Cả đám cứ nhao nhao, tôi vẫn đứng trên bờ nhìn, nói chứ cũng đấu tranh lắm chứ bộ.
Anh bơi đến gần chỗ tôi hơn, vươn cánh tay. - “Mau xuống đây, anh đỡ cho.”
Cơn mưa tới, chúng thay nhau chạy, còn khoái chí cười toe toét, nhất là thằng Minh, nó bình tĩnh lắm, nằm phơi thân dưới mưa vậy đó. Đến lúc bệnh ốm sốt 1 tuần thì không thấy nó cười tươi rói được như hôm nay. Đứa thì cầm dép cắm đầu chạy về nhà vì sợ mẹ mắng, đứa thì vẫn cố chấp nghịch nước dưới sông, hùa theo đám bạn, đứa thì bị bố véo tai đến đỏ cả mảng lôi về nhà, tiếng chửi văng vẳng còn khiến cả đám tái mặt.
Tôi thì núp dưới một bóng cây gần đó, đối diện là khoảng không rộng rãi chẳng người chẳng nhà, xung quanh bụi gai khó chịu cứ đâm chi chít vào da mềm khiến chúng tấy đỏ. Nhưng tôi thích nơi này, nơi mà tôi có thể nhìn thấy rõ những hạt mưa đang múa ca dưới lòng đất mặn, cảm nhận thứ mát mẻ mà tạo hóa đã ban cho. Mùi hương từ đất xộc lên mũi, chúng chẳng thơm, nhưng lại nung nấu một mùi hương khó quên trong tiềm thức. Cũng giống như cái mùi bếp củi bà đun ngày xưa, chầm chậm hương khói tỏa lan nhà, cái củ sắn củ khoai, thơm lừng trong nồi cũ.
“Em lại núp ở đây nữa à? Muốn ngứa da chết hả?”
“Em thích ở đây, chúng vui lắm.”
“Sau phải nhớ rủ cả anh nữa.”
“Anh bảo không thích mà.”
“Nhưng cũng đâu thể để em một mình ở đây được, bố em biết anh ở cùng sẽ bớt lo lắng hơn. Thương lắm mới được đấy nhé!”
Dường như thanh âm trầm ấm ấy, đã biết bao nhiêu năm rồi tôi không thể nghe thấy được nữa. Vì thế mà những cơn mưa, bây giờ chẳng còn là niềm vui ngày nào. Mà nó chính là nỗi buồn, một nỗi buồn lặng lẽ rơi mãi trong tâm hồn. Không ngày nào ngơi đi.
Tôi chợt cười, cười vì những thứ đẹp đẽ ấy đã đi mất, chẳng còn lại gì. Dưới làn mưa xối xả, tôi nghiêng đầu dựa vào sau tấm bìa quảng cáo, tuy rằng nó không mềm như gối để có thể ngủ một giấc. Nhưng đôi mắt mỏi mệt kia, đã muốn nhắm nghiền. Tôi đang cố tìm, tìm một nơi an toàn để bản thân có thể ngơi nghỉ, giống hệt như lúc đó, một nơi tôi có thể lặng thầm ngắm mưa rơi mà không ai biết đến. Rồi cũng sẽ có một người, luôn đến bên cạnh.
Bàn tay tôi run rẩy, có lẽ là vì lạnh.
Và cũng có thể là vì... một ai đó.
Cặp mắt kính đăm chiêu nhìn bầu trời. Mái tóc chợt đung đưa, thoang thoảng một mùi hương quen thuộc khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Nước chạm vào mũi giày tôi, ướt một khoảng nhỏ. Mưa rơi tới áo người, ướt cả một bên áo. Giọng nói ấy trầm lặng, giống như một nốt trầm trong bài ca tôi thích ngày nhỏ. Mi mắt tôi giật giật, nhưng lòng lại yên tĩnh lạ thường.
Kì lạ thật... Cả hai ta.
“Rất lâu rồi, mưa mới to đến thế...”
“... Ừm.”
Tôi đã từng nhung nhớ và vẽ nên một cuộc gặp gỡ trong cơn mơ. Như những cảm xúc khó nói và nhung nhớ ấy, tôi muốn anh hiểu rõ và cảm nhận được. Tôi mong mỏi một điều, đó là anh cũng giống như tôi, suốt bấy nhiêu năm qua lúc nào cũng chờ đợi một người. Tôi chờ một người đến từ cơn mưa rào cuối hạ. Anh chờ một người cầm chiếc ô đến cạnh bên. Tôi chẳng muốn nói gì cả, chỉ đơn giản để đôi tai ấy cố lắng nghe tiếng thủ thỉ của trái tim.
“Sao anh không nói gì...?”
“Không biết nữa... Gặp được em, cứ như là chuyện khó nhất mà anh không thể làm được.”
Mùa thu sắp tới rồi. Cái mùa mà tôi mong ngóng, cái mùa chất chứa kỉ niệm đẹp, cái mùa mà tôi yêu anh, yêu đến không thể quên đi.
Dưới cơn mưa lạnh có hai đôi tay, đang đan chặt lấy nhau. Có lẽ là hơi ấm từ đâu đó trong hai trái tim đang đập liên hồi, quấn chặt không buông. Một ngọn lửa nho nhỏ thắp sáng lên chữ tình tưởng chừng như đã lãng quên trong tiềm thức.




Bình luận
Chưa có bình luận