"Anh đợi em."





Mắt tôi mờ nhòe, lại cảm thấy đau lòng quá. Nếu như tất cả chỉ là một khung cảnh mà tôi đang tưởng tượng, có lẽ sẽ tốt hơn biết mấy.

Chiếc chuông gió treo trước cửa quán vẫn đung đưa và cất lên những âm thanh êm dịu.

Tôi thấy rõ và dường như không thể nhầm lẫn. Bởi, cái bóng lưng ấy đã biết bao lần chiếm trọn đôi mắt tôi, là thân ảnh tôi luôn tìm kiếm và nhớ nhung trong vô thức. Đã bao lần sau yên xe đạp, dạo quanh nơi góc làng thân quen, đã bao lần dưới tán cây sồi, đăm đưa một lời hát, cũng đã biết bao lần nơi góc vườn nhỏ sân sau, có hai người, tủm tỉm chôn giấu thứ tình yêu ngây ngô ấy. Để mặc sự trưởng thành,...

“Người đó...” 

                                                                                                                                                                 

Tôi tự hỏi, cái giá phải trả cho sự trưởng thành có là quá đắt hay không?

“Anh!” – Tôi đứng phắt dậy, chiếc bàn nhậu giật thót mình, ngước những cặp mắt ngơ ngác về hướng tôi. Mặt mày ai cũng đỏ bừng bừng, say đến không biết gì...

“Cô... Cô... Có chuyện gì sao?”                                                                                                                                                            

“Ôi trời sao lại đứng phắt dậy thế chứ? Người ta còn tưởng cô bị gì.”                                                                                                                               

“Ngồi xuống ngồi xuống...”

Bỏ qua những lời vô nghĩa đó, tôi vội vàng lấy chiếc áo khoác rồi chạy ra khỏi quán. Tiếng chuông gió kêu lên “leng keng”, hệt như chiếc còi xe đạp cũ hồi ấy vậy. Đôi tay tôi run lên lẩy bẩy, không biết vì sao nữa. Cái cảm giác rợn người ấy thật kì lạ...

Nhưng thứ đón chờ phía sau cánh cửa, lại chỉ là một khoảng đêm tối trầm lặng, chẳng có điều gì. Tôi ngó nghiêng qua lại, để rồi nhận lấy sự thất vọng trải đầy tâm hồn mình. Lá thuốc vừa cháy tắt rơi gần bậc cửa, nó xì xèo hơi lửa bên trong.

“Anh có bao giờ hút thuốc đâu...”                                                                                                                                                                      

Và con đường trở về, ảo não hơn thật...

Nếu được lặp lại quá khứ, tôi sẽ lựa chọn thế nào? Con đường nào cũng có những chông gai nhất định mà cuộc đời đã định sẵn bạn phải gắng sức vượt qua. Thành công là thứ không dễ dàng đạt được nhưng không phải thứ không thể đạt được. Trưởng thành và thành công, giống như một món hàng, bạn phải trả cho chúng một cái giá thật xứng đáng mới có thể mua được.

Họ muốn thành công để giàu có, họ muốn thành công để cha mẹ bớt khổ, muốn thành công để cuộc sống, cuộc đời sung túc hơn, không lo toan cái nghèo, cái khổ. Họ là vì cái đồng tiền mà lao mình vào cuồng quay của công việc, để phấn đấu, để cố gắng.

Tiền không thể mua được hết, nhưng không có tiền, làm sao mà sống...

“Bệnh nhân cần nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh suy nghĩ và làm việc quá sức, nếu cứ duy trì cường độ căng thẳng và mệt mỏi cho cơ thể, có thể gây đến trường hợp tệ nhất.”

Tôi đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ đang treo trong phòng bệnh, xung quanh ngập tràn mùi thuốc khử trùng và băng y tế. Cái màu áo trắng của những y bác sĩ quen mắt đến lạ lùng. Tôi đã đến đây khá thường xuyên...

“Điều trị bằng thuốc, có phải biện pháp lâu dài không ạ...?”                      

Nét mặt trầm tư của bác sĩ, làm tôi như thể bị hẫng đi mất một chút hy vọng của cuộc đời. – “Không...”

Thật nhiều xấp giấy trải đầy bàn, và bác sĩ vẫn đang chăm chú “giảng giải” cho tôi nghe về những thứ “mới” xuất hiện trong mình, ánh sáng xanh đen tờ mờ trên ti vi nhỏ. Tôi nhìn chăm chăm vào những hình thù kì lạ với màu sắc xấu xí đó, và cả không gian lạnh lẽo đang bao trùm lên mình lúc này nữa, không hiểu sao lại cảm thấy có chút tủi thân...

“Vì thế nên đừng bao giờ buông lơi bản thân mình, sống không phải là duy trì sự gắng gượng qua ngày, mà là được vui cười mỗi ngày cơ. Nếu cô hiểu được những điều này, có lẽ chúng ta sẽ không phải gặp nhau quá thường xuyên sau này.” – Bác sĩ khẽ cười, cẩn thận đưa tôi xấp giấy và tờ kê thuốc.

Điện thoại rung lên vài tin nhắn, lời của bác sĩ cứ văng vẳng mãi. Giữa bản thân và thứ nuôi sống chính mình, tôi bỗng thấy nực cười... vì chính bản thân đã chẳng biết phải chọn làm sao.

“Tôi cảm ơn.”

Cái giá mà tôi đã phải trả cho hiện tại, liệu rằng đã đúng hay chưa? Không ai nói cho tôi biết. Đôi khi họ còn không hiểu chính họ như tôi, thì làm sao có thể thấu hiểu được những chuyện mà tôi trải qua. Tôi đang sống và đã sống một nửa đời mình với quyết định ban đầu, và tôi thấy điều gì? Hạnh phúc không...?

Reng reng!

Màn hình điện thoại vẫn sáng, rung lên theo từng nhịp. Tôi chần chừ đôi chút, rồi tắt chuông, nhét vào túi áo khoác. Bước chân ra khỏi bệnh viện, nơi chỉ mang lại cho tôi cảm giác tự thương lấy chính mình, dùng nỗi xót xa để yêu lấy bản thân thêm một chút... Nhưng dường như, nó chẳng là gì so với việc tôi lại bắt chính mình phải lao lực vì đồng tiền.

Tại sao tôi không thể sống một cách thoải mái hơn?

Đó là câu nói, tôi muốn hét thật lớn!

Nhưng có bao người ngoài kia dễ dàng hơn chứ? Tôi đã nghĩ như thế, đã lấy sự vất vả và khó nhọc của người khác để đè lên vai mình những áp lực vô hình ấy.

Căn phòng sáng đèn hơn, tấm rèm được cột lại gọn gàng, và ngôi nhà thêm chút vui trước chiếc chuông gió mới mua được treo đung đưa trước cửa kính ngoài ban công. Đan xen với màu sắc xanh lá nhàn nhạt của những chậu cây hoa, chúng hòa hợp như thể một bức tranh hiện thực của cuộc sống.

Tôi cẩn thận mở cuốn tập lưu giữ ảnh trong ngăn kéo tủ, lớp bụi bặm bám đầy trên bề mặt, sờn vàng nơi cạnh góc, tôi nhẹ nhàng lật từng trang. Mỗi trang lại là một ngày, một ngày vui cũng sẽ có một ngày buồn. Nhưng tất cả đều là thứ tôi không thể cho phép bản thân mình quên đi mà phải ghi nhớ. Bởi lẽ, chúng chính là những bài học mà tôi học mãi cũng sẽ quên, sẽ là những con đường mà tôi từng vấp ngã lại chẳng chịu đứng dậy, là những lời giảng của thầy cô dù nghe hơn trăm lần vẫn lạc lối quên đi. Là thời thanh xuân bồng bột, ngây ngô của tuổi áo trắng mà bất cứ ai khi nhớ về cũng đượm buồn tiếc nuối.

“Cái thời tuổi trẻ ấy, có bao giờ biết buồn. Cứ cười rồi vui cho hết một ngày, năm tháng đi qua. Cứ hồn nhiên như vậy, cứ thế mà không lớn cũng chả sao.”

Khi ấy, tôi lúc nào cũng mơ màng nhìn ra cửa sổ, nét mặt ngờ nghệch ngắm nhìn những tảng mây trắng hồng chạy dài trên vệt trời cam. Những ánh nắng li ti như nhảy múa, hát ca chiếu rọi qua khung cửa mờ nhạt, lười biếng nằm trên trang sách dở. Chúng im lìm, chẳng nói nữa. Bầu trời như hờ hững trôi theo thời gian.

Tôi lặng mình ngậm bút, ánh mắt từ bao giờ đã đổ dồn trên hàng ghế đá ngoài sân trường rộng lớn ngập tiếng chim kêu. Tôi của thời áo trắng ngày ấy, luôn tự hỏi bầu trời rằng bản thân tương lai sẽ thế nào? Tôi cứ mãi mường tượng ra hình mẫu của mình trong tương lai không xa, là một y bác sĩ hay cô gái văn phòng nghiêm túc.

Tôi thích gì? Chẳng rõ nữa.

“Mẹ ơi, mẹ thấy con hợp với nghề gì?”

Mẹ tôi đang đan dở cái áo, liền mỉm cười hiền hậu. - “Con thích gì?”

“Con không biết nên con mới hỏi mẹ xem con hợp với cái gì đó.”

“Bây giờ còn chưa biết? Con Thắm nhà bà Mai, nay nó mới dõng dạc tuyên bố mai này nó làm ca sĩ rồi kia kìa.”

“Kệ con Thắm, mỗi ngày nó lại nói nó làm một nghề khác nhau, ai mà tin được. Mới chiều hôm qua, nó còn kể cho con với anh Dũng là sau này đi làm bác sĩ cơ.”

“Thế con mà cũng biết ước mơ được như nó, thì cũng hay.”                                                                                                     

“Ôi mẹ chẳng cho con được lời khuyên nào được cả!”

Thấy tôi hậm hực chán nản nằm lê ra giường, mẹ chỉ thở dài, thật dài. Bà dừng đưa đẩy chiếc kim khâu lên xuống, mắt nhìn vào ngọn đèn vàng bàn học tôi, không đâu, là nhìn tấm ảnh lúc tôi tốt nghiệp cấp 1 đấy.

“Con biết không? Chẳng ai hiểu con hơn chính bản thân con đâu, con gái.”

Tôi ghen tị với nhiều người bởi vì họ rất giỏi. Tôi lại quá kém cỏi, thế nên mỗi lần như thế tôi không ngừng chán ghét chính mình vì những nỗ lực đã làm chẳng có chút ích gì so với họ. Họ khác tôi, khác biệt đến kì lạ. Tôi học ngày đêm cũng chỉ bằng họ lướt qua trang vở một cách chóng vánh. Những ngày tôi học thâu đêm đến mệt mỏi, hai bàn tay rã rời vì giải đề và tập viết văn dài liên miên. Những buổi học thêm kết thúc muộn, những cơn đói đến hoa mắt. Những bài tập tiếng anh khó nhằn, các công thức trải dài hai bên trang vở trắng.

Nhưng sau tất cả tôi chưa bao giờ bằng họ. Tôi ghét học, càng ghét việc mình phải cố gắng mọi thứ để rồi chẳng nhận được gì. Tôi muốn nhận những gì xứng đáng nhất với chính nỗ lực mình đã tạo nên, thế nhưng lại khó khăn quá.

“Mẹ, con ghét học.”

Tôi của ngày ấy, ngu ngơ dại khờ, cắm mặt vào sách vở đến mức quên mình mà ngất trên giường bệnh. Thật ra ngay bây giờ, tôi cũng đang ngốc nghếch như thế.

Thời thanh xuân của tôi không dài không ngắn, nó chầm chậm trôi nhưng có lúc, lại chạy nhanh như ma đuổi. Tôi có nhớ thì vẫn nhớ nhưng hầu như không phải điều gì cũng đáng nhớ. Vậy nên tôi cất trong tim mình ngày ấy, chỉ một vài hình ảnh, một vài bóng người. Và một người quan trọng tôi thương.

Anh lướt ngang qua ô cửa, tay ôm đống tài liệu từ phòng giáo viên vội vàng chạy quanh với gương mặt đẫm mồ hôi trong bộ đồ thể dục. Thấy tôi, anh ngó gần vào khe cửa, đôi mắt ấy biết nói, biết cười, thật khiến người ta thích thú. Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười rạng rỡ như một mặt trời mà loài hướng dương như tôi luôn nghiêng mình dõi theo.

Thích anh, thích rất nhiều, vì vòm trời ngày đấy trong đôi mắt tôi nhỏ bé đến kỳ lạ thế nên chỉ vừa vặn đủ một bóng lưng. Vừa hay anh đi ngang vào cuộc đời, đồng hành từ lúc còn chân ướt chân ráo chạy quanh nhà đến lúc đã thành một thiếu nữ mới lớn. Chỉ tiếc là tôi và anh, người luôn muốn nhìn thấy đối phương trong tương lai thế nào, lại không thể thấy được dáng vẻ trưởng thành của nhau.

Tôi ngồi cạnh góc giường, đăm chiêu nhìn dòng chữ đẹp đẽ ấy. Mà lòng như chua xót. Nét mực đậm, ngòi bút lại tì mạnh khiến chúng như in hằn, mùi trang giấy thoang thoảng làm tôi như một lần nữa đắm mình trong những tháng ngày tuổi trẻ tôi muốn ôm lấy. Tôi muốn giữ, giữ cho đến cuối đời mình. Một mối tình, một tình cảm giấu kín sau ngần ấy năm.

“Anh đợi em.”                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                  

47

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout