Con chữ đầu tiên





Lách cách.

“Chào buổi sáng, chị.”

Tôi vẫn đi làm như thường nhật. Duy trì trạng thái tốt nhất khi bước đến công ty. Nụ cười “gượng gạo” đó trông như thật. Nhưng đôi mắt thì dù cho có che đi mấy lớp trang điểm, vẫn luôn để lộ ra sự âu sầu và mệt mỏi. Tôi lấy từ trong túi da màu chiếc thẻ chuyên dụng màu xanh nhạt. Quẹt qua vạch ngăn.

“Tít”

Tôi được thăng chức lên trưởng phòng – Quản lí. Cuộc vui diễn ra ở công ty mà sếp đã đặc biệt chuẩn bị. Họ kéo nhau và nói về việc muốn chúc mừng tôi tối nay. Thực ra tôi không muốn đi nhưng từ chối thì không phải phép, dù gì tôi cũng là “nhân vật chính” trong buổi tiệc tối nay.

“Em phải đi đấy.”

“Nhân vật chính mà “trốn” thì chúng tôi biết phải làm sao haha.”

Tôi chỉ cười khẽ rồi gật đầu vội.

Chúng tôi ăn đồ nướng ở một quán gần đó, đi vài bước chân đã tới. Quán mở có tuổi đời khá lâu, nằm lọt thỏm giữa con phố cũ kỹ, mái ngói rêu phong đã ngả màu thời gian. Mùi than hồng quyện với hương thịt cháy xém luôn bốc khói thu hút lượng khách hàng đông đúc ngồi chờ. Chủ quán là hai ông bà, với đôi tay thoăn thoắt trở từng xiên thịt, vừa làm vừa cười nói với khách quen. Họ gọi nhau bằng tên, chẳng cần khách sáo.

Quán nướng ấy đã chứng kiến biết bao thế hệ lớn lên, đi xa rồi quay lại. Những viên gạch lót sàn mòn vẹt theo bước chân người qua. Cái bếp than vẫn là loại cũ, khung sắt đen bóng vì khói, nhưng mỗi lần mồi lửa, ánh đỏ hồng ấy lại bừng lên như nhịp tim của thời gian.

Chỉ cần ngửi mùi khói ấy thôi, là biết mình đã về nhà...

Ông bà chủ già cả nhưng vẫn luôn miệt mài làm việc, khiến tôi thấy khá ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ vì đam mê không ngừng, ngưỡng mộ vì họ không hề cô đơn khi bước chân trên con đường dài mấy mươi năm đã qua. Tôi ước bản thân cũng giống được một phần như họ, cũng có một người kề bên, một người để vun vén cái tình cảm gia đình mà tôi từng ao ước bấy lâu nay.

“Mọi người mau vào ngồi đi. Bà ơi! Mang nước ra nhé.”

“Ừ rồi rồi. Nước đây nước đây.”

Sếp tôi cười khì. – “Thịt nướng ở đây là ngon nhất đấy.”

“Quán này hình như bọn em chưa ăn bao giờ thì phải. Dẫu nó gần công ty mình đến vậy...”

“Chắc là do cô không để ý, quán mở lâu rồi, con trai ông bà ấy là bạn học cũ của tôi, đang làm việc cho bên một công ty bên Hàn có tiếng đấy.”

“Chà, thích quá nhỉ?”

“Trời lạnh run luôn rồi, lại sắp đến Tết. Thời gian nhanh thật đấy.”

Tôi ngồi xuống bàn, cởi chiếc áo khoác ngoài, rồi chúng tôi đùn đẩy nhau việc gọi món. Thế là cuối cùng mỗi người sẽ gọi một món theo sở thích, bữa này sếp tôi rất hào phóng, đãi cả phòng chúng tôi một bữa no nê. Cho nên ai nấy đều kêu món rất “mạnh tay”, dường như vì thế mà tôi có thể nghe thấy cái tiếng than khóc từ chiếc ví tiền của sếp...

Giữa muôn vàn những loại người khác nhau, họ vui vẻ, cười đùa, nâng ly chúc mừng khôn xiết. Thế nhưng tôi lại chẳng cảm thấy vui vẻ gì, ngược lại còn vô cùng chán nản. Cuộc vui dường như mang cái mác là dành cho tôi, nhưng thật ra cứ như là một buổi hội họp mà cho tôi ra rìa. Trước đây, tôi đã rõ một chuyện là bọn họ không hề thích tôi. Có lẽ là vì tôi được thăng chức nhanh quá chăng? Nhưng đó đâu phải chuyện tôi có thể quyết định.

Những cuộc nói chuyện “thầm kín” ấy bắt đầu chĩa mũi hướng về tôi từ kha khá lâu những năm về trước, khi tôi mới bước chân chập chững vào công ty. Họ nói nhiều thứ, về ngoại hình, đời tư, hôn nhân và gia đình. Tất cả những gì họ biết, chỉ là những thứ tôi muốn cho họ thấy, căn bản họ vẫn chẳng hiểu gì về tôi cả.

“Được mỗi cái xinh thì được cái gì chứ?”

“Có khi nó được vào là nhờ có quan hệ gì với giám đốc thì sao?”

“Haha, thế thì rẻ mạt quá.”

Tôi vẫn cười, mỉm cười như mình chẳng hay biết gì. Cố tình để trở thành một kẻ ngốc im hơi lặng tiếng chốn công sở. Để tồn tại ở một nơi phức tạp và lòng người khó đoán thế này, sao có thể cứ nghĩ rằng “đấu tranh cho cái đúng là chiến thắng”? Bởi chẳng có ai đứng về phía tôi cả, tôi chỉ có một mình mình, đơn côi lặng lẽ mà sống sót.

Thế nên, thật ra chúng tôi vốn dĩ chẳng hơn chẳng kém là những người xa lạ. Đến rồi đi, đọng lại cũng chỉ còn là thứ kỉ niệm vụn vặt chẳng ai nhớ tới, nói đúng hơn là vứt xó.

Có lúc tôi đã nghĩ, mình sẽ sống thế này cả đời à? Khi nhìn thấy những gia đình cùng nhau đi chơi, đi dạo và vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ dài sau bộn bề công việc. Họ luôn than phiền về hôn nhân, nhưng thật ra đâu đó trong hôn nhân, lại có thứ để níu giữ. Tôi có thể chưa trải qua, nhưng tôi vẫn luôn muốn được trải qua. Tôi muốn một gia đình, một mái ấm và một tình thương.

Tôi dốc hết một hơi bia, lòng lại đầy tâm sự, mặc cho cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn một cách vui vẻ, tôi đã mệt nhoài vì những suy nghĩ cuồng quay trong đầu. - “Ha...”

Tôi ngước đầu, vuốt mái tóc một cách lộn xộn. Và rồi, ánh mắt đo đỏ chợt dừng lại ở một góc, một góc bàn hai người. Tôi đã nghĩ rằng là do mình hoa mắt rồi, nên mới sinh ra “ảo giác”.

Có lẽ là tôi nhìn nhầm. Nhầm một người, một người mà tôi ước mình được gặp lại thêm một lần nữa.

...


Anh quấn quanh người bằng thứ vải len màu đỏ rực, lủa tủa vài cọng chỉ thừa trông không đẹp chút nào. Lui hui sau sân vườn nhà tôi với chiếc xẻng cũ đã rỉ sắt. Tôi gặng hỏi với đôi lông mày dính chặt vào nhau, mơ màng ngáp ngắn ngáp dài. Mũi anh đo đỏ, hai bên má cũng vậy. Là do trời đang se lạnh, từng hơi thở của anh như hóa thành làn khói vô hình trong không khí, thổi bùng như lúc tôi cố làm nguội một tách sữa nóng.

“Anh đang làm gì thế? Dọn vườn giúp nhà em à?”

“Anh không rảnh đến vậy đâu.” – Người kia khẽ cười cười.

“Thế anh đang làm gì vậy?”

“Em phải xem đã, đừng nôn nóng hỏi sớm.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, chằm chằm nhìn lớp đất anh đã xới lên ném qua một bên. Bên trong, những con sâu nhỏ loay hoay, bề mặt nhẵn nhụi, loi nhoi trông đến sởn da gà. Tôi chỉ theo phản xạ mà lùi lại mấy bước chân. Anh biết tôi sợ mấy con này nhất! Liền nổi lòng nghịch ngợm, một tay cầm lên mấy con đang ngoe nguẩy, thản nhiên đặt chúng lên tay tôi rồi cười khà khà trong khoái chí.

Tôi la lên oai oái, đến mức khóc ùm, bà tôi còn phải chạy cả ra sau vườn để xem có chuyện gì, rồi cho hai đứa mỗi cái một cái cốc đầu đâu điếng. Anh thấy tôi khóc lớn mới dừng ngay cái trò “kỳ cục” ấy lại. Còn giả vờ một người anh tốt, xoa đầu rồi khẽ lau nước mắt. Nếu bà tôi không ra, có khi anh còn phải rượt đuổi tôi mấy vòng sau vườn nữa mới bỏ chán.

“Đây rồi.”

“Gì thế?”

“Là thứ mà hồi nhỏ mình từng chôn đấy.”

Tôi lờ mờ nhận ra, thì ra sau ngần ấy năm, thứ mà chúng tôi giấu kín lại là một chiếc hộp gỗ nhỏ sần sùi dưới lớp đất dày. Tôi còn đang tự hỏi, tại sao lại là sau sân vườn nhà tôi? Thì anh đã háo hức chạy lại gốc cây gần đó mở nắp. Một mùi hôi thối bốc lên, là từ lớp đất bẩn, chúng bám quanh và ẩm mốc qua hơn mấy năm trời. Bên trong không có gì ngoài hai bức thư nhàu nhĩ, ngả vàng hai bên mép giấy nhỏ. Những hàng chữ lờ mờ của mặt sau in hằn do nét bút mực đậm lại khiến chúng tôi nôn nao đến vậy.

Hồi đó, tôi từng nghe bà kể nếu viết một bức thư về điều ước của chính mình. Sau 5 năm, chắc chắn sẽ thành sự thật. Tôi của ngày đó chỉ mới 5 tuổi hơn. Chẳng biết mình thích gì hay làm gì cả đâu, suy cho cùng cũng chỉ mới là một đứa con nít nói chưa rõ, viết chưa được, nói gì đến mơ ước xa vời này kia.

Thấy anh cặm cụi viết, ánh mắt say sưa nhìn dòng chữ thẳng tắp trải dài hết cả trang giấy nhỏ. Chính tôi còn chẳng nhớ bản thân đã viết gì, chỉ mang máng thoáng qua một cảm giác háo hức kì lạ.

Dưới bóng cây, tán lá xum xuê xanh ngát. Vòm lá lớn, che đủ cả hai con người ngây dại kia, chúng tôi tủm tỉm cười, đan xen những cảm giác hồi hộp, phấn khích giống nhau. Thì ra, tôi đã yêu anh từ bao giờ mà chính mình còn không biết. Có lẽ thứ tình cảm ấy chẳng phức tạp và rắc rối, chúng được hình thành từ một trái tim trong sáng, đơn thuần và ngây ngô của thiếu nữ năm mười mấy, như cách ta đã tập viết chữ “yêu”“thương” sao cho đúng.

Bàn tay anh nhẹ nhàng mở lá thư, nhoẻn miệng cười không thôi. Tôi ngó qua, đăm mắt nhìn những hàng chữ ngay hàng thẳng lối, chữ nào chữ nấy tròn trịa dễ đọc, quả là “chữ sạch vở đẹp”!

“Anh muốn mua đồ chơi mới à?”

“Ừm, hồi ấy anh ước có chiếc máy bay màu bạc mà đám thằng Cò có ấy, đẹp lắm.”

“Rồi anh mua được chúng chưa?”

Anh cười cười rồi gãi đầu. – “Hình như... là chưa nữa.”

Rồi anh quay sang tôi, ngỏ ý muốn đọc thư. Nhưng tôi không cho, ai mà cho chứ!

Thấy tôi cứng đầu không cho, anh đành bỏ cuộc. Nhưng vẫn luôn lăm le cái lá thư “bí ẩn” ấy.

Anh biết tôi đã viết gì không?

Chính tôi còn chẳng ngờ, ngày hôm ấy khi chiều đan tay với nắng hồng, mây uốn lượn cùng cầu vồng sau mưa, tán cây cứ bay mãi đung đưa theo ngọn gió nào, cất lên tiếng lòng của nó. Cái con chữ ngô nghê đầu tiên mà tôi đã viết nên lại là cái tên của anh.

“Dũng.”



13

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout