“Ôi trời, lạnh quá.”
Gió lành lạnh, hơi thở như đóng băng, mùa đông miền bắc cứ như trận cực hình, đêm ngủ đắp lút chăn vẫn run lên vì lạnh. Khắp nhà chẳng có lấy một cái quạt bật, người nào người nấy mặc ba bốn cái áo, quần dày cộm, tay đút vào túi áo khoác mềm ấm, mà vẫn xuýt xoa, rít lên từng hơi lạnh của mùa đông.
Nhưng... tôi lại thích nó theo một kiểu hoàn toàn khác biệt. Cảm giác lạnh tê cứng người của mùa đông miền quê tôi còn hơn thế, đến cả bây giờ, khi nhắc về những điều bình dị ấy, tôi chỉ bật cười mà mong sao được quay lại... Lúc ấy, trời đổ giông đổ bão, lạnh lại thêm lạnh, tất cả mọi người đều đổ dồn về căn bếp nhỏ, vừa chật chội vừa nháo nhào, nhưng lại nung nấu một hơi ấm to lớn, cực kì to lớn! Vì thế mà chúng lấn áp đi cả cái lạnh heo hút kia. Mỗi lần mùa đông “chạy tới”, nhà tôi lại tụ tập trong một gian phòng đánh bài, không thì kể chuyện to chuyện nhỏ, coi một bộ phim kinh dị hay hành động, rồi cùng nhau đùa giỡn, trùm chăn chạy khắp. Thế mới nói, hơi ấm gia đình bao giờ cũng là điều mà chúng ta chạy hết cả đời mình cũng không thể tìm thấy được điều thay thế.
Lúc ấy, tôi chẳng buồn ra ngoài, vì biết rằng bên ngoài còn lạnh hơn cả trong nhà. Lâu lâu sớm dậy, chỉ ngồi thơ thẩn trước sân, nhìn mấy cánh bướm bay lượn trong vườn rau của bà, rồi lại ung dung ngồi vào bàn ăn đại mấy cái bánh cam tròn đầy đường, hoặc một tô cháo ấm cũng nên. Song lại cặm cụi vào bấm bấm điện thoại, không thì nằm dài trên giường coi ti vi. Cuộc sống những ngày tháng bình dị ấy cứ thế trôi qua, chớp mắt đã mấy mươi năm rồi.
Còn anh thì lúc nào cũng chạy lon ton sang nhà tôi. Cả hai cùng chạy đến ven sông ngồi, đoạn đường đi không dài nhưng lại gặp phải mưa phùn nên còn khó khăn gấp bội. Anh đi đằng trước chắn mưa, lúc nào cũng luôn miệng nói “nép sau lưng anh đi!”, còn “dả” bộ ga lăng nữa chứ. Tôi thì... anh nói sao làm vậy, ngoan ngoãn túm chặt lấy áo anh. Đôi lúc tôi đi dép dính đầy bùn rồi vắt vắt kiểu gì, dính cả vào áo anh. Có hôm... là đầu anh nữa! Anh tất nhiên không nói gì đâu, nhưng lại “trả thù” tôi bằng cả người đầy bùn đất!
Nhưng khi nép mình sau lưng áo anh, tôi cảm thấy bản thân thực ra rất nhỏ bé, nhỏ bé hơn tất cả mọi điều. Đến cả con kiến kiên cường đang vác vụn thức ăn rơi vãi trên lưng dưới đất, tôi nhìn nó mà còn cảm thấy “nó mạnh mẽ còn hơn mày nữa nhóc”. Vì tôi đã quen với nuông chiều, sự nuông chiều đầy dịu dàng từ anh.
Nếu có người hỏi lại, ngày đó nếu không phải anh, tôi cũng sẽ yêu chứ? Chắc chắn bây giờ tôi đã có thể trả lời rằng, ngày đó nếu không có anh, cũng sẽ chẳng có một tôi yêu sâu đậm đến thế.
“Em không đi đâu, lạnh chết!” – Tôi la to, tiếng vang “chạy” đến tận cổng trước.
“Không lạnh!”
“Lạnh mà!”
“Anh đi với em, không có lạnh!” – Mặt mày anh đỏ bừng, cánh mũi sưng tấy như vì lạnh khiến tôi bật cười khi nhớ đến con tuần lộc của ông già noel.
Ven sông, tôi cứ nghĩ là nó rất lớn, nhưng hình như không phải như thế. Nước sông chắc chắn lạnh, nhưng anh lại thò cả tay vào để rửa qua. Sau đó còn chạm vào mu bàn tay tôi khiến tôi giật thót người, điều đó làm anh bật cười khanh khách như được mùa. Nước lạnh đến buốt giá cả đỉnh đầu, thế nhưng tôi lại cảm thấy nóng, nóng vì gương mặt đang đỏ bừng, nóng vì trái tim đang đập loạn nhịp lên, nóng vì có người đang ngồi cùng tôi, chuyện trò đôi ba câu nhảm nhí đến chiều tối.
“Nhà em đang đánh bài, tí anh có qua không?”
“Ù ôi, thích thế. Chắc phải qua làm mấy ván.”
“Gọi cả hai cô chú sang luôn nhé, mẹ em bảo qua chơi rồi ăn cơm cho vui. Nay nấu nhiều đồ ăn lắm.”
“Có món gì vậy?”
“Thịt đông!”
Tôi vẫn thường nghĩ nếu tôi không gặp anh, hay đúng hơn anh sẽ không xuất hiện trong cuộc đời của tôi thì sẽ như thế nào? Tôi nghĩ, chắc chắn đó là sẽ là một cuộc sống vô cùng buồn tẻ chăng? Mình và anh sẽ lướt qua nhau như bao con người khác? Nhưng tôi lại tin rằng, chắc chắn sẽ có một sợi dây định mệnh vô hình nào đấy, trói chặt chúng tôi, để tôi có thể tìm được anh thêm một lần nữa. Không thì, cùng lắm là tôi đi tìm anh thôi!!!
“Anh nhớ nha, lần sau phải chở em đi nữa đấy.”
“Được rồi cô nương.”
“Mà anh ơi...?” – Tôi nhìn anh bằng cặp mắt tròn xoe.
“Hửm?”
“Đi chơi với anh siêu siêu vui!”
...
Công ty về nhà, biết bao những công việc chồng chất khiến tôi mệt rã người. Tôi nằm dài trên chiếc giường đơn trải ga màu. Chăn mền sáng nay đi còn chưa kịp gấp. Lộn xộn và bừa bộn không thể tả. Tôi nằm cuộn chăn, như chú sâu róm co mình.
Đồng hồ điểm 11h đêm, hướng mắt tôi chăm chú vào cánh cửa nhìn ra lòng thành phố. Mọi thứ cứ như là một mô hình nhỏ, chi chít chi chít những đốm vàng xanh đỏ hồng lập lòe trong đêm tối. Bừng sáng cả một thành phố “không ngủ”. Những con người phía dưới ấy như kiến đen vẫn đang kiên cường giữa một rừng ánh đèn sáng chói của những tòa nhà cao ốc xập xình, thế nhưng chính những con người, những cá thể khác biệt ấy lại là điểm nhấn nổi bật nhất của bức tranh đời thực.
Hôm nay sẽ có người buồn, người vui, người đang khóc, người vừa chia tay, người lại vừa tìm kiếm được một tình yêu mới, người buồn vì bị đuổi việc, người vẫn đang lao đầu vào công việc, người chỉ mải mê lướt điện thoại và cũng có một người như tôi, mệt mỏi và bất cần với cuộc sống hiện tại của chính mình. Nhưng khi nhìn dòng người vẫn không dừng lại, họ vẫn chuyển động và cống hiến sức trẻ ngày một cho xã hội, cho đất nước, và vươn mình tới tương lai. Tôi mới tự cảm thấy tiếc cho mình, rồi lại giận bản thân. Nhiều cảm xúc đan xen lắm...
“Mình đã thay đổi rồi à? Già rồi chăng?”
Bước sang tuổi 27, dù chưa có gì là già dặn, vậy nhưng tôi không còn quá hứng thú với nhiều điều, đi làm rồi về nhà, về nhà rồi lại đi làm. Một thói quen mà tôi đã lặp đi lặp lại hơn suốt 6 năm qua. Không một ngày nào, tôi cho phép bản thân mình dừng lại trước công việc, nói đúng hơn, là không thể rời đi trước đồng tiền. Đôi khi tôi sẽ đi ăn cùng bạn bè, tụ tập và vui chơi theo đúng nghĩa “thanh xuân” mà tôi mong ước, nhưng như vậy còn mỏi mệt hơn gấp bội, khi luôn cố phải tỏ vẻ rằng “à, mình thực sự ổn” trước mặt một ai đó.
Mỗi lần như thế, tôi sẽ đi đâu đó dạo một vòng, hít thở bầu không khí của thành phố mà tôi đang sống. Đôi khi chúng chẳng yên tĩnh gì để tôi có thể tập trung giải tỏa nỗi phiền muộn. Nếu bây giờ, thành phố chợt chẳng còn nhộn nhịp như bao ngày, chẳng phải rất chán nản hay sao? Tôi đã có suy nghĩ, mình sẽ về quê với cha mẹ. Đó là vào những ngày, tôi không còn có lấy một chút sức sống với hiện tại, với cuộc sống trước mắt nữa. Mọi thứ đều thật tồi tệ, giống như thể, tôi còn làm nó tồi tệ hơn thế rất nhiều nếu tôi còn tiếp tục sống như vậy.
Đắp chăn che kín mặt, trong đó, tối um um lại khiến tôi nhẹ lòng và an toàn hơn bao giờ hết. Tôi muốn nghe một bản nhạc, một bản nhạc không lời. Như cuộc đời của tôi, dù cho có tỏa sáng rực rỡ, nhưng vẫn luôn thiếu vắng đi một thứ gì đó... dường như rất quan trọng. Tôi nằm trên giường, đầu đinh đinh lên một vài cơn đau nhức, việc này xảy ra thường xuyên nên cũng thành quen. Dạo này sức khỏe chẳng còn như trước, mặc dù chưa qua tuổi 30 hay 40, nhưng đã trì trệ đau nhức đủ kiểu.
Tít tít.
“Em làm xong báo cáo thì gửi ngay cho chị nhé, còn tập tài liệu cho cuộc họp ngày mai, em nhớ chuẩn bị sớm.”
Công việc vẫn chất đống, tôi không cho phép bản thân buông lơi. Cứ nghĩ đến việc, nếu bây giờ tôi cứ ngủ mãi, ngủ một giấc thật ngon, sáng không cần phải đi làm, tối cũng không cần phải về nhà lúc khuya muộn nữa. Thật tốt biết bao.
Thế nhưng, hình ảnh bố mẹ khổ sở ở quê vun đắp chút tiền lo cho tôi mỗi tháng mỗi ngày hồi còn sinh viên, tôi lại không cho phép bản thân ngơi nghỉ. Ngay cả bây giờ, cuộc sống tôi hay bố mẹ đều đã khá giả hơn, nhưng tôi vẫn luôn cho rằng... thế vẫn là chưa đủ.
“Ăn vào con nhé, dạo này con gầy quá.”
“Mẹ, chắc cô Hương giờ chuyển về quê luôn rồi nhỉ?”
“Ừ, nó bỏ việc rồi, mang hai đứa con gái về, chồng nó bỏ đi biệt xứ đâu đâu, nói chung tình cảnh khổ lắm.”
“Con mới nghe chị Thư kể lại thế, chồng cô Hương ngoại tình, xong rồi vì không chịu được cuộc sống như vậy mà li hôn. Mới li hôn tháng trước hay sao đó mẹ.”
“Ai biết, nó cứ im ỉm với bà Sơn, hỏi cấm có trả lời, mẹ nó thì thương cho nó với hai đứa cháu gái còn tí hỏn đã khổ không có ba. Hôm qua mới lên chợ trên xin một tay vào làm thợ may ở xưởng gia công gì đấy...”
Tôi gật gật đầu, mẹ lại hỏi tiếp. – “Mà đúng rồi, con lên thành phố, có gặp lại thằng Dũng không?”
Tích tắc thời gian trôi đi, đồng hồ chỉ điểm 1h29’, mắt tôi cứ chằm chặp trần nhà, không tài nào ngủ được. Tôi nghĩ nên vào xử lý hết đống hồ sơ nhân viên gửi chiều nay, còn phải soạn cho buổi họp chiều mai, kiểm tra hồ sơ, giấy tờ sếp gửi. Thế nhưng, cơ thể tôi đã mệt nhừ đến mức chẳng còn muốn làm gì, ngay cả bây giờ tôi đang khát nước, cũng chẳng còn muốn tự mình đứng dậy rót.
Tôi cầm điện thoại. Mắt khẽ nheo lại vì màn hình quá sáng. Tôi định sẽ vào kiểm tra sổ sách nhưng lại chợt dừng lại, khẽ bấm vào kho ảnh khi ngón tay đang mông lung chần chừ. Hơn cả nghìn tấm nhưng tôi chưa bao giờ vào để xem lại.
Mắt tôi ươn ướt, cảm xúc khó nói dấy lên trong lòng. Tôi lướt từ từ, phóng ảnh to hơn, vừa vặn một người. Một người đã từ quá lâu tôi không còn gặp lại.
“Con không gặp được anh ấy, chắc đã chuyển đi đến đâu rồi...”




Bình luận
Chưa có bình luận