Đông đến....





Có cô nhân viên làm cạnh công ty tôi, quen biết do một lần đi dự sự kiện sách viết. Đã từng kể về mối tình đầu của cô ấy khi còn là một học sinh cấp ba.

“Cuốn sách mới đây của cô tôi khá thích, nội dung hay lắm.”

“Cảm ơn, thực ra nó được lấy cảm hứng từ một câu chuyện đời thường mà tôi từng trải qua.” – Cô gái kia khẽ cười, một màu buồn nhàn nhạt.

Cả hai khác lớp, lại còn chẳng bao giờ chuyện trò. Nhưng có một lần, vì lỡ mang nhầm sách, cô phải qua lớp khác mượn sách đọc. Lúc ấy, cậu ngồi ngay bên cửa, lơ đễnh xoay bút, gặp cô, cậu chẳng bất ngờ, vì đã nhìn thấy bóng người nhỏ chạy đôn chạy đáo từ xa thông qua tấm cửa sổ mờ dính đầy bụi bám. Vì cái lần nhầm sách ấy, họ mới lần đầu tiên mà biết đến sự có mặt của nhau. Thật ra cái lần đầu gặp gỡ ấy, chẳng ai trong họ biết rằng, đối phương sẽ là người khiến bản thân day dứt đến nhường nào.

Họ yêu nhau, một thứ tình yêu vô cùng đẹp đẽ, ngây ngô trong sáng và mang màu sắc hoài niệm của tuổi trẻ. Cái độ 17,18 đôi mươi, cái gọi là... đẹp nhất của cuộc đời, ai mà chẳng biết thương, biết nhớ một ai đó? Ngay cả chính tôi, người đang cần mẫn viết lên những trang cuộc đời mình cũng thế. Thanh xuân như một thước phim tua chậm, nhưng bộ phim đó không thể quay lại để xem, chỉ có thể dùng tim mình để nhớ.

Tôi đưa một ly cà phê nóng mới mua từ cửa hàng bên cạnh, cô ấy đã ngồi sẵn trên ghế chờ trước công ty. Vì thời tiết dạo này khá lạnh buốt, vì thế mà cô đã mặc một chiếc áo khoác bông ngoài to đùng, trông cả người tròn tròn rất hài hước.’

Cô ấy kể với tôi bằng đôi mắt sáng và nụ cười tươi. Và bạn biết không? Bạn có thể biết về ai đó khi nhìn sâu vào đôi mắt họ. Trong đôi mắt như sao trời lấp lánh kia, tôi không ngờ có thể nhìn thấy được cả chữ “thương” thật lớn ấy.

“Vậy sau đó...?”

Rồi họ chia tay, vì những lý do cá nhân và gia đình. Song, cô chợt cười gượng, ánh mắt cũng trở nên xa xăm và đượm nỗi buồn, khi cái nhìn cứ lơ đãng đi đâu đó bên ngoài con đường dài, phần phật gió. Tiết trời cứ mỗi một se lạnh, dòng người trên phố không nhiều, đoạn đường thường nhật cũng trở nên vắng bóng.

“Tôi biết mình vẫn còn yêu, nhưng để quên đi tình yêu đó, dường như chẳng có cách nào cả.”

Cái ngày mà họ gặp lại, cả hai chỉ buông lời chào một cách gượng gạo nhất rồi rời đi.  Nó giống như một nỗi đau đã quên, tưởng chừng đã quên mất, nhưng sự thật lại luôn vây bám lấy kí ức ngày xưa. Cô không yêu ai, muốn yêu cũng chẳng thể tìm ai phù hợp. Thấm thoát trôi đi, ngày mà cậu liên lạc lại, số điện thoại không thay đổi. Mà chỉ là trái tim, tình cảm xa xưa đã héo mòn theo thời gian.

“Cuối tháng này anh cưới, em đi nhé?”

Lần đầu tiên sau ngần ấy năm chẳng một lời nhắn, một cuộc gọi. Cậu đã khoác trên mình bộ âu phục bảnh bao và lịch lãm. Dưới ngọn đèn lập lòe của tiệc cưới, bóng dáng chàng trai năm 17 tuổi cứ thế xa dần trong chớp mắt. Tiếng vỗ tay huyên náo và niềm vui phấn khởi của tất cả mọi người. Nhưng đâu đó trong khán phòng đầy hoa lệ, giọt nước mắt một người đang rơi, cứ rơi mãi, cô ngồi đấy với bộ váy xanh nhạt liền mình, lặng lẽ lau đi giọt ngọc giấu mình.

Đấy là lần cuối cùng cô tận mình chứng kiến, khoảnh khắc hạnh phúc nhất của người mình thương, cũng là lần cuối cùng sau tất cả những chuyện trước đây, cô đã có thể hạnh phúc nói một lời.

“Chúc anh hạnh phúc.”

Đến đây, tôi chỉ lẳng lặng làm một người lắng nghe, khẽ đặt tay lên vai cô gái đang nghẹn ngào trong những cảm xúc cũ. Có thể nó đã chẳng vơi đi. Tôi hiểu được cảm giác ấy, cái cảm giác nhớ nhung một ai đó đã quá lâu không thể gặp lại.

...


Đông sang, hạ qua rồi nhưng tôi vẫn còn chút lưu luyến. Hiên nhà chẳng còn lá khô rụng đầy, chỉ có những cơn mưa phùn và hơi sương giá buốt lướt qua làn da mẫn cảm làm nó lạnh tê người. Vì thời tiết thay đổi, thế nên không tránh được những chứng bệnh vặt vãnh, tôi đau họng và sổ mũi phải mấy cả tuần mới hết. Ôi sao cái ho khan nó khổ! Tôi ho muốn nổ cả cổ, uống nhiều thuốc và chăm chăm tắm nước ấm, ngậm nước muối mỗi tối. Ấy thế mà chẳng thuyên giảm nổi.

“Em đi ra tiệm thuốc ấy, kêu họ lấy liều kháng sinh mạnh mạnh vào.”

Tôi vừa nuốt ực viên thuốc con nhộng. – “Em mua rồi, liều ba ngày. Nhưng mẹ em nói uống nhiều thuốc tây cũng không tốt lắm. Trước đây em bị hai ngày là cùng, không hiểu đợt này phát sốt cái gì nữa.”

“Thế mới bảo, người ta nói bây giờ sức khỏe con người yếu lắm. Cuối tuần này chắc chị phải đi khám cho chắc ăn.”

“Khám tổng quát à chị?”

“Ừ, ông chồng chị cứ hối đi, mà chị nói thế này, khám ra lại lòi 1 đống bệnh, còn “sì trét” hơn cơ.”

Tan làm, tôi đi bộ về nhà, dạo quanh con phố mà chân tay cứ bủn rủn bủn run, miệng thì cứ sặc sụa ho như bị lao ấy.

Tuy rằng mùa đông rất đẹp, nhưng lại mang vẻ cô đơn và lạnh lẽo, nó không ấm áp và đầy nắng ấm như mùa hạ tôi yêu. Tất nhiên vì thế mà cảm xúc của tôi khi nhớ về một ai đó giữa trời đông, sao thật đau lòng...

“Hà...”

Tôi thở một hơi lạnh dài trong đêm, bước chân vội vã trên con phố để tìm đường về nhà. Con đường đông đúc, nhưng tôi vẫn thấy mình thật lạc lõng.



22

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout