“Ngày 18 tháng 3, hôm nay...”
Tôi chẳng còn nhớ bản thân những tháng năm ấy thế nào, chỉ nhớ đã từng có một bóng lưng, to lớn và vững chãi lấp đầy đáy mắt của cô gái nhỏ, lại bừng sáng vì những tia nắng mặt trời. Người con trai ấy nằm giữa bầu trời tôi yêu nhất.
Có phải ngày đó, anh chính là ánh dương quá chói lọi hay phải chăng cũng chỉ giống như tôi, những kẻ khao khát muốn chạm đến bầu trời.
Dưới cái nắng hạ ngày thu, bầu trời như se lại một mảng cam rực rỡ hòa với nắng hồng ấm áp. Lá xao xác rơi đầy trước hiên nhà, tôi cầm chổi quét, quét mãi cũng chả thể hết được, cứ hết lại có lá vô tình rơi xuống theo làn gió nhè nhẹ của thiên nhiên. Tôi có thể hiểu được sự “vô tình” ấy của nó, nhưng không cần phải nhiều đến vậy đâu...
Trước cổng, tiếng anh như vẫy gọi, trầm ấm kêu lớn tên tôi. Âm thanh ấy quen thuộc đến mức chẳng buồn muốn nghe, chẳng buồn muốn nói. Thì ra sau này mới biết, sẽ chẳng còn ai gọi tôi như thế nữa... Là tôi tiếc nuối cái khung cảnh lãng mạn này, hay tiếc nuối con người đã cùng trải qua biết bao nhiêu năm tháng?
“Anh đừng gọi to thế! Bà em nghe bây giờ.”
“Nhanh lên, trời nắng lên đấy.”
Mùa hạ, cái mùa trong bốn mùa luân chuyển của tự nhiên, là khoảng thời gian mà tôi thích nhất, bởi tôi sẽ dành chút lòng mình, mở trái tim nhỏ bé, để tận hưởng một chút lãng mạn mà mùa hạ đem đến, một món quà tinh thần mà cuộc đời đã ban cho. Tôi từng đọc một cuốn sách, có một câu khiến tôi thổn thức mà mong chờ. “Người mà bạn yêu sẽ đến gặp bạn khi mùa hạ đến”
“Có thật không anh?” – Tôi quay người sang, đưa trang sách trước mặt anh và ngón tay chỉ vào câu nói cuối cùng, với đôi mắt sáng và lấp lánh tia hy vọng.
Anh trầm ngâm, rồi gật gù như một ông cụ. Dẫu tôi còn chẳng hiểu được cái ý nghĩ sâu xa trong tiềm thức của anh lúc đó là gì. Bây giờ lại càng không hiểu.
Tôi mặc kệ.
Tôi thích mơ mộng về những điều trong tương lai, đó là thứ mà mỗi tối, một cô gái bình thương như tôi sẽ tự hỏi chính mình như thế đấy!
Người đó là ai? Là người như thế nào? Là người đẹp trai như hoàng tử trong câu chuyện cổ tích, hay một chàng trai rất đỗi bình thường nhưng lại có khiếu hài hước dóm dĩnh? Ồ không, nếu có thể, có khi anh ta rất hào phóng và chiều chuộng bạn gái mình cũng nên?
Tôi cứ mãi nghĩ về những điều như thế, giống hệt những thiếu nữ ngày ấy đối với tình yêu, là một hũ mật ong đầy đậy kín ấp ủ qua ngày.
“Này! Này!”
Từ bao giờ, tôi đã ngồi gọn sau yên xe đạp, chầm chậm lướt qua cánh đồng thơm mùi lúa chín, qua cái cây hoa sữa đầu làng, qua hàng tre rậm rạp gần đình làng thô sơ. Qua tất cả, những thứ đã từng gắn bó đến quen thuộc. Tôi nhớ hết rồi.
“Bám chắc vào!”
Vạt áo người đó bay bay, trong gió nhẹ lại phảng phất chút mùi cỏ non thơm ngát. Và những tia nắng thì mệt mỏi mà nằm dài trên vai áo anh, chẳng rời. Bàn tay nhỏ siết chặt, rồi vòng qua ôm chặt lấy, anh phóng xe vươn mình như tay đua hạng nhất, còn tôi thì cười phá lên trong sự thích thú. Tiếng cười hòa tiếng nói, lại khiến trái tim tôi đem gieo một hạt mầm nhỏ, mang theo thứ rung động nửa vời, hóa thành tình yêu sâu đậm, mà đến tôi còn chẳng rõ những điều ấy là gì. Có lẽ bởi vì, trái tim đã vô tình vẽ nên một người con trai đứng giữa một khung cảnh quá đỗi lãng mạn, mới khiến ánh mắt dần trở nên lấp lánh đối với những điều giản đơn ấy.
“Hôm nay anh không đến trường à?”
“Ừ.”
“Sao thế?”
“Anh phụ mẹ ngoài đồng.”
Chiếc bàn đạp chầm chậm trở lại. Anh quay đầu, nở một nụ cười dịu dàng.
Có lẽ chính là lúc ấy, tôi đã biết... thì ra không phải là vì anh đứng giữa mùa hạ mà tôi yêu nên mới thích. Mà vì chính là nhờ có anh, tôi mới biết thì ra mùa hạ còn đẹp hơn như thế rất nhiều nếu trong khung ảnh đấy, có một người con trai mà tôi đem lòng thương.
Chúng ta vẫn thường rung động với những thứ rất nhỏ bé. Tôi cũng thế, vì đã vô tình yêu lấy nụ cười của anh mà không hay biết gì. Có người nói, chẳng qua là vì lúc ấy bầu trời còn quá nhỏ, đôi mắt cô gái ngày ấy lại chỉ có tấm lưng của người kia. Cũng bởi vì, cô ấy chưa bao giờ yêu, nên mới khát khao và hi vọng vào những thứ như thế. Nhưng chưa một khắc nào tôi quên được, hình bóng vốn xa xăm ấy bây giờ thế nào.... Nếu ngày đó người chở tôi trên chiếc xe đạp là người khác, tôi cũng sẽ yêu như vậy sao?
“Ngốc, đi vào nhà nhanh kẻo nắng, đen thui da bây giờ.”
Tình yêu vốn dĩ là thứ khó hiểu nhất, ngay cả những người đang yêu và đã yêu, họ cũng chưa từng hiểu quá rõ về tình yêu của mình đối với người ấy. Họ chỉ cho rằng, hai con người trao nhau nụ hôn, cái nắm tay và những điều hơn như thế, thì chính là yêu. Nhưng chưa bao giờ nghĩ, tình yêu thật ra chẳng có gì là lớn lao cả, nó chỉ là một loại cảm xúc vô hình mà hai con người cảm nhận được khi ở bên nhau. Không cần những cái hôn, cái ôm, chỉ cần trong trái tim, đâu đó dù thời gian trôi đi, vẫn sẽ còn giữ lại duy nhất một người. Đó chính là yêu...
“Anh lại phải đi học đấy nhé!”
“Rồi, vào nhà đi.”
“Anh không đi, em cũng không đi đâu.”
“Đừng có bướng, chuyện học mà cứ nói như đi chơi vậy.”
“Anh cũng thế còn gì.”
“Được rồi nàng, ngày mai tôi sẽ đi học.”
“Hứa rồi đấy. Ngày mai em không thấy, cái sân nhà anh sẽ là một đống lá vàng em đổ vào!”
Có những người đang đấu tranh cho chính tình yêu của mình. Nhưng cũng có những người lại dễ dàng buông xuôi, vì công việc? Vì gia đình? Hay vì những lập trường đối lập nhau? Có những cái níu tay là cần thiết, nhưng cũng có những lời xin lỗi là dư thừa. Chỉ là nó không đúng thời điểm.
Có những lần gặp gỡ, chính là định mệnh, nhưng chúng ta lại vô tình bỏ lỡ mất. Nhưng cũng có những lần gặp gỡ, định sẽ trái với duyên phận nhưng trái tim lại níu giữ chẳng thể buông. Con người là thế đấy, và tình yêu cũng là như thế. Đều khó hiểu và nặng lòng như nhau.
Khuất sau cánh cổng nhà, có một cậu bé, tay ôm một con mèo nhỏ đang chết dần. Cậu không ngừng khóc, đôi vai đã run lên bần bật theo từng tiếng nấc đầy bi thương. Cơn mưa dần tới, những hạt nặng trĩu ngả lên mái tóc ướt đen nhẻm. Tán ô rộng, lại ngả về phía cậu. Khi ngước mắt, đã chẳng thấy ai. Chỉ thấy có một người, đang đội đầu trần chạy về theo lối mòn xưa. Chẳng thể biết, hai con người xa lạ đó từ bao giờ đã được cột vào tay sợi dây đỏ của định mệnh.
Là vì tán ô ngày ấy người đưa, nên đem lòng nhung nhớ.
“Cẩn thận kẻo cảm đó!”



Bình luận
Chưa có bình luận