Gõ cửa kí ức





“Cháu làm rớt này.”          

Một bà cụ chỉ tay vào chiếc ví nhỏ màu xanh nhạt nằm trên đường, tôi quay người, với tay bên đeo chiếc túi xách màu bạc. 

Trước khi tôi kịp suy nghĩ vì sao nó có thể rơi ra khỏi túi mình, thì bà đã đưa đến trước mặt tôi và mỉm cười hiền hậu. Tôi đón lấy, và nở một nụ cười.

“Cháu cảm ơn ạ.”

Bà nhìn tôi, rồi ân cần chỉ bảo, giọng bà hơi khác với người ở đây, hình như là người miền Trung từ dưới quê lên. Giọng bà đặc sệt người Thanh Hóa, trên tay còn ôm đồm khá nhiều đồ, mấy bọc nem chua thanh hóa đặc sản. Vừa nhìn tôi đã nhận ra ngay.

Chúng tôi đứng dưới trạm xe buýt, còn có thêm vài người, một người đàn ông trung niên và cô sinh viên đại học năm nhất đang cặm cụi bấm bấm điện thoại, à còn có một anh chàng cấp ba đang nhai vội chiếc bánh mì chả để kịp giờ đến trường. Chỉ có vậy mà dường như tôi đã có thể thấy được cả một chuỗi thời gian đan xen nhau đang tồn tại.

Tôi thấy bà có vẻ chật vật, và lại chỉ có một mình. Điều hiếm thấy... Bằng tuổi bà, tôi thấy đại đa số đều đã có cháu chắt rồi, mấy dịp từ quê lên thế này, kiểu gì con cái cũng lo xong xuôi hết cho. Với tính người già vốn lẩm cẩm, thành phố đất chật người đông, nhiều khi chưa thích ứng được với sự náo nhiệt và ồn ào. Nguy hiểm còn có thể bị mấy tay lừa lọc hết tiền.

“Bà! Bà để cháu cầm giúp cho.”

Tôi với lấy hai chiếc túi màu nâu sậm, coi bộ nặng ra trò.

“Có nặng quá không cháu? Không không thì cứ để đấy...”

“Được mà ạ. Nhẹ hêu.”

Đôi mắt bà ánh lên vài tia sáng nhạt màu, giữa muôn vàn những nếp nhăn xô chồng lên nhau và những quầng đốm thâm sần, tôi lại có thể thấy được... có một vì sao vẫn luôn hiện hữu. Mái tóc bạc được găm gọn bằng chiếc kẹp nhỏ mỏng dính, dạng thon dài như cây kim. Vài lọn tóc con bên ngoài cứ ngả nghiêng theo chiều gió. Bà cười xòa, đôi bàn tay cứ xoa xoa đầu gối.

“Cháu giống với con gái bà hồi ấy lắm.”

Tôi cười bảo. – “Thật thế ạ? Nếu vậy chắc cháu xinh lắm!”

“Ừ... Nó xinh... Lại còn ngoan nữa.”

Tôi thấy bà có vẻ đượm buồn, không hỏi thêm. Tôi đành lái sang chuyện khác vậy.

“Bà ơi, bà có ai trong nam ạ?”

“Ừ thằng con trai cả, nó lấy vợ ngoài bắc, xong rồi hai vợ chồng nó chuyển ra nam làm ăn. Xa nhà đã lâu, nó bận bịu công việc rồi cuộc sống gia đình mà chẳng mấy khi về được. Có khi đã hơn mấy năm trời rồi...”

“Thế bác có biết bà vào không ạ?”

“Nó biết, mà nó bận quá, vợ nó nói muốn ra đón nhưng đang bầu bì kiêng cữ, không được không được...” – Nói rồi, bà xua tay. – “Bà nghe người ta nói cái gì mà bắt tắc xi, nhưng mà bà không rành, thôi thì nghe mấy cô cậu sinh viên đi cái xe buýt này cũng được.”

“Nhà bà, bác là con một thôi ạ?”

“Đâu, nó là đứa con trai cả, sau nó còn có 1 đứa trai út và hai con em gái nữa...”

“Thế chị ban nãy bà nói là...”

“Con bé đó li hôn chồng, nó đi làm ăn xa, ở đâu còn chẳng rõ nữa. Cứ nói là hè lại về, hè lại về. Mà mấy mùa rồi, đến bóng còn chẳng thấy được. Bà biết nó tủi trong lòng, sợ cả nhà lo lắng lại nuôi thêm miếng cơm cho nó và con.” – Nói đến đây, bà cũng chỉ thở dài. – “Nó dốt, người ta khôn người ta đâu như vậy... Nó tha thằng bé chưa đến 4 tuổi khắp nơi, cuộc sống bấp bênh như con thuyền trôi sông. Bà nói nhiều rồi. Quách có nghe...”

Vừa dứt câu, một chiếc xe taxi chạy đến rồi dừng trước chúng tôi. Bên trong, bác tài hạ cửa kính và cánh cửa sau cũng vừa ngay bật ra.

“Mẹ!” – Người đàn ông mang sơ mi xanh kẻ sọc, tầm tuổi trung niên giống bố tôi. Có lẽ tuổi tác tầm tầm đó. Bác lấy tay ôm lấy mấy bao đồ đằng sau và chiếc túi đeo vai nặng trĩu trên người bà. – “Sao mẹ nói 7 giờ tối mới tới nơi? Bác Thành nói con mới biết mẹ đến đây đã là 4 rưỡi chiều rồi.”

Tôi đoán... chắc là bác cả, người con trai lớn trong nhà.

“Không phải đang làm việc à? Còn đến đây làm gì? Mẹ tự bắt xe buýt về cũng được.”

“Bắt xe buýt đến trạm đó, rồi mẹ cũng có lần được nhà con đâu mà tự đi được.” – Bác cười cười. – “Con không đến, mẹ có mà hỏi đến sớm.”

Tôi đi đến, đưa chiếc túi nem cho bác. Bác thấy tôi, liền tươi cười. Nụ cười hiền hậu đó, y hệt như bà.

“Cảm ơn cháu nhé.”

“Không có gì ạ. Bác và bà giữ gìn sức khỏe ạ.”

Tôi vẫy tay, bà cũng cười khúc khích chào lại tôi, trước khi đi, còn dò dặn.

“Phải cẩn thận đấy... Đồ quan trọng cả mà.”

...


Quan trọng? Có thể giữ mãi được không?

Không thể nhỉ?

Tất cả, ai cũng thế, ai rồi cũng sẽ rời bỏ thứ từng gắn bó với ta ngày nào. Không biết là hóa thành mây mưa, hay vị tinh linh nhỏ nào đó, bay về một phương xa mà chẳng ai hay, không ai biết.

Dù vậy, điều khiến người ta day dứt rốt cuộc cũng chỉ là thứ kỉ niệm vụn vặt của quá khứ. Giống như tập vở cũ tôi cất ở góc tủ đầu giường từ lâu đã chẳng còn đụng tới.

Tôi hặm hụi mở cánh tủ phủ đầy bụi trắng xóa một mảng dày, từ trong ngăn tối trống rỗng, lại có những cuốn sổ cũ rích từ đời nào. Dường như, mọi miền kí ức và hình ảnh ngày còn ngồi trên ghế nhà trường và thời thanh xuân rực rỡ ấy đang chạy thật nhanh trở về. Là lúc vui vẻ ngân nga một khúc hát, cặm cụi vẽ một đóa hoa, hết lòng gửi một bức thư và can đảm để nói lời yêu với ai đó.

Dù lý trí đã cố gắng xóa bỏ, vậy mà trái tim lại dịu dàng đón nhận. Như thể, nó có thể làm dịu đi những thứ đã từng vỡ nát. Mà chẳng hay từ lâu, chính nó cũng đã từng vỡ vụn vì những mảnh kí ức này.

“Không ngờ là vẫn còn.”

Trang sách đầu nhuốm màu mực cũ, màu giấy vàng cũ xì đến mốc. Thậm chí còn có thể thoang thoáng nghe thấy mùi hương quen thuộc từ chiếc bàn học đó và... cả một khoảng trời tôi từng đứng giữa để ôm lấy.




13

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout