Địa Đồ Mật Án

Lộ giao giữa mù sương


Tại nha môn huyện, buổi sớm hôm đó, không gian đặc quánh mùi dầu lửa, mực son và khói trà chưa nguội. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Tấm hoành phi sau án thư bị lệch khỏi chốt treo.Vết gỗ xước dọc theo mép trên như vừa có ai dùng vật cứng cạy mạnh. Hộc tủ nơi thường cất những văn thư mật, giờ đây chỉ còn trơ đáy. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Quan Đỗ Thừa An đứng bên, sắc mặt bình thản lạ thường, không tỏ ra tức giận như đêm qua truy bắt kẻ trộm. Lão nhìn chỗ bị phá, mắt hẹp lại như vạch đo gió. Chỉ đến khi lính vào báo cáo, giọng lão mới bật ra, bén như dao:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Tra đến đâu rồi?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Tên lính trẻ cúi đầu: “Bẩm, là dấu chân nhỏ. Khả năng lớn là nữ ạ.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Một khắc im lặng đến rợn người. Rồi lão chầm chậm quay người, đi về phía bàn giấy, kéo ra một cuộn thư cũ ngăn kín. Bên trên cuộn thư là dấu ấn đóng sáp đỏ. Không ai nhìn thấy lão mở nó, nhưng sau đó, lão đưa mắt nhìn về bức bình phong phía tây, nơi treo bản sao tấm bản đồ mất cắp. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Mau đi truyền tin cho Trịnh Án sát sứ. Nói rằng phủ huyện đã bị đột nhập cần tiếp sức để truy bắt tội đồ.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Tên lính trẻ cúi đầu: “Dạ” rồi lặng lẽ lùi ra, mang lệnh thi hành.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Tại đầu chợ, Than đang húp bát cháo nóng bên hàng mợ Nẩu thì thấy lính huyện chạy xồng xộc, dán giấy trắng dọc theo cột đình, cho dân chúng cùng xem. Giấy còn thơm mùi mực tươi, nét vẽ sơ phác một thiếu nữ tóc búi cao, mắt to miệng nhỏ. Bên dưới đề rõ dòng chữ: “Truy tìm kẻ tình nghi. Ai bắt được,  thưởng mười lượng.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than nhìn xong, tay buông rơi cả muỗng gỗ. Gương mặt trong tranh như vừa bước ra từ gánh chừ ngày hôm trước. Than lập tức cắm đầu chạy về nhà cụ đồ Nghê.

Bình luận đoạn văn

Y Vũ đang ngồi trên ghế tre uống trà trước hiên, mắt nhìn bọn trẻ học chữ trong sân. Nhớ lại tấm bản đồ, chàng tự hỏi: “Nếu như là vật phẩm quan trọng, sao quan lại để ở nơi cho cô ấy tìm thấy dễ dàng như vậy?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than hớt hải chạy tới, chìa ra tờ giấy.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Cậu ơi, này không phải là cô bán chè sao?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ không đáp, tay gõ nhẹ nhịp quạt lên bàn.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Hoá ra là một cái bẫy.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Giờ chúng ta làm gì?” Than hỏi.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Đi thôi.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Chà!” Than vỗ tay. “Con biết thế nào cậu cũng không nỡ bỏ mặc người ta mà!”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Ngôi nhà có rào tre đan lưa thưa, mái ngói rêu phong, dựng theo lối giản dị của giáo thụ về vườn. Nhà cụ Mẫn xưa nay trống trải, ít con cháu, chỉ có thằng con trai duy nhất là Hàn Hưng. Từ khi bị con lừa mất đất, cụ sống một mình thanh đạm, ngày ngày ra hàng chè xơi nước thoả phây.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ đẩy nhẹ cổng tre, bước vào. Không tiếng chó sủa, không tiếng chày giã cốm, ngay cả tiếng gió cũng bị giữ lại ngoài hiên. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Cụ Mẫn?” Chàng gọi.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Không tiếng đáp. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Chàng bước qua bậc cửa. Trong nhà, bàn trà còn đang uổng dở, nắp ấm đặt lệch. Trên bàn, quyển kinh Thi còn đang mở ở trang giữa. Lư hương vẫn thoang thoảng mùi nhang cháy trên bàn thờ.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ đưa tay sờ lên mặt ghế, vẫn còn hơi ấm. Có lẽ là cụ Mẫn vừa mới ngồi đây. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Lạ thật.” Y Vũ thì thầm.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than nhón gót bước vào sau, khẽ khàng như sợ quấy nhiễu:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Cậu… cụ đâu rồi?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ không trả lời. Ánh mắt chàng lướt qua bức vách sau gian thờ. Một vết rách dài nơi tấm màn, như có ai cố níu lại. Vết bùn khô lấm tấm ở ngạch cửa, nhưng với cách bày trí trong nhà, cụ Mẫn không phải người hớ hên để cho nhà cửa bừa bãi. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Chàng bước ra hiên, ngẩng nhìn bầu trời xám. Thời tiết vẫn như hôm qua. Không có mưa. Nhưng lá trong vườn rụng nhiều hơn bình thường. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ quay vào, ánh mắt nặng trĩu: “Than.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Dạ?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Mau quay về thôi.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than gãi đầu: “Ơ? Cậu còn chưa tìm được cụ mà?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ chấp hai tay về phía sau: “Cụ không về đâu.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Cả hai quay trở về nhà cụ đồ Nghê, Y Vũ cúi đầu nói lời từ giã, tiếp tục hành trình ngao du tứ phương. Than xếp hành lý, thở dài thườn thượt:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Cậu đi thiệt à?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Dính vào chuyện này sẽ không gỡ ra được. Có khi còn bị liên luỵ đến người vô tội.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ vỗ vai Than, cười nhẹ:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Ngủ đi, ngày mai ta lên đường sớm.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Gà còn chưa gáy, sương còn rơi đọng lại trên nhành hoa trắng, giăng mờ mặt cỏ. Tin lệnh truy bắt lan ra cả làng, lính tuần rải rác khắp ngõ. Than quấn khăn, ôm tay nải đi kè sau, còn Y Vũ thì đổi áo sẫm, cầm quạt giấy trên tay, và quyển kinh của cụ Nghê tặng trong tay áo. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Thay vì họ rời làng theo lối chính, Y Vũ lại chọn rẽ vào một lối nhỏ ven bìa rừng. Lẽ thường, kẻ trí gặp việc rối thì tránh. Nhưng chẳng ai biết rằng, đường chàng đi lại rẽ về hướng am Đường. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Lối vào am là con dốc nhỏ rải sỏi, tre mọc hai bên, gió thối nghiêng đầu ngọn. Chuông chùa vang khẽ, từng hồi thong thả như gọi người lỡ bước quay đầu.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ cúi đầu qua cổng, không nói gì. Tay gỡ dép, bước qua thềm. Trước tượng Phật uy nghiêm tôn kính, chàng chắp tay vái ba lạy. Hơi hương trầm len qua tay áo, gió khẽ nâng vạt khăn. Giữa phút ấy, trong lòng chàng cũng chẳng nghĩ gì về quan sự hay sổ sách. Mong sao tìm được chốn tịnh tâm giữa cuộc đời nhiều mưu toan. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than cũng quỳ ở một góc, miệng lẩm bẩm: “Xin Phật độ cho cậu nhà con mạnh khoẻ. Trở lại chức quan để giúp người đời.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Lúc ấy, có tiếng quát tháo vang lên từ phía hậu viện: “Nếu không có biên tự thì đất này phải giao lại cho nha môn, làng này còn phải nộp thuế chứ không phải chùa làm phúc.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Không biết liệu có phải lời cầu của Than đã thành hiện thực?

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Một giọng nữ nhẹ nhàng đáp lại:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Bạch thí chủ, đây là am nhỏ do dân làng lập nên từ thời khai hoang. Đất này đã có từ trước đời Khánh Lâm. Nay bảo phải giao thì hoá ra Phật cũng bị quan xét tội hay sao?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ quay đầu nhìn ra, cùng với Than bước theo tiếng ồn đến sân sau. Dưới gốc thị già, sư cô Diệu An đứng đối mặt với ba người đàn ông, dẫn đầu là Lý trưởng Đinh Văn Dụng, đầu quấn khăn đen, người thấp lùn, bụng phệ, tay cầm thước gỗ. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Hai người đi theo lưng đeo đao ngắn, mắt đảo quanh, rõ không phải kẻ buôn lời khuyên can. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Nói hay lắm. Nhưng đất không giấy, tức là đất bỏ. Mà đất bỏ thì thuộc triều đình. Triều đình cấp cho ai, người đó hưởng.” Lý trưởng rít giọng, quật thước gỗ xuống đất nghe chan chát. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Sư cô cúi đầu, tay không rời tràng hạt. Một tiếng thở ra nhẹ như sương:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Người tu hành không luận tranh chấp. Nhưng ép người vào chốn bần cùng, rồi nói đó là phép nước, thì chẳng khác gì đốt cả chùa để lấy tro nhóm lửa.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Lý trưởng trợn mắt: 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Dám mắng quan? Dẹp cái am rách này cho ta!”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Hai tên phía sau bắt đầu bước tới.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ ho khẽ một tiếng. Cả bọn ngoái nhìn.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Xin lỗi ngài. Nơi đây là chốn thanh tịnh, nếu có điều gì chưa phân minh, chi bằng để người ngoài góp một lời xét.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Ngươi là ai?” Lý trưởng nhướng mắt.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ không vội trả lời, chỉ lấy tay áo phủi nhẹ phiến đá bên sân, ngồi xuống thong thả.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Kẻ tha hương coi bốn bể là nhà. Nhưng lẽ nào triều đình lại đi thu đất Phật, mà không để sư cô cúng cơm độ nhật?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Ngươi thì biết xó gì? Phép nước ghi rõ, đất không biên tự, không ấn triều, thì bị xét là đất hoang. Giao cho chùa hay cho ai, cũng phải có chiếu chỉ. Còn không thì chỉ là tự dựng.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ gật đầu: “Vậy ngài có đem theo sổ biên ghi đất am này từng là đất hoang? Có dấu ấn xác nhận? Hay chỉ là lời truyền khẩu?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Lý trưởng cứng họng. Ú a ú ớ lắng tai nghe từng câu chữ của Y Vũ vang vang giữa sân.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Nếu chưa rõ mà đã thu, hoá ra là vu thổ mưu tư, tức lấn đất làm của, vậy đâu còn là phép?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Tên Lý trưởng cau mày. Ánh mắt gã hằn lên vẻ khó chịu. 

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ nói tiếp:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Nếu ngài chứng minh được, thì tôi không dám xen lời. Nhưng nếu là cậy thế hiếp yếu… E là tôi phải giải trình lên Bố Chánh sứ, sau nữa là chuyển đến Hộ Bộ Thượng Thư. Nếu lỡ có đến tai đương kim Hoàng thượng, thì ngài chắc sẽ gánh không ít tội đâu nhỉ?”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Lý trưởng biến sắc. Gã không ngờ đụng phải kẻ biết rõ phép nước đến vậy. Sắc mặt đanh lại, lặng thinh một hồi rồi hậm hực phất áo bỏ đi, để lại mùi thuốc gió lẫn bực dọc vẫn chưa tan trong sân am.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Sư cô Diệu An chắp tay cúi đầu cảm tạ: “A Di Đà Phật. Thí chủ đã giúp am một phen thoát nạn. Nếu không chê chốn nghèo thanh đạm, xin mời thí chủ tá túc lại đêm nay.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ nghiêng mình đáp lễ, giọng ôn tồn:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Đất Phật vốn là nơi thiêng, vậy mà bị người ép uổng, lòng nào yên được. Tại hạ xin nhận lời của sư cô.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than khoanh tay sau lưng, cười toe:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Nếu bọn chúng biết cậu là Trạng Nguyên, chắc còn cúi rạp người, nằm xuống làm thảm cho cậu bước qua!”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Y Vũ đưa quạt gõ nhẹ lên trán Than, mỉm cười: “Suỵt. Giữ miệng. Ta không vì danh, chỉ vì không muốn thấy chuyện trái tai gai mắt.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Than khoanh tay, kéo dài câu nói:

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

“Dạ, con biết. Cậu chẳng phải hạng người vô tâm đâu ạ.”

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px