Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Đêm Tàn [DEMO]

Chương 1: Con Quỷ & Chiếc Gương.

“Trải nghiệm đẹp đẽ nhất chúng ta có thể có, chính là sự bí ẩn… Bất cứ ai không còn trải nghiệm cảm giác này, cũng đồng thời không còn biết ngạc nhiên, thán phục. Điều đó giống như bạn đã chết rồi, bởi đôi mắt đã hoàn toàn u tối.”

Albert Einstein.


*

Giữa không gian vắng lặng, nơi mà bóng tối ngự trị khắp bốn bề, ánh sáng dường như là thứ quá đỗi phi lí để có thể tồn tại. Ấy vậy mà không hiểu vì sao, Châu Giang lại sở hữu riêng cho mình một ngọn đèn lam sắc. Dù không mấy sáng tỏ, nhưng chí ít thì đủ để giúp cô soi đường dẫn lối giữa vùng tối tịch mịch.


Ở cái cõi đất và trời chẳng mấy khác biệt, trở nên hãi hùng cũng hoàn toàn hợp lẽ. Như một loại chú nguyền, sự kinh sợ khiến từng bước chân cô trở nên thận trọng và dè dặt đến lạ. Mặc cho đang vô minh về thời không, cô vẫn đi mải về phía xa xăm. Đến khi phản ảnh của một cánh cửa trắng ngà va mạnh vào võng mạc, đôi chân cô khi này mới chịu thôi cất bước.

Cơn tò mò bỗng chốc dấy lên trong khối óc, thôi thúc Châu Giang tiến gần vật thể trước mắt. Sau vài ba bước cẩn trọng, cuối cùng thì cánh cửa cũng chỉ còn cách cô vỏn vẹn một sải tay.


Chẳng mất quá nhiều thời gian để Châu Giang phát hiện, rằng cánh cửa trước mặt không bị khóa. Thế là Giang chọn nghe theo trực giác để rồi trót lòng đẩy mạnh vào cánh cửa. Theo quán tính, nó dần dần xê dịch về phía sau đồng thời gửi lại cho Giang những âm “cọt kẹt” phát ra từ chỗ bản lề. Đứng dưới ngưỡng cửa, Giang trở nên tê dại thấy rõ. Hẳn là cô phải bất ngờ lắm khi chứng kiến một cõi lạ sáng trời đang tồn tại bên kia cánh cửa.


Trước tầm quan sát, cảnh vật trông hết sức lạ kì và phi lí. Mọi thứ quá đỗi hùng vĩ để có thể được ca thán trên những trang văn và cũng tột đỉnh kinh hoàng để con người ta rùng mình mỗi khi nhắc nhớ: Bầu trời lộng gió, nhưng lại huyễn hoặc một màu đỏ thẫm; Trên cao, có trăm nghìn vật sáng bay vật vờ, có thể dễ dàng mường tượng chúng như những con quạ đang đói khát chực chờ để vồ lấy con mồi béo bở; Hàng cây hai bên đường thì trông quái dị hơn hết, chúng khô quắp lại và có màu đen tuyền như than.

 

Cho đến giờ khắc này, đầu óc Châu Giang vẫn đang rối tung rối bù, bởi lẽ cô đang tự vùi chính mình trong hằng hà những câu tự vấn khó nhằn. Liệu đó có phải là hình hài thật sự của thế giới ngoài kia? Tội cho Giang, chắc do chìm sâu trong bóng tối quá lâu nên cô hẳn đã quên mất rồi! Nhưng sao cũng được, miễn là Giang có thể thoát ra khỏi cái cõi tối đen vô vọng này thì mọi lí lẽ đều không quá quan trọng!


(...)


Đi giữa hoang tàn và đổ nát thật sự là một trải nghiệm rợn người, ít nhất là đối với Châu Giang. Cô gái trẻ đã mang giác cảm lo lắng cũng được hơn cả tiếng rồi thì phải. Khung cảnh của thế giới này hệt như trong mấy bộ phim hậu tận thế mà Giang hay xem. Rõ vậy rồi, vì phủ kín xung quanh luôn luôn là hình ảnh những tòa nhà cao ốc xập xề, hoang phế. Trên con đường nhựa mòn nát Giang đi, những chiếc xe bốn bánh hỏng hóc đang nằm thinh lặng như thể đã bị bỏ mặc từ rất lâu. Càng nghĩ, Châu Giang lại càng gieo thêm nhiều hạt mầm nỗi sợ vào bên trong tiềm thức. Nếu đây quả thực là thế giới hậu tuyệt diệt, vậy chi bằng tìm kiếm một cái siêu thị lớn để trú chân còn tốt hơn việc tự ngẫm sâu xa.


Dường như vị thần may mắn đã mỉm cười với Châu Giang rồi. Loáng thoáng phía cuối đường, một ngôi trường cũ kĩ bỗng hiện lên trước tầm quan sát. Giờ đây, cô gái trẻ đã có cho mình một tia hy vọng, dù lẻ loi nhưng sẽ không lụi tàn. Giang chẳng biết mình đang háo hức vì điều gì, cô chỉ biết mình cảm thấy hưng phấn đến lạ khi dòng chữ “Trường THPT Ngạn Thanh” phảng phất nơi đáy mắt. Liệu cô sẽ tìm được ai đó giống mình trong ngôi trường ấy?


Đứng chôn chân trước cổng của ngôi trường tang hoang đâu đó cũng khá lâu, sau cùng, Châu Giang cũng chịu cất bước tiến vào trong, đồng hành cùng cô chính là một chút bất an đang dần lớn. Bước vào khung viên của trường Ngạn Thanh, đón chào Châu Giang là một bầu không khí âm u và vắng vẻ đến rùng mình. Vậy là đúng như đã mường tượng, cả cõi này chỉ còn mỗi cô đơn độc với một chiếc đèn dầu sắp cạn. Mà có lẽ như Giang mới vừa trông thấy thứ gì đó — một bóng hình đang lẫn khuất ở cuối đoạn hành lang tối tăm. Bây giờ dấy lên trong cô gái trẻ là một sự phân vân cực độ, liệu có nên đuổi theo “thứ đó” hay không?


Trong thoáng nọ, một ý nghĩ điên rồ xộc lên đầu não Giang, nó bắt cô phải đuổi theo cái bóng ấy. Thế nên, thay vì để cho sự chần chừ gặm nhấm tâm can, cô buộc phải lao đi càng nhanh càng tốt.


Cơ mà càng đi sâu, Giang lại càng trông thấy những đám dây leo dị thường mà cô chưa từng biết. Chúng không chỉ “làm tổ” trên cái trần mục nát, mà còn được thời sum suê trên nền gạch sờn cũ. Nhìn kĩ có thể thấy trên thân của dây leo chứa những chiếc gai bé li ti — y hệt gai xương rồng nhưng mà có vẻ sắc bén hơn — chúng thậm chí còn có khả năng đơm hoa, cứ mỗi một sợi dây leo thì thường có ba đến bốn bông hoa màu đỏ sẫm. Châu Giang đang thử tưởng tượng, lỡ như bàn chân cô vô tình đá trúng những chiếc gai bé tí ấy thì sẽ có chuyện gì xảy ra. Có lẽ cô sẽ trúng độc và chết mòn trong đau đớn chăng?


Theo từng bước hối hả của Châu Giang, ánh đèn trên tay cô lại càng thêm lập lòe dữ dội. Đôi lúc, Châu Giang không nghĩ đó là một ngọn đèn, đúng hơn nó giống như những ngọn ma lửa đang được thời lộng lẫy dưới bầu trời ban khuya. Dù cho cố ra sức vụt chạy đến mấy đi nữa, Giang vẫn chẳng tài nào đuổi kịp “thứ đó”. Hiện giờ, cô vẫn cứ cố nương theo tia hy vọng mỏng manh mà bước đi. Tuy có thể cô sẽ trắng tay, nhưng ít ra thì Giang đã chịu dấn thân vào bóng tối. Ở cuối đường, cô quyết định rẽ hướng vào một đoạn hành lang khác trông có phần âm u hơn. Phải công nhận rõ ràng là càng đi sâu, không gian lại trở nên mờ ảo và méo mó rõ lạ. Đến nỗi, Giang tưởng chừng mình đang bị phù phép bởi một tay thầy bùa cao siêu.


Khi Châu Giang đứt đoạn chặng dài mê tưởng trong tâm thức, cũng là lúc cô đi đến cuối đoạn hành lang. Nhưng có gì đó sai quấy thì phải? Chỗ đáng ra là một vách tường, thì lạ lùng lại là một lỗ sâu đen hút. Sắc đen tuyền ma mị ấy không ngần ngại phô tài bày tật, chỉ trong chốc, Châu Giang cảm thấy có chút thay đổi xảy đến với bản thân mình. Từ giác cảm dè dặt đột ngột biến thiên thành si mê cực độ. Cô không hiểu, tại sao mình lại trở nên khác lạ đến vậy. Nhưng giờ cô chẳng quan tâm gì nữa cả, bởi cô đã bị thứ ma lực ấy mê muội mất rồi.


Đôi chân Châu Giang lê dài trên mặt đất lạnh toát. Cô hoàn toàn chấp nhận để bóng đêm nuốt trọn mình thêm lần nữa. 


“Đến đây…đến đây với tao…tao cô đơn lắm…”  Một loạt âm trầm cổ quái tuôn xả trong đầu Châu Giang, nhưng cô lại chọn phớt lờ nó đi. Nương nhờ theo luồng sáng lập lòe của ngọn đèn, cuối cùng cô cũng đi đến được nơi tận cùng. 

Lối đi đó thông đến một lớp học, khung cảnh trông có phần quen thuộc đối với Châu Giang. Đúng rồi, đây là lớp cũ của Giang mà: lớp 11Z1, trường THPT Ngạn Thanh, niên khóa 2013. Không gian trong lớp học chỉ toàn là những chiếc bàn ghế cũ nát bị mối mọt ăn gần sạch, chỉ duy nhất thông tin ở góc bảng là mới tinh như mới được ai viết lên:

“Ngày 0 tháng 0 năm 2013.

Lớp: 11Z1.

Sỉ số: 2.

Vắng: 0.”

Lớp có hai học sinh và vắng không! Nghĩa là sao? Giang thật sự không hiểu!


Thứ mà Giang quan tâm hiện giờ không phải là đôi ba dòng chữ kì quặc ấy, mà là một chiếc gương lớn được treo trên bảng phấn. Chiếc gương ám đầy bụi, trên mặt gương còn xuất hiện một vài vết nứt. Nghe theo tiếng gọi nơi tâm trí, cô chẳng ngại tiến đến chỗ vật thể ma mị ấy.


Châu Giang dùng tay lau vội lấy mặt gương cũ nát. Sau khi đã sạch bụi phần nào, phản ảnh nhanh chóng hiện ra sau đó. Không như mong đợi, hình chiếu trên gương chẳng phải là của cô, mà là của một thứ gì đó rất kinh khủng. 


Ngập trong thần trí của Châu Giang lúc này là nỗi sợ và sự hoảng loạn tột đỉnh. Để cho bản năng dẫn dắt, Giang đảo mắt khắp nơi để tìm cho mình một con đường thoát. Nhưng lối đi vừa rồi đã biến mất, đồng nghĩa với việc cô bị bao quanh bởi bốn bức tường phẳng lì. Hiện thời, Giang chỉ còn cách đối diện với thứ bên trong chiếc gương.


Đúng như điều đã dự liệu trước, một thực thể dị thường bước ra khỏi tấm gương cũ. Trong hình hài của một cô gái trạc độ mười tám - đôi mươi, nó bày hàm răng sắc nhọn, giơ bộ vuốt dài đến tận gót chân. Vừa di chuyển, nó lại vừa áp bộ vuốt sắc bén dưới mặt sàn sờn cũ, tạo ra những tiếng ken két chát chúa làm hồn Giang chết điếng từng hồi.


Thực thể trước mắt chọn giấu mặt trong bộ tóc đen thượt dài qua gối. Dẫu không thể quan sát được ngũ quan của nó, nhưng đâu đó Giang vẫn cảm nhận được luồng sát khí tột bậc từ nó.

“Tránh xa tao ra!” Châu Giang thốt lên, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi nanh vuốt của nó. Ánh sáng trên tay cô chập chờn liên hồi, như thể thứ ánh sáng đó đang đại diện cho nỗi kinh hoàng trong cô vậy.


Đương lúc Giang còn bần thần, chiếc đèn bỗng bị một luồng kình lực lạ làm cho văng khỏi tay cô. Nó lơ lửng giữa không trung một lúc trước khi va đập mạnh vào góc tường rồi tắt ngấm hoàn toàn. Nguồn sáng duy nhất tuột khỏi tầm tay, Châu Giang giờ như bị đá thẳng xuống chốn địa ngục tăm tối. Con quỷ (tên gọi tạm bợ của thực thể đó) càng ngày càng tiến gần Châu Giang. Sự bất lực và sợ hãi theo đó mà được đà hủy hoại những hy vọng trong cô. 


“Tại sao mày lại…phản bội tao…!?”  Vang âm từ trong cổ họng con quỷ là những tiếng khàn đục, nhức óc. Thứ tạp âm ấy đã thành công khi làm bật cao nỗi sợ bên trong Châu Giang. Giờ đây, cô đã hoàn toàn chết lặng, chỉ còn cách tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt.


Phập!


Cơn đau dẫn hướng Giang nhìn xuống bên dưới, năm chiếc móng sắc nhọn đã ghim thẳng vào lồng ngực cô từ lúc nào, thứ chất lỏng tanh tưởi cũng nhanh chóng ào ra như suối chảy. Chưa đợi Giang gào lên, nó tiếp tục rạch thẳng một đường từ lồng ngực xuống hạ bộ. Và khi toàn thể nội tạng của cô rơi toạc ra ngoài, cả cơ thể cô cũng theo đó đổ ầm xuống đất.


Tin được không, rằng Châu Giang tuy vẫn đang mở to mắt, nhưng tia sự sống trong cô thì đã hoàn toàn tắt ngấm?


Con quỷ giờ đây phô ra cái lưỡi dài thòng. Nó thong dong liếm lấy chút máu tươi còn sót lại trên cái xác lạnh tanh. Sau cùng nó nhếch mép cười, biểu thị cho một sự hài lòng vô độ.


*

02:15. Chủ Nhật, 23.03.2025.


Từng hàng mây lả lướt giữa trời khuya thanh vắng, chúng chẳng thẹn mà gọi luôn cả ánh trăng xuân nhập bầy. Suốt thảy nghìn kiếp chẳng phôi phai, trăng soi bóng mây, mây thành kín vờn quanh vầng bạc như mối giao tình khó bề bị chia cắt. Dẫu chẳng mấy liên quan, nhưng phải công nhận là hôm nay mặt trăng rực rỡ đến lạ. Hợp lực cùng màn đêm xanh trầm, ánh trăng bỗng thần kì đến độ có thể mang cả thành phố Đông Miên vào một miền viễn tưởng vô thực.   


Châu Giang vừa tỉnh lại chỉ vài phút thôi. Và cứ như bao lần trước đó, bộ pijama của cô không khi nào là không bị ướt đẫm mồ hôi. Chuyện Giang gặp ác mộng giữa khuya quả thực không phải là lần đầu tiên. Kể từ hai tháng trước cho đến bây giờ, thi thoảng cô lại gặp những cơn ác mộng giống như thế này. Tuy quả là phiền toái, nhưng Giang nghĩ nó vẫn chưa đủ lớn để cô quá bận tâm. Có một thứ làm cô đau đớn hơn cả, nó đã cuộn đi mất những vui thú trong cuộc sống và chỉ để lại cho cô bao dằn vặt to lớn — sự mất mát.


Giang bước xuống giường rồi đi thẳng vào phòng vệ sinh. Cô nhanh chóng vặn cho nước trút xuống bồn rửa, nhưng cho đến khi bồn nước đã đầy vênh mà cô vẫn tuyệt nhiên chưa có ý định tắt vòi. Đoạn, Châu Giang nhìn chằm chằm vào tấm gương, để rồi nhận ra rằng phản ảnh trong gương chẳng phải là một ai khác ngoài cô. 


Như để rửa trôi bao kinh hoàng ban nãy, Giang cuống cuồng tạt nước lên mặt mình, động tác dữ dội đến nỗi làm nước văng tung tóe khắp sàn. Nước văng lên làm ướt mặt kính, phần nào làm cô thấy rõ chính mình hơn. Giang đưa tay lên sờ mặt, dường như cái hành động vô thức này chính là việc xác nhận cô không còn trong mơ. 


Vớ vội lấy chiếc khăn trắng treo bên cạnh, Châu Giang cẩn trọng lau hết nước còn tồn đọng trên khuôn mặt. Cô đi vào bếp, pha cho mình chút trà nóng. Có lẽ hiện giờ cô chỉ muốn dành cho mình một khoảng lặng để trở nên bình tâm hơn. 


Toà chung cư mà Châu Giang đang sống lại may mắn nằm tại một trong những ví trí đắc địa nhất thành phố — vùng trung tâm, nơi mà dễ dàng bắt gặp chợ quán mộc mạc xen lẫn nhà chọc trời bề thế. Do vậy, cô gần như có thể quan sát được cảnh quan của cả thành phố chỉ với việc đứng ra ban công nhà mình. Và dự là cô sẽ làm thế ngay sau khi cô châm nước sôi vào ly trà đã cho sẵn ít đường nén.


Châu Giang thoáng liếc ra ngoài ô cửa, thật bất ngờ khi ánh điện của thành phố sáng đến mức có thể cạnh tranh ngang ngửa với ánh trăng loang bạc nơi vòm trời. Đông Miên, một thành phố không ngủ. Hàng trăm nghìn con người đổ về đây mỗi năm, chủ yếu để lập nghiệp. Đông Miên có thể ban cho người ta danh vọng, đôi khi cũng có thể đẩy một người xuống đáy sâu vạn trượng. Sống ở Đông Miên, trừ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, nếu không nỗ lực thì bạn sẽ dễ dàng bị thành phố hoa lệ này đào thải. Bởi vậy cho nên cũng có nhiều lúc Giang cảm thấy nơi này quá đỗi gò bó và ngột ngạt.


Dưới phố, Châu Giang dần cảm nhận được nhịp sống của ngày mới đang bắt đầu diễn ra. Có bà bán xôi, ông bán bánh mì,...họ đang chuẩn bị dọn hàng, tất bật lao vào vòng luân chuyển mưu sinh thường ngày. 


Sau khi nếm thử một ngụm trà, Giang kéo chính mình ra ngoài ban công. Giữa khoảng ngân nga tự phát và việc tựa người vào thành rào trong vô thức, cô bỗng thấy có chút đắng chát từ đầu lưỡi mình. Đó là vị trà, nhưng chưa dừng lại, cô chốc sau cũng cảm nhận được một thứ hậu vị thanh ngọt, khoan khoái nơi cổ họng.


Những dao động ngoài phố làm lồng ngực Châu Giang nổ nhịp từng hồi. Thoát ly khỏi những nghĩ suy về Đông Miên hào nhoáng, tâm trí của Châu Giang bổng chuyển sang dành cho những hoài niệm xưa cũ. Thế là cô mở điện thoại mình lên, vô thức nhấp vào mục thư viện ảnh. Sau một lúc tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy ảnh cần thiết.


Đó là bức ảnh của Châu Giang chụp chung với một cô gái khác, đồng hoa lavender dường như là khung nền hoàn hảo để làm nổi bật hai con người. Cô gái bên cạnh Châu Giang mỉm cười rất tươi. Đó chính là Gia Hân. Hai tháng trước, cô ấy đã tự tử tại nhà riêng.


Thuận tay, Giang mở group chat trên Messenger để dò đọc những đoạn tin nhắn cũ. Đoạn tin gần đây là nói về lễ tang của Gia Hân, lướt lên trên nữa thì cô thấy thêm đoạn tin về lời đề xuất đi dã ngoại của cô bạn quá cố. Trong nhóm bạn này, trừ Gia Hân ra thì cô không mấy thân với những người còn lại. Cô được Gia Hân add vào group chat đúng hai tháng trước, còn những tin trên hai tháng cô không thể xem được.


Đầu Châu Giang tua ngược lại về những kỉ niệm trước đây. Cô và Gia Hân đã chơi thân nhau từ thời còn học phổ thông. Điều làm cô ấn tượng ở Gia Hân nhất chắc có lẽ là tính cách lém lỉnh, hòa đồng và thân thiện của cô bạn. Cả hai học chung một lớp võ, cùng ôn bài ở thư viện trường, cùng đi chung xe đạp dưới trời mưa tầm tã,..Những kí ức tựa cuốn phim tua ngược, vui có, buồn cũng có. Như một hệ quả tất yếu, đã có vài giọt lệ rơi dài trên má Châu Giang.


Tuy bề ngoài Châu Giang là người cứng cỏi, nhưng sâu thẳm bên trong cô lại khá yếu mềm. Chính cuộc đời tàn khốc đã dạy cô trở nên mạnh mẽ, còn Gia Hân dạy cho cô biết thế nào là một thời trẻ dại. Nhưng điều làm cho Châu Giang đau đớn hơn cả là cô còn chẳng biết động cơ gì đã làm Gia Hân nghĩ quẩn. Gia Hân rời đi trong thinh lặng, nỗi đau để lại đến bây giờ vẫn còn làm cô suy sụp.


Trời đang lạnh dần, điều đó khiến cho da tay của Châu Giang nổi đầy gai ngỗng. Bởi thế nên cô lật đật chạy vội vào bên trong và đóng kín cửa sổ.


Ngồi xuống bàn làm việc, Giang định bụng bật laptop lên để làm một vài thứ gì đó. Thật sự thì cô đang không muốn chìm vào giấc ngủ thêm nữa, có lẽ vì cô sợ mình sẽ lại đối diện với những thứ tột đỉnh kinh hoàng lần nữa. Hiện, Giang chẳng biết làm gì hơn ngoài việc phát bản nhạc “Diamonds are a girl’s best friend” yêu thích trên Spotify. Thiết nghĩ, có lẽ thời nay có khá ít người thích kiểu nhạc cổ điển Mỹ giống cô. Nhưng chẳng quá quan trọng, bởi Giang hiểu chỉ có những thứ nhạc phẩm như thế này mới có thể cứu vớt tâm hồn cô. 


Châu Giang thường hay hoài niệm về những ngày xưa cũ, khi đó, cô và Gia Hân thường hay ngồi dưới mái hiên ngắm mưa và nghe nhạc tình. Những giai điệu của “Diamonds are a girl’s best friend” bỗng vô tình được cất lên thông qua chiếc máy phát nhạc bé con, từ ấy, Giang cảm thấy nhẹ bẫng mỗi khi chất nhạc này chạy xuyên qua màng nhĩ. Còn thêm một lẽ nữa nên nói, đó là mỗi khi nghe bài nhạc này, đầu óc Châu Giang sẽ tự khắc nhớ về những khoảnh khắc tươi đẹp khi được bên cô bạn thân. Nhưng rồi Châu Giang bỗng phũ phàng nhận rõ, rằng cô và Gia Hân đã thật lâu rồi chưa ngồi lại bên nhau, để cùng nghe những khúc nhạc yêu thích. Và cũng thật tiếc khi hiện thực đã đánh cô một cú thật đau, khiến cô nhận ra mình sẽ không bao giờ có được cơ hội đấy thêm lần nữa.  

Bỗng, một tiếng “ting” đã hoàn toàn kéo cô ra khỏi những mê tưởng sâu xa. Sau khi kiểm tra điện thoại, cô mới phát giác rằng mình còn vài tiếng nữa để chuẩn bị cho buổi khám sức khỏe tại bệnh viện. Trên E-Mail có đề cập cả giờ khám, do vậy Châu Giang hiểu cô cần phải đến viện sớm trước giờ hẹn ba mươi phút.

Còn vài tiếng nữa cơ mà, thế thì đã sao đâu! Châu Giang mặc kệ tất cả, cô để cho bản nhạc quen thuộc đưa mình tiến sâu vào miền viển vông bên trong tiềm thức.

(...)

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Knoxger

Knoxger

ê văn phong đỉnh dậy, keo nha
Ella the lady

Ella the lady

cái TNO nì khó xài quá nma nhảy qua bên nì support bồ nè :* chủ đề lạ ghê mà đọc lúc 12h đêm hơi sợ :))))

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}