Chương 15: LƯỚI TÌNH
Garage Tuấn Linh, Sài Gòn. Một chiếc ô tô màu trắng đổ chễm chệ trước cửa, từ trên xe bước xuống là một cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, mái tóc dài nhuộm đỏ trẻ trung. Cô vận áo len, đội mũ nồi, một tay xách chiếc túi hiệu, tay còn lại chấm mồ hôi trên trán, không ngừng than thở: "Nóng dữ vậy trời! Từ sân bay về đây có 30 phút mà chịu không nổi luôn." Cô tự nhiên đi vào không chút dè dặt trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Trong số đó dường như có một anh thợ máy nhận ra cô bèn cất tiếng gọi: "Linh Sa!? Bé Linh Sa con gái chú Tuấn phải không? Lúc đi nước ngoài còn nhỏ xíu mà giờ ra dáng thiếu nữ dữ ta ơi. Suýt không nhận ra em luôn." Linh Sa nhoẻn miệng cười nhạt, thái độ khinh khỉnh, không thèm trả lời mà bước thẳng vào trong, để lại bầu không khí vô cùng gượng gạo. Nhật Thiên dõi theo một lúc rồi lắc đầu tỏ biểu cảm chán ghét. Chả hiểu sao ông Tuấn tử tế, tốt bụng thế mà lại có một đứa con gái hỗn xược như này. Thiên kim tiểu thư thì sao chứ? Mới 19-20 tuổi đầu đã không coi ai ra gì, tỏ thái độ trịch thượng rồi. ... Buổi tối, ông Tuấn rủ mọi người ở lại làm tiệc mừng đoàn tụ với con gái. Ông và vợ ly thân đã lâu, con gái theo mẹ sang Mỹ, nay tròn 19 tuổi thì đòi về Việt Nam sinh sống, vô tình lại tạo điều kiện cho ông được sum vầy bên công chúa nhỏ của mình. Nhật Thiên biết nấu ăn nên được giao trọng trách cùng ông Tuấn làm vài món ngon đãi tiệc, những anh em còn lại thì thay phiên nhau dọn dẹp, chuẩn bị rượu bia. Linh Sa tay chắp sau lưng đảo tới đảo lui trong nhà bếp, không ngừng nhìn ngó Nhật Thiên nấu nướng. "Không phụ được thì ra phòng khách ngồi. Đừng có làm vướng tay vướng chân người khác!" Nhật Thiên bực dọc, lên giọng cảnh cáo. "Anh dám ăn nói với tôi kiểu đó hả?" Nhật Thiên chẳng buồn đôi co, anh quay sang lườm Linh Sa thì thấy cô đang trừng mắt nhìn anh đầy thách thức. 'Đôi mắt con bé... giống Khuê Tú quá!' Nhật Thiên trộm nghĩ. Đôi mắt to tròn đen láy đó như một mũi dao đâm thẳng vào tâm can anh. Năm xưa khi anh và Tú thường xuyên cãi nhau, cô cũng hay nhìn anh bằng ánh mắt đó. Để ý kỹ một chút, từ vóc dáng đến mặt mũi, Linh Sa và cô đều có nét gì đó rất tương đồng. Chả trách ông Tuấn mỗi lần gặp Khuê Tú đều nói nhìn cô ông lại nhớ ngay đến con gái mình. Nhật Thiên lắc lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ rồi tiếp tục nấu ăn. Linh Sa bị ánh nhìn thoáng chút thâm tình của người đàn ông trước mặt làm cho khó hiểu, từ đó đối với anh bắt đầu tăng thêm sự chú ý. ... Sau khi tiệc tàn, Linh Sa chủ động nhờ Nhật Thiên đưa cô đến cửa hàng tiện lợi mua ít đồ thiết yếu, lấy cớ đêm muộn nên không dám đi một mình. Vì nể tình ông Tuấn nên anh đã đồng ý đưa cô đi. Trời dần khuya, hai người mua đồ xong xuôi, đang trên đường đi bộ về nhà thì bị một đám thanh niên nghiện ngập tiến tới quấy nhiễu. Linh Sa lần đầu gặp cảnh này liền bị dọa sợ đến phát khóc, đứng nép sau lưng Nhật Thiên, níu chặt lấy ống tay áo anh. Nhật Thiên hít một hơi thật sâu, cố gắng thương lượng để không cần dùng đến bạo lực. Thương lượng bất thành, bọn chúng lao đến muốn tấn công anh. Nhật Thiên xắn tay áo để lộ vài hình xăm ở cánh tay phải, từng bước một xông lên nhắm thẳng từng tên mà đánh, không cho phe địch có cơ hội phản kháng, ra cước nào liền chí mạng cước đó. Quả nhiên, bên kia chỉ là một đám nhãi ranh ốm nhom yếu nhớt, vốn không phải đối thủ của Thiên, phút chốc anh đã khiến bọn xì ke tái xanh cả mặt, bỏ chạy tán loạn. "Quoa! Anh Thiên, lúc nãy ngầu lắm! Đánh rất đẹp!" Linh Sa không sao giấu nổi sự ngưỡng mộ, bước đến choàng lấy tay Nhật Thiên, vỗ vai khen ngợi. "Bỏ ra!" Giọng anh lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao nhìn vào hành động của Linh Sa mà nhắc nhở. "Giữa đường giữa xá, níu tay níu chân, ra thể thống gì?" Nói rồi Nhật Thiên bỏ đi trước, để mặc Linh Sa lẽo đẽo theo sau. Khi về đến nhà Linh Sa liền tìm đến cha mình để hỏi thêm về thông tin của Thiên, có lẽ cô đã bị một màn anh hùng cứu mỹ nhân vừa rồi của anh làm cho rung động, rơi vào lưới tình. Cộng thêm ông Tuấn không ngừng nói tốt về người đệ tử mà mình đánh giá cao nhất, đặt nhiều kỳ vọng nhất. Linh Sa trong lòng tràn đầy si mê, bắt đầu sinh ý niệm sẽ theo đuổi người đàn ông này cho bằng được. ... (6 tháng sau)... Mùa thu, ngày 3 tháng 9 năm 2014. Thời gian qua Khuê Tú ở tòa soạn phát triển rất tốt, từ thực tập sinh đã có thể trở thành nhân viên chính thức. Suốt 6 tháng nay đều là nhờ Thế Phong nhiều lần giúp đỡ, công việc mới trở nên suôn sẻ như vậy. Hai người họ cũng thường xuyên ăn trưa cùng nhau, sau giờ làm thì hẹn nhau đi chơi, trò chuyện tán gẫu, thoáng chốc đã trở nên vô cùng thân thiết. Hôm nay, sau khi tan làm Thế Phong hẹn Khuê Tú đến một nhà hàng cao cấp ở trung tâm Sài Gòn. Bước vào trong đại sảnh, cô đã vô cùng ngỡ ngàng vì trước mặt là một khoảng không gian lãng mạn chứa đầy hoa lam tinh, loài hoa mà cô yêu thích nhất, cũng là loài hoa duy nhất không khiến cô hắt hơi khi lại gần. "♫ Happy birthday to you... happy birthday to you... ♪" Thế Phong bất ngờ xuất hiện, anh vừa hát vừa cầm trên tay một chiếc bánh kem. Bấy lâu nay Thế Phong đều dành thời gian ở bên cạnh Khuê Tú, theo đuổi cô. Tình cảm anh dành cho cô đong đầy ra sao, cô đều có thể cảm nhận được. Hôm nay anh vì cô cất công tổ chức buổi sinh nhật này, nếu nói cô không có chút cảm động nào là nói dối. Anh là một người chu đáo, tinh tế, dịu dàng và ấm áp, Thế Phong đã thật sự chạm đến trái tim Khuê Tú, khiến cô sau ngần ấy năm khép chặt lòng mình đã có thể lần nữa chịu mở cửa trái tim đón nhận tình yêu mới. Anh tiến đến trước mặt cô, đặt bánh kem trên bàn, nhân viên nhà hàng đem đến một bó hoa lam tinh được chăm chút kỹ lưỡng, đặt vào tay anh. Thế Phong ôm lấy bó hoa, chậm rãi quỳ xuống, đôi mắt anh rưng rưng ngấn lệ, run rẩy nói ra ý tứ trong lòng: "Anh yêu em, cho phép anh làm bạn trai em được không?" Khuê Tú nhất thời không kiềm chế được mà bật khóc, khẽ cúi đầu nhận lấy bó hoa từ anh, biểu cảm vô cùng xúc động. "Em đồng ý." Nghe được lời chấp thuận từ Khuê Tú, Thế Phong không giấu nổi vui mừng. Anh đứng bật dậy, ôm chầm lấy Khuê Tú, bế lên xoay liền mấy vòng. Tiếng đàn piano không ngừng vang lên bên tai, phút chốc cả không gian đều được bao trùm bởi tình yêu và niềm hạnh phúc ngập tràn. ... (4 tháng sau)... Tháng 1 năm 2015. Tòa soạn Tạp chí Eugene, Sài Gòn. Đến giờ tan làm, Khuê Tú như thường lệ đứng đợi Thế Phong đi lấy xe trước cổng cao ốc tòa soạn. Bất chợt có một người đàn ông bước chân vội vã, vô tình va phải người cô từ phía sau. "Xin lỗi! Cô không sao chứ?" Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Khuê Tú quay đầu nhìn, đúng như dự cảm của cô, người trước mặt không ai khác chính là Nhật Thiên. Nhìn thấy người con gái mình tìm kiếm bấy lâu, Nhật Thiên nhất thời bất động, không biết nên phản ứng ra sao. Khuê Tú cũng vậy, trong lòng đột nhiên có chút khó xử xen lẫn ngại ngùng. Kỳ thực nếu không phải vì đang đợi người yêu đón, cô nhất định sẽ không ngần ngại bỏ chạy ngay tức khắc. "Ờm... Chịu để tóc dài rồi ha? Suýt chút thì không nhận ra mày." Nhật Thiên nhanh chóng lấy lại điềm tĩnh, mở lời bắt chuyện. "Hơn 1 năm rồi, những thứ không phù hợp, cần thay đổi cũng phải thay đổi thôi." Khuê Tú cười trừ, tùy ý trả lời đại một câu. "Thật sự cảm thấy tóc ngắn không phù hợp sao?" Nhật Thiên đặt câu hỏi đầy ẩn ý, nhìn cô trầm ngâm. Thấy cô không có ý định đáp lại, anh đành tự mình tiếp lời: "Miễn bản thân mày thấy thích là được rồi, không nhất thiết phải quan tâm người khác nghĩ gì." Khuê Tú quay đầu sang hướng khác, cố ý né tránh mắt của Thiên. Cô sợ, anh vốn dĩ rất hiểu cô, một cái nhìn quét qua cũng biết cô đang nghĩ gì. Không muốn tâm tư của mình bị người khác nắm bắt, cô chỉ cười nhạt rồi tìm cách đánh trống lảng. "Mà sao mày lại ở đây? Còn làm ở chỗ chú Tuấn không?" "Tòa nhà này có công ty đặt lịch bảo dưỡng xe công tác, tao cùng mấy anh em đến đây làm việc." "À, ra vậy. Mà người yêu tao đón rồi, tạm biệt nha!" - Vừa nhìn thấy Thế Phong chạy xe tới, Khuê Tú liền nhanh chóng bỏ đi. Lúc đó cô chỉ hận bản thân mình không thể có phép thần thông, một phát biến mất khỏi tình cảnh này. Thế Phong cẩn thận đội mũ bảo hiểm cho Khuê Tú, tầm mắt vẫn không sao rời khỏi người đàn ông tay xách hộp đồ nghề vừa đứng nói chuyện với bạn gái mình khi nãy. "Người đó có phải anh bạn đứng cạnh em trong tấm hình em để trên bàn làm việc lúc trước không?" "Ừm. Lúc trước tụi em học chung cấp ba, lâu rồi mới gặp lại nên có nói xã giao vài câu, cũng không thân thiết lắm." Khuê Tú phủ nhận mối quan hệ của mình và Thiên trước đây. Cô cũng chẳng biết tại sao mình làm vậy, chỉ là ở tình cảnh hiện tại, cô đối với người mình từng có tình cảm sâu đậm trong quá khứ không còn muốn có bất kỳ liên quan nào nữa. *** Garage Tuấn Linh, Sài Gòn. Nhật Thiên vừa về đến xưởng đã bị Linh Sa chặn lại trước cửa, đồng nghiệp đi cùng cũng biết ý, vỗ vai anh một cái, cười cười trêu chọc rồi đi vào trong. "Gì nữa đây?" Nhật Thiên thở dài một tiếng, vẻ mặt lộ rõ sự ngán ngẩm. "Anh chở em đi chơi được không? Ở nhà chán quá!" Linh Sa nhõng nhẽo, nắm lấy tay Nhật Thiên mà nũng nịu. "Muốn thì tự đi. Ai rảnh mà hầu hạ? Suốt ngày chơi chơi, không thấy học hành gì hết." Nhật Thiên gỡ tay cô gái ra, giọng nói cộc cằn khó chịu. "Ngày mai em đăng ký đi học là được chứ gì. Nhìn không ra nha, thì ra kiểu con gái anh thích là học thức cao. Được thôi, không làm khó được em đâu." Linh Sa quyết không từ bỏ, nhất định phải bằng mọi cách bám dính lấy người đàn ông này. "Lại nói khùng nói điên nữa. Mày có làm gì anh cũng không yêu mày đâu. Làm ơn đi! Ngoài kia thiếu gì người, mày tha cho anh cái, anh đội ơn!" Nhật Thiên tỏ thái độ chán ghét, đẩy Linh Sa nhích ra rồi đi thẳng vào trong. Linh Sa uất ức đứng giậm chân tại chỗ. Người trước giờ muốn gì được đó như cô sao lại có thể bị người khác khước từ phũ phàng vậy chứ? Không cam lòng, cô nhất quyết phải có được Nhật Thiên bằng mọi giá, dù có phải trả giá bao nhiêu cũng chấp nhận. |
0 |
