Dây tơ hồng

Chương 14: Cậu ấy nói về nhà


Phan Minh Triết quay trở lại lớp, cả hai dọn dẹp một hồi thì Đoan Trang quay về, trong tay cô là một gói giấy vuông vắn, nhìn qua liền biết đó là ảnh Đinh Hiếu Kỳ nhờ cô in. Thấy bóng dáng của cô lấp ló ngoài cửa sổ, cậu liền vội vã gác chổi vào tường rồi đi ra.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết hừ một tiếng, chỉ là mấy bức ảnh, vội vã như vậy làm gì? Người trong ảnh đang ở ngay trước mặt cậu, cậu lại không thèm để tâm.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ cầm lấy ảnh, quay đầu chuẩn bị bước vào lớp thì trong tầm mắt đột ngột xuất hiện một chiếc cằm nhẵn nhụi, cậu vội cụp mắt liền đối diện với yết hầu đang khẽ lay động trên cổ hắn, cậu liền theo phản xạ nuốt nước bọt theo, sau đó hoảng loạn lùi lại phía sau:

Bình luận đoạn văn

"Mày làm cái gì mà đứng rình sau lưng người khác vậy? Doạ ma à?"

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết ngẩn người chỉ tay vào mặt mình:

Bình luận đoạn văn

"Tao đáng sợ vậy hả?"

Bình luận đoạn văn

"Ừ, xúc phạm tầm nhìn."

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ đẩy hắn sang một bên sau đó tiếp tục quét lớp. Hắn đi theo sau cậu, trừng mắt nhìn:

Bình luận đoạn văn

"Này, là mày làm mấy trò lén lút trước mà. Mày trả lời đi, trong tay mày là cái gì vậy?"

Bình luận đoạn văn

"Phân." Cậu đáp một cách vô cảm.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết cười một cách bất mãn, nói gì đi nữa thì hắn cũng là người trong lòng của cậu, vậy mà cậu không thể gán cho hắn từ ngữ nào tốt đẹp một chút sao?

Bình luận đoạn văn

"Mày nói dối, mày có dám mở ra cho tao xem không?"

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ bất lực đem gói ảnh cất vào balo, sau đó nói với hắn bằng giọng cọc cằn:

Bình luận đoạn văn

"Mày đừng có đi theo đòi xem nữa được không? Mày chưa thấy phân bao giờ à?"

Bình luận đoạn văn

"Hừ."

Bình luận đoạn văn

Sau khi trực nhật xong, ở trường cũng không còn nhiều người, hôm nay đội bóng cũng không tập, ngoài Đinh Hiếu Kỳ ra, hắn không còn ai có thể đi nhờ xe nữa. Hắn ngồi lên xe cậu, tay ôm chiếc balo đầy thức ăn còn ấm mà hắn đã loay hoay từ nãy đến giờ không biết làm cách nào để đưa cho cậu.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ trông có vẻ không còn để bụng về chuyện ban sáng nữa, nhưng tại sao hắn vẫn muốn đưa cho cậu chỗ đồ ăn này?

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ vừa chở hắn, vừa than vãn:

Bình luận đoạn văn

"Minh Triết, sao tao bảo mày nhịn cơm mà lúc về lại còn nặng hơn lúc đi vậy hả?"

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết bất bình trả lời:

Bình luận đoạn văn

"Không nhịn được, người đẹp trai thì không thể chịu chết đói."

Bình luận đoạn văn

"Mày mà ăn thì người chết sẽ là tao đó." Cậu mệt nhọc thở ra.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết trề môi, liệu có đến mức đó không chứ? Hắn đành chân thành khuyên nhủ cậu:

Bình luận đoạn văn

"Hiếu Kỳ à, mày phải nghe tao, nên chơi thể thao nhiều một chút, sức bền của mày kém như vậy đúng là không sống được lâu đâu."

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ đột ngột phanh gấp lại.

Bình luận đoạn văn

Thấy cậu dừng xe mà không nói gì, Phan Minh Triết liền nghĩ cậu định đuổi hắn xuống.

Bình luận đoạn văn

"Tao sai rồi, tao không trêu mày nữa được chưa, đừng bỏ lại tao trên đường nữa, xin mày đấy."

Bình luận đoạn văn

Ánh hoàng hôn như giọt mật đỏ lựng tan chảy nơi góc trời, hiện tại cũng không còn sớm nữa, nếu cậu bỏ hắn ở đây, chắc chắn sẽ có nhiều ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn. Gió nhẹ nhàng hất qua những sợi tóc sau đầu cậu, nhuốm màu đỏ rực rỡ của ánh hoàng hôn, bóng lưng gầy gò ấy im phăng phắc không chút động tĩnh.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết nghiêng đầu khẽ gọi một tiếng:

Bình luận đoạn văn

"Hiếu Kỳ."

Bình luận đoạn văn

Cậu không trả lời mà giống như đang quan sát thứ gì đó.

Bình luận đoạn văn

"Mày sao vậy?"

Bình luận đoạn văn

Ngay giây sau đó, Đinh Hiếu Kỳ rời khỏi xe, tiến về phía vỉa hè, từng bước lại gần chiếc thùng rác lộn xộn bên đường. Phan Minh Triết hoang mang giữ lấy xe đạp, sau đó ngẩng đầu nhìn cậu một cách khó hiểu, định lên tiếng nói gì đó thì cậu liền giơ ngón trỏ về phía hắn ra hiệu im lặng.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết dựng xe tại đó, rồi khoác balo đi theo sau cậu. Hắn nhìn thấy con mèo hoang lông màu xám tro ướt sũng đang run rẩy nép vào chiếc nắp thùng rác, nó kêu vài tiếng, giọng nó yếu ớt như tiếng gió khẽ rít qua, mơ hồ khó ai có thể nghe rõ.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ ngồi xổm xuống, xòe tay về phía con mèo gầy gò, cậu kêu vài tiếng meo meo để gọi nó lại gần, nhưng nó có vẻ hoảng sợ liền rụt người về phía sau. Phan Minh Triết nghe giọng cậu trong vắt, thoáng một chút ngọt dịu, hắn bất giác khựng lại. Mãi đến khi cậu lên tiếng, hắn mới tỉnh táo trở về.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ hỏi hắn:

Bình luận đoạn văn

"Mày có đồ ăn không?"

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ thật ra không hy vọng gì nhiều vào hắn, cậu chỉ hỏi cho có, bàn tay đã lôi ví ra, dự định nhờ hắn đi mua chút đồ ăn để dụ con mèo lại gần. Hắn đi nhờ cậu cả ngày hôm nay, chắc chắn không thể từ chối việc nhỏ này, nếu hắn dám, cậu sẽ bỏ cho hắn ở đây đi bộ về mới thôi.

Bình luận đoạn văn

Nhưng Phan Minh Triết tĩnh lặng một hồi liền cất giọng trả lời:

Bình luận đoạn văn

"Có."

Bình luận đoạn văn

Cậu lập tức cất ví trở về, cậu nghĩ như vậy càng tốt, vừa không mất tiền lại chẳng tốn công đi mua, chỉ cần là đồ ăn, có là thứ gì cũng được, nếu là đồ ăn thừa cũng không sao.

Bình luận đoạn văn

Nhưng Phan Minh Triết mở balo liền thò tay lấy ra một hộp phở cuốn đưa cho cậu.

Bình luận đoạn văn

"Mày nghĩ nó là hà mã hả? Mày đưa cái này nó có thể gặm được sao?"

Bình luận đoạn văn

Cậu biết hắn là người không thể trông cậy vào, liền rút ví tiền ra chuẩn bị đi mua đồ ăn, nhưng Phan Minh Triết lại lôi ra một chiếc túi giấy khác. Hương thơm của bánh mì nghi ngút tỏa lên, Đinh Hiếu Kỳ mở ra liền phát hiện bên trong đúng là bánh mì kẹp.

Bình luận đoạn văn

"Cái này so với cái lúc nãy có gì khác nhau sao?"

Bình luận đoạn văn

Hắn nhanh chóng phản ứng:

Bình luận đoạn văn

"Có thể lấy nhân ra."

Bình luận đoạn văn

"Bên trong toàn là tương ớt mà." Cậu trả lời, giọng nói bắt đầu mất kiên nhẫn.

Bình luận đoạn văn

Thấy cậu lại có ý định rút ví ra, hắn liền nhanh chóng ngăn lại. Hắn nghĩ nếu hai cái này không thể, vậy những xiên que kia chắc chắn con mèo hoang đó có thể ăn được. Phan Minh Triết lấy chiếc hộp xốp đựng xiên que ra ngoài, cầm cây xúc xích lên đưa cho cậu.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, cậu vẫn cầm lấy cây xúc xích, nhưng miệng đã mở ra như muốn nói gì đó. Thấy vậy hắn liền tưởng cậu định mắng hắn, ngay lập tức đưa xiên chả cá viên cho cậu.

Bình luận đoạn văn

Cứ như vậy, chả tôm, lạp xưởng, thịt nướng, đùi gà, tất cả đều lần lượt được đặt vào tay cậu.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ cầm đám xiên trong tay cứ nặng trĩu lên từng hồi liền ngẩng lên đối diện với hắn:

Bình luận đoạn văn

"Minh Triết, mày đói lắm hả?"

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết cầm cốc trà chanh, thứ cuối cùng trong cặp đưa ra cho cậu, nghe được câu này, hắn muốn đưa lại thôi, chần chừ dò hỏi cậu:

Bình luận đoạn văn

"Có... khát không?"

Bình luận đoạn văn

Cốc trà chanh toả nhiệt mát lịm, những viên đá đã tan một nửa, Đinh Hiếu Kỳ vừa đạp xe mệt, cậu nhìn cốc nước trong tay hắn, khẽ nuốt nước bọt. Nhưng cậu đã cầm đầy hai tay, không còn tay nào đỡ lấy cốc trà chanh nữa.

Bình luận đoạn văn

"Giữ lấy tự ăn đi." Không thể uống, Đinh Hiếu Kỳ liền hoá tức giận đem đám xiên que đặt trở lại chiếc hộp xốp.

Bình luận đoạn văn

Hắn cẩn thật gói gọn đồ ăn lại. Cậu chỉ rút một viên thịt nhỏ sau đó đặt vào giữa cậu và mèo con. Con mèo lúc đầu còn sợ sệt, nhưng nhìn thấy đồ ăn toả hương nghi ngút trước mặt nó, có vẻ đã bị bỏ đói lâu ngày, cuối cùng cũng rón rén nhón bàn chân tí hon bước về phía cậu.

Bình luận đoạn văn

"Lại đây, lại đây..."

Bình luận đoạn văn

Con mèo nhỏ rụt rè hé miệng nhâm nhi viên thịt, cậu lại gần nó một cách chầm chậm sau đó nhẹ nhàng vuốt ve nó. Con mèo có vẻ ăn rất chăm chú, nó cũng không chạy nữa, chỉ kêu vài tiếng vụn vặt trong cổ họng rồi ngấu nghiến ăn tiếp.

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết lặng lẽ cúi đầu nhìn cậu. Trong lòng hắn như mặt hồ phẳng lặng bỗng nhiên có một chiếc lá phong rơi xuống, tạo thành một làn sóng khẽ lay động gảy vào tâm trí hắn.

Bình luận đoạn văn

Liệu Đinh Hiếu Kỳ có thực sự giả tạo giống như hắn nghĩ? Liệu cậu có phải loại người gặp ai cũng cười, thấy gì cũng khen, người nào cũng lấy lòng một cách giả tạo? Hay cậu chỉ là một người tốt bụng đơn thuần, tốt đến nỗi khiến người khác không thể kìm được mà nghi ngờ một chút? Có lẽ nào hắn hoàn toàn hiểu sai về cậu?

Bình luận đoạn văn

Thật ra từ sau đêm giao thừa năm đó, đêm mà hắn vô tình biết được bố mình là kẻ giả tạo và dối trá đến mức nào, hắn liền không còn tin vào lòng tốt nữa. Bất cứ khi nào hắn được đối xử tốt một chút, hắn liền cảm thấy nghi ngờ.

Bình luận đoạn văn

Nghi ngờ liệu lần này có phải giả không?

Bình luận đoạn văn

Sau khi gặp được Đinh Hiếu Kỳ, hắn lại lần nữa cảm nhận được một chút ấm áp sau hàng tá những trò giả tạo dơ bẩn của bố hắn. Nhưng Đinh Hiếu Kỳ tốt quá, không chỉ tốt với mình hắn mà còn tốt với tất cả mọi người xung quanh. Khi ấy Phan Minh Triết chỉ cảm thấy, thật sự có người tốt như vậy sao? Hay tất cả chỉ là giả vờ?

Bình luận đoạn văn

Trên đời có người như bố hắn, đến con trai ruột còn lừa dối thì tại sao có thể tồn tại một người đối xử tốt với tất cả mọi người xung quanh chứ?

Bình luận đoạn văn

Nhưng Đinh Hiếu Kỳ có thực sự tốt như vậy không? Phan Minh Triết nhìn cậu, lồng ngực chợt bẵng đi một nhịp. Hắn có thể tin cậu là một người tốt không?

Bình luận đoạn văn

Ngón tay Phan Minh Triết hơi động, chuẩn bị nâng lên rồi lại đột ngột hạ xuống. Hắn vẫn không thể tin... Niềm tin của hắn đã chết ngay vào đêm giao thừa năm đó. Giả dụ hắn không đi tìm bố, hắn không nhìn thấy sự thật trong ngõ, có lẽ bây giờ hắn vẫn tin rằng bố hắn đêm đó thực sự đi mua kẹo cho hắn.

Bình luận đoạn văn

Vì năm ấy không nhận được chiếc kẹo nào, những năm còn lại trở đi hắn liền cảm thấy mình không xứng với những thứ ngọt ngào nữa.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ dùng hai tay ôm con mèo, giọng cậu mỏng xuống, lí nhí:

Bình luận đoạn văn

"Về nhà với tao nha, về nhà tao cho mày ăn ngon hơn nha, đồ ăn của thằng đó không ngon chút nào, đúng không?"

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết đang chìm trong suy nghĩ nhưng nghe thấy câu nói của cậu liền nhíu mày, một con mèo hoang còn được dỗ ngọt "về nhà", vậy mà chưa từng có ai mong hắn về nhà cả. Hắn giấu đi nụ cười cay đắng vào lòng rồi chất vấn cậu:

Bình luận đoạn văn

"Không ngon? Mày nói đồ của ai không ngon hả?"

Bình luận đoạn văn

"Của mày đó."

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết cầm xiên que lên cắn một miếng, cẩn thận nếm vị chả cá trong miệng sau đó trả lời cậu:

Bình luận đoạn văn

"Tuy là không ngon bằng tao, nhưng cũng rất ngon mà."

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ trừng mắt nhìn hắn, hắn ngay lập tức đem một xiên ấn vào miệng cậu, dầu mỡ dính lên môi cậu, bóng nhẫy.

Bình luận đoạn văn

"Không tin hả? Không tin thì ăn thử đi."

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết đem đồ ăn cất hết vào balo của cậu. Hắn cũng chẳng hiểu tại sao hắn không tin vào lòng tốt của cậu mà vẫn muốn đối xử tốt với cậu. Hắn cảm thấy mình bị điên rồi, nhưng đẹp trai như hắn thì bị điên một chút cũng không sao.

Bình luận đoạn văn

Hoàn hảo quá thì sẽ bất công cho người khác lắm.

Bình luận đoạn văn

Đinh Hiếu Kỳ nhìn thấy hắn bỏ đồ ăn vào balo mình, cậu cũng im lặng không từ chối. Thật ra nhìn đồ ăn trước mắt như vậy, cậu sớm đã phát thèm rồi, nhưng Đinh Hiếu Kỳ không mặt dày như hắn, không thể tỏ ra mình thèm được.

Bình luận đoạn văn

"Mày chở đi." Đinh Hiếu Kỳ bế mèo con lại gần xe rồi ngồi xuống yên sau.

Bình luận đoạn văn

"Tại sao?"

Bình luận đoạn văn

"Tao ôm mèo thì khó lái xe. Mày thì không thể ôm được, mày dị ứng với lông mèo mà."

Bình luận đoạn văn

Đã vài năm mọi người không còn nhắc đến chuyện này nữa, Đinh Hiếu Kỳ vậy mà vẫn nhớ?

Bình luận đoạn văn

Cậu cởi áo khoác đồng phục của mình, chuẩn bị bọc con mèo vào thì hắn đột ngột ngăn lại:

Bình luận đoạn văn

"Mày không sợ bẩn áo đồng phục à?"

Bình luận đoạn văn

"Không bọc lại lát nữa nó sẽ rụng lông, tao không muốn phải chịu trách nhiệm với mày đâu."

Bình luận đoạn văn

Phan Minh Triết nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, hôm nay áo khác hắn mặc không phải đồng phục, chỉ là chiếc áo gió mỏng hai lớp để chống nắng. Đinh Hiếu Kỳ do dự nhìn hắn, sao cậu có thể lấy áo của hắn thể quấn mèo được chứ? Sau khi hắn mặc áo trở lại chắc chắn sẽ bị dị ứng.

Bình luận đoạn văn

"Áo... mặc xong hôm nay là bỏ, cũ rồi." Hắn nói giọng hờ hững.

Bình luận đoạn văn

Nghe hắn nói vậy, cậu liền vui vẻ nhận lấy. Thấy cậu vui vẻ, hắn cũng bất giác mỉm cười, nhưng ngay giây sau hắn liền hoảng hốt với hành động của chính mình. Hắn tại sao lại cười chứ?

Bình luận đoạn văn

"Về nhà thôi!" Cậu quay mặt về phía hắn.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px