Dấu Vết Tử Thần

Chương 22: Nhân Chứng Thời Gian

 

 

"Sếp Quân." Mạnh Cường gọi anh, "Có tình tiết mới liên quan tới vụ án."

Như người sắp chết đuối bắt được phao, Tùng Quân bỗng tươi tỉnh hẳn ra.

"Vào hai ngày trước khi Đỗ Chiến Thắng bị giết, có hai đồng nghiệp của Đặng Văn Long nghe thấy anh ta tranh cãi với ai đó rất quyết liệt trên điện thoại." Mạnh Cường nói, "Nội dung họ nghe được là người đầu dây bên kia muốn chấm dứt quan hệ tình cảm với Đặng Văn Long, sau đó anh ta nổi điên còn đe dọa sẽ giết chết người kia."

"Người trên điện thoại rất có thể là đỗ chiến thắng." Tùng Quân chồm người về trước.

"Tôi đã liên hệ với công ty viễn thông và họ xác nhận, số điện thoại của Đỗ Chiến Thắng có gọi vào số của Đặng Văn Long trùng khớp với thời gian này."

"Mạnh Cường đi." Vừa nói Tùng Quân vừa kéo Mạnh Cường ra khỏi cửa.

"Chúng ta đi bắt Đặng Văn Long sao?"

"Không." Tùng Quân quay lại nhìn, "Chúng ta đi tìm vợ anh ta Võ Vân Khánh."

"Sếp Quân anh đừng kéo nữa, tôi tự đi được."

Tùng Quân và Mạnh Cường cùng đi vào trong một quán cà phê.

"Sao sếp biết vợ của Đặng Văn Long sẽ xuất hiện ở đây." Tùng Quân hỏi.

"Tôi đã điều tra thứ năm hàng tuần sau khi tập yoga ở phòng tập tầng trên, cô ta sẽ xuống tầng trệt để uống cà phê."

Tin tức của sếp cũng nhanh nhạy thật, Mạnh Cường nghĩ thầm.

"Hướng hai giờ." Tùng Quân nói nhỏ vào tai Mạnh Cường.

Hai người bọn họ cùng tiến về phía mục tiêu.

"Xin lỗi chúng tôi có ngồi cùng cô được không." Tùng Quân đã ngồi vào ghế mà chưa cần đối phương trả lời.

Mạnh Cường nhìn thấy trên tay cô ta đeo một vòng tay da màu đen giống cái của Đặng Văn Long, chỉ khác là nó có họa tiết mặt trời còn anh ta là mặt trăng. Thật quái lạ vợ chồng bọn họ không đeo nhẫn cưới mà lại đeo vòng tay đôi, Mạnh Cường nghĩ thầm.

"Hai anh là ai?" Vân Khánh hơi khó chịu.

"Tôi là Cao Tùng Quân còn đây là Đồng Mạnh Cường, chúng tôi là cảnh sát."

"Các anh tới đây vì chồng tôi sao?" Văn khách hỏi, "Những gì tôi biết tôi đã khai hết ở đồn cảnh sát rồi."

"Cô chắc chắn là suốt đêm đó chồng cô không hề ra khỏi nhà." Tùng Quân nói.

"Chắc Chắn." Vân Khánh lạnh lùng đáp.

"Cô có biết làm chứng gian cũng sẽ bị pháp luật trừng trị không?" Tùng Quân tiếp tục nói.

"Xin Lỗi, tôi không hiểu ý của sếp." Vân Khánh đứng dậy định bỏ đi.

"Đừng vội," Mạnh Cường nhẹ nhàng, "Trước khi cô đi tôi muốn kể cho cô nghe chuyện này."

"Các anh lại muốn làm gì." Vân khánh tạm thời ngồi xuống.

"Ngày hôm ấy khi chúng tôi tiếp cận hiện trường, thì xác nạn nhân đã bị hung thủ phân thành nhiều phần, chẳng dừng lại ở đó hắn còn hỏa thiêu nạn nhân, cuối cùng là ném các bộ phận đã cháy khét đi khắp nơi. Nạn nhân có một người vợ, cô ấy cũng cỡ tuổi cô. Sau khi nghe hung tin cô ấy đã khóc cạn nước mắt, cô ấy không thiết sống nữa nên đã nhiều lần tìm đến cái chết. Một người phụ nữ đáng thương đến phút cuối cũng không thể nhìn thấy mặt chồng mình. Cô thấy hung thủ có phải là kẻ mất hết nhân tính không? Vân Khánh cô không muốn giúp tìm ra kẻ đã sát hại nạn nhân sao?" Mạnh Cường nói bằng chất giọng nhẹ nhàng nhưng day dứt của mình.

"Tôi phải đi rồi." Vân Khánh rời đi mặt không chút cảm xúc.

Tùng Quân và Mạnh Cường nhìn nhau rồi thở dài.

Buổi trưa hôm ấy tại sở cảnh sát, Tùng Quân vừa đọc báo cáo vừa suy nghĩ vụ án. Phía kia Mạnh Cường đang chăm chú nhìn màn hình máy tính.

"Sếp Dũng, có một người phụ nữ đến tìm sếp. Cô ta muốn gặp sếp dưới sân." Phương Linh nói, "Hình như đó là vợ của Đặng Văn Long."

Tùng Quân và Mạnh Cường đều bật dậy khỏi ghế ngồi.

"Nghe nói cô muốn tìm chúng tôi?" Tùng Quân nói khi đứng trước mặt Vân Khánh.

Vân Khánh chỉnh lại cái nón lớn trên đầu, bỏ kính đen xuống.

"Hôm đó trước khi lên giường tôi có uống hai viên thuốc ngủ." Vân Khánh từ tốn, "Nên sau khi tôi ngủ người khác có làm gì thì tôi cũng không biết."

Nói xong Vân Khánh đeo lại kính đen nhanh chóng rời đi.

"Sếp Quân, cách của anh đã có tác dụng rồi." Mạnh Cường vui mừng.

Tùng Quân đứng nhìn theo cho tới khi bóng cô ta khuất hẳn.

Bên trong phòng sếp Châu đang xảy ra một cuộc tranh luận vô cùng gay gắt.

"Tóm lại tôi sẽ không giải quyết cho cậu lệnh khám nhà Đặng Văn Long." Sếp Châu dứt khoát.

"Tôi thật không hiểu." Tùng quân thắc mắc, "Rõ ràng chúng ta xác định được Đặng Văn Long đã từng dọa giết Đỗ Chiến Thắng, hơn nữa hắn cũng đã không còn nhân chứng thời gian trong thời điểm nạn nhân bị giết."

"Cao Tùng Quân vậy anh có chứng minh được đêm đó Đặng Văn Long có mặt hiện trường không? Rồi cô ta có ký vào biên bản thay đổi lời khai không? Lời nói gió bay làm sao thuyết phục người khác. Hơn nữa chỉ dựa vào một lời đe dọa trên điện thoại mà đã vu cho người ta tội giết người. Cao Tùng Quân lý lẻ đơn giản vậy anh thật sự không hiểu?" Sếp Châu lớn giọng, "Tôi sẽ thuyết phục bên viện kiểm soát bằng cách nào?"

"Sếp Châu theo tôi nghĩ..."

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px