Bão cát
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Dian đã cầm bếp NULL tới, thấy Chu Tây đang phè phỡn ong bướm thì đá đá cậu ta ngồi dậy, lúc này mới đặt bếp xuống.
Rất nhanh sau đó chú Trương đã bưng nồi lẩu thần chua lên, mùi ớt cay xộc thẳng vào mũi kèm với vị dứa, kích thích vị giác đến mức ai cũng nuốt nước miếng.
An quay đầu đeo lên kẹp vành tai OGR-07*, gia nhập hàng ngũ nuốt nước miếng với mọi người.
Chén đũa được chú dọn ra, thế là mỗi người đều tự cầm đũa gõ gõ vào thành chén, chờ đợi động vật biển trong nồi được nấu chín.
Trời ngả dần sang hoàng hôn, mây hồng trên cao xếp thành từng mảng trừu tượng đẹp đẽ.
Tuy không có lấy chút mát mẻ nào thổi qua đây, nhưng lại có quạt của thanh niên ít nói nhất dựng lên để tản bớt hơi nóng từ thức ăn.
Mùi thơm như thể tỏa ra khắp không gian đang ngả tối, có ảo giác thật thư giãn.
Cho đến khi ăn xong bát đầu tiên, Hana đặt đũa xuống hỏi:
“Mọi người không tắm hả?”
Một câu này liền làm đám đàn ông ho sặc sụa.
Tắm?
Một từ thật xa xỉ.
Dian quay đầu nhìn Lyrish, ánh mắt mang vẻ dò hỏi chân thành: “Trong quân khu cũng có cái này à?”
“....Tắm ngoài trời cũng được tính là tắm rồi.” Bản thân là người đảm nhận vai trò giám sát trong đợt huấn luyện lần này, Lyrish khó giấu nổi vẻ khó xử trên mặt mà nhìn về phía cô nàng.
Hana vẫn còn đang bối rối.
“Tuy rằng ở quân khu không có phòng tắm nhưng mà cảnh quan ở đó sẽ cung cấp cho chúng tôi một phòng tắm được đặc chế riêng.” Cô nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt cũng dè dặt: “Chẳng lẽ mọi người không được sao?”
Nghe xong liền hiểu vấn đề ở đâu, những người còn lại cùng im lặng.
Lyrish không muốn phá mộng của cô, chỉ có thể khều khều người bên cạnh nhanh tới nói giảm nói tránh.
Mà vị đội trưởng tốt bụng chỉ nuốt xuống miếng tôm trong miệng, đơn giản mà chen ngang bầu không khí gượng gạo hiện tại.
“Bên đàn ông khá hoang dã nên không có đâu, chỉ là chẳng qua mấy người này không muốn tắm thôi.”
Hana lúc này lại nổi nghi vấn: “Tôi nhớ anh có phòng tắm được đặc chế riêng mà?”
Tất cả ánh mắt đều cùng dồn về phía vị đội trưởng gương mẫu.
An: “Thật ngại quá, tôi quên nói.”
Im lặng một lúc.
Sau đó chỉ thấy nhóm người bắt đầu động đũa, không ai tiếp lời hắn, lại chỉ trong chớp mắt đã vớt sạch đồ ăn trong nồi.
Đến khi hắn một lần nữa thục đũa vào trong, chỉ còn lại rau xanh và bắp ngọt.
“........”
Mấy người này, cũng không nên ăn hết như vậy chứ.
Hắn mới lấy được bao nhiêu đâu…
Liếc nhìn đám người rõ ràng là đang tính sổ hắn chuyện vừa nãy, An bĩu môi mút đũa.
Đang lúc hắn tính gặm nốt miếng bắp cuối cùng, một trận gió lạnh lẽo đột ngột thổi qua.
An sững lại trong chốc lát, đưa mắt nhìn về phía xa sa mạc.
Có chuyện?
Hay là ảo giác…
Còn chẳng kịp suy nghĩ, chỉ thấy mặt đất dưới chân như va đập mạnh mẽ với thứ gì đó, ầm ầm rung chuyển dữ dội.
Tầm nhìn trước mắt bị một lớp màn cát chiếm trọn, bụi mù mờ mịt nổi lên, có tiếng kêu kìm nén của ai đó truyền tới.
Thân người bị cơn chấn động làm cho lảo đảo, lại thêm gió lớn tập kích, rất nhanh đã không thể trụ vững mà bị hất tung lên.
An nhắm tịt hai mắt, một tay từ sớm đã nắm chặt lấy Lyrish và Hana, muốn giữ bọn họ lại.
Nhưng hắn không nghĩ, hắn có thể bị cuốn tới đâu đó trong cơn bão cát này.
Và đó chưa từng là thứ hắn phải cân nhắc….
Đau đớn bất chợt cắt ngang ý định trong suy nghĩ, An theo bản năng mở to hai mắt.
Gió lớn rít gào bên tai, mà ngực lại đột ngột nhói lên đến cực điểm.
Cái đau đớn như thể bị đâm tới từng nhát, từ tốn cứa lưỡi dao bén nhọn vào da thịt, ghê rợn.
Có điều, cúi đầu nhìn xuống, ngực hoàn toàn không có vết máu. Mà cơ thể lại từng chút cảm nhận vết cắt như mổ xẻ khắp toàn thân.
An run lên, hai tay hắn đang nắm chặt lấy người kia nhanh chóng vô lực, từng đốt ngón tay đều mềm nhũn run rẩy.
Chao đảo giữa gió lốc, hắn cắn môi, trực tiếp thả tay hai người đang vùng vẫy kia ra, ôm lấy đầu óc của chính mình.
Dường như có tiếng nói hốt hoảng, có cảnh báo, cũng có kinh ngạc… nhưng hắn nghe không rõ bọn họ đang nói cái gì, giọng bị bóp méo trong lỗ tai, khó lòng phân biệt.
Giữa ồn ào, như thể mờ mịt vọng tới một âm tín ác ý.
“Xin chào ~”
Ngay sau đó, hắn rơi xuống.
Cơ thể không va đập với mặt đất khô cứng, mà chỉ cảm rõ từng lớp mềm như bông đỡ lấy hắn. Dẫu vậy trên trán vẫn nổi một tầng mồ hôi hột, hơi thở hỗn loạn đến chính hắn cũng không nhận ra.
Đau đớn kia biến mất, nhưng tê dại vẫn chẳng thể chối bỏ mà leo lên tâm trí. Hắn đờ đẫn nhìn lên trên trong thoáng chốc, cho đến khi có người không an tâm lay hắn dậy.
Chỉ là chạm vào, lại khiến hắn có ảo giác cái đau kia sẽ xuất hiện lần nữa.
Cuối cùng hắn mới đưa mắt nhìn người bên cạnh, là Lyrish.
Cậu ta mấp máy môi, như đang nói gì đó.
Nhưng hắn chỉ thấy tầm nhìn mờ dần, trước mắt hoàn toàn tối đen.
Hắn mất sức đến ngất lịm đi.
***
Đau đớn trong dự kiến không xuất hiện khi rớt xuống, Lyrish nằm phịch trong tấm nệm mềm mại, thở lấy từng hơi nặng nề.
Tay chân cậu bủn rủn, sau cổ cũng đã đổ một tầng mồ hôi lạnh, mãi lâu vẫn không đứng dậy nổi.
Cậu khép hờ mắt, cố gắng ổn định cảm xúc, suy nghĩ hỗn loạn trong đầu dần bình phục lại.
Lyrish nhổm người dậy, sau khi nhìn qua một lượt xem cơ thể có bị cái gì hay không, lúc này cậu mới nghiêng đầu, phát hiện bên cạnh có một người đang nằm im thin thít.
Cậu thử đưa tay lay vài cái, vị đội trưởng trực tiếp từ mở mắt mà nhắm mắt luôn.
Lyrish: “.....”
Cậu lại vỗ vỗ người ta, đối phương vẫn không động đậy.
Lyrish dịch người tới gần, phủi bàn tay đang dính cát vàng lên áo, sau đó mới đưa tay đo nhịp thở của đối phương, thấy vẫn đều đều không có chút đứt gãy nào cả.
Cậu thoáng thở ra một hơi, bấy giờ mới chậm rãi đứng dậy.
Nhìn quanh mọi người một lượt, Lyrish đi tới đỡ lấy Hana vẫn đang vỗ ngực buồn nôn, lấy ra cho cô một chai nước lọc để uống.
Thứ vừa rồi không làm ai bị thương, nhiều lắm là có một ít va đập, nhưng cũng không đến nỗi sẽ sung huyết.
Vậy sao người kia lại ngất?
Nén xuống nghi hoặc, Lyrish nhớ lại cảnh tượng khi nãy.
Cơn bão xuất hiện bất chợt, nếu không phải đội trưởng kịp giữ cậu lại thì Phạm cũng đã không thể móc cậu kéo xuống, yên ổn ở đây như hiện tại.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Lyrish quay đầu nhìn về phía của Chu Tây, thấy cậu ta đang nhặt lên mấy thứ đồ gì đó ở dưới đất.
Cậu hơi nghi hoặc nhìn thử, vẻ mặt người kia không hoảng hốt thì có thể hiểu, nhưng mà trên tay cậu ta là… một cái bát?
Lúc này cậu mới để ý tới, cái lều lớn vốn dùng để dựng trại đã bị thổi đến bay biến cách đó cả xa, thấp thoáng thấy được bóng dáng nó vẫn còn đang lăn lông lốc chưa chịu việc bỏ chạy.
Mà tạm bỏ qua nó, bữa lẩu của bọn họ đều đã bị úp sọt vào trong cát hết rồi.
Nhìn Chu Tây và Dian đang hì hục nhặt lại đồ, cậu quay đầu đánh giá lại tình trạng của Hana, bảo cô ngồi nghỉ ngơi đi rồi cũng gia nhập tổ đội thu thập bát đũa.
Chú Trương đứng cách đó một khoảng không nói gì.
Sau khi nhặt đủ số lượng được ước tính, bọn họ gom chúng lại một chỗ rồi rửa tay, nhìn chồng bát xếp thành dãy nhỏ dính đầy cát.
Lyrish tiện thể rửa luôn mặt mũi, vò lại máu tóc tím màu, đè xuống ý định muốn đi tắm rửa của mình.
Nếu mà có suối nước nóng thì tốt biết mấy…
Lén lút thở dài, cậu nhìn thấy Chu Tây đang đi về phía của đội trưởng, xem xét tình hình xong thì cúi người, khoác vai đội trưởng, đỡ người này dậy.
Một chuỗi hành động liền mạch, cũng không phát hiện cậu ta than nặng nấy nửa lời.
Phạm theo sát phía sau, cùng với Hana di chuyển sang một chỗ khác.
Chỗ hiện tại vẫn còn dấu vết của nồi lẩu, cũng không tiện để cắm trại, qua một nơi khác sẽ tốt hơn.
Thấu tình đạt lý, Lyrish đi theo sau nhóm người.
Chu Tây lúc này nhìn về phía trước, vừa đi vừa nói, “May mà không nôn hết ra ngoài như cô gái, chú Trương biết sẽ buồn lắm ây.”
Bị gọi tên, Hana rõ ràng muốn phản bác, nhưng nghĩ đến biểu hiện của mình vừa rồi so với mọi người, lại cảm thấy có chút xấu hổ.
Lyrish không đành lòng vỗ vỗ vai cô, vẻ mặt thông cảm.
Nhưng người đại diện cho chú Trương, anh bạn đầu vàng, lại không cảm thấy như thế: “Ăn thì cũng đã ăn rồi, nôn ra ngoài cũng giống như đi ngoài mà thôi.”
Hana: “...”
Nói cũng đúng…
“Người ta là con gái đó, cậu giữ miệng tí đi.” Chu Tây đỡ lấy đội trưởng nhưng vẫn rảnh hơi giơ chân đá tên kia một cái.
Tránh thoát được, Dian không hề hấn gì đáp: “Cậu cũng biết là con gái à, còn đi so đo với người ta?”
“Cậu muốn kiếm chuyện đúng không?”
Trong lúc hai người này mồm năm miệng mười mà cãi cọ, Lyrish đã kéo Hana đi cùng dựng lều với Phạm.
Trời đã tối xầm, mây cao không có mặt trăng nên cũng không có ánh sáng. Sa mạc vẫn không một hơi mát mẻ, làm cho cậu có suy nghĩ bão cát vừa rồi chỉ là ảo giác.
Lyrish phụ Phạm và Hana rọi đèn, đóng cọc lều lại cho chắc chắn.
Xong xuôi, Chu Tây mới đỡ đội trưởng nằm vào bên trong, mà bọn họ thì cùng ngồi ngoài cửa lều đốt lửa trại.
Chú Trương còn chu đáo đặt trên cái lều đầu tiên này một bóng đèn nhỏ, tản ra ánh sáng trắng dịu nhẹ.
Vừa mới ngồi xuống đông đủ, còn chưa biết nên nói đến chuyện gì thì Phạm đã mở sẵn chủ đề.
Chỉ thấy y mở lên màn hình trong suốt của mình, trình chiếu cho mọi người một cảnh tượng như ở nơi xa xôi nào đó.
Lyrish nhìn thử, trung tâm màn hình là một thị trấn nhỏ, không có người qua lại, kiến trúc thì cũng đã tan hoang đến quá nửa.
Là một thị trấn không người.
Cậu nghiêng đầu, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Chu Tây.
Lúc này cậu ta mới chậm rãi giải thích, “Hiện tại tối rồi nên mọi người không biết, nhưng cách xa chỗ này đã xuất hiện thêm nó, là ngay sau trận bão cát kia.”
“Phạm đã kiểm tra đơn giản, không phát hiện có sinh vật sống nào khác, cũng không phát hiện thêm có chỗ nào bị ẩn dấu khỏi tầm mắt của chúng ta.”
Chu Tây nói xong thì ngừng lại, Dian liền ngay theo sau lên tiếng.
“Thứ này dùng để làm gì? Dụ chúng ta tới à?” Giọng anh ta đầy nghi vấn.
“Nếu không thì cậu nghĩ là cái gì? Chẳng lẽ còn tốt bụng cho chúng ta manh mối?” Chu Tây đốp lại tức khắc.
Mắt thấy Dian đang tính phản biện mấy câu, Lyrish day nhẹ thái dương, chen ngang: “Lúc nào rồi mà còn giỡn? Bớt tung hứng lại đi.”
Dian + Chu Tây: “Không có!”
Mặc kệ hai người bọn họ, Lyrish hết cách quay đầu nhìn con người ngày thường nửa chữ cũng không thèm nói bên cạnh, hỏi:
“Vậy có liên quan gì đến việc đội trưởng ngất đi không?” Sau đó cậu lại thử nói ra suy đoán của mình, “Bởi vì tôi không nghĩ anh ta lại dễ ngất đến thế.”
Đội trưởng ngày thường luôn rất cừ khôi, giống như con gián đánh mãi không chết, chẳng lẽ mới bay nhảy trên không tí thôi đã chóng mặt buồn ngủ?
Làm việc với nhau đủ lâu, cậu cảm thấy đối phương không phải là người sợ độ cao, cũng chẳng yếu ớt như vậy.
Dẫu rằng là cậu xém bị cuốn đi xa thật, nhưng dù thế thì cũng không đồng nghĩa với việc đối phương cũng như thế.
Hẳn là còn có nguyên nhân khác.
Phạm nhìn cậu, hiếm thấy y không lắc đầu hay gật đầu, mà là thật sự mở miệng.
“Không biết.”
Nỗi niềm mong chờ đáp án bị đạp bể phân nửa, Lyrish không còn chút hy vọng nào mà nhìn trời.
Hai chữ ‘không biết’ này, cậu nghe được bao nhiêu lần từ miệng người này?
Chỉ sợ rằng nếu y đã nói là không biết, thì cậu có hỏi Đông hỏi Tây cũng chẳng biết được.
“Thật ra cũng không có gì để đoán cả.”
Bên cạnh vang lên giọng nói, làm cho cậu suýt thì nhảy dựng lên.
An chẳng rõ từ bao giờ đã tỉnh lại, còn ngồi ngay sau cậu nghe nói chuyện.
Đối tượng được nghi vấn đã xuất hiện, chỉ có điều là cậu lại không muốn hỏi nữa thôi.
Nhận ra tâm tư của cậu, An lại rất điềm nhiên nói: “Nhìn bệnh nhân làm gì, đi xem máy đo điện tim đi kìa.”
______
Tác giả bổ sung:
OGR-07 (Olfactory-Gustatory Reconstructor): Bộ Tái tạo Khứu – Vị giác. Dạng kẹp vành tai, cảm biến thụ động. Tự động quét mùi trong không khí và vị thức ăn khi đưa lên miệng. Trả lại cảm giác ngửi, nếm cho người đã mất hoặc bị ảnh hưởng chỉ bằng một lần đeo.
Nguồn gốc - Viện Công Nghệ Thần Kinh và Ứng Dụng Barit I.