Rừng Rậm Hoang Mạc
Dễ chết?
Dễ chết cái gì?
Nhìn vẻ mặt không mấy tốt lành của hắn, Lyrish im lặng quay đầu đi chỗ khác, cũng không hỏi ra miệng nghi vấn của mình.
Suy nghĩ gì đó trong đầu, cậu đứng dậy rồi đến cạnh An, hưởng ké làn gió mát từ chiếc quạt đen trong tay hắn đang phe phẩy.
Cậu với vị đội trưởng này là anh em ruột thừa với nhau, và đủ để cậu biết một vài chuyện khác thường khác.
Ví dụ như vừa nãy.
Bọn họ đứng ở sau lưng cậu nói chuyện, hiển nhiên là cũng không có ý định che giấu, ít nhất là với cậu.
Không cần phải nghi ngờ gì nữa, dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết phiêu lưu của mình, cậu có thể chắc chắn bọn họ đã bị thứ gì đó kéo vào chỗ này. Cộng thêm với việc đội trưởng có hệ thống, thái độ bình thản của Phạm và Chu Tây, tất cả đều nói lên bọn họ đã cùng xuyên không vào tiểu thuyết!
Ý nghĩ này vừa bật ra cậu liền nghe thấy tiếng cười có lệ của người bên cạnh, sau đó là giọng nói chế giễu của ai kia vang lên: "Làm ơn đi, cậu cũng đã 21 rồi."
“Rồi sao.” Lyrish bĩu môi. “Anh thì hay lắm à.”
“Tôi không hay thì ai hay?” An nói, tay vẫn phe phẩy quạt. “Cậu nên đọc tiểu thuyết ít lại một chút đi.”
Có lẽ vì là đàn anh nên hắn có chút thiên vị với Lyrish. Hai người hơn kém nhau một tuổi, bình thường cũng có không ít chuyện để nói.
Nghe được những lời này Lyrish liền không khách khí mà liếc mắt nhìn hắn, sau đó cười trừ chỉ vào bản thân.
"Anh còn nói tôi? Không phải cả tháng qua tôi chỉ đọc sách của anh thôi sao?"
"Vậy à, thế thì thật là quên mất."
Hắn cười cười nhún vai, không đôi co nữa mà nhìn đi chỗ khác, dáng vẻ không muốn nói chuyện thêm.
Lyrish không vì vậy mà thôi ngẫm nghĩ, lại cứ cảm thấy cái chuyện xuyên không này có chút vô lý. Cậu bắt đầu tự hỏi bản thân đã nghĩ sai ở đâu.
Giả thuyết vừa xuất hiện đã bị An phủ nhận. Nhưng nếu không phải xuyên không thì là gì?
Chẳng lẽ bọn họ vẫn ở đây, ở trong tinh cầu của mình nhưng chỉ là bị một tên tội phạm nào đó bắt cóc nhét vào phần không gian của gã?
Không thể nào, gã dám làm như thế thì gan cũng phải to lắm đấy.
Cậu lắc lắc đầu, đang tính không nghĩ nữa thì bên cạnh lại bất chợt xuất hiện một bóng người.
Là một cái đầu vàng óng dưới ánh mặt trời, thật sự không còn gì để mà sáng chói hơn.
“Em gái.”
Giọng nói quen thuộc vang lên cùng bộ dạng thiếu đòn, Dian quen miệng gọi Lyrish một cái, liền bị cậu trừng mắt liếc nhìn.
Lyrish chống nạnh, vẻ mặt nhởn nhơ nói: “Gì? Tính làm vũ điệu cầu mưa à.”
“Trời như này nếu mà mưa được thì cậu cũng nhiều nước thật đấy.”
Lyrish vừa nghe xong liền lui ra xa, vẻ mặt kinh hoàng: “Eww, cách xa ông đây ra!”
“Đã ai làm gì đâu, đã chạm vào đâu mà.”
Dian cười khoái chí, lại đưa tay vẫy vẫy cô gái đang ôm đồ đứng ngốc bên cạnh một ông chú vẻ mặt đôn hậu, ý bảo đến đây cùng nói chuyện đi.
Hana rất nhanh đã lăn qua hóng hớt.
Lúc này Dian mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu bí hiểm: “Hai người nghĩ xem, vì sao chúng ta lại ở đây?”
Cô gái tóc xanh miết nhẹ cằm, nói ra suy nghĩ của mình, “Chắc là bị ai đó ghim thù rồi kéo vào «Thế Giới» ? Nhưng mà phải công nhận là bá đạo thật.”
«Thế Giới» là một dạng dị năng có thể tạo ra một không gian riêng độc lập, tương đối khó xử lý, nhưng cũng không phải là lần đầu bọn họ gặp phải tình trạng này.
“Không thích như vậy chút nào hết….”
Cô gái than thở, hiển nhiên là bị cảm giác chào đón mãnh liệt ở đây làm cho mất vui.
Lyrish vỗ vai cô tỏ vẻ thấu hiểu, rồi lại bổ sung.
“Vậy chẳng lẽ chỉ có mình tôi thấy rất giống như xuyên không sao?” Cậu dừng lại một chút, sau đó mới dè dặt tiếp tục: “Là dạng chúng ta rơi vào dị giới đó, rồi sẽ phải đánh chém với vô số quái vật từ trên trời rơi xuống,….. kiểu thế.”
Nghe vậy mắt Dian liền sáng rực lên, ánh mắt anh ta nhìn cậu như đang nhìn một người rất thông minh, giọng cũng cao hơn hẳn: “Tôi cũng nghĩ tới chuyện này! Bọn mình giống nhau quá ta.”
Nói xong đã chực đưa tay ôm ấp.
“Đi ra, ai nói với anh.”
Nép ra sau lưng cô gái đầu tóc chói mắt chẳng kém người kia, Lyrish trệ môi, rõ ràng vẫn chưa thôi vẻ ghét bỏ.
Dian nở nụ cười xấu xa, còn đang tính trêu chọc thêm vài câu, kết quả lời đến bên miệng đã bị một giọng nói khác chặn đứng.
“Đừng chơi nữa, lại đây phụ chú một việc.”
Một câu nói lại khiến anh ta bĩu môi, không thèm nhìn ‘em gái’ và bạn gái thêm một giây, trực tiếp xoay người nhảy nhót đến bên cạnh chú Trương.
Lyrish lại lắc đầu, dáng vẻ chán ngán mà đưa tay chỉ về phía hai người bọn họ với Hana: “Biểu hiện của người sẽ không thành công đấy, sau này đừng có chơi với anh ta nữa.”
Lời nói ra cũng không gặp chút trở ngại nào.
Hana: “.......”
Tôi có thể hỏi là vì sao không?
Thật sự không hiểu nổi bọn họ đang nghĩ gì cả.
Phía bên kia, ba người khác cũng đang vây quanh nhau nói chuyện.
An thu lại cây quạt trong tay, điềm tĩnh hỏi: "Cách đây không có khu vực nào có bóng râm hết sao? Một ngôi làng cũng không có?"
Vừa nãy từ trên cao nhìn xuống một lượt đúng là chẳng thấy gì ngoài cát và cát, muốn tìm chỗ để tạm nghỉ ngơi cũng có phần khó khăn.
Nhưng thả bọn họ giữa sa mạc khô cằn này, thật sự là tính bỏ đói cả bọn ở đây?
Chu Tây nhìn hắn rồi chỉ vào màn hình màu xanh đang trôi nổi giữa không trung: "Gần đây có một khu rừng nhiệt đới, hay là chúng ta qua đó đi?"
Trên màn hình đang chiếu hình ảnh của một cánh rừng xanh tươi. Tán cây thỉnh thoảng lay động, nhìn thật sự thì cảm giác sinh trưởng rất tốt.
Có điều chưa xét đến việc giữa trời khô đất cạn thế này lấy đâu ra nguồn nước để phát triển, chỉ cần nhìn vào thôi cũng đã cảm thấy rất giả, y như tranh mô phỏng vậy.
Mà màn hình của Phạm lại chưa bao giờ lừa dối mắt người nhìn.
An im lặng trong thoáng chốc, rồi nghiêng đầu hỏi Chu Tây, “Cậu nói thử xem nó là cái gì?”
“Tôi?”
Nghe hắn nói, Chu Tây chỉ tay vào mình, sau đó làm như lơ đãng mà đưa mắt nhìn Phạm: “Thì là bìa rừng chứ còn cái gì nữa, trông nó ngăn cách rõ thế cơ mà.”
An lại có phần hứng thú nhướng mày, “Còn có thể xuất hiện tình trạng như này à?”
“Kiến thức của anh quá ít ỏi.”
Thất vọng trong chốc lát, rồi Chu Tây lại nhếch môi cười, “Hay là lên đây chơi với chúng tôi đi, đảm bảo không bạc đãi anh đâu.”
“Chơi mình đi.”
Đối mặt với lời kêu gọi đã có phần nghe đến mục tai này, An bình thản gạt nó qua một bên.
Hắn dán mắt vào khung cảnh trên màn hình, cuối cùng nói với mọi người: "Đến đó trước, có thể ở ngoài bìa rừng cắm trại rồi tính tiếp."
Nghe thấy lời hắn nói, đám Lyrish còn đang mỗi người hai ngả cùng chụm lại, kéo nhau mà đi về phía mây trời xa xôi.
Nói cười không ngừng, chẳng rõ là vì sao lại vui vẻ như vậy.
****
Mặt trời trên cao từng chút ngả về Tây, sa mạc khô hạn chẳng có lấy một bóng râm để dừng lại.
Không biết đã qua bao lâu, đi đến khi cả người đều bắt đầu nóng nảy, cuối cùng bọn họ cũng đến địa điểm mục tiêu.
An đã cởi đi lớp áo vest bên ngoài, chỉ để lại chiếc áo sơ mi không được tra vào trong quần, một tay thì cầm dù che nắng.
“Trời ơi, sắp cháy đen mất rồi.”
Dian và Hana cùng nép vào tán dù, miệng than thở không ngừng.
Đứng trước bìa rừng rõ ràng là vô cùng mát mẻ kia, cả hai lại không thể kìm lòng được mà liên tục nhìn vào bên trong.
Thật sự là cực kỳ mê hoặc.
Không để ý đến bọn họ, những người còn lại lục tục dựng lên một lều trại lớn, chuẩn bị cho buổi tối ngày hôm nay.
Lều rất nhanh đã dựng xong, ai nấy đều ngồi xuống nghỉ ngơi.
An đi đến bên cạnh một ông chú dáng người lực lưỡng, khuôn mặt đôn hậu chưa nói được bao nhiêu câu kể từ khi đến đây. Hắn cầm trên tay hai cây đũa, gõ gõ vào nhau.
Âm thanh lách cách vang lên, lại thu hút được tầm mắt của chú.
“Muốn ăn gì?” Hiểu rõ lời thằng nhỏ này không nói, chú Trương lấy tạp dề ra, bắt đầu bày biện đồ nghề của mình.
Kết quả là An còn chưa kịp mở miệng thì đã có người chen vào.
“Lẩu Sóng!”
Dian tai thính từ bên kia đã nói vọng tới, bóng dáng rất nhanh đã bay sang đây.
An có phần nghẹn lời, “... Không thể ăn món khác sao?”
“Không thích hả? Vậy muốn ăn món gì?” Anh ta hỏi, bắt đầu mặc tạp dề lên, dự định giúp chú một tay cho nhanh chóng.
Hắn nghe vậy thì ngẫm nghĩ, cuối cùng cho ra một đáp án: “Lẩu Sóng.”
Ánh mắt nhìn hắn của anh ta đanh lại, ngay lập tức đá hắn về phía chỗ lều trại bên kia.
Cười đùa ngồi xuống cạnh Hana, An nhìn Chu Tây không chút để ý hình tượng mà nằm nghiêng ngả trên thảm trải tối màu, dường như đang cùng Phạm nói chuyện gì đó mà hắn không nghe được.
Lyrish kế bên đang đọc sách.
Không quan tâm, hắn nghiêng đầu đặt tầm mắt lên Hana.
“Hala.”
Đưa tay vẫy chào như thể chỉ mới vừa gặp mặt, An mở màn hình khung chat của nhóm lên, lục lại tên danh bạ của Hana trong số người quen, nhấn thêm vào nhóm.
Ngay lập tức, trước mặt của cô gái hiện lên một khung chat lạ lẫm, đề tên SE_Hoá mình thành chim, tung cánh bay lượn.
Hana: “....”
Cái tên này có phải hơi không nghiêm túc không?
Làm như không thấy được nghi vấn của cô, An chậm chạp bổ sung cho hành động của mình, “Lúc trước quên mất, đáng lẽ phải thêm cô vào từ hôm qua rồi.”
Hôm qua đã có giấy xác nhận cá nhân được chọn vào nhóm, chỉ có điều hắn không đọc, đến tận sáng nay khi tới tham gia lễ bế mạc mới kịp nhìn một cái.
Cũng không ngờ là người quen.
“Tôi cũng mới biết thôi.” Nói xong cô lại gãi đầu, hỏi thử: “Bây giờ chắc phải gọi anh là Kiều Đội rồi nhỉ?”
“Cái tên mà thôi, gọi Kiều như bình thường là được.” An không mấy bận tâm đáp.
Hắn nhìn hoang mạc phía đằng xa, tút chân trời vẫn chỉ là một sắc vàng khô hạn.
Im lặng trong thoáng chốc, ánh mắt lướt qua thời gian trên hệ thống, An thu lại giao diện khung chat.
Mười bốn giờ, đối chiếu với thời gian ở đây thì kém tầm hai tiếng.
Bọn họ đã ở đây được bốn giờ hệ thống.
Còn đang suy nghĩ không biết khi nào mới trở lại, hắn chợt nghe người bên cạnh dè dặt lên tiếng.
“Vậy Kiều này, tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Ừm?”
“Đây là lần thứ mấy mọi người gặp chuyện như này vậy?...”
Ngó nghiêng nhìn những con người không có vẻ gì là lo lắng trước mặt, cô nàng thật sự hơi ngỡ ngàng.
Dù cho cô đều từng tiếp xúc với bọn họ, nhưng bình thản như vậy, có bình thường không?
An nghe xong thì cũng nhìn theo.
Rồi tầm mắt của hắn lại trôi tới cánh rừng rậm rạp tán cây, thân gỗ cao lớn, u ám.
Sau đó hắn mới muộn màng đưa ra câu trả lời: “Cái này à, thật ra cũng giống như bị đặt trong không gian kín thôi.”
Hắn nhìn cô, hỏi một câu: “Sợ đúng không?”
“Một chút, cứ cảm thấy sẽ không ổn…”
Hana vừa nói vừa ôm đầu gối của mình, môi mím lại.
Trước giờ chưa từng thật sự gặp nguy hiểm, cô lại càng không hiểu cảm giác chai sạn này của họ là như thế nào.
Là đã gặp quá nhiều nên quen, là tràn đầy tự tin vào năng lực của mình, hay là do vốn dĩ lo lắng không có trong từ điển?
Cái nào cô cũng không theo được.
Nhận ra cảm xúc của cô đang dao động, An rũ mắt cười nhẹ: “Sẽ không bỏ rơi cô ở đây đâu.”
“Không phải là nghi ngờ mọi người, chỉ là…”
“Cô gái nhỏ, không cần nghĩ nhiều.” Hắn còn không nhanh không chậm nói tiếp, “Có tôi ở đây với mọi người.”
Ánh mắt nhìn hắn của cô thoáng chốc long lanh, dường như đã bị cảm động rồi.
“Về nhà tôi phải nói với cha mới được.” Hana dụi mắt, bắt đầu chìm trong mơ mộng nên nói giúp cho mấy dự án nghiên cứu của hắn thế nào.
An: “.... Không cần đâu.”