Đáp Án

Toà Tháp


Trái tim trong ngực bỗng lệch nhịp một nhịp, Hana không rõ vì sao, chỉ cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Hana mím môi rồi hỏi, "Đội trưởng, tôi có thể làm được gì giúp cho mọi người không? Ngồi mãi thì chán lắm."

Nói xong cô đột nhiên rất hối hận, đội trưởng vốn đã không rảnh rỗi phải nghĩ kế sách để rời khỏi đây mà bây giờ cô còn ngây ngô hỏi một câu như vậy, có phải rất ngốc không?

Mặt cô phút chốc đỏ lên, không khí xung quanh có chút thẹn thùng.

An nhìn cô sau đó cười ra tiếng rồi chỉ vào khuôn mặt mình, “Ngại vì tôi đẹp trai sao? Vậy tôi đeo khẩu trang nhé?” 

Nghe hắn nói như vậy, rõ ràng là đang quan tâm mà rơi vào tai cô lại thành: "…Ý anh là tôi sẽ không tập trung sao?”

"Không phải, cô gái cá tính lắm đó." Lần nữa phe phẩy chiếc quạt trong tay, làn gió nóng phả vào mặt cả hai người, An cười nhẹ nhìn cô.

Với hắn, cô cũng không phải là lần đầu.

"Đội trưởng, không cần phải làm vậy đâu...." Hana mím môi khóc không ra nước mắt, thật sự sao lại có người tốt bụng như đội trưởng chứ.

Mắt nhìn cô gái duy nhất ở đây, An hỏi lại: "Thực sự không cần à? Không nên miễn cưỡng bản thân đâu."

Lắc lắc đầu, Hana sờ mũi nhìn lên sau đó cười hì hì chỉ vào mình: "Tôi có bạn trai rồi, đội trưởng không cần lo lắng."

Không níu kéo làm gì nữa, An gật đầu rồi chỉ về phía cái cửa màu trắng trơ trọi một mình kia, "Lát nữa Lysh tắm xong thì cô tắm trước, tìm chỗ nào cách xa nơi này một chút, cả đám cũng không phải là gay hết nên cô vẫn nên giữ mình đi."

Gật đầu, Hana lại không nhịn nổi mà hỏi: "Mà đội trưởng, trong kho của anh có những thứ gì thế?."

"Gọi Kiều." An kéo cô đến gần chỗ mà mọi người đều đang loay hoay dựng lều và chuẩn bị thức ăn.

Hương thơm của thịt tươi mới chín cùng mùi vị chua ngọt liền chui vào mũi của bọn họ: "Đạn và súng thì có nhưng không có tên lửa đâu, mấy thứ như vậy tôi không cần."

****

Trời đã chuyển sang chập tối, mấy làn gió mát mẻ thổi tới khiến cả người đều dễ chịu đi hẳn.

Cả đám đều đã ăn cơm xong từ lâu, Hana và Dian còn vui vẻ rủ nhau cụng ly đến say mèm, bây giờ nằm vật vã ở dưới bóng lều, thoải mái không lo trời đất. Chu Tây và Phạm sớm đã hẹn nhau ngắm trời chỗ xa. Chú Trương thì không cần phải nói, ông đã nghỉ ngơi bên cạnh hai bạn nhỏ men rượu kia rồi.

An vẫn đang chậm chạp nhâm nhi đĩa thịt bò do mình tự chuẩn bị trên bàn. 

Chỗ hắn ngồi cách khá xa mọi người, nhưng bên cạnh vẫn còn Lyrish, cậu ta đang cần mẫn mà đọc sách, rất chăm chú.

Hai người bọn họ im lặng không nói nửa lời.

Sách vẫn là quyển mà hắn tự in kia, đề tựa 《Con Rối Vận Mệnh》len lỏi dưới những bông hồng đỏ thắm nhiễm máu. Búp bê nam trầm mặc bị gai nhọn quấn chặt, hình ảnh xinh đẹp lại chứa đầy cảm giác bi thương.

Chợt mặt đất lại rung động kịch liệt.

Bão cát không chút dấu hiệu từ trên trời rơi xuống, thổi tung từng hạt bụi li ti, cuốn lấy bọn họ chao đảo trong cơn gió lớn.

Dian và Hana bị quật đau đến tỉnh, lớn tiếng kêu vài lần.

Cảm giác như đầu và ngực cùng lúc bị đánh bật lên, đau đến quặn thắt lại, co rút đến mức mạch máu cũng sắp đứt đoạn.

Cơn gió mạnh lên rồi bắt đầu đột ngột dần, thả rơi cả nhóm người xuống nền cát.

Đi nhanh như cái cách mà nó xuất hiện.

Ai cũng đều đã tỉnh táo, mồ hôi mịn thấm ướt trán, chân mày cau chặt, mặt trắng bệch như xác chết.

An ổn định thân hình rồi bình tĩnh phủi đi lớp cát mỏng dính trên quần áo, hắn cùng Lyrish ở một bên nhanh chóng sang hội họp với nhóm người.

Trên người ai nấy ít nhiều cũng dính cát, lều cắm trại cũng đã bị thổi bay mà lăn lông lốc ở bên cạnh, trông nó rách nát đến mức cũng không thể miễn cưỡng dùng lại được.

An lúc này đang nhíu mày, hắn đưa tay phủi cát dùm Dian, mắt nhìn Chu Tây và Phạm đang đi đến.

Chu Tây hơi hếch cằm về phía trước, hắn quay đầu nhìn thử.

Thứ ở phía xa kia trông như một ngọn hải đăng cao đến khổng lồ, bề ngoài nó sáng lên sắc vàng sang trọng, cảm giác không hề đơn giản.

Mọi người cũng nương theo đó nhìn sang, rất nhanh đã phản ứng lại rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

Chuyện vừa nãy xảy ra quá bất chợt, cho dù là ai cũng không thể đoán trước. Mà cái thứ kia cũng xuất hiện từ đây, không ngốc cũng biết là chuẩn bị cho bọn họ.

"Phạm, kiểm tra toàn diện đi." An nhẹ nhàng nói, khuôn mặt lại lần nữa treo lên nụ cười: “Trông cũng đẹp đấy chứ."

Lyrish bên cạnh liền đánh hắn một cái: “Lúc nào rồi mà còn giỡn.”

Phạm được nhắc tên thì gật đầu, trước mắt lại xuất hiện bàn phím và màn hình ảo. Y thao tác vài cái, trên màn hình đã xuất hiện hình ảnh đa chiều của cái ngọn hải đăng kia.

Đằng sau ngọn hải đăng là một ngôi làng rất mục nát, nhìn cũng đã có tuổi đời, phía xa là một dòng sông và sương mù trắng, tuy bây giờ là buổi tối, nhưng hình ảnh phía trên lại vào ban trưa, rất rõ ràng.

"Đây là....Maha Mandala?" Chu Tây nghi hoặc miết cằm.

"Không, chỉ hơi giống." Phạm đứng cạnh Chu Tây, hiếm khi lại lên tiếng.

"Bối cảnh giống à? Đẹp như thế." An dời mắt, khó có được mà thở dài.

"Đội trưởng, Maha Mandala là gì? Tôi không rõ mấy cái này lắm." Hana ngượng ngùng sờ mũi, từ phong cách ăn mặc cũng biết cô thuộc phái chiến đấu, không am hiểu mấy thứ này cũng rất bình thường.

"Khoai Tây, việc của cậu kìa." Dian đẩy nhẹ gọng kính nói với Chu Tây.

Chu Tây nghe thế liếc nhìn anh ta một cái nhưng cuối cùng vẫn hợp tác giải thích, "Không cần quan tâm Maha Mandala là gì, bởi vì nó đã cách chúng ta cả thiên niên kỷ rồi. Chỉ cần biết nó là nơi đặt điện thờ ba vị thần gồm thần Vayu - vị thần bảo hộ Maha Mandala, Varuna - Thần nước và Visak - Thần trí tuệ. Mà thứ trước mắt kia trông khá giống mô hình đền thờ thờ thần Vayu, trong khi xung quanh lại chỉ có sương mù trắng. Vậy nên rất có thể thứ chúng ta sắp phải đối mặt không phải là thứ có thể dùng logic để diễn tả. Ví như thần."

Hana nghe vậy cũng có chút khó tin, ý nghĩ đầu tiên của cô bạn này là chẳng lẽ bọn họ xuyên không thật rồi à, mà còn xuyên vào thời cổ đại-địa bàn của thần linh?

Cô bắt đầu có chút đa sầu.

Hana ngước mắt nhìn An, trước đó được đội trưởng quan tâm cũng đã kéo gần khoảng, lúc này cô lại thắc mắc: "Đội trưởng, tiếp theo nên làm gì đây?"

Dù sao thì người ta là thần, mình là người, nếu đấu với thần, chính là đi tìm chết.

"Không cần phải lo lắng, nếu bọn họ muốn chúng ta chết thì bây giờ đã lộ diện từ lâu rồi, hiện tại tạm thời an toàn, chúng ta tận dụng nó nghỉ ngơi lấy sức để chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn tốt hơn." An mỉm cười nhìn cô, dễ dàng đưa ra quyết định.

Im lặng gật gù, cô tiếp tục đưa tay phủi sạch cát dính trên đầu đi.

"Nghe thấy hết rồi chứ, tối nay chúng ta vẫn nên đi nghỉ ngơi cho tốt." An nói với mọi người.

Hắn thông qua khóe mắt nhìn thấy Lyrish đang cặm cụi dựng lại lều cắm trại, chiếc lều có màu tím mộng mơ như màu tóc của cậu chàng, nhìn là biết cậu ta không muốn chia sẻ cái lều này với ai.

An đột nhiên muốn nổi ý xấu.

"Lysh....." 

An gọi lớn một tiếng, vô cùng thân thuộc cười ngây ngô nói: "Tôi hết lều rồi, hôm nay ngủ chung nha. Nếu không tôi sẽ bị chết cóng đó."

Nghe được mùi vị cần được hóng hớt, Hana âm thầm dựng tai nghe lén.

Đột nhiên vai bị đụng một cái, Dian dùng ánh mắt săm soi nhìn cô rồi chỉ vào chiếc lều màu vàng trong tay cô, "Lo mà dựng lều rồi đi ngủ đi, không thì trả lều đây, tối nay cho cô ngủ ngoài trời."

"Đừng mà đừng mà, tôi đáng quý lắm đó." Hana lắc đầu sau đó vô cùng hí hửng hỏi: "Đội trưởng và Lyrish có vẻ rất thân, 'Lysh' là cách xưng hô gần gũi của cậu ấy nhỉ?"

"Nghĩ gì đó đúng không?" Anh nói vậy nhưng cả người lại rất không thành thật mà nghiêng qua để nói chuyện với cô.

"Không phải anh ấy rất chủ động sao?". Hana trề môi che miệng: "Việc gì cũng dành tới tay kìa."

"Cô tin được cậu ta?" Dian ném ánh mắt nghi ngờ nhìn cô, sau đó lại thành thật khuyên một câu: "Sống là phải biết đề phòng đàn ông."

Trợn tròn mắt nhìn anh, cô lại nghe thấy giọng nói của Lyrish vang lên: 

"Hoan nghênh, vào đi, đảm bảo anh không mất cái răng nào đâu."

Nhưng Kiều lại lắc đầu nhún vai.

"Ai da, tiếc quá đi. Phạm tốt bụng vừa mới chia sẻ cho tôi một cái, nếu cậu không thích có thể qua ngủ chung với tôi." Ăn không nói có, An dài giọng như không có việc gì mà làm chuyện của mình.

Phạm:.....

"Nằm mơ!"

Tổng cộng có năm cái lều được dựng lên, Dian và chú Trương một cái, Phạm Tây một cái, cô và hai người kia ba cái, không hiểu sao nhìn cứ cô đơn một mình.

Hana chui vào lều của mình, tự ôm chớp mắt một cái đã ngủ luôn.

Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng củi lửa bên ngoài đốt cháy tần sóng khi tĩnh lặng.

Thời gian chậm chạp trôi, lo sợ như mây đen trên trời chậm rãi kéo đi, về một nơi xa hơn âm u không mộng mị.

Không biết là đã qua bao lâu, trong đầu chợt xuất hiện giọng nói quen thuộc.

An im lặng mở mắt, đôi mắt rõ ràng không dính tạp chất, nhìn không ra hắn có chút buồn ngủ nào.

"Hệ thống Bug đã online đây, An An~" Giọng nói kia mang đậm ý cười, xuất hiện trong đầu lại văng vẳng bên tai.

"Sao giờ mới xuất hiện?" An lạnh nhạt nhíu mày, đến cả ý cười cơ bản nhất cũng không chia cho nó.

"Aiz, tôi đã rất khó khăn mà thông qua khe hở để đến đây với cậu đó, sao giờ là sao hả? Không an ủi được tí hả?" Nó tiếc nuối thở dài nhưng giọng điệu rất bâng quơ, không mang theo chút bất mãn nào.

"Biết ông vấn không? Vấn đề kỹ năng."

An cười khẽ một tiếng, hắn ngắm nhìn bầu trời tối tăm không thấy bất cứ ánh sáng nào, chỉ có bóng đèn được trang trí nối quanh các túp lều là chiếu sáng khoảng khu vực này, cách ly nó với bóng tối.

Lửa vẫn cháy đều đặn, tách tách không ngơi nghỉ.

Nó giơ hai tay chịu thua: "Yếu đuối cũng là cái tội sao?"

An mặc kệ thái độ kia của nó, hắn cân nhắc nên nói về nó trước hay là nghi vấn của mình trước, cuối cùng một bước tiến thẳng vào vấn đề: "Đây là đâu?"

Hắn không tài năng đến mức có thể biết được những chuyện liên quan đến ngoài kia thế giới, so ra thì ngoại trừ có hệ thống và có kỹ năng thì hắn hoàn toàn giống với người bình thường, mà trên thực tế thì đúng là vậy.

Sau khi hệ thống Bug giải thích sơ lược một vòng thì tóm lại chính là:

Nơi bọn họ đang ở là một thế giới kép, tức là hai thế giới độc lập ở trong nhau. Tình trạng này rất phổ biến, một khi một thế giới đang đứng trên bề diệt vong vì thiếu năng lượng, thứ làm chủ nơi đó sẽ tìm một thế giới khác để tiến hành cắn nuốt. 

Hai hệ thống gặp nhau tự nhiên sẽ đối chọi gay gắt, mà đến khi hai bên dần cân bằng vì ngang nhau thì sẽ xuất hiện tình trạng hai thế giới dính vào nhau. Cũng từ đó mà hình thành thế giới kép.

Còn việc tại sao bọn họ xuất hiện ở đây ấy, có lẽ là công cụ hình người được gửi đi để thăm dò hoặc là góp một phần giúp tạo lỗ hỏng để vị chủ nhân kia mạnh mẽ tiến hành cắn nuốt.

An thở ra một hơi, có vẻ bình thản trước việc này: "Vị kia là ai?"

"Là...một loại tồn tại cao hơn tôi một bậc, tên thường gọi là Hệ thống Chủ. Ừm…là một con hàng bị thiểu năng trí tuệ." Hệ thống Bug khẽ ho một tiếng, ung dung nói ra mấy lời này.

An:???

"Không sợ bị đập lần hai à." Hắn nói: "Tôi hiểu sao cậu thảm hại như hiện tại rồi."

"Chúng ta là cùng một bọn đó, cậu không thể cân nhắc dùng mấy lời ngon ngọt hơn để nói với tôi sao?" Hệ thống than thở, "Thêm nữa tôi không nói sai, nếu không sao tôi ở đây được?"

"Cậu thà bảo người ta ngốc chứ không chịu hiểu là mình ăn hại như thế nào."

Hệ thống: Huhu, tui bị oan.

An lật người, vô tình để lọt ra chiếc đồng hồ quả lắc bạc chế đang phát ra ánh xanh trắng bên túi. Hắn nhìn nó, sau đó như không có chuyện gì mà đút vô lại.

Cả hai im lặng ăn ý không nói đến chuyện cũ, xung quanh liền rơi vào khoảng lặng vô tận.

Vẫn là hắn đứng dậy phá vỡ bầu không khí này trước: "Cậu biết Chu Tây và Phạm là gì không? Tôi không cảm thấy bọn họ giống tôi, có lẽ giống với cách nói 'mấy vị tồn tại' kia của cậu."

Đi ra khỏi lều trại, ánh đèn đơn điệu khuếch tán ra một con đường nhỏ dẫn lối về phía cánh rừng. An chỉnh lại quần áo của bản thân rồi đi tới.

Hắn nhìn thấy tán lá của những cành cây trong khu rừng rung chuyển lắc lư qua lại, lâu lâu còn lóe sáng chớp tắt, coi bộ sắp có một trận mưa to. 

Thế nhưng trong hoang mạc khô cạn lại không hề có gió, cái nóng khiến mồ hôi tuôn trào cứ dính dính vào người, rất khó chịu.

Hắn chậm rãi bước tới gần, đồng thời nghe hệ thống Bug bất lực thở dài: "Đoán xem?”

"Đừng để tôi xem cậu như là tên đần."

Miễn nhiễm trước mấy lời này, hệ thống bug nói: "Tuy cậu không được tính là người bình thường nhưng vẫn chưa đủ tư cách để biết thế giới ngoài kia. Nếu không tôi sẽ để cho cậu hỏi như vậy sao?"

"Chưa đủ tư cách?” Hơi híp mắt như đang trầm tư, hắn không quên cười lạnh khinh bỉ: “Cậu nghĩ bản thân sẽ thành thật như vậy à?”

"Chắc chắn không." Nó còn cười hihi.

Không cho nó chút biểu cảm nào, An im lặng đi qua bìa rừng. 

Chỉ trong chốc lát, loại áp lực vô hình gần như không thể chịu đựng được kia lập tức đè ép lên lồng ngực của hắn, cảm giác căng tức khó tả khiến tim đập loạn nhịp, hô hấp cũng khó khăn hơn rất nhiều.

Cơ thể hắn cuối cùng không chịu nổi nữa, trực tiếp nổ tung thành một đống thịt vụn.

Đến khi lần nữa mở mắt ra thì hắn đã an toàn đứng thẳng, hoàn toàn không có một chút thương tích nào.

Hắn đứng im tại chỗ một chốc nhìn qua hàng cây lấy gỗ ở trước mặt, sau đó một lần nữa tiến về phía trước, trên môi lại treo nụ cười thường thấy.

Không biết nghĩ tới chuyện gì, An đột nhiên hỏi: "Vyn, có muốn tự mình đi khám phá thế giới không?"

Vyn là tên Hệ thống Bug tự khai báo, sau khi bị trừng phạt giáng cấp, đây là thứ duy nhất mà nó còn nhớ trước khi xảy ra mọi chuyện.

"Bán kính trong vòng 50m có một lượng dị đoan khá đông, tất cả đều thuộc chủng thực vật, có khả năng tập hợp sinh sản, tốc độ di chuyển 5m/s (sẽ tăng dần). Phương thức tấn công chủ yếu là dùng nhánh cây xé xác con mồi."

"Cách giải quyết: Phá hủy lõi của nó."

Hệ thống Bug chẹp miệng nói, quen thuộc diễn tròn vai như việc nhai cơm hằng ngày.

Nó có thể kiểm tra tính chất của các vật không bao gồm con người trong phạm vi 50m, trí thông minh thấp thì phân tích được sự vật càng sâu. Độ khó song song với trí thông minh cao, cấp bậc dần leo thang đến khi nó không thể phân tích được thì thôi.

"Còn về chuyện đi chinh phục thế giới với cậu, tôi chấp nhận bản thân yếu đuối vô dụng không đáng xài." Nhìn vào thực tế sau khi phổ cập thông tin khoa học, Vyn cười: "Có điều nếu cậu muốn, tôi có thể làm chiến lược gia cho cậu."

An bắt đầu nghi ngờ người bạn này của mình bị đánh tráo: "Cậu nghĩ tôi cần?"

"Cần thiết quan trọng sao? Quan trọng là tấm lòng." Kéo lại chuyện đang nói, Vyn nhấn mạnh: "Với lại, tôi là độc nhất vô nhị đó."

Trong lúc bọn họ nói chuyện, đám cây xung quanh đã bắt đầu không yên mà tự bứng gốc, rễ cây to khoẻ lại có thể nâng đỡ bọn nó di chuyển, mùi hương không ai muốn ngửi len lỏi vào không trung.

"Thơm không?" Cảm thấy nếu bản thân là người ngửi phải cái mùi này thì không biết sẽ ngất ra thành cái dạng gì, Vyn quan tâm hỏi trong khi đã biết sẵn đáp án.

"Mùi như nào? Tôi cảm thấy nó chỉ hơi nặng một chút thôi, không đáng để nôn."

Không quan tâm đến việc mùi vị nó như nào, An chỉ đơn giản là rút kiếm, chuẩn bị tìm xem một góc nhỏ bí mật ở đây.

Vyn đảm bảo: "Dám chắc sau chuyện này cậu sẽ phải đi tắm lần nữa."

Tệ như vậy? 

An nghĩ, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đám cây lộn xộn trước mặt, tiếng sét ầm ĩ trên bầu trời tối đen khiến người lo sợ không biết sẽ là một trận mưa to như thế nào.

Theo từng giọt nước nhỏ xuống đất, hơi lạnh ẩm ướt len lỏi vào khí quản và da thịt. An cũng phát hiện đằng sau mình đã không còn là hoang mạc khô cạn kia nữa, thay thế là cánh rừng rậm rạp đầy cây lấy gỗ như vô tận.

Hắn cảm thấy có chút không tốt, có lẽ sẽ không đơn giản là chém giết một hồi là xong. Ít nhất với số lượng nhiều như vậy, một mình hắn không thể quét sạch được.

Vậy phải thế nào? An suy nghĩ.

Trong lúc đang mất tập trung, đám cây lấy gỗ có lẽ đã hơn trăm tuổi phát ra mùi ôi thiu đặc trưng của bùn đất đã vươn những nhánh cây tiếp cận hắn. Chúng dài, dày mà lại khoẻ khoắn, siết chặt con mồi có khi cũng có thể vặn nát nó ra thành từng mảnh.

An dời tầm mắt lên chúng nó, bóng dáng bất chợt biến mất sau nhiều thân cây, để lại vài tiếng rầm rầm của vật nặng rơi xuống, cùng mùi vị càng thêm khó ngửi của thịt thối trong cơn mưa nặng hạt.

Được rồi, lần này hắn có thể đảm bảo bản thân cảm nhận được cái mùi mà Vyn chê đến tận trời này, thực sự quá khó ngửi.
0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này