Hana
| Nhìn vẻ mặt không mấy tốt lành của hắn, Lyrish im lặng quay đầu đi chỗ khác. Cậu suy nghĩ một lúc, rồi đứng dậy, sau đó rất tự nhiên bước đến đứng cạnh An, hưởng ké làn gió mát từ chiếc quạt đen trong tay hắn đang phe phẩy. Cậu với vị đội trưởng này là anh em ruột thừa với nhau. Không quá thân, nhưng đủ để cậu biết một vài chuyện khác thường mà những đội viên khác không biết. Ví dụ như chuyện vừa nãy. Bọn họ đứng ở sau lưng cậu nói chuyện mà không quan tâm đến việc liệu cậu có hiểu hay không. Không phải là đang bêu rếu cậu không thông minh, mà là đang gián tiếp để lộ thông tin cho cậu suy đoán. Không cần phải nghi ngờ gì nữa, dựa vào kinh nghiệm đọc tiểu thuyết phiêu lưu của cậu. Cậu có thể chắc chắn bọn họ đã bị thứ gì đó kéo vào chỗ này. Cộng thêm với việc An có hệ thống, thái độ bình thản của Phạm và Chu Tây, tất cả đều nói lên bọn họ đã cùng xuyên không vào tiểu thuyết! Ý nghĩ này vừa bật ra cậu liền nghe thấy tiếng cười có lệ của người bên cạnh, sau đó là giọng nói chế giễu của ai kia vang lên: "Làm ơn đi, cậu cũng đã 21 rồi." “Thì sao.” Lyrish bĩu môi. “Anh thì hay lắm à, bài thì nhiều mà chẳng chịu chia sẻ.” “Hai chuyện này liên quan đến nhau sao?” An nói, tay vẫn phe phẩy quạt. “Cậu nên đọc tiểu thuyết ít lại một chút đi.” Có lẽ vì là đàn anh nên hắn có chút thiên vị với Lyrish. Hai người hơn kém nhau một tuổi, bình thường cũng có không ít chuyện để nói. Nghe được những lời này Lyrish liền không khách khí mà liếc mắt nhìn hắn, sau đó cười trừ chỉ vào bản thân: "Anh còn nói tôi? Không phải cả tháng qua tôi chỉ đọc sách của anh thôi sao? Mà cái này còn do anh bảo đấy, làm ơn đi, trí nhớ của anh tốt lắm mà." "Vậy à, thế thì thật là quên mất." Hắn không đôi co nữa mà nhìn đi chỗ khác, dáng vẻ không muốn nói chuyện thêm. Bốn bề chỉ toàn là cát vàng, không thấy bất kỳ sinh vật sống nào ngoài bọn họ. Cơ mà ở đây còn có người khác nữa thì mới thấy kì lạ. Lyrish vẫn đang ngẫm nghĩ, cứ cảm thấy cái chuyện xuyên không này có chút vô lý. Cậu bắt đầu tự hỏi lại mình đã nghĩ sai ở đâu. Giả thuyết vừa xuất hiện đã bị An phủ nhận. Nhưng nếu không phải xuyên không, thì là gì? Chẳng lẽ bọn họ vẫn ở đây, ở trong tinh cầu của mình nhưng chỉ là bị một tên tội phạm nào đó bắt cóc nhét vào phần không gian của gã? Không thể nào, gã dám làm như thế thì gan cũng phải to lắm đấy. Lyrish nhìn hắn, vẻ mặt luôn hòa nhã và nụ cười khiêm tốn chưa từng biến mất ở trên mặt đối phương. Hắn đi tới chỗ của Phạm, không quan tâm đến suy nghĩ của cậu nữa. Cậu lắc lắc đầu, thôi suy nghĩ nữa. Đi theo phía sau người đàn ông này, cậu nghe An hỏi: "Cách đây không có khu vực nào có bóng râm hết sao? Một ngôi làng cũng không có?" Chu Tây nhìn hắn rồi chỉ vào màn hình màu xanh đang trôi nổi giữa không trung: "Không chắc, gần đây có một khu rừng nhiệt đới phát triển khá tốt, hay là chúng ta qua đó đi?" Trên màn hình đang chiếu hình ảnh của một cánh rừng xanh tươi. Đáng chú ý là nó không có bóng, cảm giác rất là giả, giống như tranh mô phỏng vậy. Nhìn tán cây rậm rạp đung đưa qua lại, An gật đầu chỉ vào nó: "Đến đó trước, không nhất thiết phải tiến vào trong rừng, có thể ở ngoài bìa rừng cắm trại trước rồi tính tiếp." Mọi người nghe vậy đều phủi quần đứng dậy, không ai phản đối. **** Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một hoặc hai tiếng sau cả nhóm đã cùng đứng trước địa điểm mục tiêu của mình. Cả người bọn họ đều là mồ hôi nóng, nhưng trên mặt lại chưa từng có vẻ mệt mỏi thiếu sức sống. An đã cởi đi lớp áo vest bên ngoài chỉ để lại chiếc áo sơ mi không được tra vào trong quần. Vạt áo và lưng đều đã thấm đẫm mồ hôi, khuôn mặt tuấn tú của hắn lại chỉ có chút đỏ bừng do ánh nắng gay gắt của mặt trời. Mọi người tản ra chuẩn bị trại. Chỉ có Hana là ngồi yên một chỗ. Cô mới tới, chưa kịp làm quen với môi trường mới, cũng chưa có trang phục của riêng mình. So với đám người xung quanh, trông cô có phần lạc lõng. Chú ý đến thái độ của người mới tới, An dùng chân đụng vào Lyrish một cái, sau đó ra hiệu cho cậu tới gần Hana, chăm sóc cho người mới một chút. Nhìn nhau vài giây, Lyrish chủ động lăn đến bên Hana. “Không ra phụ à?” cậu hỏi. “Người mới nên tích cực một chút.” “Tui có làm được gì đâu.” Hana than thở. Lyrish chỉ về phía An. “Tên kia có nhiều đồ. Cô qua đó mượn vài bộ mặc tạm đi.” Hana lúc này lại do dự. “Có hơi tự nhiên không?” “Không sao đâu,” Lyrish nói, lấy sách che mặt. “Anh em cả mà.” Hana im lặng khoảng một lúc, sau đó sáp lại gần nhỏ giọng hỏi: "Cậu còn chưa nói cho tôi biết chuyện kia, cái chuyện của Bộ trưởng Lâm á?" "Sao tâm hồn bà tám của cô lại đến rồi? Đừng hỏi tôi, tôi không biết gì hết." Lyrish lấy sách ra rồi kiên quyết lắc đầu. "Vậy rốt cuộc chuyện kia là sao? Có thật hay không?" Hana chớp mắt. "Đội trưởng chắc chắn không có, nhưng không biết vị kia thế nào thôi. Đoán chừng thì chắc là có đấy, người ta còn tặng hoa cho mà." Lyrish chống cằm, cậu nhìn bóng lưng đang đứng ở bên cạnh Phạm nói chuyện, thầm lắc đầu. Hắn luôn là người như vậy, chuyện gì cũng giỏi, đeo mặt nạ cũng rất giỏi. "Thực sự là bộ trưởng đơn phương sao, tội nghiệp." Hana cũng nhìn hắn, âm thầm cảm thán. Lyrish đứng dậy, cậu chỉ vào chỗ hắn rồi quay đầu nói với Hana, "Tôi đi lấy đồ cho cô ha, cần tắm không? Để tôi mượn của đội trưởng cái nhà tắm luôn." "Nhà tắm mà cũng cất vào kho trữ đồ được?" Hana mở to mắt nhìn cậu, miệng cô hé mở biểu thị vẻ không tin tưởng. Lyrish dừng lại rồi khinh bỉ nhìn cô: "Cất trong kho trữ đồ? Gì vậy chứ, nếu cất được thật thì tôi mượn của anh ta làm gì.'' "Thì tại…cậu có chú ý mấy thứ này đâu nên cất làm gì, đội trưởng chạy khắp nơi cất cái nhà tắm vào trong đó cũng đúng mà." Giọng cô lý nhí, nhưng lại cảm thấy rất hợp tình hợp lý. Chuyện này nói trúng điểm đen của cậu, cậu đen mặt gắt gỏng vò đầu bứt tóc nói: "Anh ta thì bận cái gì, bận đi chơi ớ." "Thôi thôi, tôi tin rồi." Hana lúng túng vỗ vai Lyrish để cậu bình tĩnh. Cô thoáng vỗ ngực, thật ra từ khi chính thức ở cùng một nhóm với đội trưởng, cô vẫn cảm thấy rất không thực, nhưng lại không biết diễn tả như thế nào…. Không thèm nói với cô nữa, Lyrish đi tới rồi dùng mũi chân đá vào giày của hắn một cái, đôi bốt bóng loáng phản chiếu tia sáng của ánh mặt trời liền bị phủ một lớp cát vàng. Cậu nói: "Cho mượn nhà tắm đi, tôi đi tắm." Quay đầu nhìn cậu, hắn nghiêng đầu hỏi: "Nói chuyện gì mà ồn ào thế, cãi nhau à?" "Không biết." Cậu nhìn hắn, ánh mắt liếc từ trên xuống dưới một lượt sau đó lại bày ra vẻ mặt 'anh biết rồi còn hỏi' đáp trả. "Có vài chồng tư liệu thôi mà, hay là để tôi làm hậu cần cho." An mỉm cười, hắn không vội lấy 'phòng tắm' ra, chỉ đơn giản là khoanh tay đứng nói chuyện. "Chính yếu ở đây là anh giao quá nhiều, trong khi cái người kia lại chỉ luôn ngồi chơi, công bằng ở đâu?" Nói đến đây thì cậu nhỏ giọng lại, thoáng nghiêng đầu nhìn về phía của Phạm rồi mới lén bất mãn. Nhìn vẻ tủi thân của cậu thiếu niên, An bất đắc dĩ nói: "Có phải không muốn làm hậu cần nữa không? Vậy để tôi về viết giấy thăng chức cho cậu." “Không cần, tôi thấy sống như vậy rất tốt.” Lyrish quay đầu đi chê bai rồi chìa tay ra, thiếu kiên nhẫn không muốn nghe thêm. Thật ra thì cậu cũng đâu có giận thật, trong đầu còn đang bày mưu nên làm thế nào để biết được chuyện của Phạm và Khoai Tây đây. Phạm có rất nhiều lúc sẽ ngồi im tại chỗ cả nửa ngày, không ăn uống không động đậy, rất giống như đội trưởng. Vậy nên cậu dám chắc người này có bí mật, chỉ là không thể nói mà thôi. Nhưng đáng tiếc là đội trưởng có thể đọc tâm, chút mánh khóe này tuy bị nhìn ra nhưng cậu vẫn cố chấp muốn làm, cũng không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi. "Đã nói rồi, có biết giới hạn viết như thế nào không?." An thản nhiên nói nhỏ, sau đó hắn mỉm cười lấy ra một thứ đặt lên bàn tay giơ ra từ nãy đến giờ. Nó là một cánh cửa màu trắng, là phòng tắm mà Lyrish nói. Thứ này chỉ có mình hắn có, là do Viện Nghiên Cứu đích thân làm cho một cái, vì vật liệu khá hiếm nên vẫn chưa thể tạo ra cái thứ hai. Hắn còn tiện tay lấy thêm một bộ đồ đưa cho cậu, ngoài ý muốn lại không phải là vest, là áo thun quần đùi nhiều túi, thứ mà trước giờ cậu chưa từng thấy hắn mặc. "Đồ của Khoai Tây, cậu ta ngại đưa cho người mới nên mới nhờ tôi đưa cho, cậu cũng biết miệng cậu ấy thối cỡ nào mà đúng không?." An chỉ vừa nói xong bên kia đã vang lên giọng nói rõ to của Chu Tây: "Nói cái gì đấy? Tôi mà biết mấy người nói xấu tôi thì biết tay tôi đấy!" Thật là hết cách, Lyrish nghênh ngang đi đến chỗ của Hana ném bộ quần áo mới cho cô nàng, không sợ nam nữ thụ thụ bất thân, chút chuyện bé tí này không đáng nhắc tới. Mặt đối mặt nhìn nhau, Lyrish đột nhiên nghĩ tới một chuyện, quần áo của phụ nữ, bọn họ không có..... "Cô gái, chịu khó mặc lại cái kia đi ha, đàn ông bọn này không biết gì đâu." Cậu vẫy vẫy tay sau đó làm như không có chuyện gì mà chuồn đi trước. Cậu ném cái cửa kia xuống đất nó liền mở to thành một cánh cửa cao hai mét, thong thả đi vào bên trong, cánh cửa khép lại, người cũng không thấy đâu. Hana chống cằm, cô cũng đang cân nhắc đến chuyện này, hay là giặt xong rồi mượn đội trưởng máy sấy? Rơm rớm nước mắt nhìn lên, cô thình lình bắt gặp ánh mắt của An. Ánh mắt ấy đang khẽ nheo lại, mềm dịu ngập gió xuân, khiến cho cô thoáng chốc ngẩn người. Đột nhiên nghe được tiếng cười thoải mái của hắn, cô giật mình nhìn lại mới thấy hắn đang ở trước mặt, trên môi vẫn là nụ cười quen thuộc: "Hình như cô thiếu đồ đúng không? Có muốn mượn máy sấy để sấy khô quần áo không?" Giật mình không kịp phản ứng, Hana theo quán tính mà gật đầu. |
0 |