Những ngày sau đó công việc diễn ra tương đối thuận lợi, hằng ngày cũng có một, hai người tới xem rồi lấy hàng. Một tuần đầu có được sản phẩm hoàn chỉnh rất ít, vì thế Linh và Trúc chú trọng những người xem và nhận hàng nhiều hơn, chỉ cần không giảm người đến Linh đã yên tâm phần nào. Có người đến cho thấy nghề vẫn được đón nhận, về phần đứng vững sau này phụ thuộc vào cách phát triển của người điều hành.
Linh vẫn buôn bán ở chợ như trước, cả Trúc cũng không xin chủ vườn cho nghỉ, cả hai tiếp tục duy trì công việc chính và làm song song với dự án mới. Khung đan thời gian đầu chưa ra tiền, nhưng sinh hoạt hàng ngày lại cần đến tiền, do đó cần phải duy trì nguồn thu nhập ổn định cho cuộc sống.
Từ trưa đến chiều, Trúc sẽ sang nhà ông Lâm để cùng Linh quản lý sổ sách và giao khung khi có người gọi. Duy trì được vài hôm nay cuối cùng cũng có người đến học nghề, Trúc đang rảnh tay nên xung phong ra hướng dẫn cho em gái kia, Linh ngồi trên ghế vừa trông thằng Tí vừa tính lại tiền lục bình.
Ngồi nói chuyện với cô bé đến học nghề được một lúc, đang nhìn cô bé làm những công đoạn đầu tiên thì Trúc phải ra hông nhà nghe điện thoại. Cuộc gọi không kéo quá dài, một hai phút sau Trúc đã trở lại, ánh mắt Linh như thói quen dõi theo cô bạn thân, lần này chẳng nghe cô bạn của mình nói thêm câu nào. Một người miệng luôn huyên thuyên không ngớt, bỗng trở nên im lặng thì là chuyện bất thường.
“Sao vậy Trúc?” Linh vừa hỏi xong, Trúc đã quay sang với khuôn mặt đầy lo lắng.
Hai tay cầm chiếc điện thoại của cô ấy đang dùng sức cấu chặt vào phần cạnh, mấy ngón tay đều ửng đỏ lên.
Linh đặt Tí vào xe đẩy, đi đến bên Trúc, cô hỏi lại lần nữa: “Có chuyện gì à?”
Giọng Trúc run run đáp: “Má tớ biết chuyện rồi, má gọi tớ về không cho tớ làm chung với cậu nữa.”
“Cậu giấu má cậu chuyện hùn hạp với tớ à?” Dù đã rõ mười mươi, nhưng Linh vẫn hỏi Trúc câu này. Có lẽ là hi vọng một câu trả lời khác từ cô bạn để có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thế mà Trúc gật đầu cái rụp: “Tớ nói ra chắc chắn má sẽ không cho, nên chỉ biết giấu thôi. Dù cũng sẽ có ngày má phát hiện, nhưng tớ nghĩ khi má phát hiện thì cả hai tụi mình đã có được chút thành quả chứng minh tớ có thể làm được, tớ lại không ngờ má biết nhanh tới vậy.”
Linh sững người, nhất thời không kịp suy nghĩ ra hướng giải quyết cho Trúc. Cô biết má của Trúc rất khó, đặt biệt khó hơn trong những chuyện cần đặt tiền bạc ra làm khởi đầu. Huống hồ, đây còn là khởi nghiệp, tiền góp vào không phải ít. Trúc lại giấu má việc này, bà tức giận khi biết chuyện cũng là đương nhiên, hiện tại việc đã xong hết rồi, má Trúc nhất quyết cấm cản không cho cô ấy làm, vậy cũng rất khó xử cho cả hai cô.
“Giờ cậu về nói chuyện với má cậu trước đi. Từ từ nói với bác ấy, tránh làm bác càng tức thêm tức giận. Khi nào em gái kia về tớ sẽ sang nhà cậu liền.”
“Vậy tớ về đây, có gì tớ gọi cho cậu, cậu nhớ sang với tớ ngay nhe. Chỉ sợ má đánh tớ nhừ đòn.”
“Ừ, cậu về nhanh đi, thấy cậu điện là tớ qua liền.”
Trúc gật đầu lia lịa, tay nhanh chóng mặc áo khoác, chân xỏ dép, dẫn xe đạp ra lộ rồi chạy một mạch về nhà. Dù trong lòng đang không ngừng lo sợ, nhưng khi nghe má gọi về nhà Trúc cũng không dám chậm trễ.
…
Sáng sớm má Trúc đi chợ như bao ngày, nghe mấy lời tám nhảm với nhau của người bán đồ rẫy. Trước nay bà chẳng mấy để tâm đến nội dung là gì, thế nhưng lúc nghe tên con mình phát ra từ miệng mấy bà ấy, bà mới đứng lại im lặng nghe ngóng. Bà vốn tưởng tên giống tên, đến khi họ nhắc đến ông Lâm và cái Linh, bà đã chắc rằng họ đang nói về con mình.
Thảo nào, gần một tuần nay con gái bà cứ sang xóm đấy chơi, còn tưởng hai đứa nhỏ trò chuyện với nhau. Bà nghĩ Trúc thích con nít nên sang tìm con trai Linh để cưng nựng, cho đến nay bà mới ngộ ra.
Nghe tiếng xe đạp chạy vào sân, bà lập tức quay đầu nhìn ra trước nhà, ánh mắt nghiêm nghị.
Trúc bẽn lẽn nhìn má vừa chậm chạp dựng chân chống, hai chân nhích từng bước nhỏ đến cửa nhà. Tầm mắt nhìn xuống cây roi mây bên cạnh má, cả người Trúc co rúm lại như phản xạ tự nhiên, khoanh hai tay trước ngực, lưng tự động hơi khom xuống.
“Thưa má con mới về.”
Bà đập cây roi xuống bộ ngựa, âm thanh hai vật va vào nhau vang lên chát chúa, dọa Trúc sợ run người, miệng nói không cần nghĩ: “Dạ con xin lỗi má.”
“Khoanh tay đứng sát vào tường cho má.”
Thấy Trúc không nhúc nhích, bà quát: “Nghe má nói không Trúc?”
“Dạ con nghe má ơi.”
Trúc như rùa rụt cổ đi đến bức tường được che khuất sau tấm rèm cửa sổ, ngoan ngoãn khoanh tay đứng đó. Cô nép người gọn sau tấm rèm, để chắc rằng người đi ngoài lộ khi nhìn vào nhà sẽ không thấy mình. Hơn 23 tuổi đầu, vẫn bị má phạt như đứa trẻ 3 tuổi, chẳng may bạn bè nhìn thấy cảnh này cô không biết giấu mặt vào đâu.
“Trúc!”
“Dạ con nghe má.”
“Sao con làm chuyện lớn vậy mà không bàn với má câu nào hả Trúc?”
“Con sợ má không cho.”
Bà thở dài: “Ừ, má có thể không cho, nhưng con biết tại sao không? Cái nghề này làm được bao nhiêu đâu, thêm nữa, trước đây đâu có ai đùng cái đứng ra làm chủ vựa như hai đứa con. Nhỡ không ai biết làm, hàng không đi được rồi có lỗi gì là hai đứa bây chịu hết đấy! Tiền bạc trong người chẳng bao nhiêu mà đứng ra chịu đầu sóng.”
“Nhưng phải làm mới biết có thành hay bại. Hai đứa con đã tính toán hết rồi mà má.”
“Trẻ người non dạ, làm sao có kinh nghiệm mà tính toán hết rủi ro?”
Biết má hiện tại vẫn không tin tưởng hai cô, Trúc cũng không có cái gì để đặt ra làm niềm tin cho má yên tâm trước. Nghĩ một chút, cô bắt đầu dịu giọng cố gắng thuyết phục bà: “Con biết bây giờ có nói má cũng không tin, nhưng mà xin má hãy tin tưởng con gái má một lần được không? Hiện tại đã làm được đến đây, con và Linh cũng đã suy nghĩ rất nhiều, con thấy nghề này rất có tiềm năng phát triển ở xứ mình.”
Bà cứ im lặng nhìn Trúc nói, không lên tiếng câu nào.
“Thôi thì vầy đi, má cho con với Linh tiếp tục làm, đầu năm sau mọi thứ sẽ có kết quả. Khi biết kết quả tốt hay xấu, rồi má xem có cho con làm tiếp hay không, con hứa với má, lúc đó con sẽ nghe theo má hết.” Nói xong Trúc khẽ nuốt nước bọt, cẩn thận quan sát biểu cảm của bà.
Sau một hồi im lặng, bà phất tay: “Mệt quá, chiều ba về má nói chuyện với ba. Ra sau nhà đi”
“Dạ, con chào má.”
Vào trong buồng được nằm xuống giường, Trúc nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Linh báo tình hình bên mình: “Cậu không cần qua đâu, tớ thấy mình có thể thuyết phục được má rồi. Cậu cứ ở nhà lo trông chừng khung với nhóc Tí đi.”
“Má cậu nói sao rồi?”
“Má không còn la nữa, nhưng thấy má vẫn còn xụ mặt. Chắc là còn điều không vui, để lúc ăn tối xong tớ ngồi nói chuyện với ba má thêm chút nữa. Mà cậu yên tâm, ba tớ dễ lắm, tớ lựa lời nói vài câu chắc ba sẽ đồng ý thôi.”
“Vậy thì mừng quá, có gì cậu nhớ báo với tớ ngay đấy.”
“Tớ biết rồi.”
Chuyện không có gì khó khi ba má chịu chờ đợi kết quả, nhưng sau thời hạn đã đưa ra mà cả hai vẫn chưa làm nên trò trống gì, hai người họ chắc chắn sẽ không cho làm tiếp.
Trước đây khi mới bắt tay vào làm dự án này, cả hai chỉ tính đến những bước phải làm rồi sắp xếp chúng cho phù hợp với từng giai đoạn, nhưng từ lần này, hai cô mới thật sự nghĩ đến thời gian của công việc. Thời gian có hạn, đồng nghĩa với chuyện không thể để mọi thứ chạy một cách tự nhiên, mà tất cả cần phải có tháng ngày cụ thể. Từ việc hoàn thành đợt hàng đầu tiên là trong bao lâu, đến cả số người tiếp cận mặt hàng này mỗi ngày tăng bao nhiêu. Không những duy trì ổn định mà còn theo hướng phải phát triển.
Áp lực tăng lên, không vì thế mà tinh thần trở nên mệt mỏi, nó chỉ càng khiến nhiệt huyết bên trong thêm bùng cháy!
Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!



Bình luận
Chưa có bình luận