Nghe dì Hai nói xong, Linh đã có dự tính riêng trong đầu. Để có thể bước đến giai đoạn nằm trong dự án, cần phải cho nhiều người biết đến, sau đó mới tính đến chuyện hướng dẫn cùng cách hoạt động sau này.
Khi hướng dẫn và dạy nghề, quan trọng nhất là tạo sự tin tưởng đối với những người chẳng biết gì về nghề này, để họ thấy được tính ổn định và tiềm năng phát triển trong tương lai. Song song với đó, việc xây dựng lại niềm tin từ những người đã từng theo nghề mà vì lý do nào đó đã dừng chân cũng rất quan trọng. Bước đầu tuy khó khăn, nhưng khi đã có nền thì những bước tiếp theo sẽ dễ dàng đi theo đoạn ấy.
Ngẫm nghĩ một hồi, Ling quay sang nói nhỏ với dì Hai: “Dì có ngồi nói chuyện với mấy bác thì dì giúp con chuyện này nha.”
Nghe Linh nói xong bà còn mơ hồ chưa hiểu, nhưng chỉ vài giây sau bà hiểu ra cô đang nói về chuyện gì. Dì Hai “à” một tiếng, rồi gật đầu: “Ừa, để dì có ngồi với mấy bả thì dì nhắc đến chuyện này cho con. Nhưng mà con định khi nào mới làm?”
“Con với Trúc đang tìm vốn để nhận hàng, nhận nhiều hàng người ta mới để giá công gốc cho mình, ít ít người ta chê nên vẫn tính giá như thường. Nếu để công như cho người nhận đan thì khi ấy tới tay bà con tiền công còn rất ít.”
“Vậy là hai đứa hùn vốn à?” Dì Hai im lặng vài giây, bất chợt dì nói: “Hay là dì cho con mượn một ít.”
“Dạ thôi dì, con có trích tiền dành dụm thời gian qua để gộp với Trúc. Con chỉ còn đang đợi tiền từ Trúc thôi.”
Ngày Tết, nhóc Tí được tiền lì xì từ cô bác trong xóm và họ hàng đến chơi. Tiền mọi người lì xì nhóc Tí, Linh đều dùng để mua những món đồ cần thiết cho nhóc từ tã, sữa đến vật dụng cá nhân, nhờ vậy trong vài tháng đó Linh cũng đỡ một phần tiền. Thêm buôn bán thời gian qua Linh tiết kiệm được một ít, dù không nhiều nhưng cũng đã đủ làm vốn.
“Có tiền dành dụm cũng đỡ he, vậy khi nào lấy hàng thì nói với dì, dì đi cho người ta biết. Mấy người biết làm người ta tới lấy liền cũng nên. À, còn bà cô Sáu của con, bả ở gần chợ, coi chừng khu đấy cũng có nhiều người biết làm, con qua con nói bả hay.”
“Dạ, con biết ơn dì Hai nhiều lắm.”
“Thấy con biết tính toán chuyện làm ăn thì dì mừng thôi, phụ được nhiêu sẽ phụ.”
Trải qua biến cố, bao nhiêu khó khăn mà Linh vẫn gắng gượng bước tiếp, không có ý buông xuôi, bà cũng thấy yên tâm. Lúc chuyện của hai đứa nó xảy ra, bà chỉ sợ Linh sẽ chấp nhận rồi tha thứ cho hắn, sẽ tiếp tục chịu khổ ở dưới cái xuồng ấy. May thay, Linh không làm vậy, trong lòng bà thấy cô gái này vẫn còn rất kiên cường. Dù có lời đàm tiếu, cười chê, nhưng Linh mặc kệ, cô cứ tiếp tục sống, tiếp tục phát triển, bởi đời cô còn rất dài.
…
Vài ngày sau đó, Trúc đã gom đủ tiền làm vốn. Linh vừa đi bán về Trúc đã chạy sang nhà tìm bạn. Tiền này là tiền do chính tay Trúc kiếm được. Khoảng hai năm trước, nhà Trúc bất ngờ vỡ nợ, vì thế Trúc phải tạm gác lại việc học, quay về nhà làm việc kiếm tiền phụ má trả nợ.
Má Trúc chẳng muốn con mình chịu thiệt như vậy, nhưng cô ấy thương má, dù bản thân phải từ bỏ ước mơ của mình cũng phải giúp ba má một phần. Hai năm ròng rã, cả gia đình cùng làm việc, nợ nần dần vơi đi, đến hơn nửa năm trước nợ cũng vừa dứt, Trúc bắt đầu tích góp tiền, đợi tới lúc nào đó dùng đến. Lần này, mong rằng mọi chuyện thuận lợi, để con đường học tập mà bản thân mơ ước được tiếp tục.
“Nhỏ ơi.”
Lúc đang đứng trước nhà đợi Linh đi ra thì có một giọng phụ nữ gọi cô ấy. Trúc theo phản xạ quay đầu nhìn phía sau, thấy bác Liên từ cổng rào đi vào, cô ấy lùi qua bên cạnh tránh đường cho bà.
“Dạ con chào bác.”
“Ờ, đang đợi Linh hả con?”
“Dạ đúng rồi bác, bác tìm cậu ấy à?”
“Ừ…” Bác Liên đưa bao thư trên tay cho Trúc, bác dặn: “Con đưa cái này cho Linh dùm bác, giờ bác phải về liền để coi nồi cá kho, thành ra không đợi nó được.”
Bác Liên vừa nói dứt câu Linh đúng lúc từ trong nhà đi ra, bà tiện nói: “Nè Linh, thằng Khang nó gửi cho con.”
Linh tiến lên hai bước, nhận bao thư mà Trúc đưa ra, cô lật qua lật lại nhìn vài lần, bác Liên như biết cô định hỏi gì, bác lên tiếng trước: “Nó sợ con không nhận được thế là nó gửi cho bác. Sẵn đó gửi ít đồ cho bác nữa.”
“Dạ, con cảm ơn bác.”
“Ừ, bác về đây, không thôi hồi nồi cá khét lẹt là không còn cái mà ăn.”
“Dạ bác.” Linh đáp.
Đợi bà đi ra lộ, Trúc tò mò nhìn qua, cười nói: “Gì đấy, cho tớ xem với.”
“Đâu có gì đâu.”
“Chắc là không có gì không? Tớ thấy cũng to lắm đó.”
Bao thư bằng giấy của bưu điện, ở giữa phồng to. Trúc nhìn mãi chẳng thể đoán được bên trong có gì.
Thấy cô bạn của mình hiếu kỳ như vậy, Linh cười khẽ, đôi tay đã xé xong miệng bao thư. Cẩn thận lật xem bên trong, trong bao có một lá thư được gói ghém tỉ mỉ, thắt chiếc nơ màu hồng ở giữa, ngoài ra có thêm một chiếc hộp nhỏ. Khi lấy hộp quà ra Linh thuận tay cất thư vào túi áo.
“Hộp đó là hộp gì vậy?” Trúc hỏi.
Một chiếc hộp nhung hình vuông màu nâu gỗ, trên nắp gắn thêm một cánh sen bằng ngọc, ngón tay Linh nắm lấy cánh sen ấy, nhẹ nhàng kéo mở nắp hộp. Cứ ngỡ sẽ thấy được vật bên trong ngay sau đó, nhưng lại có một túi vải màu hồng phấn nằm gọn giữa hộp. Linh đặt chiếc hộp trống lên bàn, tiếp tục mở đến túi vải.
Một chuỗi hạt trầm hương be bé, nhìn qua Linh biết nó không dành cho cổ tay của mình. Nhớ lại lời Khang hôm Tết, Linh bèn đi vào trong nhà, ngồi xuống cạnh võng nhóc Tí đang nằm.
Tí nằm trên võng đùa nghịch món đồ chơi của mình, thấy má đến gần nhóc hớn hở, miệng cười toe toét, ê a gọi má liên tục.
Nhìn con trai vui vẻ khi thấy mình, lòng Linh như được tiếp thêm năng lượng. Lắc lắc chiếc vòng trước mặt Tí, Linh nói:
“Chú Khang gửi về tặng con nè, má đeo vào tay cho con nhé.” Nói xong, cô nắm lấy cánh tay con trai, để mấy ngón tay bé tẹo chụm lại thành chóp nhọn.
Sau khi được đeo vòng vào cổ tay, Tí lại tiếp tục chơi món đồ chơi của mình. Chiếc vòng ấy chẳng thể ngăn được sự ham vui của Tí với món đồ chơi mà cậu đang ôm trên người. Thấy không ảnh hưởng đến hoạt động của con trai, Linh tiếp tục để vậy, không có ý định tháo ra rồi cất đi.
Vài giây sau, Trúc bỏ dép chạy lại ngồi cạnh hai mẹ con Linh, ánh mắt cô ấy dán chặt vào cổ tay thằng Tí, ngắm nghía mấy lượt, rồi chép miệng cảm thán: “Tay con cậu nhỏ nhỏ mang cái này trông xinh xắn.”
“Vậy à?”
“Ừm.” Trúc ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn Linh rồi hỏi: “Mà hai người thân hơn trước nhỉ?”
“Trước nay vẫn vậy mà. Thuở bé đã thân thiết, lớn lên chẳng có gì xích mích, cả hai vẫn cứ duy trì tình làng xóm đó thôi.”
“Ồ…” Trúc gật gù như nhớ ra chuyện gì, nhưng cô ấy lại im lặng không nói gì thêm.
“Ừ quên, cậu sang tìm tớ có chuyện gì vậy? Cậu xong chuyện kia rồi à?”
“Đúng rồi, nhắc mới nhớ.” Trúc rút bóp tiền từ trong túi áo ra, cô đưa đến trước mặt Linh: “Nè, tớ gom được 8 triệu, cậu xem có đủ không.”
“Tớ nghĩ là đủ.” Nói rồi Linh đi vào trong buồng, lúc trở ra trên tay có thêm một xấp tiền. Trong người Linh đang có khoảng 10 triệu, giờ cộng thêm 8 triệu của Trúc.
Cả hai ngồi tính toán một chút, tổng lại đã đủ tiền lấy sỉ. Ban đầu cả hai định dùng hết số tiền này để nhập tiền khung và lục bình, nhưng nói một lúc lại sợ phát sinh thêm rủi ro. Cuối cùng cả hai cô quyết định giữ lại khoảng 5 triệu để xử lý vấn đề ngoài ý muốn, thêm việc cần phải chừa tiền trả công cho người đan khung.
“Tớ thấy vốn của mình không nhiều, với lại cũng không có mối đan như người ta. Trước tiên mình cứ lấy hàng trong số ít của lượng hàng sỉ thôi.”
Linh đã nghĩ đến vấn đề này từ trước, khi vừa nghe Trúc nói đến nó cô gật đầu tán thành không chút do dự.
Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!




Bình luận
Chưa có bình luận