Chương 30: Tạm biệt, lời chào



​​​​​​​Sau một lúc yên lặng giữa cả hai, Linh bèn tìm lời tránh để bầu không khí trở nên ngượng nghịu: “Anh học xong có ý định gì không?” 

“Anh định về làm ở bệnh viện huyện hay ở trạm xá cũng được, gần má gần ba cho an tâm, với lại trên đó ăn uống đi lại nặng tiền quá.”

“Thật ra em thấy trên thành phố sẽ có nhiều cơ hội cho anh hơn.”

“Ừm, điều này anh cũng nhận ra, nhưng hiện tại anh chỉ muốn tốt nghiệp rồi đi làm, anh thấy bây giờ nên quay về lo cho ba má nhiều hơn. Hơn 25 năm nay hai người họ đã mệt nhọc vì anh nhiều rồi.”

Tới đây Linh đã hiểu Khang đang nói về việc gì. Phận là con trai duy nhất của gia đình, trong lòng anh tự nhận thức được bản thân quan trọng với ba má ra sao. Dù hai người họ không nói đến, nhưng anh biết, ba mẹ nào chẳng mong muốn con ở gần bên mình.

Bản thân vốn có ý định học cao hơn nữa, nhưng anh cứ tạm gác lại đó. Trong tương lai nếu có cơ hội, lúc ấy tiếp tục cũng không muộn. Còn hiện tại, ba mẹ anh đã lớn tuổi, nếu cứ để hai người lo trước lo sau như bây giờ, anh chịu không nổi.

“Năm tới em có dự định gì chưa?”

Đang im lặng mà Khang đột ngột hỏi câu này, Linh nhất thời không phản ứng kịp. Linh ngẫm nghĩ một chút, rồi lại thấy tốt nhất làm được việc đó thì hẳn nói ra cho người khác biết, vì thế cô chỉ trả lời qua loa: “Cũng có, nhưng phải đợi thằng bé cứng cáp một chút, em mới yên tâm vào công việc.”

“Ừa, nữa có gì cần giúp thì nói anh, anh giúp được anh sẽ giúp hết lòng.”

“Dạ, cảm ơn anh.”

Khang nhìn thẳng vào mắt Linh, thấy ánh mắt cô đang chăm chú dõi theo thằng Tí trên tay mình, anh khẽ cười. Có lẽ đây là bản năng của người mẹ, tầm mắt chẳng bao giờ rời khỏi con họ. Nghĩ đến cảnh cô gái này sẽ một thân một mình bắt đầu lập nghiệp, tìm hướng đi cho tương lai, rồi một mình nuôi con, anh lại có chút xót xa. 

Chính anh hiểu rõ, khi bắt tay vào một công việc mới thật sự rất khó khăn.


Ba ngày Tết nhanh chóng trôi qua, trước mùng 1 có lẽ vì lòng ai cũng nôn nao nên mãi mới qua được đêm giao thừa, sau đó thì thời gian lại chạy vùn vụt. Chưa chơi được bao nhiêu, gặp nhau được mấy lần, đã phải bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống mưu sinh năm mới. 

Mùng 4 Tết, nhà ông Lâm làm mâm cơm đưa ông bà. Lúc 28 tháng chạp cùng rước ông bà về ăn Tết với gia đình, khi ấy với tâm trạng đang chuẩn bị chào đón một cái Tết ấm no. Rồi đến mùng 4, dọn một mâm cơm thật tươm tất để tiễn ông bà tổ tiên, lúc này lòng ai cũng hiểu, Tết đã dần kết thúc. Sòng bài tứ sắc trong sân nhà bà Tư Cụt chỉ còn mấy người bác lớn tuổi ngồi tụ họp với nhau, vừa chơi vừa buôn chuyện. Không còn rôm rả, sôi động như mấy ngày trước. Có vài bác vừa tiễn cháu ra bến xe để lên lại thành phố học tập, nên các bác ấy chẳng có tâm trạng vui vẻ ngồi sòng cùng bà Tư. 

Người lớn quan niệm rằng mùng 5 là ngày không tốt, vì thế tránh cho con cháu lên đường vào ngày này. Có người phải lên sớm từ mùng 4 để sắp xếp công việc. Những ai không gấp gáp thì đến mùng 6 mới đi.

Khang đang vừa học vừa làm trên thành phố Hồ Chí Minh. Từ năm nhất đại học anh đã ở trên đó tới nay. Vợ chồng bác Liên chỉ cần lo tiền học cho Khang, phần ăn uống sinh hoạt hàng ngày anh đã có thể tự lo từ năm hai. 

Nhà bác Liên không đặt nặng vấn đề học vấn của con cái, chỉ cần con bà biết chữ, biết suy nghĩ chín chắn, biết đạo lý làm người. Còn về học tập, con cái có thể học tới đâu thì học, nhưng nếu muốn học cao hơn, vợ chồng bà vẫn sẽ lo được. 

Mùng 6 Khang đi, chiều mùng 5 bác Liên chuẩn bị một bàn tiệc nhỏ, mời hàng xóm thân thiết sang nhâm nhi vài ly rượu. Với mong muốn làm chút mâm cơm nhỏ để chào tạm biệt con trai, Khang lên thành phố, chắc phải gần cuối năm mới có dịp gặp lại.

Lúc tàn tiệc đã 8 giờ tối. Linh đang đứng trước nhà đợi cửa ba mình. Đứng một mình trước hiên nhà, xung quanh bốn bề yên tĩnh, dì Hai cũng đã đóng cửa nghỉ ngơi, Linh khẽ rùng mình vì cái lạnh khi sương xuống. 

Bất thình lình, cánh tay bị ai đó vỗ nhẹ, Linh theo phản xạ quay ngoắt ra sau. Chưa kịp nhìn đâu xa đã thấy Khang đứng ngay trước mắt, nhận ra người quen cô mới thả lỏng cảnh giác. 

“Anh chưa ngủ sao?”

“Anh chưa. Em đang đợi bác Lâm à?” 

“Dạ. Mà anh tìm em có việc gì hả? Sao anh không ngồi với mấy bác?”

“Ừ, mai anh lên lại trên đó, phải ngồi xe khá lâu, nên muốn giữ sức để mai lên đường thuận lợi.” Đã rất lâu không động đến bia rượu, hôm rước ông bà có uống với ba một hai ly đã thấy không khỏe. Nếu đã không uống được thì anh cũng không động đến thêm lần nào.

Nhớ đến lý do sang tìm Linh, anh nói tiếp: “Lên rồi chắc phải lâu sau mới gặp lại. Anh định hỏi xin số liên lạc của em. Có gì lâu lâu trò chuyện với nhau vài câu.”

“Em không có dùng điện thoại.” Linh có chút khó xử, vô thức đưa tay xoa xoa đầu mũi.

Trước đây ở với Hùng cô cũng không dùng tới điện thoại, có lần đó Hùng đi làm xa, cần phải liên lạc thường xuyên hắn mới đưa điện thoại đó cho cô dùng. Từ ngày hôm đó, tất cả những thứ gì của hắn cô đều trả lại không lấy cái gì, bao gồm điện thoại và chiếc xuồng kia. Rồi về ở với ba, cô chẳng đi xa khỏi cái xóm này bao nhiêu, bạn bè cũng không ai còn giữ liên lạc, nên cô cảm thấy bản thân không cần đến điện thoại làm gì.

Khang không nghĩ đến trường hợp này, im lặng suy nghĩ một chút, rồi bất chợt nhớ ra một cách, sắc mặt đầy vui vẻ, anh nói: “Vậy nữa anh gửi thư về cho em, bác làm ở bưu điện sẽ báo em hay tin. Trên thư anh kèm theo địa chỉ nơi anh ở, có gì em cứ gửi lại địa chỉ đó là được.”

Bưu điện không xa nơi này, đây lại là cách đơn giản nhất, Linh lập tức tán thành: “Em thấy cũng được, cứ vậy mà làm đi anh.”

Linh vừa nói xong, ông Lâm không biết từ khi nào đã đứng cạnh hai người, ông liếc nhìn Linh và Khang một lượt, rồi đi thẳng đến cửa nhà, trước khi bước vào nhà ông dừng lại dặn dò một câu: “Tranh thủ vào ngủ nhe con, khuya rồi.”

“Dạ, con biết rồi ba.”

“Thôi, em vào nghỉ đi, anh cũng về ngủ sớm để sáng mai còn lên xe.”

“Vậy chào anh, chúc anh ngủ ngon.” 

“Cảm ơn em, em cũng ngủ ngon.” Anh đứng đó cho tới khi Linh hoàn toàn khép kín cánh cửa, lúc này anh mới xoay người trở về.

Về đến cửa nhà lại bắt gặp má mình đang đứng trước hiên đợi cửa. Chưa kịp nói gì bà đã lên tiếng trêu chọc Khang: “Lần này về ăn Tết có mấy hôm mà thân thiết hơn rồi. Không biết lần sau về còn có thể tiến triển thêm gì không đây.”

“Hai chúng con đã thân từ thuở còn bé rồi mà. Bây giờ đã xa cách hơn xưa, nào có chuyện thân thiết hơn trước.” Hiện tại lúc nói chuyện với Linh, anh vẫn có đôi chút giữ khoảng cách, chẳng vô tư như xưa, hai người đã lớn, giữa cả hai có rất nhiều tấm chắn vô hình. 

Khang lại không hiểu bà đang nói đến điều gì. Nghe con mình trả lời vậy bà chỉ bĩu môi rồi quay vào nhà, để lại cánh cửa cho Khang đóng. 

0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout