Chương 29: Lời nói đầu Xuân



Xuân năm nay có nhiều thứ đổi thay, từ tính cách con người đến cuộc sống thường ngày. Sự tỉnh ngộ khiến bản thân có ánh nhìn khác về mọi việc và hành động khi đối diện với những chuyện đã qua. 

Một cái Tết, cùng một đứa bé, một sinh mạng mới chảy chung dòng máu với mình. Nhưng lại mất đi một người đàn ông mà bản thân từng yêu hết lòng, từng nghĩ sẽ gửi gắm cả đời cho họ.

Nhìn chung, tuy nhiều điều không nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, nhưng tất cả đã có thể tìm được hướng giải quyết. Có hậu quả, mà cũng có kết quả. Mấy ngày cuối cùng của năm Canh Dần, là số ngày còn lại để Linh dọn dẹp tâm hồn mình, bắt đầu đón chào nhiều thứ tốt đẹp đang ở phía trước.

Một ngày mới, âm thanh sôi động từ những bài nhạc Xuân hòa cùng không khí se lạnh là dấu hiệu rõ ràng nhất của một cái Tết đã cận kề. Các loại nhạc cụ trong nhà đã cất giữ trong tủ cả năm nay, dần được chủ nhân của nó đem ra chùi rửa, chuẩn bị dùng làm vật vui chơi giải trí cho mọi người. 

Ông Lâm từ 8 giờ sáng đã bế cháu ngoại sang nhà dì Hai ngồi uống trà. Nay nhà dì mới cúng mâm cơm để rước ông bà về đón Tết, lần trước dì phụ nhà Linh một tay, nay Linh cũng biết ý mà sang phụ lại dì. Cô cùng dì Hai và con cháu trong nhà dì ấy loay hoay ở sau bếp đến gần 9 giờ mới xong. Lúc bày biện ra bàn cúng, Linh cũng hết việc để làm, cô lập tức đi tìm ông Lâm để bế con trai.

Sáng giờ không gặp thằng nhỏ, Linh vừa nhớ vừa thương. Về nhà, cô đi vào buồng cho thằng nhỏ uống tí sữa. Khoảng 7 giờ kém trước khi qua nhà dì Hai, Linh đã cho con trai bú một lần, nhưng có lẽ cười đùa với ông ngoại cả buổi nên giờ đã đói bụng. Vừa ngửi được mùi hương quen thuộc trên người mẹ, thằng Tí đã nhanh tay chộp lấy áo Linh, cái mỏ bé xíu chép chép mấy lần rồi mới tìm kiếm nơi nguồn sữa dồi dào dinh dưỡng trên người mẹ.

Khi Linh bế con ra trước sân nhà lần nữa, bên nhà dì Hai cũng vừa cúng xong. Mấy cây nhang đã cháy nửa được dì Hai cắm xuống gốc mai bên nhà. Xong xuôi dì gọi Linh: “Qua đây ngồi ăn với dì chút nè con.”

“Dạ thôi dì, con bế thằng bé thế này ngồi chung sẽ vướng víu mọi người trên bàn.”

“Có sao đâu con, mình ngồi ở bộ ngựa sau bếp mà, thoáng đãng, rộng rãi, có mấy ông đàn ông ngồi trước nhà nhậu mới chật chội rồi vướng tay chân thôi. Với lại có cháu dì ngồi chung nữa, người nhà với nhau, sợ sệt làm gì.”

Biết Linh sẽ tiếp tục lắc đầu, dì Hai nhanh miệng nói thêm: “Qua nhà dì ăn đi, chứ không lẽ giờ này con định nấu cơm hả, nấu là có mình con ăn đấy, rồi ai coi thằng nhỏ.”

Ông Lâm ngồi nhậu với nhà dì Hai chắc sẽ đến xế chiều mới về. Lúc đó ông ấy cũng say rồi lăn ra ngủ, nên chẳng ăn cơm gì thêm. 

Nghĩ lại, dì Hai gọi sang ăn, lại phải để dì năn nỉ thì không nên. Vì thế Linh không từ chối, cô đứng dậy, ôm con sát vào ngực rồi đi đến bên dì Hai.

“Dạ, vậy con sang ngồi nói chuyện với dì cùng chị một chút.”

“Ừ.” Dì đi trước vài bước, lúc đi đến cửa buồng, dì Hai hỏi: “Mua đồ cúng giao thừa chưa con? Rồi đủ trái cây cho mâm ngũ quả chưa?”

“Đã đủ hết rồi dì, chiều hôm qua con bán xong là mua luôn.”

“Tưởng con chưa mua thì chiều đi chung với dì. Mà vậy thì chiều dì chặt thêm mấy trái dừa để dành con cúng giao thừa.”

“Dạ, con cảm ơn dì.”


Hôm 28 tháng chạp, sau khi rước ông bà xong, rửa nồi ơ, chén đũa sạch sẽ, Linh cùng cô Sáu đi chợ hoa mua vài chậu vạn thọ về chưng trước nhà. Mấy năm trước nhà toàn tự mua giống về trồng, năm nay vẫn vậy, nhưng ông Lâm lại tính lệch ngày, nay đã 30 mà hoa chỉ vừa ra nụ, đành phải dùng mấy chậu đấy cho rằm tháng giêng.

Buổi chiều Linh bế con ra trước hiên nhà hóng mát. Mấy cây mai cũng bắt đầu nở những chùm hoa đầu tiên. Ánh nắng nhè nhẹ của chiều tà chiếu xuyên qua khe hở trên những cánh mai, rồi lại in xuống nền đất với nhiều chấm vàng li ti, tạo nên một hình ảnh dịu mắt. 

Bất chợt, một cơn gió thổi qua, nhẹ đến mức chỉ vừa đủ làm bay bay mái tóc bên vành tai Linh, nhưng những cánh hoa ấy lại không đủ sức chống chọi với cơn gió kia. Hoa mai vàng rơi rụng theo làn gió, bay lượng lần cuối cùng rồi đáp xuống mặt đất một cách yên tĩnh. 

Xong lại bị người ta dùng chổi quét đi, dần hóa thành cát bụi, vừa chớm nở đã lụi tàn.

Linh lại thấy bản thân cô rồi cũng như bông hoa kia, trở về với cát bụi.

Do đó, cô vẫn đang cố gắng từng ngày, để đến khi không còn cố gắng được nữa, nhìn lại sẽ thấy bản thân đã từng có lúc làm đẹp giữa đời theo cách của chính mình. Như cánh hoa kia, dù nhanh chóng lụi tàn nhưng nó đã từng rực rỡ ánh vàng, tô vẽ cho ngày Xuân thêm phần tươi đẹp.

Trước sân nhà bác Liên, có một chàng trai ngồi trên băng đá cạnh gốc mai đang chăm chú đọc sách. Lúc ngẩng mặt lên vì mỏi mắt, anh vô tình hướng về phía hai mẹ con bên đó. Hai nhà cách nhau một miếng đất trống, khi nhìn qua anh vẫn trông thấy đứa bé trên tay Linh đang cười toe toét. Cảnh tượng đầy ấm áp giữa hai mẹ con làm anh phải mỉm cười.

Nhìn những hành động và lời nói tránh né của người lớn mấy hôm nay, anh vẫn không hỏi gì về chuyện của Linh cùng người đàn ông kia. Cho tới tận hôm qua, trong lúc phụ má dọn cỏ sau vườn có vô tình nghe cô Chín nói chuyện cùng con gái bên vườn nhà họ, toàn những lời chê bai, bàn tán về chuyện của Linh một cách đầy châm biếm, cuối cùng anh cũng hiểu rõ. Thật buồn thay, chuyện không may ấy lại rơi vào hôn nhân của Linh, đúng là cuộc sống muôn vàn điều không thể ngờ được.

Khang gấp sách lại đặt xuống bàn, anh từ tốn đi đến cạnh nơi Linh ngồi. Thấy Khang đang đi về hướng này, nhận ra anh đang nhìn mình, cô theo thói quen lên tiếng chào hỏi trước một câu: “Chào anh Khang.”

“Chào em, mấy hôm nay bận việc vẫn chưa có thời gian ngồi lại trò chuyện hẳn hoi.” 

“À, em cũng thấy anh lu bu nên không dám làm phiền. Anh ngồi đi, để em vào lấy nước mời anh.” 

Linh vừa đứng lên, Khang lập tức ngăn lại: “Thôi em à, ngồi nói chuyện một chút nên không cần phiền hà vậy.” 

Nói xong, Khang nhìn vào đứa bé đang nằm trong lòng Linh, lưỡng lự vài giây, anh hỏi: “Cho anh bế thằng bé một lát được không em?”

“Được chứ.” Linh bước đến vài bước, thu hẹp khoảng cách giữa cả hai, đồng thời cẩn thận đặt đứa nhỏ vào tay Khang.

Thằng Tí nhỏ xíu, lúc này nằm trên tay Khang trông nó càng nhỏ nhắn hơn. Trước đây chưa từng bế đứa bé nào nhỏ như vậy nên khi ôm được Tí thì Khang chẳng dám động đậy lung tung. Anh ngồi yên trên ghế đối diện Linh, hai tay cứng đờ, sau khi làm quen cách bế này cũng chỉ nhẹ nhàng đung đưa vòng tay.
 
Nhìn cảnh tượng trước mặt Linh không khỏi bật cười, nhớ lại lúc mới bế con trai, cô cũng sợ sệt chẳng khác gì Khang hiện tại.

“Thằng bé tuy còn nhỏ nhưng vẫn có xương, anh cẩn thận cho nó nằm trong vòng tay mình là được, không cần phải cứng ngắc như vậy.”

“Ồ! Anh chưa từng chạm vào đứa trẻ nào nhỏ thế này, nên tay chân cứ vụng về.”

Câu nói của Linh như trấn an, Khang nhanh chóng tìm được tư thế khiến mình thuận tiện. Sau khi nhẹ nhàng điều chỉnh hướng nằm của đứa bé trên tay mình, anh đã có thể thoải mái bế bồng. 

“Thằng nhỏ tên Tí luôn à em? Hay tên ở nhà thôi?”

“Tên ở nhà thôi anh, tên trong khai sinh là Bảo.”

Khang gật đầu, rồi nhìn xuống nhóc Tí trên tay, khẽ cười: “Bé Bảo ngoan.”

Nhìn một lớn một nhỏ cười đùa với nhau, khiến Linh cũng vui lây. Tay thằng Tí mân mê mấy hạt trầm hương từ chiếc vòng trên cổ tay Khang, vẻ mặt đầy thích thú, trông rất hiếu kỳ món đồ này. Khang cũng chú ý tới hành động của nhóc, anh cười nói:

“Để lần sau về anh xin cho thằng bé một chiếc như này.”

“Phiền anh quá.”

“Không phiền đâu, anh cũng thường lên Chùa, này chỉ là tiện việc thôi.”

Hiểu anh đang nói khéo, Linh không biết nói gì ngoài hai từ “cảm ơn”.

0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout