Chương 28: 28 tháng chạp



Càng cận Tết càng có cảm giác thời gian trôi nhanh hơn bình thường. Ban ngày Linh chỉ vừa loay hoay làm vài việc trời đã bắt đầu tối. Có lẽ do mải mê làm việc chẳng để ý đến giờ giấc, thành ra thời gian cứ trôi tuồn tuột lúc nào không hay.

Ngày 28, tháng chạp, Linh nghỉ bán một ngày, dành toàn bộ thời gian ở nhà cùng ba nấu mâm cơm rước ông bà. Hôm nay, vậy mà nhiều nhà trong xóm trùng hợp cùng chọn ngày 28 để cúng. Từ sáng sớm khắp xóm Tình đã rộn ràng cả lên. Nhạc sống cứ vang mãi, hết nhà này rồi lại đến nhà kia. 

Linh cùng dì Hai đứng bếp mà lòng cũng vui vẻ không thôi. Tiếng cười đùa của đám con nít ngoài sân. Dì Hai nhìn mấy đứa nhỏ đang chạy giỡn thì lớn tiếng dặn dò:

“Đi đứng cẩn thận nhe mấy đứa, nồi nước sôi không đó.”

Con bé mặc chiếc đầm xòe màu đỏ trong nhóm trẻ vừa nghe dì Hai nói xong thì nhanh miệng đáp lời: “Dạ bà Hai, tụi con không chạy nữa.”

Dì Hai cười tươi, giọng bà dịu nhàng: “Gần Tết mới thấy mấy đứa con nít này, chứ bình thường chúng nó toàn ở thành phố, không thì cũng ở nơi khác. Nhìn hết xóm này, chỉ có thằng Tí với cháu bà ở cuối xóm là con nít, còn lại toàn người trưởng thành, đã có tuổi.”

Ngừng một chút, dì thở dài: “Dì khoái con nít muốn chết, ngặt nỗi con dì ở xa, lâu lâu hai vợ chồng nó mới về. Cả năm dì được ôm cháu có một lần. Bởi vậy ta nói, có thằng Tí thế này dì cũng đỡ thèm mùi con nít.”

Đỡ thèm mùi con nít, nghe như thèm một món ăn vậy, Linh không kiềm được mà bật cười thành tiếng. 

“Năm nay con dì khi nào về?”

“Chắc 30, nghe hai vợ chồng tụi nó nói năm nay nhập thêm hàng Tết nên về trễ. Dì cũng tính 30 mới rước ông bà để gia đình đông đủ, sum vầy bên nhau.”

Con dì Hai ở Gò Công, cách xóm này cũng chẳng quá xa, nhưng công việc của họ bận rộn nên không thể về thăm thường xuyên. Ở đây, con cháu của mấy cô chú lớn tuổi cũng toàn phải lo cơm áo gạo tiền, cuộc sống riêng của họ, một năm chỉ sắp xếp về được hai, ba lần. Vì thế cô chú đã quá quen thuộc với hình ảnh xa con, xa cháu.

Xóm Tình vỏn vẹn mười hộ gia đình. Con sông nhỏ này nằm song song với đường lộ, những căn nhà xây trên từng mảnh đất của họ dọc theo bên lộ. Đầu đường và cuối đường, cũng là đầu xóm và cuối xóm, mỗi đầu đều có một ngã ba, rời khỏi con đường này sẽ ra con đường lớn và có một xóm khác. 

Người chạc tuổi với với Linh đa phần đã lập gia đình, sau khi lập gia đình họ cũng đi nơi khác để dễ làm ăn. Ai còn đi học thì cũng đã học đến đại học, họ phải tới nơi gần ngôi trường đó để tiện việc đi lại. Rất ít người cỡ tuổi cô còn ở lại đây, vì vậy xóm này ngày thường chẳng có tiếng đùa giỡn của con nít, cũng ít có tiếng gọi í ới má ơi, ba ơi.

Năm nay nhà Linh vừa đổ rau câu vừa nấu cà ri gà, số nước cốt dừa cần dùng khá nhiều, cả cô và dì mỗi người một cái bàn nạo, cùng nhau nạo cơm dừa để kịp đủ nguyên liệu. Trong lúc Linh đang cùng dì Hai hì hục với phần việc trong bếp, phía sau nhà chợt có âm thanh của người khác nói chuyện cùng ông Lâm.

Ông Lâm nhìn Khang đứng trước mặt, rồi hỏi: “Gì đó Khang?”

Anh mở lời với vẻ rất dè dặt: “Bác Lâm, bác cho con mượn cái bàn nạo, chút con trả được không bác?”

Ông Lâm dừng lại động tác lột dừa, để trái dừa khô qua một bên, đứng lên nhìn vào trong nhà một cái, rồi quay lại nói với Khang: “Hai dì cháu nó đang dùng trong bếp. Còn nạo hai trái nữa mới xong, con đợi được thì đợi.”

Nói rồi ông còn cười nhẹ, như muốn ghẹo Khang vài câu, nhưng anh đã nhanh miệng nói trước: “Hay để con phụ một tay, con trai trán có sức mạnh, cũng đỡ cực cho dì với Linh.”

Biết Khang cũng đang cần gấp nên mới ngỏ lời vào phụ, đã có người phụ thì ông cũng không từ chối. Dù sao ông còn phải chặt thêm mấy trái dừa tươi để lấy nước, không thể vào phụ hai người họ lúc này.

“Ừ, vậy vào nói với hai dì cháu nó đi.”

“Dạ.” Khang gật đầu rồi đi vào trong bếp.

Nhìn trên mâm còn ba phần dừa chưa nạo xong, Khang nhanh chóng xắn tay áo lên tới cùi chỏ. Anh đến vỗ nhẹ cánh tay Linh, đợi Linh ngẩng mặt nhìn mình, mới nói: “Để anh làm cho, em làm việc khác đi.”

Tiếng nhạc sống lấn át đi một phần âm thanh của Khang, nhưng Linh vẫn có thể hiểu được đại khái ý anh nói. Dì Hai bên cạnh cũng nghe thấy, dì gật đầu: “Ừ, còn lại để nó với dì làm được rồi, con đi vắt nước cốt đi.”

“Nhưng mà…”

“Ôi, nó muốn mượn cái bàn nạo này nè, để nó làm đi, mình xong nhanh thì nó sớm có được.”

Linh lập tức hiểu ý, cô đứng lên nhường chỗ cho Khang vào thay.

“Nay nhà con cũng cúng hả Khang?” Dì Hai hỏi.

“Dạ dì, má nói làm chung nhiều nhà cho đông vui.”

“Bó tay má con.” Dì Hai lắc đầu chịu thua, đông vui thì có đấy nhưng cũng ồn ào gấp đôi: “À mà có người yêu chưa, Tết nay có dẫn dâu về cho má bây xem không?”

Từ hôm về nhà tới nay anh nghe câu này cũng đủ đếm đầy hai bàn tay, Khang cười ngượng nói lại một câu đã quen miệng: “Dạ con chưa quen ai, con học còn chưa xong.”

“Ừ, dì quên mất con còn đang học, mình học được thì tập trung học con à.”

“Trời đất ơi! Bà nói vậy là bà không biết rồi bà Hai.” Không biết bác Liên đứng ngoài cửa từ khi nào mà dì Hai vừa dứt câu, bà đã nói vọng vào.

Thấy bà qua chơi, Linh nhanh chóng lấy ghế ra mời bà ngồi: “Bác Liên, mời bác ngồi chơi ạ.”

“Ờ, bác ngồi đây được rồi.” Nói rồi bà ngồi xuống một góc trên bậc thang ở cửa sau. 

“Thấy nó đi nãy giờ chưa về, bác tưởng nó nay cũng trốn đi chơi hả, ai dè mới bước tới đây thì thấy nó ngồi nạo dừa.”

“Tôi nói nó muốn mượn bàn nạo nên mới ngồi đây phụ tôi với con Linh. Sẵn tiện nói chuyện, hỏi thăm vài câu, mới hỏi nó có ghệ chưa thì bà tới rồi.”

Bác Liên liếc nhìn Khang một cái, bà thở dài đầy chán nản: “Tôi lo muốn chết đây, thằng này không biết nó có muốn lập gia đình không, hay là nó muốn đi tu nữa.”

“Nói cái gì kỳ vậy bà!” 

“Tôi nói thật đấy bà Hai, tôi chưa lần nào nghe nó nhắc đến chuyện tình cảm trai gái, hay nó đang yêu ai.”

“Con còn đi học mà nên làm gì có mấy chuyện như má muốn mà kể được.” Biết bà lo lắng chuyện gì, nhưng hiện tại anh vẫn còn bận học, nếu tính chuyện gia đình như lời má muốn thì phải đợi sau khi anh tốt nghiệp.

Nhưng bác Liên không nghĩ vậy, một người đàn ông 25 tuổi chưa quen một cô gái nào, đương nhiên bà cảm thấy lo lắng: “Tôi nói bà nghe nhe bà Hai, thằng này giờ nó chỉ cần chịu lập gia đình thôi, không quan tâm cô gái kia thế nào, tôi chỉ cần cô đó tốt tính, giỏi giang như con Linh là tôi chịu ngay. Chứ tôi có yêu cầu bên nữ phải thế này thế nọ đâu, vậy mà vẫn không được như ý.”

Thấy bác Liên lo lắng sốt vó lên thế này, dì Hai là người ngoài cũng phải nói giúp vài câu cho Khang: “Thôi, cứ từ từ bà ơi, thằng nhỏ mới bao nhiêu tuổi đâu, để nó lập nghiệp xong, công ăn việc làm ổn định, lúc đó nó đưa vợ về cho bà xem.”

“Haiz… nhỏ Linh ít tuổi hơn thằng này mà con gần biết đi luôn rồi...”

“Thôi bà Liên à.” Dì Hai nhanh nhạy quay lại nháy mắt với bác ấy.

Bác Liên hiểu ý, bèn im lặng không nói thêm về chuyện kia. Thật ra bà chẳng đánh giá làm cái chi. Chuyện lần đó bà biết rõ ràng, không hề thấy Linh sai chỗ nào và có gì phải chịu sự gièm pha. Nhưng có lẽ Linh cũng buồn khi nhớ lại, bà nói chuyện luôn tránh nhắc tới, vừa rồi là do quá hăng say rồi vô tình chạm đến, may mắn dừng lại câu nói kịp thời.

0

Hãy là người bình luận đầu tiên nhé!

Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout