Chương 3: Bị Giam Cầm
Reng... Reng... Reng... Tiếng chuông cơ học chói tai xé toạc không gian tĩnh mịch, nện thẳng vào màng nhĩ Thanh Bình. Âm thanh ấy khô khốc, tàn nhẫn như tiếng búa gõ vào lồng sắt, kéo giật hắn ra khỏi một giấc mộng dài dằng dặc đầy những mảnh vỡ ký ức về sàn đấu, máu và những tiếng hò reo xa xăm. Thanh Bình mở mắt, bật dậy theo bản năng của một võ sĩ. Nhưng thay vì nhìn thấy sàn đài thi đấu hay chiếc giường ngủ quen thuộc, bàn chân hắn chạm phải sự thô cứng của một tấm nệm mỏng dính đặt trực tiếp trên nền kim loại lạnh ngắt. -Đây là nơi nào? Hắn ngờ vực tự hỏi. Thanh Bình nhìn ngó xung quanh, trong nháy mắt liền rõ ràng tình cảnh của bản thân, hắn đang ở trong một căn phòng giam riêng biệt màu xám đen. Căn phòng rộng chừng chín mét vuông, vuông vức và sạch sẽ đến mức đáng sợ. Ở góc phòng là một bệ xí bệt bằng thép không gỉ tích hợp vòi rửa – một thiết kế tối giản đặc trưng của các nhà tù công nghệ cao. Vật dụng duy nhất bầu bạn với hắn là tấm nệm dưới chân, một chiếc gối xẹp lép và cái chăn mỏng màu xám tro. Cơn đau đầu hậu thuốc mê bắt đầu ập đến, dữ dội như sóng thần. Bình đưa tay lên day thái dương, chợt nhận ra mình đã được thay một bộ quần áo rời màu xám tro, chất vải thô ráp nhưng cực kỳ bền chắc. Trên ngực trái có in một dãy mã số đen sì: 250169. Tường của phòng giam là màu xám, nhưng làm cho Thanh Bình không hiểu được chính là tường màu xám khi được ánh sáng nhạt bên ngoài chiếu vào, rõ ràng lại tản ra ánh sáng bóng của kim loại. -Tường kim loại? Thanh Bình kinh ngạc đi đến vuốt ve bức tường.- Đây là nơi nào mà có thể sử dụng loại vật liệu xây dựng không kể chi phí như vậy? Trong lúc hắn đang trầm tư, bỗng bắt đầu nghe tiếng ồn ào bên ngoài, thậm chí còn nghe thấy người đang dùng sức tông mạnh vào song sắt rồi hét lên đau đớn. Thanh Bình chậm rãi đi đến cạnh cửa, muốn nghe người ở bên ngoài đang la hét cái gì, kết quả không đợi hắn nghe rõ, hàng song sắt bằng hợp kim dày đặc, điện tích chạy ngầm bên trong phát ra những tiếng xè xè nhỏ đến mức nếu không tập trung sẽ không thể nghe thấy. “Cạch! cạch! cạch!” Dàn đèn huỳnh quang trên trần nhà đồng loạt khởi động. Ánh sáng trắng xanh, gay gắt và lạnh lẽo tràn ngập không gian, đập thẳng vào đồng tử khiến Bình đau nhói. Hắn nheo mắt lại, nước mắt chảy ra vì kích ứng, đưa tay lên che đi ánh sáng đột ngột ấy. Phải mất gần một phút, tầm nhìn của hắn mới bắt đầu ổn định. Tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngoài hành lang, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Một đội gồm hàng chục người cai ngục đang chạy đến, đứng dàn hàng ngang bên ngoài phòng giam. Họ không giống những cai ngục thông thường. Tất cả đều mặc bộ giáp chống đạn đen tuyền che kín từ cổ đến chân, trang bị súng điện hiện đại và dùi cui điện đeo bên hông. Điểm đáng sợ nhất chính là chiếc mặt nạ phòng độc che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lại hai tròng kính đen ngòm, vô cảm, như những con rô-bốt giết người được lập trình sẵn. Bầu không khí ngột ngạt bao trùm khắp buồng giam. “Cộp... cộp... cộp...” Tiếng giày da nện trên sàn kim loại vang lên đều đặn. Từ đầu hành lang, một bóng người chậm rãi tiến bước. Đội gác ngục đồng loạt đứng thẳng, gót giày va vào nhau tạo nên âm thanh giòn giã, rồi họ đồng thanh thực hiện động tác chào theo kiểu quân đội, tay đưa lên ngang thái dương, dứt khoát và đầy uy quyền. Một lão già có dáng người gầy guộc nhưng lưng thẳng tắp như một ngọn giáo. Lão mặc bộ trang phục màu xanh đen không phù hiệu, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng mỏng dẹt. Đôi mắt lão sâu hoắm, sắc lẹm như dao cạo ẩn sau cặp kính gọng vàng. Đây chính là kẻ quản lý khu vực này – Lão Dương Quản Ngục. Lão đi đến giữa dãy hành lang, nhìn vào chiếc đồng hồ điện tử gắn trên tường. Con số vừa nhảy sang 07:30:00. -Ngồi xuống! – Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên. Lão quản ngục cất giọng, không cần dùng loa nhưng âm thanh vẫn len lỏi vào từng kẽ tai: -Các “tình nguyện viên”, yêu cầu tất cả ngồi xếp bằng chính giữa phòng giam, hai tay đặt lên đùi. Ngay lập tức. Thanh Bình kiềm chế sự khẩn trương và sợ hãi trong lòng mình. Hắn vốn là kẻ ngang tàng, nhưng cái nhìn của những họng súng đen ngòm ngoài kia bảo hắn rằng đây không phải lúc để chứng tỏ lòng tự tôn. Hắn lùi lại, ngồi xuống tấm nệm, tư thế ngay ngắn. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết điều như vậy. Ở buồng giam số 03 đối diện, một gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ đầy mình đang cố bám chặt vào song sắt, mặc kệ dòng điện đang chạy xè xè tấn công cơ thể, hắn gào thét: -Thả tao ra! Lũ khốn kiếp! Tao chỉ nợ tiền lão Thái Tuế, tao không phải là tội phạm! Các người không có quyền giam giữ tôi thế này! Đây là vi phạm nhân quyền! Tao sẽ kiện! Tao sẽ... Lão quản ngục không hề biến sắc, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn gã đàn ông nọ. Lão chỉ khẽ gật đầu. Gã chưa kịp dứt câu thì ngay lập tức, hai tên cai ngục đứng trước phòng số 03 đưa súng chích điện lên. Hai đầu dây kim loại mang theo dòng điện cao thế bắn vút ra, xuyên qua khe hở của song sắt, cắm phập vào ngực và đùi của gã xăm trổ. -A... A... ARGGGGGG! Một tiếng thét xé lòng vang dội khắp dãy hành lang. Cơ thể gã đàn ông co quắp lại như một con tôm bị nướng trên lửa đỏ. Dòng điện công suất lớn điên cuồng tàn phá hệ thần kinh của gã. Tiếng xẹt xẹt của điện năng nghe ghê rợn, mùi da thịt cháy khét thoang thoảng bốc lên. Gã ngã gục xuống sàn, tay chân run rẩy dữ dội, mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng. Nước bọt và bọt mép sủi ra trắng xóa, và rồi một mùi khai nồng nặc bốc lên khi các cơ vòng không còn kiểm soát được, chất lỏng từ hai ống quần chảy ra, lênh láng trên mặt sàn kim loại lạnh lẽo. Tên cai ngục chỉ thu dây lại khi gã hoàn toàn bất tỉnh trong tình trạng thảm hại nhất của một con người. Cả dãy hành lang rơi vào một sự im lặng chết chóc. Những tiếng thở dốc của các "tình nguyện viên" khác cũng bị nén chặt lại. Nỗi sợ hãi hữu hình như một tảng đá nghìn cân đè nặng lên ngực mỗi người. Không ai dám ho, không ai dám cử động dù chỉ là một lọn tóc. Lão quản ngục quét ánh mắt lạnh lẽo qua một lượt các buồng giam. Lão khẽ nhếch môi, một nụ cười không hề có hơi ấm: -Tốt! Hợp tác như thế có phải tốt hơn không? Ta nói trước cho các vị biết, ở đây chỉ có một quyền duy nhất đó chính là quyền được phục vụ cho khoa học. Đừng lãng phí mạng sống của mình bằng những hành động ngu xuẩn. -Ta đọc đến tên ai chỉ cần hô "Có" là được, các vị nghe rõ chưa? Lão quát lớn. -Rõ - Đồng loạt âm thanh đồng nhất vang lên khắp các buồng giam. Lão bắt đầu đi đến từng buồng giam. Mỗi khi dừng lại trước một căn phòng, lão nhìn chằm chằm vào người bên trong, đối chiếu với khuôn mặt trên máy tính bảng rồi đọc to tên. -Số 250163: Trần Văn Hùng! -Có! – Một giọng nói run rẩy đáp lại từ buồng đầu tiên. -Số 250164: Macro Charlies Ngay sau khi đọc xong tên của "tình nguyện viên" ngoại quốc, ông ta đưa tay lên tai nơi có thiết bị gì đó nói nhỏ, ngay lập tức một âm thanh từ loa thông báo vang lên giải thích nội dung của lão quản ngục bằng ngôn ngữ của xứ Tự Do. Gã "tình nguyện viên" ngoại quốc sau khi nghe xong liền lắp bắp trả lời: -Yes! Ah… no… no… Có! -Hắn sợ hãi, mồ hôi chảy ra như suối. Đồng tử của Thanh Bình chợt co lại. - Nơi đây còn giam giữ cả người nước ngoài? Mặc kệ những suy nghĩ của Thanh Bình, bên ngoài lão Dương quản ngục vẫn tiếp tục công việc của mình. -Số 250165: Kimura Tanaka! -C...ó! -Giọng nói bập bẹ đầy sợ hãi vang lên. -Số 250166: Phạm Đình Ngân -Có -Số 250167: Vương Nghị -Có -Số 250168: Lý Mạnh. – Lão nhìn gã đang nằm co giật trong vũng nước thải, hừ lạnh một tiếng rồi lướt qua. Cứ thế, lão đi dần về phía buồng của Thanh Bình. Tim hắn đập liên hồi trong lồng ngực. Hắn hít thở thật sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình bình thản nhất có thể. Hắn đã sẵn sàng để hô "Có" thật lớn, để chứng minh mình là kẻ biết tuân thủ luật chơi mới này. Lão quản ngục dừng lại trước buồng giam của Thanh Bình. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh toát ra từ lão già này. Lão không nhìn vào máy tính bảng nữa. Đôi mắt lão xoáy sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của Thanh Bình. Một giây, hai giây, rồi năm giây trôi qua. Bình nín thở, hai tay đặt trên đùi siết chặt đến mức trắng bệch. Hắn chờ đợi cái tên mình được xướng lên. Nhưng lão quản ngục không nói một lời nào. Lão chỉ đứng đó, nhìn hắn như nhìn một món đồ lạ lẫm. Sau đó, lão lướt qua buồng giam của hắn như thể nơi đó đang trống rỗng và đi thẳng đến buồng số 5. -Số 250170: Trịnh Thành Công! -Có! Hắn nhìn theo bóng lưng lão quản ngục đang xa dần. Trong căn phòng kim loại kín mít này, sự im lặng của lão còn đáng sợ hơn cả tiếng súng điện vừa rồi. Việc đối xử một cách khác thường khi mới lần đầu gặp mặt khiến hắn cảm thấy lo sợ, như thể hắn là một con linh dương lạc lỏng khỏi bầy đàn giữa thảo nguyên không thể nào hòa nhập với tập thể sẵn có, bị kẻ săn mồi nhòm ngó có thể tấn công bất cứ lúc nào. Thanh Bình cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay mình. Những vết chai sần do tập luyện võ thuật vẫn còn đó. Hắn tự nhủ: -Dù chúng định làm gì, mình cũng phải sống! 10% vẫn là một con số, không phải số không. Thanh Bình ngồi bất động trong tư thế xếp bằng, nhưng tâm trí hắn thì không biết đang suy nghĩ điều gì.. Tiếng giày da của lão quản ngục xa dần về phía cuối hành lang, theo sau là tiếng rầm rập của đội cai ngục. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy khu vực giam giữ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của gã trai xấu số ở buồng số 03 đang nằm co giật và tiếng xè xè đều đặn của dòng điện trên song sắt. Tiếng loa phát thanh không biết ở nơi nào đột nhiên vang lên, bên trong là một giọng nữ lạnh lùng, không cảm xúc: -Đã đến giờ cung cấp dinh dưỡng buổi sáng. Yêu cầu tất cả các đối tượng giữ nguyên vị trí. Mọi hành vi tiếp cận cửa buồng giam khi chưa có lệnh sẽ bị coi là chống đối và bị xử lý bằng dòng điện cao thế. Nhắc lại: Giữ nguyên vị trí xếp bằng." Đúng 08:00:00. Tiếng bánh xe kim loại nghiến trên sàn hành lang vang lên lạch cạch. Hai toán lính gác đẩy những chiếc xe inox sáng loáng tiến vào. Trên xe là những hộp nhựa màu xám đậy kín và những chai nước suối không nhãn mác. Đội lính gác dừng lại trước từng buồng. Một tên dùng chân đạp vào lẫy đẩy, một khe hở hẹp ở sát mặt sàn bên phải của cánh cửa hợp kim từ từ mở ra. Hắn dùng mũi giày đẩy hộp thức ăn và một chai nước vào bên trong một cách thô bạo. |
0 |