4. Cứ tạm thời vậy thôi ha?
Hóa ra thứ Quiin cứ luôn đau đáu lại chỉ là một lời phóng đại. Hoặc do anh ta quá bận tâm về nó.
- Anh... bực mình lắm... sao?
Khi mới nghe Tristina nói thì đúng. Nhưng ngẫm nghĩ, khi ở trong hoàn cảnh sống chết khó phân định như vậy, chẳng có ai có thể bình tĩnh nổi để mà suy nghĩ thấu đáo. Đúng hơn là, người ta sẽ làm tất cả mọi thứ, làm tất cả mọi điều để níu giữ khoảnh khắc của mình. Phóng đại như vậy cũng chẳng phải một chiêu trò cao siêu gì cả. Mà Tristina cũng đâu thể dùng cách nào khác.
Dẫu sao thì đó cũng là điều phải làm thôi, cũng như việc cần nghỉ ngơi đúng không? Mọi vật đều chuyển động liên tục và không bất biến, kể cả là thời điểm hiện tại.
Anh ta sực nhớ ra, Tristina đã hoạt động cả ngày nay rồi.
- Tôi nghĩ là việc nghe sách hãy để ngày mai thôi. Dù sao ngày hôm nay cũng đã dài rồi.
- Vậy còn anh?
- Tôi cũng thế.
Anh ta nhẹ nhàng đáp, nhưng Tristina vẫn có thể cảm nhận được sự chắc chắn trong đó.
- Con người vẫn vậy nhỉ?
- Điều đó nghĩa là gì?
- Chắc tôi tưởng tượng hơi xa… - Tristina ngập ngừng - Tôi đã nghĩ rằng chúng ta sẽ không cần phải ăn uống, ngủ nghỉ gì đó không biết chừng.
Đôi lông mày của Quiin tự động nhíu lại, không phải vì khó chịu hay khó hiểu. Đó chỉ là thói quen kèm theo mỗi khi mà đôi môi nặng nề của anh ta có chút nhúc nhích lên phía trên. Cách Tristina che giấu suy nghĩ thật của mình bằng một cái cớ vô lý ấy thật buồn cười.
- Con người thì vẫn là con người thôi. - Quiin nhún vai - Thôi, mai nói tiếp nhé?
- Vâng.
- Có cần tôi rút dây nguồn không?
- Không! - Tris lớn giọng đáp - Anh không cần lo về bộ nhớ đâu.
Quiin đã nghe theo lời của Tristina. Thay vào đó, anh rút máy đọc ra để tránh việc Tristina tự lãng phí tài nguyên đang sắp cạn kiện của mình. Hành động đó cũng nhằm đảm bảo Quiin có thể quay về quỹ đạo làm việc thường đêm của anh ta.
Cà phê từ lúc nào đó đã lấp đầy miệng cốc dù hình như nó mới chỉ cạn đi một lúc. Bóng đèn tròn lủng lẳng trên trần vẫn phải làm việc liên tục từ chiều tối tới giờ cũng không được thôi việc. Đôi mắt, đôi bàn tay của Quiin cũng chưa có dấu hiệu ngừng hoạt động. Nói đúng hơn, khi màn đêm thực sự tỉnh giấc, Quiin cũng mới thực sự đắm chìm trong cái gọi là “nghiên cứu”.
Nhiều khi, Quiin cũng trăn trở xem mình thực sự đang làm gì trong bóng tối như vậy. Dù có là bao nhiêu đêm đi chăng nữa, mọi thứ vẫn cứ ngổn ngang y hệt như những đêm trước đó. Chẳng có mấy tiến triển xảy đến với công trình này cả. Ấy thế mà tiềm thức vẫn cứ thì thầm nói với anh ta: đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất để đắm chìm vào những sáng chế của mình mà không có sự chen ngang của bất cứ phiền toái nào. Anh ta cho là sự im ắng sẽ giúp đầu óc anh ta trở nên minh mẫn.
Nhưng tại sao anh ta phải thuê Alan vào buổi sáng để trò chuyện với mình? Ban ngày của anh ta thì có khác gì với ban đêm chứ?
Cô đơn?
Không, không phải nó. Hay anh ta cũng chỉ đang tìm cách kết nối thông thường như những người khác? Anh ta chỉ là không muốn mình dị biệt ư? Quiin không biết nỗi sợ thực sự của bản thân là gì nữa.
Kể ra thì, khi màn đêm buông xuống, thông thường thì ai rồi cũng sẽ tự mình chìm sâu trong giấc mơ của chính mình mà chẳng cần bận tâm giấc mơ của người khác đang diễn ra như thế nào. Khi đó, mọi người không cần có nhau nữa. Rồi sáng mai sẽ tới, khi tỉnh lại, ngày mới sẽ lại tự động đưa họ lại với nhau. Và chỉ khi được bao trọn bởi bóng tối như vậy, anh mới cảm thấy mình không bị tách biệt, cảm thấy mình không cần phải cố nằm trong một mối liên kết nào cả. Đó là lúc Quiin bớt sợ sệt những thứ không thể lí giải.
Nhưng tại sao chúng ta lại sợ điều đó tới vậy?
- Chúng ta còn vấn đề gì không? Anh muốn tôi bắt đầu từ gì đây?
Màn đêm đến rồi đi thật nhanh. Anh ta lại một lần nữa để bóng đêm kéo vào những suy tưởng không hồi kết, rồi để chính nó nuốt chửng mọi sự tỉnh táo. Chẳng có một loại cà phê nào cứu được anh cả. Cuối cùng thì, một ngày vô nghĩa lại trôi qua.
- Hãy cho tôi khoảng thời gian chính xác. Và dữ liệu được lưu trữ gồm những gì.
Tristina đang tính toán lại, nhưng cũng chỉ đưa ra một con số ước lượng không chính xác.
- Sáu tháng. Có lẽ đó là xa nhất.
- Vậy thì cũng không lâu hơn là mấy?
Đó chính xác là thời gian Quiin phải báo cáo tiến độ hoàn thành nghiên cứu của mình. Dù không phải là một con số Quiin mong chờ lắm nhưng ít nhất là tới lúc đấy anh ta cũng sẽ có gì đó để báo cáo chứ không phải cầm một tờ giấy trắng tới hội đồng rồi bị những người ở đó nhìn với ánh mắt phán xét. Nghĩ tới cảnh đó thôi là cũng đủ để anh ta cúi gằm mặt, vày vò mái tóc lòa xòa của mình như thể đang bất lực lắm. Nếu Tristina mà nhìn thấy dáng vẻ này, chắc có khi bộ nhớ ít ỏi kia lại phải chứa thêm nhiều thông tin không cần thiết nữa.
- Vậy vế còn lại?
- Cái này thì … về cơ bản thì chỉ có những gì tôi cảm thấy được thông qua âm thanh và cảm biến. Ngoài ra tôi cũng tự lưu lại những “lời nói” của tôi như thế này, à và cả “suy nghĩ” nữa. Những thứ này sẽ được mã hóa theo cách của tôi. Thế nên bộ nhớ của tôi gần như sắp cạn kiệt rồi.
- RAM ổn chứ?
- RAM?
- Bộ nhớ tạm thời? - Có vẻ Tristina chưa tiếp xúc với cách gọi phổ thông này.
- À, cái đó ư? Hiện tại thì không sao. Tôi vẫn có thể đọc và ghi bình thường, chắc là chậm hơn so với tốc độ bây giờ nhưng ta sẽ tìm được cách giải quyết thôi, tôi có thể tự điều chỉnh để dễ dàng quen với những thứ mà anh đưa cho. Sẽ không lâu đâu.
Có thể nói đây là một lời khẳng định vô căn cứ nhất từ trước tới nay mà Tristina nói ra. Đến chính Tristina cũng bất giác muốn bật cười thành tiếng ngay khi cái lý lẽ nực cười ấy kết thúc, tiếc rằng là cô không thể. Có vẻ là sau rất nhiều thất bại, cô vẫn chưa từng lung lay niềm tin vào khả năng xoay chuyển mọi tình thế của mình.
Ngược lại, đôi môi Quiin cứ dần méo xệch đi theo từng chữ nhẹ bâng mà Tristina phát ra. Anh cảm tưởng cái thứ trước mặt này đôi lúc cũng chẳng nghiêm túc với bản thân mình như thế.
- Sách đã có rồi. Nhưng có một vấn đề, tôi có người bạn, cậu ta hay xuất hiện vào buổi sáng hoặc thỉnh thoảng là chiều cùng với tôi. Chắc điều đó sẽ ảnh hưởng phần nào.
- Không sao!
- Nhưng bộ nhớ sẽ dùng cho việc vô bổ đấy!
- Không đáng kể đâu. Tôi cũng chẳng nghe được những gì các anh nói rõ tới mức đấy.
- Hay để tôi truyền thẳng sách tới...
- Anh quên rồi sao?
Quiin cũng chẳng biết làm sao nữa. Tristina hành xử cứ như thể mọi chuyện chẳng gấp rút tới thế.
- Anh cứ để tôi ở chỗ nào đó xa hai người chút là được rồi.
- À, đừng lên tiếng gì khi cậu ta ở đây nhé,
Không như suy nghĩ của Quiin, Tristina biết mình cần là người phải chú trọng vấn đề này nhiều nhất. Người phải phụ thuộc ở đây là cô, cô biết mình nên tỏ ra lo lắng như lúc mới được nhặt lên từ cõi chết. Nhưng đây cũng chẳng còn là lần đầu cô ở trong tình huống này, và kể cả là những lần trước, cô cũng không được để bất kỳ nỗi bất an nào kéo dài quá dai dẳng. Nếu không thì cô sẽ không thể tập trung vào những gì thực sự cần thiết và co ích cho bản thân cô được.
Sau khi cô kết thúc cuộc trò chuyện đầu sáng của mình và Quiin thì cũng là lúc sách nói được bật lên. Cô cứ thế bắt đầu thu thập lại một mạch những thứ vừa quen thuộc mà cũng khá xa lạ vào trong bản thân. Và hình như thời gian trôi nhanh hơn khi tập trung vào thứ gì đó. Mới lúc nãy cô còn hỏi Quiin đã mấy giờ thì anh ấy nói mới 7 giờ thì tới lúc này đã là hơn 9 giờ rồi. Trong hai tiếng ấy, những gì được ghi lại vào trong đầu cô chưa hề vượt qua được mức thông hiểu được quá nhiều. Cô rất muốn bỏ qua những bước hướng dẫn đầu tiên này, nhưng cô cũng hiểu phần nền tảng kiến thức không thể xây đắp cẩu thả được.
Còn tại sao cô biết bây giờ là mấy giờ ư? Người bạn theo lời của anh ta đã đến rồi. Quiin đã nhắc cô như vậy. Mà cũng chẳng cần Quiin nhắc, cô cũng biết người kia sẽ tới.
- Cái gì đây? Sách nói ư? Hôm nay tự nhiên lại muốn nghe sách vậy? Mà nghe cái gì vậy trời? Cái này toàn là kiến thức xa xửa xa xưa rồi, nghe lại làm gì? Trời, mà nghe nhanh vậy, sắp hết cả quyển luôn rồi. Cậu thấy chán tới độ như vậy sao?
- Nói ít không chết đâu.
Cái người này thật là nhiều năng lượng thật đấy, khác một trời một vực với Quiin luôn. Anh ta có thể nói liên hồi về những chủ đề ở đâu đó rơi xuống, thậm chí là nói thay cả phần của Quiin luôn. Anh ta ồn ào là vậy, nhưng nhìn lại bản thân mình của những ngày tháng còn được chạy nhảy, có lẽ Tristina và anh ta cũng chẳng khác nhau là mấy. Một chút thôi, cô đang thấy mình như được sống lại ngày xưa trong hình hài của người khác vậy.
- Dạo này cậu lạ lắm. Cậu vẫn phải giấu tôi điều đó?
- Đừng có hỏi kiểu đấy nữa. Chính cậu nói cậu biết mọi chuyện về tôi mà, Alan?
Người bạn kia bỗng yên lặng rồi lại khẽ hắng giọng nói tiếp.
- Nhưng tất cả đều không phải do cậu kể cho tôi. Tôi toàn phải tự mình đi tìm hiểu.
- Thế giờ cũng làm th-
Quiin đột ngột ngắt câu. Nếu như nói tiếp câu đó thì chẳng khác nào anh ta đang mời Alan tới để chứng kiến những chuyện điên rồ mà anh ta mới trải qua mấy hôm nay. Tốt nhất là không nên cho cậu ấy biết thì hơn.
- Có chuyện gì khó khăn, tôi sẽ nói.
Alan biết đó chỉ là lời nói dối cho qua chuyện bởi trước giờ Quiin chưa từng làm điều đó, sau này chắc chắn cũng không.
- Thà rằng cậu cứ như Jody…
- Cậu có chắc là muốn vậy không? Thế... còn chuyện của cậu với cô ấy thì sao?
Hai chị em họ thật giống mà cũng thật khác nhau. Họ dường như muốn gạt Alan khỏi vấn đề riêng của họ và bắt đầu chất vấn ngược lại cậu ta. Nhưng thà cứ như Jody, lúc nào cũng khó chịu ra mặt mỗi khi cậu gặng hỏi liên tục còn hơn là Quiin, lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt vô cảm như vậy. Có lẽ Quiin cũng chẳng quan tâm đâu, nhưng Alan muốn anh ta nhìn thấy khuôn mặt sắp nhăn nhó của mình giữa công ty trông méo mó như thế nào so với một chuyên viên chăm sóc tâm lý như cậu. Cũng vì thế mà cậu ta vừa mới bị nhắc nhở vì thái độ không đúng với khách hàng, cụ thể là với Quiin.
- Chúng ta nói chuyện đó sau đi. Hôm nay sẽ nói về gì đây?
- Về cuốn sách này đi.
Quiin bật một cuốn sách ngay khi cuốn trước vừa dừng. Vẫn là những thứ giống quyển trước, nhưng ở trình độ nâng cao hơn.
- Sao tự nhiên?
- Tự nhiên gì?
- Thôi kệ đi.
Họ bắt đầu cùng nghe sách. Trong lúc đó, đôi bàn tay của Quiin vẫn bận rộn với những linh kiện và dụng cụ chẳng biết là dùng cho cái gì cả. Còn Alan, cậu ta chắc chỉ có thể bất động mà không phản kháng được gì trước yêu cầu tẻ nhạt của vị khách khó ưa này. Chỉ cho tới khi đến một đoạn mà sách giải thích dài dòng, Quiin mới dừng lại để phân tích với nhau. Quiin sẽ gặng hỏi người bạn kia kiểu: “Tôi chắc là trí nhớ của anh không đủ tốt để nhớ mấy cái này đâu …” và rồi người bạn kia sẽ cuốn theo lời khiêu khích ấy mà giải thích ngắn gọn nhưng đủ tường tận từng chút một. Còn chỗ nào mà anh ta không nắm rõ, Quiin sẽ tự trả lời lại cho anh ta. Tristina hiểu lòng tốt của Quiin, nhưng thật sự thì, cách giải thích của Quiin còn khó hiểu hơn nhiều so với người bạn kia, đúng hơn là còn khó hơn cả trong sách. Cũng may đây cũng chẳng phải lần đầu Tristina phải tiếp thu lượng kiến thức khổng lồ và rắc rối chỉ trong vài ngày như vậy. Và Quiin cũng chẳng phải người duy nhất không giỏi trong việc truyền đạt mà cô từng gặp.
- Hừm… nói mấy chuyện này cũng không quá tệ. - người bạn đó cười nhạt nhẽo - Cũng giống ngày xưa ha.
- Hử?
- Nhớ hồi còn ở đó, chúng ta đã từng cùng nhau ngồi học những thứ này trong phòng. Tôi lúc nào cũng hỏi bài cậu, bắt cậu giảng bài cho tôi dù cách cậu giải thích tôi chả hiểu gì hết. Tất cả là vì mấy bài kiểm tra đó... A, đáng lẽ không nên...
Giọng của người đó cứ ngày một nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn. Còn Quiin, anh ấy cũng chỉ im lặng như mọi khi. Có lẽ là cả biểu cảm của anh ấy cũng bất biến. Cô cũng chẳng thể chắc, bởi cô không thể chứng kiến điều gì cả.
- Nó qua rồi.
- Ừ. Chỉ là đột nhiên… tôi lại nghĩ về khi đó.
Họ lại quay lại với việc nghe như chưa từng có câu nói đó. Tristina thì đã và đang nghe từng chữ trong sách lẫn cả lời nói của họ. Nhưng "khi đó" ư? Dù ít hay nhiều, cô đã bận tâm chuyện không phải của mình. Đây… có lẽ là nghe lén, nhưng mà là nghe lén không có chủ đích. Cô ghét điều đó. Bao lâu nay, cô đã luôn phải tự dặn lòng mình rằng đừng bao giờ để bản thân cuốn vào chuyện bao đồng chuyện người khác mà hãy tập trung vào việc của mình. Nhưng bằng cách nào đó, cô cứ luôn bị chúng bắt gặp. Khi bầu không khí giữa hai người đó đột ngột bước vào tĩnh lặng, Tristina lại cảm thấy một sự nặng nề xâm chiếm tới cả góc phòng nơi đang cô lập cô dù không phải một cách trực tiếp. Hai người kia thì có lẽ đang giả vờ như nó không tồn tại mà cứ thế tiếp tục thảo luận. Rõ ràng, họ có chuyện khác cần phải nói với nhau hơn.
Tristina muốn lên tiếng, rồi chính cô phải ngăn mình lại. Cô không muốn mình lại bị cuốn vào những điều không nên. Bây giờ, nếu cô đột nhiên xuất hiện như vậy, có khi cô sẽ càng làm mọi thứ trở nên khó xử hơn.
Sai lầm của quá khứ. Nó vẫn luôn đeo bám em. Em sợ em sẽ như trước.
Thứ dẫn tới kết cục của Tristina hiện tại không gì khác ngoài chính sự tọc mạch của cô vào những chuyện không nên của người khác. Cô tuyệt đối không được xuất hiện trong những điều mờ ám này nữa.
- Buổi hôm nay tới đây là hoàn thành rồi đấy.
Tiếng nói của người bạn kia kéo cô về lại thực tại.
- Tạm biệt.
Buổi nói chuyện của họ trong ngày hôm nay có vẻ được kết thúc một cách gượng gạo hơn so với những buổi trước đó. Tất nhiên đấy chỉ là suy đoán của riêng cô mà thôi. Cô không thực sự biết khuôn mặt, biểu cảm của họ lúc này như thế nào. Cô chỉ lờ mờ cảm nhận thấy cảm xúc đã trôi tuột đi trong những lời nói của họ và cuộc trò chuyện dần chỉ còn mang tính thủ tục. Có vẻ chính họ cũng không chịu đựng bầu không khí nặng nề ấy nên cuối cùng, họ quyết định lấy cái cớ rằng hết thời gian để mà kết thúc cuộc trò chuyện của mình.
Đó cũng chính là lúc mà mọi sự tập trung của Quiin sẽ chuyển hướng về phía cô. Cô nhớ, mỗi khi cảm thấy mình sắp được ai đó chú ý tới, cô sẽ chủ động bắt lấy nó trước khi người kia kịp đưa cho cô. Cô hay sợ những người đó sẽ thu đôi bàn tay của họ lại. Nhưng trong trường hợp này, cô lại chẳng biết nên nắm như thế nào cho phải.
- Có phải như vậy là hơi quá tải không?
Tristina giật mình.
- À không.
- Tôi muốn làm rõ thêm một vài điều.
- Anh cứ nói đi. Có gì tôi sẽ cố gắng đưa ra thông tin cụ thể nhất.
- Sau khi suy nghĩ thì, tôi nghĩ tôi vẫn chưa thể hiểu rốt cuộc thứ ở trước mặt tôi là gì.
- Cũng là điều hiển nhiên thôi...
Cô biết là cô không nên trông mong con người ngoài kia sẽ coi cô như con người. Có lẽ anh ta chỉ muốn biết cô được tạo ra như thế nào. Thôi thì cô chỉ cần cứ như vậy đồng ý mà không cần thêm thắt gì thêm.
Trong khi đó, đôi mắt của Quiin dán chặt vào hình mô phỏng ba chiều các chi tiết gì đó. Đôi bàn tay anh ta xoay đi xoay lại mô hình ấy, phóng to rồi thu nhỏ từng phần từng phần.
- Xin lỗi vì đã tự tiện. Trong lúc không hoạt động, tôi đã cho thiết bị của tôi quét qua để phân tích một chút để dựng mô phỏng.
Anh ta chép miệng, rồi lại khựng lại một lúc trước khi đưa ra thông tin tổng hợp về Tristina.
- Về cơ bản thì đây đúng thật là giống một “máy tính” nếu như xét về tổng thể. Không. Nếu chỉ xét về ý thức sẽ là một “phần mềm” trong một chiếc máy tính? “Phần mềm” này sẽ xử lý những dạng dữ liệu đặc trưng… “Phần cứng” thì cũng bao gồm những thứ cần có cho một cái máy tính và một số phụ tùng khác…
- Đại khái thì đúng như anh nói. “Phần mềm” hay “máy tính” à? Dù là gì thì, tôi vẫn chính là "người" đã tạo ra nó mà.
Tristina đặc biệt nhấn mạnh vế sau. Giống với hôm trước, tuy chẳng có tín hiệu gì để chứng minh điều này nhưng Tristina đã cố gắng nói câu này bằng niềm tự hào rất lớn. Chẳng biết Quiin có cảm nhận được tâm tư này của cô thông qua cái giọng nói phẳng lì này không nữa.
- Và chỉ có duy nhất “Tristina” có thể chạy được chính “Tristina” ư…
Đôi lông mày của anh ta nhăn lại một chút. Anh ta đang cố gắng chăm chú vào từng thành phần gắn trên bo mạch chủ của Tristina mà anh ta mới tách ra từ mô hình.
- Cấu trúc bên trong… khá đơn giản, so với bây giờ thì đã là đồ cũ. Điều tốt, mà cũng khó tin là mọi thứ vẫn hoạt động trơn tru. Khó còn thứ gì giống với những loại linh kiện này nữa.
- Theo như tôi nhớ thì người đã cùng tạo ra tôi chỉ có đủ thời gian cho bộ xử lý trung tâm thôi. Vốn dĩ thì, trong quá tình tạo ra tôi của hiện tại, chúng tôi cũng chỉ có đủ thời gian để hoàn thiện một cách trọn vẹn nhất để khớp với cái gọi là ý thức của tôi. Các bộ phận còn lại, có lẽ chúng ta có thể biến đổi chúng một chút được.
Anh ta bắt đầu tự tiến hành phân tích thứ Tristina vừa đề cập tới. Tất nhiên, vì chỉ là mô phỏng ban đầu nên cũng chưa thể có cái nhìn chi tiết chính xác nhất liệu phương án của Tristina có khả thi hay không. Quả thật, trong những vài giây đầu khi ý tưởng ấy xuất hiện, anh đã nghi ngờ tính xác thực của nó. Và giờ, khi nhìn sâu tường vào bản phân tích vừa mới xuất hiện bên cạnh hình chiếu mô phỏng, anh ta lại có niềm tin hơn vào điều mà Tristina đã nói.
- Những thứ này, không hề giống với bất kỳ loại nào đã từng được ghi chép trong hệ thống dữ liệu hiện nay… Nói đúng hơn là, nó chưa từng xuất hiện thật sao? Ít nhất cũng phải có một số liệu gần nào đó chứ?
- Đó cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Đáp lại sự ngạc nhiên của Quiin chỉ là một câu nói dửng dưng của Tristina. Và giờ điều đó còn khiến anh ấy bất ngờ hơn. Họ có lẽ chưa quen biết nhau đủ lâu, nhưng điều này thật chẳng giống với Tristina bình thường. Dù vẫn là cái giọng nói máy móc đó, nhưng Tristina vẫn luôn cố gắng đặt cảm xúc của mình vào trong nó. Còn lần này, đơn thuần chỉ là một con người máy đang phát ra tiếng động. Thậm chí, những lời giải thích dài dòng cũng chẳng còn nữa.
- Tại sao vậy?
Tristina chỉ im lặng. Thật không giống Tristina của ngày thường.
- Có lẽ điều đó sẽ giúp được tôi trong việc tìm linh kiện.
Tristina vẫn im lặng.
Hiếm khi, những nghi ngờ trong Quiin đột ngột trỗi dậy như bây giờ. Anh không biết điều đó có đúng đắn hay không ở trong hoàn cảnh này nhưng, anh ta cần biết những thông tin đó. Biết đâu được, những câu chuyện đó có thể giải đáp những uẩn khúc xoay quanh quá khứ của ông. Tristina này, rất có thể là nguyên nhân dẫn đến cái chết nghiệt ngã của bà anh ta, thứ khiến ông sống cả đời mà chẳng quên được. Anh ta không biết nữa. Vậy nên anh ta cần thêm nhiều thông tin hơn nữa.
- Chuyện đó khó có thể chia sẻ sao?
- Tôi, nói sao nhỉ …
Hình như nó… không hiệu quả rồi. Trong mọi lúc, Quiin luôn cố kìm hãm những câu hỏi bộc phát ngẫu nhiên vào bên trong mình. Nghiệt ngã thay, cứ đến những lúc khó xử nhất, tính cách khó chịu ấy lại bị kích thích tới mức phải ngứa ngáy phải trồi lên. Anh ta biết, và đã được dạy rằng, hậu quả khôn lường của việc thiếu kiểm soát sẽ không thể nào giải quyết thỏa đáng được. Anh ta biết sẽ có những lúc thích hợp đê anh ta giải tỏa nỗi niềm ấy. Thế nhưng anh ta luôn lựa chọn những lúc đầu óc mình mâu thuẫn nhất để làm điều đó.
Đáng ra anh ta nên kiên nhẫn hơn.
- À… ừm…
Có lẽ chỉ nên chờ đợi như mọi khi, cho tới khi Tristina trả lời hoặc chuyển sang chủ đề khác. Nhưng làm như vậy thì thật không đúng một chút nào.
- Chúng tôi đã thực hiện một nghiên cứu bí mật nhỏ. Như anh thấy đấy, tôi chính là kết quả của nó...
- Hình như nó khá suôn sẻ. - Quiin ngay lập tức đáp lại
- Về bề ngoài. Còn những thứ khác thì… Chắc không suôn sẻ...
Câu nói ấy nhường như nghẹn lại, không thể hoàn thành nốt.
- Vậy sao...
Quiin cố gắng nghĩ ra một lời nói thích hợp nhưng rồi một câu cảm thán vô thưởng vô phạt bật ra một cách thật vụng về. Cũng phải thôi, đã lâu rồi, kể từ khi còn nhỏ, anh ta mới có cảm giác tội lỗi khi ép người khác phải làm điều họ không muốn.
- À không… Sao thế nhỉ … Trời ạ! Tự nhiên tôi làm mọi thứ trở nên khó xử quá! - Tristina cũng cảm thấy khó xử - Đừng cảm thấy như vậy chứ. Ý tôi là, cảm thấy như thế nào nhỉ?
Bằng một cách nào đó, số phận đã khiến hai người họ gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu này. Một người đã tự giam cầm trong bốn bức tường, một người bị kìm hãm trong trong một chiếc hộp. Cả hai đã mất định nghĩa về cái gọi là trò chuyện “bình thường”. Với Tristina, kể từ rất lâu rồi, cô chỉ có thể nghe được thứ âm thanh lộn xộn, những giọng nói rất mù mờ mà cô chẳng thể hỏi bất cứ ai xem đó là cái gì. Với Quiin, dù không thể lâu bằng Tristina, thì cũng chẳng hề có một cuộc nói chuyện trực tiếp với bất cứ ai ngoại trừ hai người bạn của mình. Có điều, đó là lựa chọn chủ động của anh, còn cô ấy thì không.
“Phải làm gì đây? Phải làm gì đây? Mình phải làm gì đó. Mình phải làm gì đó. Nhưng, mình phải làm gì? Có phải mọi chuyện đã rối tung rồi không? Mình cứ bỏ lỡ cơ hội này sao?” Quiin tự trách mình.
- Chúng ta đang nói về nhỉ? À, vậy thì đây cũng là…
Anh ta cúi gằm mặt, hai con mắt thì hướng xuống xem đôi bàn tay của mình đang tự dày vò nhau để ngăn cho chúng không run rẩy trong khi Tristina vẫn đang tiếp tục lời nói của cô.
Hôm nay đã là ngày thứ bao nhiêu kể từ khi Tris mắc kẹt trong đó? Bình thường, một người phải mất bao lâu để có thể hiểu được hoàn toàn một con người khác? Và cũng phải mất bao lâu để một người có thể mở lòng với người khác? Cả ba câu hỏi, Quiin đều không trả lời được.
- …Cũng tùy vào hoàn cảnh và điều kiện. Tôi nghĩ chúng ta chẳng thể có câu trả lời chính xác tuyệt đối đâu. Chỉ có thể làm mới thôi.
- Hả?
- Quiin, anh sao vậy?
Trong một chốc lơ đãng, anh ta tưởng rằng Tristina đã xâm nhập vào tâm trí của anh. Rồi anh ta lại tự trấn tĩnh lại. Một Tristina không thực sự tồn tại sẽ không thể nhìn thấy khuôn mặt phờ phạc đờ đẫn, cũng không thể cảm nhận được giọng nói hấp tấp khi anh trả lời. Chẳng có cách nào Tristina có thể hiểu anh ta đang nghĩ gì cả. Anh ta cũng vậy.
- Không, không có gì cả. Có ai đó vừa mới nhắn tới thôi. Vậy thử như thế nào?
- Cái này thì tùy anh thôi. Anh cứ quyết định xem cần dùng gì. Tôi sẽ cố gắng nương theo.
- Tôi không chắc nữa. Chúng ta không thể tách biệt hai phần viết lại phần mềm và tạo lại CPU, à bộ xử lý trung tâm được.
Quiin đi tới một chiếc tủ to ở bên phải căn phòng rồi lục lọi gì đó. Đó chính là toàn bộ những bộ phận của một chiếc máy tính được sắp xếp cẩn thận và gọn gàng. Tất cả chúng chính là thành phẩm của những lần thử nghiệm thất bại.
- Hay là… cứ giữ nguyên? - Quiin do dự - Tôi không biết là mình có làm được không?
Tiếng thở dài bị nuốt vào trong lòng.
- Anh sợ không thể làm được như cái của tôi ư?
Nhưng cho dù cố có giấu diếm thì vẫn bị phát hiện.
- Không. Cũng không hẳn…
Cứ tưởng rằng kế tiếp câu nói ấy sẽ là sự im lặng của cả hai. Vậy nhưng, một người đã cố gắng phá tan nó.
- Chuyện này cũng bình thường thôi mà.
Câu nói ấy đến một cách bộc trực nên Tristina cũng không chắc đó nó có tác dụng trong việc phá vỡ bầu không khí này không.
- Ý tôi, làm gì có ai không sợ sai với sợ thay đổi chứ. Nhưng mà tôi dù có là máy thì cũng chẳng thể cứ mãi bám víu với thứ lỗi thời này… Sợ làm sai, rồi sau đó lại phải thay đổi cũng điều bình thường, biết đâu được đổi một hồi thì mọi chuyện sẽ lại thành ổn thì sao…
Giá mà bây giờ cô ấy có được đôi mắt để có thể dò xét xem phản ứng của người đàn ông mà cô đang làm việc cùng ra sao. Nhưng nghĩ lại, kể cả có mắt đi chăng nữa thì chưa chắc cô cũng đã có thể nhìn thấu được cảm xúc của người ấy.
- Tôi sẽ cố gắng.
Trong lời nói của anh ta không bao gồm sự chắc chắn, nhưng thấp thoáng đâu đó trong nó vẫn có sự hy vọng, dù cô cảm nhận được rằng nó có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào. Có lẽ như vậy cũng đủ để củng cố niềm tin cho cô rồi. Tristina dễ tin người, dễ hy vọng vào những thứ vụn vặt ít căn cứ đó. Cô thấy điều đó tuy ngu ngốc nhưng cũng chẳng sao cả.
Nếu cô vẫn còn có thể làm được, không lý nào một con người bằng xương thịt như anh ta lại không làm được.
- Còn các linh kiện khác, tôi phải lưu ý gì không?
Tristina bắt đầu liệt kê những vấn đề cần lưu ý khi tạo ra một vật chứa mới cho ý thức của cô. Thứ nhất, cấu hình tốt nhất để có thể chạy “ý thức” của cô một cách hoàn hảo nhất là một cấu hình có các số liệu gần tương đương cấu hình cũ, hoặc ít nhất là có tỉ lệ chênh lệch không quá cao. Thật không may mắn, cô không phải là người phụ trách việc tạo nên kiến trúc ấy nên cô không thể biết được chính xác những thông tin về nó nên chỉ có thể nhờ Quiin xem xét thật kỹ. Cô chỉ đoán được rằng những thứ đó có lẽ sẽ không tồn tại ở thời điểm này.
- Nhưng mà đấy là nếu anh muốn tốt nhất, còn tất nhiên là sẽ phải chỉnh nhiều rồi. Dẫu sao thì anh hãy tham khảo các thành phần bên trong trước.
Vấn đề thứ hai thì là hệ quả của vấn đề thứ nhất. Như những gì cô đã được nghe, được cảm nhận từ những cuốn sách, cơ bản thì nền tảng của các phát minh mới vẫn xuất phát từ những kiến thức cốt lõi, nhưng nó đã vượt xa rất nhiều so với những thứ bên trong cô. Vật chứa mà Quiin tạo ra dù đã được làm mới nhưng chắc chắn nó sẽ không thể tương đồng với những thiết bị bây giờ. Nói đơn giản thôi, làm sao Tristina cũ kỹ có thể điều khiển được cơ thể với toàn những phụ kiện tân tiến một cách trơn tru được. Chuyện này giống việc một người bị liệt hệ thống thần kinh đang cố gắng cử động cơ thể theo ý muốn vậy. Thông tin, mệnh lệnh từ cô truyền tới cơ thể cần được phải được tăng tốc thông qua thứ gì đó. Như vậy, cần tạo một thêm một thiết bị gia tốc nào đó để giúp điều chỉnh độ trễ giữa việc gửi và nhận tín hiệu từ cô lẫn cơ thể mới.
Điều thứ ba, có lẽ có chút đặc biệt, nhưng cũng không đáng lo ngại lắm.
- Không biết anh nghĩ điều này như thế nào, dòng điện trong bo mạch chủ của tôi được thiết kế giống như hệ tuần hoàn máu. Tôi không biết người cộng sự trước của tôi đã làm như thế nào, tôi chỉ biết là như vậy.
- … Có thể giải thích kĩ hơn được không?
- Chắc là, dòng điện đang chạy trong tôi có lẽ giống như máu trong cơ thể người. Nó cũng không liên tục hay ổn định như khi nó chạy trong các thiết bị thông thường. Nó hoạt động dựa trên... "tôi".
- Nghĩa là sao?
- Cái của tôi thì có đôi chút khác. Nó phụ thuộc nhiều vào trạng thái của tôi, không chỉ là về mặt vật chất.
- Khoan đã, vậy là dòng điện từ nguồn này, nó có ảnh hưởng gì tới cô không?
- Người cũng đã tạo ra tôi trước kia trước, anh ấy nói anh ấy có gắn một con chip ổn định dòng điện.
Quiin tức tốc tìm trong mô hình 3D con chip đó. Trong đầu Quiin vẫn đang có rất nhiều câu hỏi mơ hồ không chỉ về con chip đó mà còn về cả những điều còn lại. Anh ta cần thêm rất nhiều thông tin nhưng, đến chính Tristina cũng không thể biết chính xác bản thân mình là gì. Mọi việc giờ đây phụ thuộc hoàn toàn trong đôi tay anh ta. Anh buộc phải hiểu Tristina.
- Anh chỉ cần gắn nó vào thôi, đừng bỏ nó đi.
Trong khi đó, Quiin có vẻ cũng không còn nghe rõ gì nữa. Tai, mắt, tay; tưởng như mọi giác quan của anh ta đều chỉ đang đổ dồn về phía màn hình. Trong đầu anh ta cũng đang có rất nhiều câu hỏi, nhiều giả thuyết về bản chất của Tristina.
Có lẽ đã khá lâu rồi anh mới tìm lại được sự kích thích như vậy. Sau chuỗi ngày quanh quẩn với những tính toán cũ, ở một mức nào đó, trong ánh mắt anh đã có thêm chút ánh sáng khi nhìn vào món đồ cũ mà mới này.
- Được rồi. Tạm thời như vậy đi. Tôi sẽ thử nghiệm qua để tìm ra cái tốt nhất. Còn vấn đề gì không? Về... phần mềm ấy?
Tristina thật ra chưa có một phương án cụ thể nào cho việc lập trình lại ý thức. Người đàn ông kia thì lại đã có đến vài phương án cho bản thân mình. Không biết làm sao anh ta đã có thể nảy ra được những trường hợp đó một cách nhanh chóng như vậy. Có thể là anh ta quá thông minh, hoặc tại vì cô cũng không thể hình dung được thế giới thực ngoài kia có gì nên chưa nghĩ ra được giải pháp cho bản thân mình. Và mỗi lúc như vậy, cô lại phải tin vào những tính toán cảm tính của mình.
- Hồi trước, việc viết lại phần mềm gì với chuyển giao nhận thức đúng thật là do tôi đảm nhiệm. Nhưng tôi không nghĩ cách lập trình của tôi còn có thể tương thích với những chương trình bây giờ. Tôi cần thêm thời gian để hiểu mọi thứ.
- Tôi sẽ hỗ trợ hết mức trong khả năng của tôi. Nếu cần gì, hãy nói tôi biết.
Đó thực sự là một cảm giác thật hoài niệm với cô. Lại thêm một dự án mà cô chẳng thể chắc được số phận của mình sẽ đi về đâu.