3. Phải lưu ý những điều này sao?
“Nhưng anh không thấy như vậy bất tiện hả?”
- Tại sao?
“Không phải chúng ta vẫn cần trao đổi nhiều thứ với nhau hay sao? Nếu lúc nào cũng phải nhìn vào màn hình rồi đọc như vậy thì khó khăn cho anh quá!”
- Không sao. Mọi thứ vẫn ổn.
Không. Không có cái gì là ổn cả. Hoặc chỉ mình Quiin thấy ổn. Anh ta dường như chẳng đoái hoài gì tới Tristina cho dù là đôi chút. Anh ta cứ cắm cúi vào công việc riêng của mình và để cô lại một mình ở cái xó quen thuộc từ những ngày đầu. Tiếp tục lại là ba ngày trôi qua từ ngày anh ta nói lời đồng ý, Tristina vẫn liên tục dùng bóng đèn nhỏ của mình để tạo những tín hiệu dạng mã Morse. Ban đầu, cô nghĩ đây quả là một ý hay, rất thuận lợi cho giao tiếp mà không cần phải tạo ra một phương tiện gì đó để truyền đạt thông tin. Cô cũng hơi lo ngại, liệu anh ta có hiểu được tín hiệu ấy không nhưng khi thấy anh ta đã trả lời cô ngay lập tức vào buổi sáng hôm ấy, cô đã nghĩ: “Tuyệt”. Nhưng rồi, anh ta cũng chỉ hồi đáp vài ba lần như vậy. Dù cô có cố gắng thu hút sự chú ý của anh ta như thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng thờ ơ bỏ qua mà nói chuyện với người bạn có thật của mình.
Cô chẳng thể nào hiểu anh ta đang làm gì hay đang nghĩ gì. Nếu như đã không muốn giúp ngay từ đầu, việc gì anh ta cứ phải tỏ ra lưỡng lự rồi lại phải đồng ý một cách miễn cưỡng như vậy. Cô cũng đâu có… cưỡng ép anh ta phải làm… Hay là, cô có làm gì sai sao? Hay tại vì cô không thể chứng minh thành ý của mình một cách trực tiếp nên anh ta mới hời hợt như vậy? “Dẫu sao, mình vẫn chỉ là một món đồ,” cô nghĩ. Không, anh ta đúng là một tên đáng ghét.
- Ừm… Tristina. - Anh ta nói rất nhỏ, như đang thì thầm với cô, nhưng lại không hề ghé vào tai.
“Vâng. Anh cần tôi làm gì sao?”
Thế nhưng, chỉ cần anh ta chú ý một chút thôi, những suy nghĩ trước đó, cô lại cất chúng sang một phần khác của bộ nhớ.
Quiin đang cầm chiếc hộp trên tay. Anh ta ngắm nghía xung quanh nó như đang dò tìm thứ gì đó. Không biết tại sao Tristina lại cảm thấy ngượng nghịu một cách kỳ lạ dù chẳng biết ngoài kia đang xảy ra chuyện gì.
- Tôi đã tạo thiết bị đọc ở đây nhưng chiếc hộp này, tôi không tìm được một cái giắc cắm nào phù hợp với các cổng ở đây. Vậy nên là… Không biết là...
“Anh muốn tháo phần vỏ ngoài của cái hộp này sao?”
- Cũng gần như là vậy.
“Không sao. Anh cứ làm bất cứ điều gì anh muốn. Miễn là hãy nhẹ nhàng thôi nhé!”
Chỉ với một chút quan tâm vậy thôi, mọi thành kiến của Tristina về Quiin đều phai mờ.
Còn Quiin, anh chỉ biết ậm ừ một cách cứng ngắc rồi đặt chiếc hộp một cái cạch xuống bàn. Anh ta có vẻ hơi khựng lại trước lời trêu chọc đó nhưng cũng không hẳn ra vẻ khó chịu với nó.
- Tôi... sẽ cố gắng.
Không ngờ niềm phấn khích dâng lên nhanh lại khiến Tristina rơi vào thế khó xử. Cô chỉ nghĩ mình nên làm không khí bớt căng thẳng cũng như giúp anh ta bớt lo lắng bằng một điều gì đó vui vẻ, nhưng lời nói đã trở nên quá vô tư thì phải. Nó khiến anh ta đã lúng túng còn thêm căng thẳng. Nhưng phản ứng của Quiin thật ra cũng có mặt tích cực đối với Tris. Ít ra thì, điều đó chứng tỏ anh ta không phải là kẻ vô cảm.
Bỗng nhiên, giọng nói của một người đàn ông từ đâu đó xen ngang vào công việc giữa cô và Quiin. Đó là một giọng nói có phần mỏng nhẹ và thanh thoát hơn đôi chút so với Quiin. Cô cũng chả lạ gì giọng nói này nữa bởi hôm nào cũng thế, người này sẽ xuất hiện và bắt đầu nói những chuyện gì đó, hình như là liên quan tới công việc của một trong hai người họ. Tuy cô không thể nghe được tất cả những gì hai người đó đang nói với nhau, nhưng dựa vào giọng điệu của người kia theo từng ngày thì có vẻ mọi chuyện đang diễn ra không được suôn sẻ lắm.
- Tôi chẳng biết làm vậy thì có ích gì không nữa. Thôi thì… hôm nay tới đây thôi. Cậu đi giải quyết với cô ấy đi.
- Tôi biết rồi. Thông cảm cho tôi nhé!
Quả thật thì đó là một chất giọng khá đặc trưng và cuốn hút, nhưng càng ngày nó đang càng trở nên thiếu sức sống như thể nó đang chất chứa nỗi lo âu nào đó. Đã vậy, Tris cũng dần cảm nhận được độ vang khi giọng nói ấy cất lên đang suy yếu đi từng ngày.
- Tôi quay lại rồi đây.
“Có chuyện gì cấp bách sao? Nếu gấp thì anh cứ quay lại đi.”
- Không, không có gì đâu. Bây giờ tôi sẽ gỡ phần ngoài ra.
“Nhờ anh.”
Anh ta cầm chiếc hộp lên một lần nữa, nhưng lần này còn cầm kèm theo cả một chiếc tua vít để tháo bốn chiếc đinh gỉ sét ở đáy hộp. Chúng thực sự đã bị hư tổn khá nhiều. Nếu anh không nhầm, thời gian trôi đi có lẽ cũng đã hơn chục năm kể từ lần cuối anh còn cảm thấy thân thuộc với những thứ như chiếc hộp này. Cũng vì thế mà anh ta sinh nghi rằng những bộ phận bên trong cũng sẽ chẳng tránh khỏi hư hỏng ở đâu đó. Nhưng khi vừa tháo được phần đáy gỗ thì phần tiếp theo xuất hiện lại là một lớp kim loại khá cứng cáp, anh ta cũng an tâm phần nào. Và không chỉ có một lớp đáy đó, toàn bộ các mặt còn lại sau khi được tháo bỏ lớp gỗ ra cũng đều được bảo vệ bởi các lớp kim loại khác. Tuy nhiên, giữa những lớp này không có chỗ nào để có thể tháo rời hay bẫy ra được. Quiin đành lật đật chạy tới hộp dụng cụ mà anh đã bỏ xó từ lâu. Thật may mắn anh ta chưa vứt cái máy cắt kim loại cầm tay cũ của mình cũng như nó vẫn còn có thể hoạt động.
Cho tới khi cầm chiếc máy cưa trên tay, Quiin mới nhận ra được một vấn đề từ chính anh. Đã bao lâu rồi anh ta mới phải tự tay làm một việc theo cách thủ công như vậy nhỉ? Có lẽ đã là khoảng 15 năm trước, vào cái ngày mà anh ta để lại một vết sẹo thật dài trên bàn tay trái của người cha mà anh ta chẳng còn biết mặt mũi ông ta giờ như thế nào nữa. Quiin chẳng còn nhớ rõ cách dùng thứ đồ này nữa bởi cũng chính hôm đó, anh ta đã bị thuyết phục rằng những thứ như chiếc máy cắt này đã hoàn toàn không còn ích lợi trong cuộc sống của anh nữa. Và khi không còn giá trị gì nữa, Quiin cũng chẳng đoái hoài tới nó một lần nào nữa.
Nhưng rồi cuối cùng thì nó vẫn ở đây. Nó chưa từng bị vứt bỏ chúng mà cứ nằm khư khư rong chiếc hộp dụng cụ cũ kĩ cũng với những món đồ vô dụng khác. Tất cả những thứ này chỉ còn kỉ niệm từ người quá cố để lại mà Quiin đã tự hứa sẽ không bao giờ đem nó trở lại hiện thực. Đó là cho tới hôm nay. 15 năm có lẽ là đủ để cho một lời hứa hết hiệu lực. Anh ta tự nhủ như vậy.
Còn phần việc sử dụng nó như thế nào thì anh lại không thể tự tin được.
“Có chuyện gì sao? Có gì khiến anh chần chừ à?”
- Không...
Quiin nghĩ tới một phương án an toàn hơn. Hay là cứ mặc kệ để cho những con người máy làm việc này, chúng được tạo ra để làm những thứ như thế này mà. Việc này cũng chẳng phải quá khó đối với chúng. Anh cũng chẳng việc gì phải đánh liều làm những chuyện không đâu như thế này.
Nhưng có gì đó bên trong đang thôi thúc anh ta đừng đi theo lối mòn nữa.
“Tôi nghĩ là sẽ ổn mà.”
Cuối cùng thì anh ta vẫn đi theo lựa chọn đầu tiên.
Cầm chiếc máy trên tay, anh ta cảm thấy từng đầu ngón tay của mình rung rung theo từng vòng quay của chiếc đĩa cắt. Anh ta đẩy trước một nhát cắt để ước lượng độ dày của tấm kim loại rồi lại rút ra ngay tức khắc. Tia lửa rẹt qua trong thoáng chốc rồi lại tắt phụt.
“Anh đừng có lo là sẽ làm hỏng gì bên trong. Tôi cũng có cảm nhận được gì đâu. Cứ làm một đường thật dứt khoát nào.”
Theo lời động viên của Tristina, Quiin cứ thế cố thêm một nhát cắt nữa. Nó sâu hơn chút, dài hơn chút, đủ để có thể cậy được tấm kim loại. Quiin cho rằng vậy là đủ rồi.
Không thể hiểu nỗi, anh ta đã vượt qua cảm giác tội lỗi của 15 năm trước trong tình huống này. Có lẽ chỉ cần không còn có những ánh mắt bàng hoàng, những tiếng kêu thảng thốt thì đây chỉ là chuyện cỏn con.
Dù đã nghĩ vậy nhưng Quiin vẫn nhanh chóng đặt máy cắt sang một bên. Một phần vì anh ta đã quá hao tâm tốn sức cho nhát cắt đầu tiên ấy nên không thể thực hiện nhát tiếp theo, phần thứ hai là vì anh ta cũng chỉ cần tới một nhát. Đúng thật là có nhiều lớp kim loại xếp chồng lên nhau thật, nhưng từng lớp thì lại không quá dày dặn. Bây giờ chỉ cần có một lấy một chiếc kìm cùng một cái kéo cỡ lớn là đã có thể mở rộng vết cắt ra. Quiin lấy chúng ra từ túi của chiếc yếm da mà anh đang mang. Cũng tương tự như chiếc máy cắt, đã lâu lắm rồi anh ta mới động tới chúng. Điều khác là chúng không gắn liền với cái ngày định mệnh ấy nên anh ta cũng đỡ sợ hãi hơn.
Bỗng nhiên Quiin nhận ra đây chính là minh chứng cho thói quen tích trữ đồ cũ của mình cũng đôi lúc hữu ích chứ không hề vô ích như lời của những người cùng nhóm nghiên cứu cũ với anh đã từng nhắc nhở, hay như cả Alan nữa.
Quay lại vấn đề chính, một tay anh ta đang dùng kìm giữ nhát cắt mở ra, tay còn lại cầm kéo chuyên để cắt kim loại rạch tiếp vết cắt. Cuối cùng cũng đã thấy được được phần lõi bên trong. Quiin gỡ nốt những phần còn lại của chiếc hộp sắt, để lại mỗi phần linh kiện bên trong. Vì được bảo quản trong nhiều lớp bảo vệ như vậy, bên trong chiếc hộp có vẻ không bị hư hại gì nhiều.
- Có lẽ tôi sẽ phải rút nguồn một lúc.
“Nhớ cắm lại giúp tôi nhé.”
Quiin chẳng đáp lại gì cả mà cứ thế thực hiện việc cần làm. Màn hình đã tắt ngấm ngay lập tức. Mọi thứ lại trở nên thật tĩnh lặng dù vốn dĩ, nó vẫn luôn là thế. Và trong khoảnh khắc này, tâm trí của Quiin lại tự độc thoại một bài phân tích dài dòng.
Thật khó tin khi một đồ vật đã bị bỏ quên từ rất lâu rồi vẫn có thể giữ ở tình trạng khá tốt như thế này. Không có bất cứ một dấu hiệu nào của việc bị ăn mòn cả. Cấu trúc nhìn tổng quát trông không quá phức tạp nhưng vẫn có thể hoạt động khá trơn tru cho tới giờ. Có lẽ Quiin phải nghiên cứu thêm cả cái loại kim loại bọc bên ngoài này mới được.
Nhìn vào thứ công trình sơ cấp trước mặt mình, những ký ức mơ hồ của Quiin bỗng ùa về. Có lẽ đây thực sự là một thí nghiệm nào đó thuộc sở hữu của những người cầm quyền trước kia, thứ mà chắc là chưa từng được công khai giống như mấy cái ông từng theo đuổi. Anh chắc mẩm nó là một dự án mang tính bảo mật có lẽ rất cao và có sự tham gia của những con người khác nhau thuộc nhiều lĩnh vực bên ngoài khoa học. Mỗi người trong số họ dường như đã rất tâm huyết cho nghiên cứu phức tạp này, nhưng chắc vì một lý do bất khả kháng, đúng hơn là khuất tất nào đó, nó đã phải thực sự chìm vào bóng tối. Tất cả có lẽ đã diễn ra đúng như những gì ông nói bóng gió qua.
Cơ sở cho những suy luận của Quiin thực chất chỉ dựa vào sự tương đồng giữa vỏ bọc chắc chắn và đơn giản của thứ này và những thứ ông đã từng rất nâng niu ngày xưa. Đây là ví dụ điển hình của một lớp vỏ bọc trông vô hại một cách hoàn hảo để ẩn giấu những bí mật quan trọng bên trong. Quiin, một phần nghi ngờ về những thứ con người đã luôn giấu diếm, một phần nghi ngờ chính khả năng của bản thân. Có một điều duy nhất anh ta chắc chắn, Tristina đã trải qua nhiều chuyện, rất nhiều câu chuyện không vui vẻ là mấy. Và rất có thể, những người liên quan tới thứ này cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Chẳng biết có phải vì vậy mà ông lúc nào cũng điên khùng như vậy không?
Nhưng dù có là gì, thì anh ta cũng cần phải tập trung vào hiện tại. Quiin cẩn thận gỡ phần ổ cắm cũ đang gắn ở bên trong và thay nó bằng ba cái cổng kết nối mới. Một cái dùng cho việc cắm vào thiết bị đọc, một cái để thay cho việc cắm nguồn với dây bị hở một cách trực tiếp như lúc trước. Một cái nữa để cho trường hợp Tristina cần làm việc. Điều này có phần thật kì lạ. Bây giờ hiếm có một còn một thứ đồ dùng gì cần đến dây kết nối. Và cũng chẳng thể ngờ rằng, những đồ vật cũ được để lại cho Quiin mà đã bị cất giấu bấy lâu nay lại có ngày được anh sử dụng một lần nữa. Alan, hay cả Jody, nếu họ nhìn thấy cảnh Quiin lôi từ đâu đó bộ đồ dùng đó, có lẽ họ sẽ trở nên vô cùng sửng sốt.
Chẳng cần phải nói đâu xa, chính Quiin cũng tự thấy mình kỳ lạ. Hình ảnh của thằng nhóc lấm lem cùng với những vật dụng sửa chữa ấy vừa thật quen thuộc vừa rất xa lạ. Quen thuộc trong quá khứ và xa lạ ở hiện tại. Anh thử cố gắng lí giải lí do thực sự mình làm những điều mà anh vẫn gắn từ “tối kỵ” vào chúng. Có phải đơn thuần chỉ vì cho dự án của anh không? “Ừm, chắc là vậy rồi” Quiin tự nhủ. “Có lẽ đây cũng không phải là điều gì đó quá nghiêm trọng” Quiin nghĩ. Chẳng còn một lý do nào khác phù hợp hay đặc biệt hơn cả. Tất cả những điều này chỉ là vì anh ta đã rơi vào một bước đường không thể quay đầu, khi mà tiến độ nghiên cứu đã rơi vào bế tắc và bỗng có một cơ hội không thể lường trước xuất hiện.
- Thử nhập câu gì đó đi.
Tristina đã được khởi động lại.
- Xin... chào?
Một điều thần kỳ đã xảy đến với Tristina trong khi cô ấy bất tỉnh.
- Tôi… tôi đã… nói được rồi! - Một loại âm thanh rè rẻ ngắt quãng phát ra từ phía Tristina.
- Xin lỗi, tôi chỉ có thể tìm được giọng nói như thế này.
- Không, không... Như này là đã... quá... quá tốt... rồi...
Ẩn chứa sau giọng nói thô cứng và rập khuôn phát ra từ chiếc máy đọc là sự nghẹn ngào của một thứ đã mất đi tiếng nói từ lâu. Quiin không ngờ sẽ có ngày một loại thiết bị hay máy móc vô tri lại có thể biểu đạt cảm xúc một cách còn tự nhiên và chân thật với chỉ một vài ký tự hơn cả là một người bằng da bằng thịt như vậy. Đã thế, nó còn chẳng phải thứ anh ta tự mình tạo ra.
Sau hai câu nói ngắn ngủi ấy, Tristina trở nên im lặng. Anh ta cứ nghĩ rằng, khi đã có được khả năng nói, Tristina cũng sẽ thể hiện nhiều thứ như cái cách họ mới trò chuyện với nhau thông qua cái màn hình nhỏ bé kia. Nhưng khi giữa họ đã không còn rào cản về phương tiện giao tiếp nữa, Tristina lại trở nên trầm lặng.
Thứ này chắc đang quá xúc động để có thể nói gì đó. Đó chắc hẳn là cảm xúc bình thường nhất của con người khi đối diện với một sự kiện đặc biệt và trọng đại của bản thân. Quiin cũng hiểu phần nào, và anh ta cũng đã rơi vào khoảnh khắc đó.
- Không sao chứ? Tôi... vẫn đang ở đây... nếu cần giúp...
Quiin cố gắng đưa Tristina về trạng thái ổn định bằng một cách động viên thông thường. Anh ta cũng muốn làm gì đó khác, như cách người giỏi giao tiếp giống Alan sẽ làm. Anh ta cũng muốn nói những lời khích lệ, chúc mừng hay chia sẻ gì đó một cách tự nhiên giống Alan. Anh ta cũng muốn có thể giúp thứ kế cạnh mình có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ giống như cách Alan thường giúp người khác. Nhưng điều đang xảy ra không giống bất kỳ tình huống nào anh từng gặp trên đời. Vậy nên, anh ta chỉ đành chọn cách bình thường nhất là làm chính anh ta.
Đúng là Quiin đã rất bối rối. Chẳng có lấy một cử chỉ, biểu cảm nào của Tristina làm dữ kiện để anh ta phân tích theo cả. Cái anh ta đang nhìn vào, chỉ là một lớp kính đen cùng những dọc kẻ ngang. Anh ta đinh ninh rằng, không làm gì chắc chắn sẽ là phương án tồi tệ nhất. Thế nhưng anh cảm thấy mình chẳng thể làm gì đó đến nơi đến chốn được, thành ra sự hồi đáp nào đó từ phía đối diện chắc cũng chẳng rõ ràng được.
- Chỉ là... - Tristina không thể hoàn thành nốt câu nói đó - Cũng đã lâu rồi. Tôi không sao. Chúng ta tiếp tục chuyện đang dang dở nhỉ?
Dù phản ứng của nó cũng dễ hiểu nhưng có lẽ, anh đã mong một câu trả lời đặc biệt hơn. Thôi cũng chẳng sao cả, giữa họ cũng chẳng có mối liên kết đặc biệt gì để mà trông chờ.
- Ừm, vậy thì… Đầu tiên, chúng ta nên…
Gạt những thứ cảm xúc cá nhân đó sang một bên, sau một vài phút bàn bạc và xem xét tình hình trước mắt, họ đã đưa đến quyết định ban đầu: Quiin sẽ phụ trách việc tạo ra cơ thể và cả “bộ não” về mặt vật chất cho Tristina, còn cô sẽ tìm cách để truyền dữ liệu, đúng hơn là truyền “toàn bộ nhận thức” của cô sang một thiết bị được Quiin tạo ra để phù hợp, vừa vặn hơn với thời đại bây giờ. Nói dễ hiểu thì Quiin sẽ làm phần cứng, còn Tristina sẽ đảm nhận thiết kế phần mềm. Ngay sau đó, họ phát hiện ra một số vấn đề đầu tiên, đa phần là của Tristina.
Thứ nhất: cách để Tristina làm việc vẫn chưa được thống nhất. Quiin muốn Tristina trực tiếp làm việc trên cơ sở dữ liệu của mình, anh ta làm sẵn một đường dây để kết nối Tristina tới máy tính của anh ấy rồi. Tristina thì không nghĩ đó là một ý hay. Cô ấy biết Quiin muốn giám sát tiến trình làm việc của cô, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô sẽ phải tiếp xúc với những dữ liệu không hoàn toàn thuộc về mình. Những thứ đó, dù không muốn nói gở nhưng chúng đều có khả năng ảnh hưởng tới bản chất của cô ấy. Bên cạnh đó, dựa theo trình tự hoạt động của cô bây giờ: tiếp nhận, xử lý và cuối cùng là phản ứng với thông tin. Nếu như làm theo ý của Quiin, khi lượng thông tin khổng lồ có sẵn tràn vào ồ ạt, hệ thống tiếp nhận sẽ bị quá tải. Tristina sẽ nổ tung trước khi kịp tới bước thứ hai.
- Tôi có thể tăng tốc độ tiếp nhận mà không phải can thiệp tới những bộ phân bây giờ. Và với quỹ thời gian eo hẹp thì phải cung cấp hết toàn bộ vốn dữ liệu cần thiết cho...
- Đánh đổi lại, tôi sẽ không thể tiếp thu thông tin như một con người khi tất cả mọi thứ đều có sẵn như thế. Tất nhiên tôi không có đủ giác quan hay bộ phận để làm điều đó, nhưng cốt lõi của con người vẫn cần sự trải nghiệm của chính người đó để tự định hình lên nền tảng ý thức riêng biệt của chính họ. Đó là điều khác biệt giữa người và máy móc.
Quiin vẫn định đưa ra những lý do khác để thuyết phục Tristina: từ việc phân tách một nhánh riêng cho Tris cho tới việc tạo nhiều bộ lọc dữ liệu ảo. Tất cả những thứ đó đều đã bị gạt bỏ sau chỉ một câu hỏi:
- Anh muốn tôi giống con người nhất có thể đúng không?
Vậy là Quiin phải tạo hẳn một môi trường trống hoàn toàn để Tristina có thể tự do thêm bớt những thứ được cho là cần thiết cũng như để tái tạo lại ý thức lại hoàn toàn.
Thứ hai: đúng là Tristina đã thực hiện việc chuyển giao ý thức của mình thành dạng dữ liệu như thế này, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy có thể làm chuyện đó trơn tru như trước kia. Những thứ công nghệ thời nay hẳn đã thay đổi ít nhiều, đặc biệt trong cách xử lý dữ liệu, chuyển đổi chúng từ nơi này sang nơi khác. Khi phiên bản đang tồn tại của Tristina không còn có thể đáp ứng với những thay đổi đó nữa, cô sẽ phải viết lại toàn bộ quy tắc để phù hợp cho kiểu lập trình bây giờ. Tristina có lẽ đến từ một quá khứ rất xa vời, còn những thứ xung quanh Quiin đã quá nỗi xa lạ. Giữa hai người có một khoảng cách rất xa cần được thu hẹp lại. Vậy nên, cô phải làm quen lại với tất cả mọi thứ bằng cách tự nhiên nhất có thể.
- Vậy nên là tôi mới bảo là cứ dùng cách đầu tiên đi...
- Tôi nghĩ mình vẫn có thể thích nghi tốt với kiến thức mới mà không cần gượng ép như thế. Tin tôi đi. Hồi còn “sống” tôi cũng có thể đươc gọi là nhà nghiên cứu gì đó, dù cũng không quá lâu. Chắc là thế…
- Thật sự có rất nhiều thứ cần phải làm đấy.
- Tôi làm được. Dữ liệu được cung cấp vẫn sẽ lưu trữ lại chứ có biến mất đâu.
- Chẳng phải bộ nhớ sắp hết sao?
- Tôi sẽ lưu vào môi trường mới kia.
- Chuyện này thật sự khả thi chứ?
- Đó là điều bắt buộc. Yên tâm đi, trước kia còn có nhiều thứ phi hợp lý hơn cơ.
Dù kể cả có tin hay không thì việc cô ấy phải làm quen với những chuyển biến về cách lập trình nói riêng và cách mà khoa học vận động nói chung là điều quá hiển nhiên. Chẳng phải chỉ trong mỗi hoàn cảnh này, ai muốn sống trên đời cũng sẽ phải làm thế. Nhưng vẫn phải nói, để làm được điều này một mình không phải là chuyện đơn giản. Nhất là với áp lực thời gian, việc ôm đồm hết những tiến bộ mới của loài người trong không chỉ một lĩnh vực đặc thù mà còn cả các phương diện liên quan khác như vậy, đó quả là điều khó tưởng. Lời trấn an của Tristina tuy đã phần nào khích lệ cả hai, nhưng bên trong Quiin khó có thể giữ được những nỗi bất an nhất định của riêng mình ở trạng thái ổn định.
Và điều thứ ba: vật chủ, nói đúng hơn thì là phần cứng. Tuy không quá khó đoán định như vấn đề hai, thành công của dự án này vẫn phụ thuộc phần nhiều vào nó. Rủi ro trong việc truyền tải ý thức là không chỉ nằm ở phía Tristina, những thứ mà Quiin sử dụng để làm vật chủ cho Tristina cũng sẽ quyết định điều đó. Quiin vẫn không sao giải thích được, trong quá khứ, khi khoa học và công nghệ chỉ mới đạt được tới một mức độ trung bình, làm sao người ta có thể làm được điều phi thường một cách hoàn hảo như vậy. Đến cả một nhà nghiên cứu như Quiin đang sống trong thời đại có thể nói đầy đủ trang thiết bị tốt nhất cũng chưa chắc có thể tạo ra thứ mang một ý thức hoàn chỉnh, làm cách nào những người ở quá khứ có thể đưa ra được lời giải cho việc định hình hóa ý thức của con người như thế này. Trọng trách đó giờ đang đặt lên vai của Quiin, người cũng đang bất lực hoàn toàn trước bài toán khó này. Đây không đơn giản chỉ là một vài tệp tin chuyển qua chuyển lại giữa những thiết bị, đó có thể cả một quãng thời gian, một khoảng không gian, một nhân cách, một cuộc đời.
Quiin thấy bản thân mình thật thua kém so với những con người đã tạo nên Tristina. Là do anh ta thiếu kiến thức hay do anh ta thiếu sáng tạo? Cũng có thể là vì sợ phải thay đổi nên anh ta mới cứ bám vào lối mòn mãi ư? Quiin sợ thay đổi sẽ khiến anh ta thất bại. Những nhà nghiên cứu đã tạo nên công trình này hẳn cũng đã sợ thất bại, nhưng chắc cũng chẳng ai lại bi quan quá đáng giống Quiin cả. Không, sự thật thì, nếu đã dấn thân vào bất cứ một thử nghiệm nào, thất bại là điều luôn nằm trong dự tính cùng với thành công. Điều cần lưu tâm là, bất kỳ ai khi ở trong mối quan hệ giữa hai phương diện đối lập này, cách họ kiểm soát hai cán cân ấy cân bằng tới mức nào; cách chúng chiếm bao nhiêu phần trăm trong trong tâm trí họ sẽ gây ảnh hưởng lớn tới kết quả sau này. Những người đi trước anh, hẳn họ đã rất kiên cường với chính kiến của họ.
Nhưng có điều gì đó khiến Quiin phải sợ hơn cả thất bại.
Anh biết, khả năng thất bại sẽ rất cao, cao hơn rất nhiều so với việc chúng ta thành công. Anh cũng sợ thất bại lắm chứ, nhưng anh sợ việc phải mất đi những gì đã có hơn cả thất bại.
Trường hợp tệ, Tristina biến mất, địa vị của anh ta sẽ tiêu tan.
Trường hợp tốt, Tristina lại được sống lại một lần nữa, Quiin sẽ giữ được sự công nhận mà anh ta đã vô cùng nỗ lực để có được.
Đó là hai trong số nhiều trường hợp.
- Trước hết là cứ tính vấn đề của cô đã. Hừm, thực sự không thể truy cập vào cơ sở dữ liệu của tôi sao? Chắc giờ thì... chỉ có sách nói sẽ tự nhiên nhất nhỉ?
- Ừm. Anh sẽ dùng cách đấy để giúp tôi tiếp cận với kiến thức mới ư?
- Tôi sẽ hỏi thư viện. - Xem ra Tristina hiểu ý Quiin khá nhanh.
- Thư viện?
- Ừ.
Không biết khi nói chuyện với những người khác, Quiin có hay trả lời họ theo kiểu cộc lốc vậy không hay chỉ duy nhất với thứ có nguồn gốc không rõ ràng như Tristina, anh ta mới như vậy.
Nhưng đó cũng phải vấn đề lớn. Điều quan trọng là, cuối cùng họ cũng đã dành thời gian để bàn bạc.
Ánh nắng không còn rạo rực như lúc họ bắt đầu câu chuyện. Đôi mắt của Quiin cũng nhờ vậy mà đã có thể thả lỏng hơn khi không còn bất cứ tia sáng chói lóa nào xâm nhập vào trong tầm mắt của anh nữa. Đó cũng là lúc anh ta nhận ra, mặt trời đã kết thúc ca làm việc của nó trong khu vực này và chuẩn bị giao ca trực cho màn đêm.
Như thường lệ, bóng đèn tròn trên cao lại làm công việc hằng tối và đêm của nó: xua đi phần nào đó bóng đen đang tràn dần vào giữa căn phòng, để lại một chùm sáng phân kì trắng đục bao bọc lấy chiếc bàn trung tâm và một phần nhỏ xung quanh nó. Quiin thì đã rời khỏi góc phòng từ lâu và quay lại với công việc thực sự. Anh ta lại cặm cụi dưới ánh đèn cùng những đồ vật lộn xộn không biết từ lúc nào đã nằm đầy trên chiếc bàn lớn ấy, cùng với chúng tiếp tục những điều đang dở dang. Gọi là dở dang bởi đơn thuần, chưa có bất cứ một cái nào đạt tới độ hoàn thiện đúng như ý muốn. Anh ta tạo ra rất nhiều “bộ não”. Có những cái nom đã hoàn chỉnh về bộ khung nhưng bên trong rỗng tuếch, có những cái lại chi chít những mạch điện và linh kiện thì bên ngoài trông chẳng ra nổi hình thù nhất định. Tất nhiên còn có cả những cái chắp vá lẫn lộn lại với nhau tạo nên những cái đầu biến dạng méo mó không ra hình gì. Nghịch lý là, tất cả những thứ này đều chẳng cần thiết để mà Quiin phải tốn công bày bừa như vậy.
Có lẽ một ngày nào đó, Tristina cũng sẽ nằm trong đống này thôi.
Phía dưới gầm bàn, nơi mà ánh đèn không thể xuyên qua, cũng chẳng khá khẩm hơn là bao khi những bộ phận khác của những con người máy bị vứt lăn lóc. Những cánh tay, những bắp chân kim loại bị bó chặt lại với nhau thành từng đôi ở các khớp nối đang nằm bừa bãi khuất sau cả những nơi mà ánh sáng không chạm được tới. Lẫn trong số đó có rất nhiều thêm những thứ trông như những khuôn mặt giống hệt nhau. Có lẽ chúng sẽ là phần vỏ bên ngoài của những chiếc đầu trên bàn được nhân bản lên quá số lượng. Riêng chỉ có phần thân, thứ để kết nối các bộ phận lại với nhau để tạo nên một cơ thể hoàn chỉnh là không hề xuất hiện. Có lẽ đâu đó bên trong bóng tối kia còn ẩn chứa những thứ thử nghiệm khác mà người ngoài khó nhìn thấy, cũng giống như phần thân ấy. Nhưng thật tiếc, ánh sáng từ chiếc bóng đèn nhỏ này chưa bao giờ có cơ hội được vươn mình ra khỏi khu vực cố định ấy, dù nó hoàn toàn có khả năng ấy.
Và cảnh tượng hỗn loạn ấy, trong buổi sáng mai, tất cả sẽ biến mất, không một dấu vết.
Một tiếng “ting” nào đó vang lên từ đâu đó. Những cuốn sách đã được chuyển tới.
- Muốn nghe luôn không?
Quiin nói vọng tới góc phòng.
- Sẽ không làm phiền tới anh chứ?
- Tôi ổn.
Chỉ là linh cảm thôi, Tristina cảm thấy đây không phải thời điểm thích hợp. Giọng nói cứng ngắc cố trở nên nhỏ nhẹ hơn.
- Hình như… đã là đêm muộn rồi đúng không? Anh vẫn đang làm việc sao?
- Không cần lo đâu. Cũng không phải là chuyện gì đáng lo… Ừm...
Vậy thì tại sao anh lại phải ngập ngừng như thế?
Bởi bản thân đang không thực sự hiện diện ở căn phòng này, Tristina cũng không biết phải làm gì tiếp theo mới hợp lý. Liệu rằng cứ thuận theo lời của Quiin mà bắt đầu việc nghe sách, hay nên thuyết phục anh ấy nghỉ ngơi? Liệu cô có đang trở nên quá can thiệp vào chuyện người khác như trước không? Dẫu sao đó cũng chỉ là suy đoán.
- Tôi không thấy phiền.
Anh ta động viên cô ấy cứ thực hiện công việc của mình. Nhưng với cô, có vẻ đó giống sự thờ ơ hơn là quan tâm.
- Tôi có thể hỏi anh điều này được không?
- Nếu tôi trả lời được.
- Tại sao cái lúc mà chưa có máy đọc ấy, anh không phản hồi bất cứ tín hiệu nào của tôi? Và… bình thường anh luôn nói chuyện kiểu… ngắn gọn như vậy sao?
Ngay khi nói xong, cô cảm thấy hối hận về sự chất vấn của mình. Đây chẳng là lúc để cô làm chuyện thừa thãi và khiến cho Quiin trở nên khó xử như vậy. Và quả thật là sau hai câu hỏi đó, Quiin đã im bặt hồi lâu.
- À không … xin lỗi anh. Tôi không có ý gì đâu. Chỉ là tôi tò mò vớ vẩn thôi. Anh đừng bận tâm hay nghĩ gì. Tự nhiên câu hỏi nó bộc phát vậy thôi … Hãy coi như tôi chưa nói gì nhé!
Tristina tự thấy thời gian trôi qua đã khiến cách cô ấy diễn đạt suy nghĩ của mình trở nên thiếu mạch lạc đi nhiều rồi.
- Không phải là tôi không muốn trả lời. Tôi chỉ muốn, tiết kiệm thời gian. Bộ nhớ chỉ đủ cho ba tháng…
Chỉ một câu trả lời đơn giản đó thôi mà mọi suy nghĩ không nhất quán của Tristina tan biến hết. Tâm trí của Tristina bỗng thầm cảm ơn vì bản thân đang không có một hình dạng cụ thể. Nếu như vậy, cô ấy sẽ không thể giấu nổi nụ cười vui sướng, khuôn mặt đỏ bừng và hai dòng nước mắt lăn xuống kể cả khi đã lấy cả hai bàn tay che đi. Trên hết, cô cũng thầm cảm ơn câu nói ngập ngừng và có chút gì hơi ngô nghê của Quiin.
Cảm giác được sống có lẽ đang từ từ quay về với Tristina rồi.
- Anh đã nghĩ vậy sao?
- Có lẽ đã có chút hiểu lầm. Xin lỗi c-
Quiin gãi đầu. Anh ta cảm thấy thật bối rối khi không đoán được đối phương nghĩ gì. Đã vậy, giọng nói của Tristina, đơn thuần chỉ là giọng nói thô cứng của một con người máy. Anh ta cố gắng hình dung nhiều hơn thế. Có lẽ Tristina hoặc đang thấy buồn cười hoặc rất tức giận, hoặc là cả hai. Anh không biết chắc nữa.
- Đừng nói thế… Thật là… Cảm ơn anh rất nhiều! - Bây giờ Tristina mới nguôi sự xúc động để có thể giải thích ngọn ngành sự thật - Nhưng tôi mới là người khiến anh hiểu lầm. Ba tháng đó thực ra, …. nếu tôi phải hoạt động liên tục.
- Sao cơ?
- Chúng ta còn nhiều thời gian hơn.
Tới lúc này, Quiin dặn bản thân sẽ không cố tưởng tượng những suy nghĩ của “con người” này, bởi dù thế nào, anh cũng chẳng thể làm nổi.