Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Cuộc đời hoàn hảo

1. Không thể kết thúc được ư?

“Sau đây là bản tin dự báo thời tiết của ngày xx/xx/xxxx”

“Khu vực VI.02”

“Sáng và trưa có mưa rào rải rác, giảm dần vào chiều tối. Nhiệt độ giao động từ 29-32°C”

“Khu vực VI.03”

"Sáng có…"

Thông báo chưa kịp chuyển sang phần mới, bóng dáng lập lờ của ai đó bên trên bề mặt của cốc cà phê liền tan biến. Ánh mắt của anh ta đã rời khỏi cái thứ lõng bõng ấy và chuyển hướng về phía cửa sổ rộng lớn. Không hiểu vì lý do gì, một vài hình ảnh vừa kỳ cục vừa nực cười lại vụt lên mỗi khi anh ta đối mặt với nó. Cái cánh cửa đó, chẳng hiểu nó có có sức hút gì mà những người từng qua nhà anh ta đều luôn cố bước qua. Họ bảo rằng họ nhầm lẫn nó với một cánh cửa ra vào thông thường bởi nếu so về kích thước lẫn hình thức, chỉ nhìn không thôi thì nó trông không có gì giống với cửa sổ ngoài việc cũng được gắn lên tường. Họ đã nghĩ rằng bên ngoài đó sẽ là một cái ban công thoáng đãng, bớt ngột ngạt hơn căn phòng này nên mới sinh ra nhầm tưởng như vậy.

Nhưng mà, làm gì có cánh cửa nào lại khiến người ta đâm đầu xuống đất thay vì dẫn họ tới một bề mặt bằng phẳng có thể đặt chân lên cơ chứ. Họ cũng đâu còn nhỏ bé gì đâu để mà bất cẩn như thế chứ. Nếu chẳng may sơ suất bước qua nó thật, thứ chờ đợi họ ở phía bên kia, không gì khác sẽ là một cái ngã đau điếng và đột ngột từ trên tầng hai này xuống do vấp phải phần phào chỉ nhô lên. Cái người xui xẻo ấy có lẽ sẽ không bước sang thực tại khác, nhưng chuyện người này có bị mắc kẹt thực tại này với một thân thể tàn tật hay không thì, chẳng ai có thể nói trước được.

Trường hợp đó ắt sẽ chẳng xảy đến với người biết rõ bản chất của cánh cửa này nhất - chủ nhà, chí ít là vậy. Người đàn ông tạo ra thứ này vốn là để thoả mong muốn thầm kín của riêng mình: anh ta thích ngắm nhìn cuộc sống bên ngoài qua bức tường kính. Nhưng nếu ai đó bảo anh ta sao không tự ra ngoài và trải nghiệm nó đi, anh ta sẽ cho rằng người đấy chẳng biết gì về anh ta cả: anh ta làm gì có khả năng làm chuyện đó. Bây giờ cũng vậy, anh ta cũng chỉ đứng lặng ở giữa căn phòng, bàng hoàng trước khung cảnh ngoài đó, nơi mà không biết từ bao giờ, không gian sáng trưng trước đó đã bị bao phủ bởi một màu xám xịt ảm đạm. Cứ ngỡ rằng một, hai hạt mưa nặng nề rơi tõm xuống cái hồ nhỏ chẳng có lấy một con cá gần góc sân chẳng thể khiến thời tiết xoay chuyển nhanh vậy được, nhưng chỉ một chút lơ đãng sau đó, sự “nhỏ giọt” này đã tiến hóa thành điều gì đó thật khủng khiếp. Không chỉ còn lưa thưa vài đốm nữa, mặt nước giờ đã lỗ chỗ những lỗ thủng. Những hạt mưa không chỉ dừng lại quanh cái hồ đó. Chúng kéo quân ra những vị trí khác, trở thành từng đoàn bao  phủ lấy toàn bộ sân vườn nhà anh và cả ngôi nhà lúc nào cũng tối đèn trước mắt. Cuối cùng, ông trời đã ra một chỉ thị dứt khoát. Những đám mây đen đồng loạt trút bỏ toàn bộ những gì mà chúng đã phải mang vác bấy lâu nay. Ngay trước mắt anh, vô số tia nước nhọn hoắt đang ào ạt cắm thẳng xuống mặt đất; chúng đã đâm nát từng ngọn cỏ gọn gàng ngoài vườn mà mấy con người máy vừa mới cắt tỉa xong.

Cơn mưa rào nặng hạt ấy cứ thế ập xuống chóng vánh chỉ trong một vài cái chớp mắt khẽ khàng của người đàn ông. 

- Dứt lời chưa được bao lâu mà đã… Thật là! Dự báo ư… Cái này giờ còn có tách dụng sao?

Người đàn ông lẩm bẩm. Cốc cà phê trên tay anh ta đã bị khuấy đảo liên tục, đá bên trong cũng không còn giữ được hình hài vốn dĩ của nó nữa. Anh ta cầm lấy cái cốc ướt rượt ấy, đưa nó lên môi và nhấp một ngụm nhỏ. Ngay tức khắc, anh đặt nó trở lại bàn. Hương vị của thứ nước này đúng là không thể đùa được, bởi lẽ vì chẳng có cái gì để mà đùa cả. Nhạt nhẽo. Không có một chút dư vị nào còn đọng lại trong cuống họng của anh cả, ngụm cà phê cứ thế trôi tuồn tuột xuống. Nhìn lại trong cốc nước của mình, anh cũng chẳng biết phải kỳ vọng thêm gì ở cái thứ nước màu nâu nhạt nhòa không hơn không kém.

Anh nhớ tới một lời nói vu vơ của ai đó cũng trong một ngày mưa: trời mưa, không khí được gột rửa, mùi hương lại càng dễ lan tỏa, khứu giác dường như lại càng nhạy cảm, đại loại là thế. Vậy mà, cái chất kích thích đáng lẽ phải nồng đậm mùi khói và đất tới mức phải xộc thẳng lên mũi này lại chẳng khơi dậy bất kỳ thụ cảm đặc sắc nào. Không, chẳng liên quan gì tới cơn mưa vội vã này, chỉ là do anh ta đã khiến đá tan hết cả rồi. Chính anh ta đã tự mình tước đi vị đắng chát khó nuốt đã từng liên tục càn quét mãnh liệt trong cổ họng mà có lẽ lâu rồi, anh cũng chưa được nếm lại, dù cho có cố gắng thử đi thử lại nhiều lần. Chẳng có mùi hương nào đọng lại ngoài một mùi phòng kín nhạt thếch này. 

Nghĩ tới nó, tiếng thở dài không mong muốn lại bất giác bật ra một cách thật nặng nề.

Ròng rã đã ba tuần kể từ khi anh ta tự giam mình trong nhà, cụ thể hơn là trong phòng làm việc này. Nếu những hôm trước là vì công việc, thì hôm nay có lẽ là vì thời tiết. Đã ba tuần trời anh ta mắc kẹt trong bầu không khí ngột ngạt không chút hơi người được cố định bởi ba bức tường trắng tinh, cô đặc và đơn điệu cùng với một khung cửa sổ thường được đóng chặt. Và y như rằng, cứ mỗi lần ngâm mình quá lâu trong sự bức bối này, tâm trí của anh lại tua ngược về những ký ức gắn với một con người chẳng còn ở hiện tại.

Người ấy hình như từng thầm thì với anh ta: “dù tại bất kỳ thời điểm nào, hay ở bất cứ nơi đâu, sẽ không có một con người nào là cá nhân duy nhất tồn tại mãi mãi trong cuộc đời của chính họ; tất cả chúng ta đều sẽ phải phụ thuộc vào nhau mà sống”. Lời nói cuối cùng từ mười lăm năm trước, anh ta tưởng nó chỉ là một trong vô số lời nói vô thưởng vô phạt mà bất kỳ ai đang gần kề với một cái chết vô định cũng có thể nói ra. Anh ta từng được thấy, được nghe chúng vô vàn lần rồi. Nhưng anh ta chưa bao giờ hình dung được hình ảnh của mình ở thời điểm hiện tại lại sắp trở thành minh chứng thuyết phục nhất cho câu nói tưởng như vô minh của người ông không còn tỉnh táo ấy. Dù ở cái thuở vẫn còn vô lo vô nghĩ, hay thậm chí là đến lúc phải gánh vác những thứ gọi là “nghĩa vụ lớn lao” như bây giờ, anh ta vẫn luôn nỗ lực tìm mọi lí do để chối bỏ lời khuyên, hay như lời của người đó thì đây là “chân lý”. Và kể từ cái ngày ông ấy không còn ở trên cõi đời này, khao khát muốn chứng minh đó lại càng lớn. Anh ta muốn bản thân vẫn sẽ luôn ổn cho dù chẳng có ai bên cạnh. Nhưng tại hiện thực này, lối sống đơn độc mà anh ta đã lựa chọn đang dần dần ăn mòn nhận thức của anh ta qua từng ngày. 

Thật khó để chấp nhận rằng con người, dù ở bất cứ giai đoạn nào cũng luôn cần có nhau. Cho dù đó là từ thuở khai sơ đồ đá cho tới lúc tất cả mọi đã phát triển vượt bậc; cho dù đó là từ lúc con người phải chật vật tìm cách sinh tồn trong môi trường hoang dã khắc nghiệt cho tới lúc mạng sống con người chẳng còn là thứ phù du, khó kiểm soát, chỉ cần còn tồn tại, con người vẫn cần có nhau. Ngay cả lúc này, khi mọi điều kiện ngoại cảnh, vật chất gần như đã được đáp ứng đầy đủ, mối liên kết giữa người với người lại càng phải trở nên khăng khít, bền chặt hơn nữa, nếu không… có lẽ con người sẽ đánh mất chính bản chất của họ. Càng tân tiến bao nhiêu, con người lại càng phải gắn kết, càng phải gần gũi với nhau hơn. Có như vậy, con người mới không quên được rằng cái gọi là hạnh phúc vẫn còn tồn tại. Có như vậy, con người mới có thể chứng minh được sự tồn tại của mình. Quanh quẩn, đó là cách mà thế giới này phải tuân theo.

Hiểu một cách đơn giản nhất, điều đó có nghĩa là: càng kết nối, tương tác với càng nhiều người, bạn sẽ càng hạnh phúc, bạn sẽ càng tồn tại. Và ngược lại? Nhưng “chân lý” ấy hóa ra lại tương đối đơn giản như vậy sao?

Nếu điều đó là thật, về cơ bản, liên kết thiết yếu của người đàn ông này với thế giới hẳn cũng đang dần đứt rời; đúng hơn là anh ta cảm thấy bản thân sắp không còn nằm trong bất kỳ một mối quan hệ có ý nghĩa nào nữa. “Ba tuần ròng rã”, có lẽ đây đúng chỉ là một phép nói quá không cần thiết. Nhưng đây là lần thứ bao nhiêu của “ba tuần” thì, anh ta cũng không còn biết rõ nữa. Anh ta không còn biết, khoảng nghỉ cuối cùng của chu kỳ này đã diễn ra từ lúc nào. Đã bao nhiêu lâu kể từ lần cuối anh bước chân ra khỏi nhà, anh cũng không màng đo đếm tới điều đó nữa.

Cái người tự cho rằng mình là kẻ lẻ loi này cảm thấy nhường như có thứ gì đó bên trong bản thân đã chết trong suốt quãng thời gian qua. Anh ta đã cố gắng lục lọi sâu vào bên trong, tìm kiếm vị trí của cái thứ không còn hoạt động đó để có thể vứt bỏ nó đi. Nhưng có tìm đi tìm lại như thế nào, anh cũng chẳng tài nào tìm được. Đồng thời, không rõ là tại sao, anh cũng cảm thấy có một khoảng trống nào đó nằm sâu bên trong đang cần được lấp đầy bởi thứ gì đó mà anh cũng chẳng hay tên nó là gì. Và cứ thế, anh ta đành sống cùng một thân thể vừa thừa thãi, mà cũng vừa thiếu sót.

Anh ta chẳng thể đổ lỗi cho bất cứ điều gì cả. Chính anh ta là kẻ đã tạo ra thế giới cô độc này mà.

- Quiin! Tỉnh đi!

- Hả? 

Giọng nói vọng từ một góc nào đó trong phòng đánh thức anh ta khỏi giấc chiêm bao giữa ngày.

- Cậu … lại tự ý truy cập vào hệ thống của tôi. Đã đến giờ đâu nhỉ?

- Trời! Quý cậu lắm nên tôi mới bỏ thời gian ra như thế này đấy. Thấy cậu chết dí ở trong căn phòng này tới mức sắp thối rữa rồi nên mới có ý tốt vậy thôi. Cậu còn mới suýt ngủ gật kìa.

- Làm như này không phải là vi phạm hợp đồng rồi à? Còn chưa hết giờ của ca trước…

- Cậu mà cũng quan tâm tới chuyện này cơ à? - Tiếng đằng hắng để chuẩn bị đổi sang ngữ điệu khinh khỉnh xuyên thẳng vào tai anh ta - Tôi vì cậu mà bất chấp cả luật lệ cơ mà! Thật ra là khách kia bị ch-

- Khách kia bị chuyển rồi đúng không? - Chẳng để người kia kịp nói nốt, Quiin đã nhanh chóng hoàn thiện giúp cậu ta.

- Ừ thì... cậu biết rõ mấy cái này nhất nhỉ?

Người này là Alan, người bạn hiếm hoi của Quiin tại nơi này. Cậu ta đang thực hiện yêu cầu từ vị khách không biết là thứ mấy trong ngày của mình. Người khách hàng đó tất nhiên không ai khác ngoài Quiin đây.

- Không thể tin được sẽ có lúc tôi phải thuê cậu để trò chuyện với mình…

Tiếng thở hắt bất lực kéo theo cả đôi lông mày của Quiin trùng xuống. Nhưng anh ta cũng chẳng thể cứ mãi nghĩ về cái tình huống trớ trêu này nên đành uống một ngụm nước lã giả cà phê kia như một cách để cuốn trôi những suy nghĩ vớ vẩn ấy đi. Có như vậy, anh ta mới có thể về với trạng thái ngồi vào bàn làm việc được.

- Giờ thì nó đã xảy ra rồi đấy. Sao, “anh” cảm thấy như thế nào? Sử dụng dịch vụ lạ lùng này, “anh” thấy hay rồi chứ? Trước giờ cứ luôn miệng bảo vô bổ, giờ nhìn xem!

- Chuyên viên được quyền móc mỉa khách hàng như thế này à?

- Chứ sao nữa! Ha ha, “anh” tự soi gương nhìn mặt mình bây giờ xem. Trông anh thật sự rất cần sự giúp đỡ của tôi đấy! - Alan nói chậm dần, tỏ vẻ lo lắng như một chuyên viên tâm lý thật sự tận tâm - Chỉ là "anh" ngại thôi đúng không? Đừng lo lắng gì cả, tôi sẽ luôn ở đây và lắng nghe tâm sự của "anh"!

- Bớt cái tiếp thị vớ vẩn đấy đi. Hết vài tiếng là đi rồi chứ luôn ở đây cái nỗi gì.

Tiếng cười thích thú của Alan vang khắp căn phòng làm việc yên tĩnh của Quiin. Mỗi khi thấy Quiin sầu não như một ông bác trung niên như lúc này, Alan lại hành xử theo cái cách thật khó ưa. Còn Quiin, dù có là gặp mặt trực tiếp hay nói chuyện gián tiếp như thế này, anh ta cũng chẳng thể tìm được cách phản kháng được trò đùa nhạt nhẽo này ngoài ôm cằm hoặc ôm đầu. Alan có vẻ cũng thích thấy Quiin khổ sở như thế nên sự khoái chí của Alan gần như chẳng bao giờ có điểm dừng khi ở cạnh Quiin.

Alan vốn là người như vậy. Ở anh ta vẫn có cái gì đó giống đứa nhóc có phần tinh nghịch lại vừa láu cá của ngày xưa. Kể cả khi đã là một tên to xác 24 tuổi, tính cách này của anh ta cũng ít thay đổi. Nhưng ở một khía cạnh sáng sủa hơn, và cũng là điểm hiếm hoi được đánh giá tốt, anh ấy lại là người khá giỏi trong việc lắng nghe, đến mức anh ta sẵn sàng nghe bất cứ quan điểm hay suy nghĩ, dù là nó có khác biệt, thẳng thừng ra thì là lập dị như thế nào. Quan trọng hơn hết, nhờ vào trí nhớ ngắn hạn của mình, anh ta rất giỏi trong việc giữ bí mật. Vậy nên anh ta mới chỉ định đi theo con đường này được - tâm sự với những người không có ai để tâm sự, giống Quiin. 

Nghĩ lại thì, cũng thật hiếm ai sống ở nơi này có thể cười đùa vui vẻ như vậy. Nếu có, chúng cũng sẽ chỉ là những nụ cười giả tạo dùng để trao đổi qua lại thôi.

- Thay vì ngồi ở đây thì đáng ra sáng nay chúng ta có thể gặp nhau rồi. Quiin, cậu lúc nào cũng gắn liền với đen đủi vậy sao?

- Ai mà biết được.

- Chiều thì sao? Cậu kiểu gì cũng đi được mà?

- Trời mưa mà, đi đâu chứ?

- Mưa này ở đây thì có nhằm nhò gì? Chỉ là cậu không muốn đi thôi! Cậu nên biết là tôi với Jody phải xếp lịch khổ sở thế nào mới có buổi hôm nay đấy. Đã thế tôi còn phải nhận vội vài người để đủ chỉ tiêu cho tuần này nữa...

Bỗng có tiếng chuông thoại reo lên cắt ngang lời than vãn của Alan. Anh ta chẳng kịp có cơ hội phân bua thêm gì khi ngay khi tiếng chuông dứt, tiếng hắng giọng của một người phụ nữ nào đó đã chen vào cuộc trò chuyện này.

- Jody! Là Jody đúng không? Jody đó hả? - Alan đột nhiên phấn khích hẳn lên.

- Tôi gọi để xem tình hình như thế nào. Hóa ra tên dở hơi này đã ở đây rồi à?

- Sao cậu lại nói nặng lời với tôi vậy? Tôi cũng chỉ đang thực hiện công việc của mình thôi mà, Jody à!

Tên Alan này lại đang tỏ ra nũng nịu với Jody. Chắc hẳn anh ta đang bĩu môi hậm hực vì mình lại không được quan tâm. Đáng tiếc là Jody không thể thấy được cảnh này, mà có thấy thì cô ấy cũng chẳng quan tâm.

- Thôi đủ rồi, đừng ra vẻ thân thiết nữa. Bỏ cái kiểu đấy đi, nhất là khi ở trên trụ sở. Với cả, tôi đã bảo bao nhiêu lần là phải bỏ ngay cách gọi tôi như vậy rồi?

Ở đầu dây phía bên kia nữa, Jody có vẻ cũng khó chịu không kém, nhưng có vẻ cái thứ cảm giác khó chịu của Jody khác hoàn toàn Alan.

- Đừng như vậy mà…

Hai con người này luôn làm Quiin mệt mỏi. Họ cứ vờn qua vờn lại nhau trước mặt anh ta, kể cả khi họ có ở cùng nhau hay chỉ thông qua những cuộc nói chuyện không trực tiếp như lúc này. Quiin không hiểu tại sao họ lại phải làm nhau khổ thế, nhưng cũng vì có họ, cuộc sống của anh mới không trở nên im ắng quá mức.

- Nhắc tới vụ đi chơi, Quiin, tôi nhớ cậu vẫn giữ cái xe đó đúng không? Nó đâu rồi? Xe tôi gặp trục trặc nên không tới đón cậu được.

- Lâu lắm rồi tôi chưa đụng tới. Chắc hỏng rồi cũng nên.

- Tên lười biếng này, mau nhấc mông lên trước khi cậu hòa làm một với cái ghế đi. Cậu sắp chết tới nơi rồi đấy.

- Nhưng mà để làm gì chứ! Mà… chết được đã tốt…

Quiin vò mái tóc tổ quạ của mình. Anh ta nửa muốn đi, nửa thì không. Hai thái cực ấy đang cố gắng giành giật lấy sự lựa chọn Quiin. Nhưng cuối cùng, quả thực Jody nói đúng, còn ở nhà là còn bí bách.

- Được rồi. - Quiin đảo mắt về phía cửa sổ lần nữa - Vẫn chỗ đó đúng không? Lát nữa, chắc vậy.

- Đừng có mà vòng vo. Alan, theo dõi anh ta đi.

- Vâng thưa quý cô.

- Nếu còn nói như thế nữa thì đừng bao giờ nhìn mặt tôi nữa.

Ngay sau lời đe dọa ấy, bên đầu dây của Jody đã ngắt kết nối. Còn cún con của cô ấy vẫn đang ở đó ra vẻ tiếc nuối, nhưng rồi lại vẫy đuôi vâng lời làm theo mệnh lệnh của chủ nhân. Và tất nhiên là nó vẫn còn nhờn với lời căn dặn của chủ của nó lắm.

- Nghe rồi đó! Jody vẫn luôn phải quan tâm anh như vậy…

- Cô ấy là chị họ tôi nên… Đó là điều đương nhiên. Con người đó, lúc nào chả quan tâm tới những thứ liên quan tới gia đình.

- Ừ, tôi cũng có thắc mắc gì đâu. Nếu tôi trở thành gia đình của cô ấy thì cũng sẽ nhận được sự quan tâm như thế nhỉ?

Alan nói nửa đùa nửa thật, nhưng có vẻ phần thành thật thì nhiều hơn. Tiếc rằng phần đùa cợt mới là hiện thực ngay lúc này. Và cũng thật may là như vậy. Quiin thầm nghĩ, có lẽ Jody không muốn vác thêm một mối quan tâm hời hợt nữa vào người đâu.

- Đi thôi! Ra xem cái xe của cậu nhanh lên. Nghe Jody nói rồi đấy.

Quiin không buồn đôi co gì thêm với Alan. Anh ta lẳng lặng thể hiện sự tuân lệnh bằng việc mở cánh cửa đã đóng chặt suốt ba tuần qua. Thế nhưng, anh chưa vội đi ngay mà đứng lại trước cửa, ngó dọc ngó nghiêng rồi lại ngó xuống để xem xung quanh có bất kỳ điều gì lạ lẫm đã xảy ra trong khi anh ta nhốt mình trong phòng không. Cũng chẳng có gì bất ngờ cả, mọi thứ vẫn ngay ngắn như ngày nào. Những con người máy do anh tạo ra đã hoàn thành nhiệm vụ cơ bản của chúng. Mọi thứ ngăn nắp là một điều hiển nhiên trong ngôi nhà này.

Quiin nhớ rằng trước khi tự giam mình lại mấy ngày, anh ta đã cố gắng đảo lộn mọi thứ trong nhà lên, để mấy con robot tự do, và mong chờ chúng sẽ làm gì đó thật đặc biệt ngoài dự đoán của anh. Tuy nhiên, kỳ vọng của anh ta có lẽ vẫn sẽ còn lâu nữa mới có thể được đáp ứng.

- Có vẻ vẫn chưa ổn nhỉ?

- Ừ.

Quiin thở dài thườn thượt. Có vẻ anh ta cũng không quá bất ngờ trước kết quả ấy. Dẫu vậy, đâu đó dưới mí mắt nặng trĩu kia vẫn phảng phất chút thất vọng.

- Tôi không biết nữa, Alan. Chúng không quan tâm tới việc đã xảy ra. Chúng chỉ biết mỗi việc… dọn dẹp. Như vậy thì khác nào những con người máy tầm thường chứ? Dù tôi có thêm thắt thứ gì vào chương trình của chúng, chúng vẫn chỉ như vậy.

Lời than thể cứ thế rơi ra trong không gian tĩnh lặng. Từng từ ngữ lỏng lẻo buông lơi đem theo nhiều sắc thái, và không có một chút nào trong đó là tốt đẹp. Trong phút giây đó, Quiin thấy tự bối rối với chính bản thân mình.

- Vậy nên cậu mới cần nghỉ đấy. Tôi nói thật. Cứ ép mình như thế này thì cậu cũng chẳng thể đưa ra được hướng đi nào tốt hơn đâu.

Sống trong nhiều ngày tháng chỉ biết dán mặt vào màn hình của các loại máy móc, cơ thể của Quiin có lẽ cũng ít nhiều cũng đã dần quen với việc phải bất động ở một chỗ. Có những lúc, anh ta chăm chú tới nỗi quên cả ăn, chỉ có mỗi cà phê cho một ngày nhưng vẫn chẳng thể cảm thấy uể oải. Điều thực sự làm anh mất sức sống ở đây đó là, đổi lại cho những ngày tháng kéo dài liên miên đó lại một kết quả vô nghĩa, chẳng hề có chút tiến triển đáng kể nào cho nghiên cứu hiện tại của anh. Nghe thật nực cười nhưng, anh ta không muốn người máy của mình tính toán vấn đề một cách máy móc, anh ta muốn chúng phải đào sâu hơn nữa: anh cần chúng tự hỏi “tại sao lại xảy ra sự xáo trộn trong những thứ cố định?” mà không cần bất kỳ mệnh lệnh cụ thể nào. Anh ta muốn những con người máy của mình có thể tự tư duy từ những gì anh ta lập trình cho chúng chứ không muốn chúng chỉ chăm chăm vào đúng những gì trong tầm quan sát của nó. Đó cũng mới chỉ là bước đầu tiên để anh hiện thực hóa được dự án mà anh ta gọi là “trí tuệ nhân tạo tự ý thức” của mình, ấy vậy thôi mà đã rất khó khăn rồi.

- Quả thật thì… tôi không thể hiểu nổi tại sao cậu lại phải cố chấp nghiên cứu những thứ này… Tôi cũng chẳng phải là một người thông minh lắm nên điều đó lại càng khó khăn.

- Giá mà tôi cũng trả lời được. 

Quiin lẩm bẩm. Anh ta ngước nhìn lên trần nhà như thể đang kiếm tìm câu trả lời ở trên đó với đôi mắt lờ đờ. Đáng tiếc rằng trên đó chẳng có gì ngoài một màu trắng cả.

- Ước gì tôi cũng có thể được từ bỏ.

- Đến từ bỏ là cái dễ nhất cậu còn chẳng làm thì ước gì cũng chẳng được đâu. Muốn không sống lay lắt như thế này nữa thì đi ra ngoài và đối diện nó đi.

Kỹ thuật an ủi của Alan là một thứ gì đó rất kỳ lạ nhưng hiệu quả với những con người ở đây. Khi cảm nhận được tâm trạng của đối phương đang đi xuống, Alan sẽ luôn bớt đùa cợt lại. Thay vào đó, anh ấy sẽ hạ tông giọng xuống, nghiêm nghị chấn chỉnh tinh thần của đối phương bất kể họ là ai. Chắc có lẽ vậy mà người ta hay tìm đến cậu ta, một người dù sẵn sàng lắng nghe mọi câu chuyện kỳ quặc nhất trên đời nhưng cũng luôn sẵn sàng tát người ta một cái thật điếng nếu cảm thấy họ sắp đi chệch hướng vào ngõ cụt. Nhưng mà cái tát đó cũng chỉ được một lúc, rồi Quiin cũng sẽ quên đi cơn đau trực diện ấy ngay và nỗi ê ẩm âm ỉ sẽ tiếp tục quay lại. Và anh cũng không nghĩ nếu cứ đi tiếp với nỗi ê ẩm này là một ý hay.

Thôi thì cũng nhờ những câu nói của Alan, dòng suy nghĩ dai dẳng mới dần lắng đọng, để lại cho Quiin một quãng nghỉ ngắn ngủi. Anh ta lưỡng lự bước ra khỏi căn phòng rồi đi xuống tầng một. Thật sự chẳng có gì thay đổi, mọi thứ có vẻ vẫn như vậy. Thứ thay đổi duy nhất có lẽ chỉ là trí nhớ của Quiin.

- Cái thứ ba bên phải của cậu ấy.

- À.

- Tôi còn biết rõ nhà cậu hơn cậu nữa. Tôi nói rồi mà. Ít ra phải thêm tí màu sắc, hoặc ít nhất là đồ trang trí gì chứ.

Giờ Quiin còn chẳng thấy quen thuộc với chính cấu trúc của ngôi nhà nhà nữa. Một lần nữa, Alan lại vừa mỉa mai mà cũng vừa tỏ ra lo lắng cho Quiin. Quiin ghét cái kiểu đó, cái thứ nửa vời phát ra từ miệng Alan luôn khiến anh ta thấy anh ta còn không hiểu được sai lầm của mình bằng Alan.

Nói về sai lầm khiến Quiin bị nhầm lẫn, lúc mới chuyển tới đây, Quiin đã quyết định biến đổi căn nhà này, sao cho nó đạt tới mức “tiêu chuẩn” gần nhất có thể. Một căn nhà gọn gàng quá đáng, một căn nhà không một điểm nhấn, không một vật cản tầm nhìn, không một món đồ trang trí. Tất cả chỉ có một màu trắng xóa bao quanh và những cánh cửa y hệt nhau dọc các hành lang. Ban đầu, nó tạo cảm giác thật bình yên. Bây giờ, nó chỉ là một khoảng không trống rỗng. Nhưng sau tất cả, đó cũng chẳng còn là điều đáng để bận tâm.

Hình như cũng đã hơn một năm rưỡi, hai năm gì đó kể từ lúc đó cho tới thời điểm này rồi. Và cũng từ lúc đó, Quiin không ra vào căn phòng này bất kể lần nào nữa. Bởi vậy, chuyện nó bị lãng quên có lẽ cũng là điều đương nhiên. Cả cái xe trong đó nữa, ít ai bây giờ còn sử dụng cách di chuyển lỗi thời như vậy, hoặc có thì cũng chỉ là vì thiết bị di chuyển gặp trục trặc. 

Nhưng thật ngạc nhiên khi bao phủ mọi thứ trong đây là những lớp bụi dày cộp khiến anh họ sặc sụa khi vừa mới mở cửa. Trong căn phòng kín mít rộng lớn như vậy, chỉ cần mỗi một ô cửa sổ bé tí không được đóng chặt, những thứ xung quanh đều đã khoác lên mình một lớp màu xám xì rồi.

- Cậu quên đóng cửa sổ thật à? Lạ đấy.

Một lũ người máy gần đó, ngay khi cảm nhận được lượng bụi bẩn tăng lên trong không khí là liền lao tới. Chúng đang tự động phân bố công việc cho nhau. Nhớ lại những gì đã được trải qua trước kia thì, con người đã từng phải làm những việc như thế này, vẫn phải sử dụng đến tay chân để làm những điều hàng ngày này. Giờ thì hết rồi, tất cả đều đang bước sang một kỷ nguyên phát triển tiệm cận mức hoàn hảo. Đấy là người ta thường hô hào nhau thế, nhưng Quiin cũng chẳng biết có đúng là vậy không.

- Lại là bụi à? Chậc chậc...

- Thật kỳ lạ. Đáng lẽ ra nếu mấy người các cậu đã giỏi đến mức này rồi thì, bụi phải không tồn tại nữa chứ?

- Ừ. Nhóm nghiên cứu kia vẫn chưa có phương án tốt hơn. Mà chắc bị giải tán rồi cho đi đâu luôn rồi.

Quiin đứng khoanh tay, tựa vai vào một góc ở trong phòng. Anh ta đang hình dung xem, liệu nếu những con người máy này là con người, họ sẽ dọn dẹp với tâm thế như thế nào. Liệu rằng, khi họ bị bắt buộc phải làm điều này, họ sẽ tiếp nhận mệnh lệnh ấy một cách vô hồn như những con người máy này, hay họ sẽ có những phản ứng chống đối lại công việc cưỡng ép ấy. Và cả cách thực hiện nữa, liệu nếu là con người, họ sẽ làm như cách chúng đang làm hay không. Anh không thể dám chắc, mặc dù anh là con người.

Đột nhiên, một con người máy va vào chiếc xe tạo ra một tiếng động lạ, giống như có một vật gì đó gì đó rơi bộp xuống từ đâu đó. Đó là một thứ âm thanh khá nặng nề lẫn vào trong tiếng linh kiện lọc xọc khi bọn người máy đang bê từng thùng đồ ra ngoài. Dù không nổi bật hoàn toàn, thứ âm thanh đó cũng khác biệt hơn so với những tiếng động nhức tai của những thứ kim loại đang va đập vào nhau. Dựa vào cảm quan của mình, Quiin suy đoán thứ mới rơi xuống có khối lượng tương đối nặng, kết cấu rắn chắc giống một khối hoàn chỉnh, và không vì biết sao, suy đoán của Quiin cho rằng đó sẽ là một món đồ đã cũ. Nó cũng chẳng đáng để bận tâm nhiều lắm, có lẽ chỉ là một thứ đồ bỏ đi của ông mà trước kia khi dọn nhà anh đã để nhầm vào thùng đồ của anh. Dẫu sao nó cũng không đáng để tâm là mấy.

Sau khoảng 15 phút, bụi bẩn cũng đã gần như tan biến, đồ đạc cũng đã được làm sạch và phân loại rất ngăn nắp. Những thùng giấy đựng những thứ không sử dụng tới đã được chuyển hết ra ngoài.

- Cậu còn chẳng dùng đến mấy thứ này nữa, sao không vứt chúng đi?

- Biết đâu sau này tôi lại cần tìm tới chúng. Giữ lại cũng chẳng mất gì.

- Cậu vẫn còn thói quen lưu giữ thất bại của mình sao? Ha… biết đâu sắp tới mấy con người máy này cũng sẽ như vậy…

Lời châm chọc vừa rồi Alan chỉ dám lí nhí trong miệng. Quiin thì nghe thấy hết, nhưng anh ta cũng không còn phản ứng gì với nó. Anh ta tiến vào giữa phòng, bắt đầu đánh giá tình hình hiện tại của chiếc xe. Anh mở nắp xe, kiểm tra động cơ bên trong. Không có gì hỏng hóc cả. Từ trong tay của một con người máy, anh ta cầm chiếc lấy chìa khóa xe. Bên trong xe có một mùi hôi khó chịu do lâu ngày không sử dụng. Quiin che mũi và miệng, gắng rướn người vào trong để khởi động xe. Có vẻ vẫn có chút may mắn sót lại. Chiếc xe vẫn có thể hoạt động bình thường sau chừng ấy thời gian bị anh ta bỏ quên. 

- Tuyệt. Lát nữa đến đón tôi luôn đi Quiin, lâu lắm rồi không được ngồi trên con xe đấy. 

- Làm việc cho đàng hoàng đi.

- Trời, vâng ạ! Nhưng mà nhớ đón đấy.

Alan càu nhàu thêm một chút rồi quay lại vào việc chăm sóc tinh thần cho Quiin. Nói là chăm sóc nhưng về bản chất, anh ta chẳng làm gì ngoài ngồi rung đùi ở đâu đó, tán dóc về những vị khách hàng của anh ta cho Quiin nghe. Alan bảo đó là cách anh ta mua vui cho Quiin, nhưng Quiin thấy chuyện này cũng chẳng đến đâu cả. Dù vậy, cái thứ tiếng ồn trắng đó cũng giúp Quiin thấy bớt nhàm chán trong lúc tiến hành xử lý mùi trong chiếc xe kia.

Sau một hồi vật lộn thì mọi thứ đã ổn hơn. Cái mùi kia cũng dần biến mất, Quiin đã có thể chú ý hơn vào những thứ khác bên trong. Tầm nhìn của Quiin bỗng tập trung vào gương chiếu hậu trong xe. Hiện lên trên tấm gương nhỏ nhắn ấy là vật gì đó lấp ở gầm ghế sau. Một cái hộp, hình như được làm bằng gỗ, mặt trên là một lớp kính đen, trông có vẻ đã cũ. Chắc nó chính là thứ gây ra tiếng động đặc biệt vừa nãy. Quiin vươn người ra phía sau, cúi xuống nhặt nó lên và phủi nốt lớp bụi mỏng đi. Trông nó như đã bị bỏ quên từ rất lâu, chắc trước cả khi bị Quiin vứt xó rồi. Lớp gỗ bên ngoài đã bay đi lớp sơn bóng, màu gỗ cũng đã xỉn đi nhiều, có chỗ đã bị mủn mất cả miếng, lớp kính đen cũng bị xước xát nhiều, không còn nguyên vẹn là kính nữa. Nó hình như không đơn thuần chỉ là một cái hộp. Có những cổng kết nối, những nút bấm bên thành hộp, còn có cả những đầu đọc thẻ nữa. Chúng chi chít, xen kẽ, lộn xộn lẫn vào nhau như một ma trận bất quy tắc. Chẳng còn ai sử dụng những thiết bị như vậy nữa. Tất cả chúng đều đã biến thành đồ cổ không giá trị. Quiin thì cũng không có một hình dung rõ ràng, cụ thể nào về nó cả. Anh ta đoán chắc hẳn ông của Quiin đã nhặt được nó từ một bãi phế liệu nào đó, rồi chẳng may anh đã lấy cả nó đi. 

Thấy chẳng có gì đáng để tâm, Quiin lại ném nó ra ghế sau. Anh ta bấm nút mở cửa gara và bắt đầu di chuyển xe ra trước sân. Sau đó anh lại quay vào nhà, tiếp tục với công việc gì đó cho tới khi Alan hoàn thành nhiệm vụ.

Thời điểm để bắt đầu chuyến đi cuối cùng cũng phải tới. Mưa đã ngừng xối xả, những đám mây đen cũng thưa dần đi để lộ ra những khoảng không trống trải. Alan cũng đã rời đi từ lâu để đi đón tiếp khách hàng khác. Còn Quiin, dù anh ta vẫn chưa xong được cái gì nhưng ngồi lâu thêm chút nữa thì anh ta cũng chẳng giải quyết được gì. Đi sớm hơn một chút cũng chẳng phải điều gì khó khăn.

Cũng lại rất lâu rồi Quiin mới thấy lại những cảnh tượng bên ngoài, thấy chúng đang chuyển động rõ ràng như thế này từ bên trong chiếc xe. Vẫn là những cảnh vật quen thuộc nhưng bẵng đi một thời gian, chúng bỗng trở nên mới mẻ. Thế nhưng cảm giác hiếu kỳ ấy chắc cũng chẳng kéo dài được lâu. Cũng chỉ là những ngôi nhà trắng và xanh xen kẽ y hệt nhau nối liền từ khúc cua này tới khúc cua khác không chút thú vị, những hàng cây xanh xao thiếu điều là ngả nghiêng nhưng vẫn bị thúc dậy để tỉa tót cho khung cảnh bớt ảm đạm. Tất cả cũng chỉ là sự hứng thú trong chốc lát. Quiin tự nhủ.

Trụ sở nơi Alan làm việc cách khu họ cắm trại không quá xa. Nó vẫn là một tòa nhà nhỏ nhắn nằm ngay phía dưới chân đồi cuối khu Quiin sống. Nhưng ngược lại với bề ngoài, độ phủ sóng của nó còn vượt xa hơn cả khu vực này. Lý do cho việc này thì tại vì đây là nơi Alan làm việc thôi. Cậu ta dẫu sao cũng là một trong những ngôi sao của cái ngành này. Nghĩ bâng quơ một lúc trong lúc đợi bên ngoài thì Quiin thấy Alan xuất hiện với khuôn mặt tươi tắn, đối lập với những hạt mưa ủ rũ đang bao phủ xung quanh anh ta. Cậu ta chạy tới chỗ Quiin, đóng ô lại và mở cửa xe ngay lập tức mà không có bất kỳ động tác chào hỏi nào, tiện tay bật luôn bản nhạc jazz cũ mà hồi còn nhỏ, họ thường hay nghe cùng nhau mỗi lúc ai đó trong ba người họ bị bắt chép phạt quy tắc của viện đào tạo. Họ cứ thể để giai điệu ấy dẫn đường đi mà không hề nói với nhau câu nào. Khi nốt trầm cuối cùng từ cây dương cầm vang lên, khép lại bản nhạc ấy thì cũng là lúc họ tới nơi.

Jody đang ngồi trong lều một mình. Cô ấy, và trước kia còn có Quiin vì bị bắt đi cùng với cô ấy, lúc nào cũng là người tới sớm nhất và cố gắng chuẩn bị mọi thứ. Từ tấm nhựa trong suốt trên lối vào, hai người họ có thể thấy cô ấy đang cặm cụi với cái bếp nướng nên chẳng thể ra tiếp đón được. Alan thấy Jody đang loay hoay vậy liền xông xáo chạy nhanh tới túp lều, vén tấm cửa sang một bên và bước vào trước.

- Để người đàn ông này giải quyết nào, quý cô xin hãy lùi ra.

Jody tặc lưỡi lùi ra sau và xem cậu ta xấn xổ xắn tay áo rồi nhào vào chiếc bếp, vặn vặn xoay xoay đủ kiểu. Mất một hồi như vậy xong Alan lại chịu thua. Cả hai đành phải ngước mắt lên trông Quiin với vẻ năn nỉ.

- Hóa ra gọi tôi cũng chỉ vì không ăn được thịt thôi nhỉ?

Quiin lắc đầu chán nản. Anh ta cúi xuống chỉnh cái bếp chẳng biết đã được sản xuất từ năm bao nhiêu nữa. Lời giải cho cái bếp ga này khó hơn anh tưởng. Nó khiến tấm lưng hẹp chẳng bao giờ có thể vươn thẳng phải hạ thấp xuống, che mất tầm nhìn của Alan và Jody.

- Hóa ra gọi tôi cũng chỉ vì không ăn được thịt thôi nhỉ?

Quiin lắc đầu chán nản. Anh ta cúi xuống chỉnh cái bếp chẳng biết đã được sản xuất từ năm bao nhiêu nữa. Lời giải cho cái bếp ga này khó hơn anh tưởng. Nó khiến tấm lưng hẹp chẳng bao giờ có thể vươn thẳng phải hạ thấp xuống, che mất tầm nhìn của Alan và Jody.

- Được rồi đấy.

- Khoan nhưng mà sao không cho bọn tôi nhìn xem cậu sửa kiểu gì? Giờ chẳng có chỗ nào bán cái bếp này nữa nên cái này là cái duy nhất đấy? Tôi mà không biết sửa thì sau này biết làm thế nào đây? Chán thật đấy, tất cả tại vì kiểu hoạt động này bị tuyệt diệt rồi.

Alan càu nhàu chuyện cỏn con đó trong khi Jody đã cầm sẵn kẹp thịt lẫn chuẩn bị cả bát dĩa cho tất cả. 

Cuối cùng thì những tảng thịt hồng hào và mặn mà kia cũng được tự do khỏi thùng đá. Họ bắt đầu cùng nhau nướng thịt, cùng nhau tám chuyện, cùng nhau thưởng thức hương vị hun khói khó cưỡng ấy. Cứ mỗi miếng được nướng là một mở đầu của lời tâm sự, về công việc, về gia đình, về bạn bè, về các mối quan hệ và tất nhiên là về chính họ. Những thứ đó đều chẳng tốt đẹp gì nhưng nhờ có những miếng thịt béo ngậy này, họ cảm thấy được xoa dịu chút nào. Mỗi miếng là một lần chạm tới sự thỏa mãn nhất thời, và họ lại thầm xuýt xoa vì chúng thật ngon. 

- Trời mưa như vậy cũng hay. Ăn thịt mấy hôm như này thấy ngon hơn hẳn.

Alan cảm thán.

- Nhưng nếu trời nắng thì chúng ta sẽ không phải chui rúc trong cái lều bé tí như vậy.

Jody phản đối luận điểm của Alan.

- Ừ, cậu nói đúng. Vậy cũng hay hơn.

Từ lúc còn ở viện đào tạo đã vậy. Hai người họ luôn khác nhau. Nhưng dần dần, người nhún nhường sẽ là Alan. Thậm chí, anh ta của bây giờ sẵn sàng đồng thuận với bất cứ câu nói nào của Jody, ngoại trừ một trường hợp duy nhất. Mãi sau này, có lẽ Alan vẫn sẽ như thế.

- Tới đây thôi. Giờ tôi phải về rồi.

Quiin đứng dậy, gấp gọn ghế ngồi. Những người khác cũng buông dĩa, họ cùng nhau thu dọn, sắp xếp lại đồ đạc. Chiều tà sắp kết thúc, mưa cũng đã tạnh. Vậy là chuyến đi chơi kết thúc một cách cụt lủn như vậy. Họ tạm biệt nhau, trở về với cuộc sống của riêng mình.

- Lần sau đừng để người khác giục như vậy nhé. Muốn gì thì chủ động gọi chúng tôi đi.

Chủ động sao? Anh ta đã thoáng nghĩ đến nó trong dọc đường về nhưng rồi lại bị phân tâm bởi những thứ không đáng bận tâm.


Ánh đèn trắng đục dọc khắp đường đồi chớp lóe liên tục trong mắt Quiin. Chúng lả lướt theo sự sắp đặt của trật tự. Có lúc thì thẳng tắp, lúc lại vòng vèo theo khúc cua, nhưng giữa từng luồng sáng tuyệt đối không có sự chệch nhịp nào. Mặc cho sự u ám của rừng cây hoang vu này đang bủa vây, những nguồn sáng ấy vẫn cứ bất biến như vậy. Chúng đang thực thi một nghĩa vụ không biết bao giờ mới tới hồi kết: soi rọi đường về nhà cho Quiin. Chúng len lỏi lại vào bên trong xe, hắt vào tấm kính đen của chiếc hộp, rồi lại truyền tới gương chiếu. Vẫn cùng biên độ ấy, cùng nhận thứ ánh sáng mà Quiin đang cảm nhận, thứ lấp ló góc gương kia lại rõ ràng nhưng lại yếu ớt vô cùng. Cứ mỗi nhịp chuyển nhanh là một lần vụt tắt, rồi lại nhấp nháy như đang thoi thóp, gắng gượng chút sức lực để đón lấy chút gì đó từ nguồn sáng vô tận đang bao quanh. Anh ta nhìn vào chiếc hộp trong gương, chờ đợi xem đến lúc nào nó sẽ cạn kiệt sức lực. Nó đang cố gắng trong vô vọng, nhưng nó vẫn chưa hề bỏ cuộc. Kiên cường là vậy, chắc có lẽ chiếc hộp kia sẽ lại chìm trong lãng quên một lần nữa. Nỗ lực yếu ớt thì có bao giờ xoay chuyển được tình thế chứ, trừ khi có thêm ngoại lực tác động. Nhưng ở đây thì có gì để giúp được nó?

Những cái chớp tắt đã kết thúc trước cửa ngôi nhà của Quiin. Anh ta bước xuống xe, đứng bên ngoài ngó vào chiếc hộp xem nó còn phản ứng gì không. Đúng như kỳ vọng, không còn động tĩnh nào nữa, dù ánh đèn đường vẫn sáng trưng. Nhưng, anh vẫn không thể rời mắt khỏi nó. Điều gì đó khiến anh vô cùng bận tâm, bức bối tới mức muốn nổ tung. Tại sao, tại sao anh ta lại muốn làm gì đó, làm một điều gì đó cho nó? Nó đâu có gì đặc sắc chứ? Chỉ là cái hộp mốc thôi. Nhưng tại sao, nó lại đang gào thét kêu cứu như vậy?

Anh ta biết mình cần lý giải thứ cảm giác rối rắm này. 

Sự do dự không đủ lớn để Quiin có thể tiếp tục giả vờ như nó không tồn tại. Anh ta mở tung cánh cửa xe sau, nắm lấy chiếc hộp và đi thẳng vào phòng làm việc. Anh ta bới mọi ngóc ngách của căn phòng để tìm được giắc cắm điện cho nó nhưng chẳng thấy. Cái thứ này lỗi thời tới mức nào rồi. Phải tìm cách khiến nó hoạt động, nếu không tâm can của anh ta sẽ nổ tung vì khó chịu mất. 

- Chết tiệt.

Nguồn điện không dây chắc chẳng có tác dụng gì. Tất cả là do thứ gỗ này. Dù con người đã sáng tạo ra bao nhiêu thứ đi chăng nữa, họ lại chẳng bao giờ nghĩ tới việc giải quyết những thứ căn bản này sao? Quiin thầm nghĩ. Anh ta cũng bí cách rồi. Chỉ còn có thể truyền thẳng điện vào bên trong cái hộp này. Nếu cắm dây hở trực tiếp như vậy với những món đồ đang dở dang của anh ta thì không quá đáng lo ngại, còn thứ đồ này khó có thể đảm bảo là nó sẽ ổn được hay không. Anh sợ nó sẽ hỏng trước khi có thể giải phẫu những điều đang ẩn giấu bên trong lớp kính kia. Nhưng anh ta chẳng đủ kiên nhẫn để đi tìm hiểu thông số điện của nó là gì, xong rồi lại phải tìm adapter, tạo một dây nối mới...

Chẳng còn cách nào khác cả. Anh ta tặc lưỡi, quyết liều một phen. Tia điện quen thuộc bắn ra từ những đầu dây chưa bao giờ làm anh ta lo lắng tới như vậy. Chỉ có lần này, duy nhất lần này, thứ luôn gắn liền với anh lại khiến anh đổ mồ hôi như thế này.

- Sao vậy?

Vẫn chưa có dấu hiệu hoạt động nào. Thêm một lần thử lại.

- Sao thế nhỉ?

Lần thứ hai cũng vậy.

- Nếu lần này mà mà không hoạt động, tao sẽ vứt mày đi.

Quiin nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trên tay. Anh cảm thấy mình như một người bác sĩ đang cố gắng sốc điện cho một bệnh nhân đã chết tim từ lâu trong sự bất lực. Nhưng với lương tâm của người bác sĩ, anh ta cũng chẳng thể nào để mặc người đó ra đi dễ dàng bước qua lằn ranh sinh tử như thế. Căn phòng lúc này cũng lạnh lẽo y hệt một phòng phẫu thuật. Mọi nguồn sáng trong căn phòng đều đổ dồn duy nhất về phía chiếc hộp, mọi thiết bị xung quanh cũng túc trực mọi lúc quanh người Quiin, sẵn sàng hỗ trợ anh và cùng anh cầu nguyện cho một phép màu. Tất cả đều câm lặng và chờ đợi điều gì đó.

Lần thứ ba.

Một dòng ký tự nhấp nháy trên tấm kính. Hình như đã có chút tín hiệu rồi. Cố thêm một chút nữa, một chút nữa là cái tấm kính sẽ trở thành một cái màn hình nhỏ. Quiin tự nhủ như vậy, và mong cầu một điều gì đó lớn hơn sẽ xuất hiện.

“Cảm ơn”

“Thực sự cảm ơn anh”

Dòng chữ mờ mờ xuất hiện trên màn hình đen. Hai tay Quiin nắm chặt thứ thiết bị kì lạ ấy. Anh ta nín thở, nín luôn cả cảm giác bứt rứt khó tả trong lòng lại.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px